Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 118: Ngoại truyện 6.2
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng nói lạnh buốt, như mang theo mũi dao nhọn.
Nhưng Phương Trầm từ bé đã chậm chạp, nhất là khi ở trước mặt Sith, cậu càng không bao giờ phải nghĩ nhiều, ngoan ngoãn đáp lời: “Chỉ xác nhận lại xem anh ấy còn ở đây không thôi.”
Cậu thiếu niên cắn răng, quay đầu đi.
Phương Trầm thấy cậu ta giống như đang tức giận, nhưng lại không thể đoán được cậu ta đang nghĩ gì. Chẳng trách Sith bảo tính tình mình hồi trẻ rất tệ.
Đúng là tệ thật.
Nhưng nghĩ lại, đây chính là Sith năm mười tám tuổi đó, là Sith tài giỏi hơn người, lại vẫn còn sự bướng bỉnh, gai góc, giống một mầm non vừa nhú lên từ đất, chẳng màng đến điều gì. Lòng Phương Trầm lại dịu đi.
Cậu nhẹ giọng hỏi: “Sao thế, cảm thấy khó chịu ở đâu à? Hay là bị đau đầu? Nếu không muốn đi bệnh viện thì thôi, có muốn tôi nấu gì đó cho cậu ăn không?”
Nghe đến lời cuối cùng, cậu thiếu niên rốt cuộc có chút phản ứng, nghiêng đầu nhìn Phương Trầm: “Bình thường ở nhà, anh ta để anh nấu cơm?”
Phương Trầm nghẹn lời.
Cậu thiếu niên nhìn bốn phía xung quanh, cười lạnh: “Anh ta phá sản rồi à? Lại để anh ở nơi như thế này, ngay cả một người giúp việc cũng không có, còn để anh tự đi siêu thị, phải xách một túi lớn như vậy.”
“Anh ta” gì chứ, đó cũng là cậu mà.
Phương Trầm thầm phản đối trong lòng.
“Không phải, vì Sith... chồng tôi đi vắng, trang viên rộng quá nên tôi mới đưa Coco sang đây ở tạm mấy hôm.” Cậu giải thích.
Giọng cậu thiếu niên càng thêm lạnh lẽo: “Chồng tôi? Anh ở trước mặt tôi gọi như vậy không có gì khó chịu sao? Chúng tôi là một người mà.”
“...”
Phương Trầm bắt đầu muốn nổi nóng.
Bình thường cậu đã được Sith nuông chiều đến hư, hắn cũng chưa từng nói chuyện với cậu bằng giọng điệu này. Nhìn khuôn mặt đối diện, cậu bỗng uất ức muốn khóc.
“Vậy cậu muốn tôi gọi thế nào!”
Cậu thiếu niên sững người, thấy người trước mặt đỏ hoe mắt nhìn mình, đôi mắt to tròn xinh đẹp nhưng lại đầy vẻ ấm ức như bị bắt nạt, cậu ta bỗng nhiên lúng túng, theo bản năng hạ giọng dỗ dành: “Tôi không gay gắt với anh, anh đừng giận.”
Rồi lại vội vàng đứng dậy: “Tôi đi nấu cơm cho anh nhé, anh muốn ăn gì?”
Phương Trầm khẽ hừ một tiếng: “Thứ tôi muốn ăn, cậu không nấu được đâu.”
Cậu thiếu niên: “...” Đúng là bực mình thật.
Cuối cùng Phương Trầm vẫn phải gọi điện thoại cho nhà hàng gần đó để họ mang đồ ăn đến. Xung quanh đây có vài nhà hàng thuộc sở hữu của Sith, thường ngày, mỗi khi phải đi xa, người đàn ông đều dặn dò họ mang cơm đến.
Trong lúc ăn cơm, cậu thiếu niên kể sơ qua tình hình lúc đó, nói lúc cậu ta ra khỏi sàn đấu thì ngất xỉu bên đường.
Cậu ta nhớ lại: “Trước khi ngất đi hình như thấy bầu trời đầy sao sáng rực.”
Phương Trầm nhíu mày: “Lúc thi đấu có bị thương gì không?”
Tim cậu thiếu niên khẽ đập mạnh, chăm chú nhìn Phương Trầm: “Lo lắng cho tôi hả?”
“...” Phương Trầm khựng người lại: “Đương nhiên rồi.”
Cậu đưa tay xoa đầu cậu thiếu niên: “Dù sao sau này sẽ là chồng tôi, lỡ đâu hồi trẻ bị đánh cho ngớ ngẩn thì sao.”
Vẻ mặt cậu thiếu niên sa sầm, nhưng lại không nỡ hất tay Phương Trầm ra: “Yên tâm, tôi rất tốt, tôi đánh giỏi hơn ‘anh ta’ nhiều.”
A... Cái này cũng muốn so sánh sao...
Không tồi, đúng là tính cách của Sith rồi.
Phương Trầm cố nén cười: “Nhưng quý trước anh ấy mới giành được đai vàng trong giải đấu khu vực Bắc Mỹ đó.”
Cậu thiếu niên nghiến răng: “Có gì to tát đâu, sớm muộn gì tôi cũng làm được như vậy.”
Phương Trầm thấy trêu chọc Sith phiên bản thiếu niên này thật sự rất vui, không nhịn được mà trêu chọc thêm: “Vậy giữa hai người ai giỏi hơn nhỉ, à, theo tuổi tác thì nh* hơn, nhỏ...”
Ánh mắt Phương Trầm dịch xuống phía dưới.
Sắc mặt cậu thiếu niên đã đen sầm lại, trừng mắt nhìn Phương Trầm: “Tôi chỉ nhỏ tuổi hơn anh ta thôi, còn chỗ khác thì không!”
Phương Trầm cười phá lên.
Nhỏ tuổi đúng là đáng yêu thật mà.
Thấy cậu thiếu niên sắp xù lông nhím, Phương Trầm vội vàng nói: “Rồi rồi rồi, cậu nói gì ấy nhỉ, thấy bầu trời đầy sao sáng rực lên à?”
Phương Trầm suy nghĩ, nhớ lại những cuốn tiểu thuyết mình từng đọc, có rất nhiều kiểu tinh tượng khiến người ta xuyên không.
Lẽ nào ở nước ngoài cũng có tác dụng sao?
Phương Trầm mở điện thoại, tra cứu tinh tượng của hai ngày nay.
Kết quả vừa nhìn đã lập tức sửng sốt.
Đúng là như vậy thật!
Hôm nay “sao Thái Bạch bay ngang trời”!
Phương Trầm đưa điện thoại cho cậu thiếu niên xem: “Cái này gọi là tinh tượng, cậu xem có hiểu không? Tinh tượng hôm nay rất kỳ lạ, có lẽ chính vì thế mà cậu mới xuyên đến đây! Đợi đến lần ‘sao Thái Bạch bay ngang trời’ tiếp theo sẽ phải chờ... một tháng nữa, chắc phải ở đúng địa điểm đó vào đúng thời điểm đó mới có thể xuyên về?”
Khoảnh khắc Phương Trầm lại gần, nhịp tim cậu thiếu niên hoàn toàn rối loạn, hơi thở trở nên dồn dập. Chỉ thấy hương thơm trên người Phương Trầm tràn vào khoang mũi, không giống mùi nước hoa, mà giống như mùi hương tự nhiên của cơ thể hơn. Từ góc nhìn của cậu ta, đập vào mắt là vành tai mềm mại của Phương Trầm, đáng yêu quá... Muốn cắn một cái...
Phương Trầm nói xong lại không thấy cậu ta phản ứng lại, thế là nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Cậu có nghe không đấy?”
Đối diện với đôi mắt đen láy của Phương Trầm, cậu thiếu niên chỉ thấy máu dồn lên não, khả năng phản ứng gì đó đều mất hết, trả lời theo bản năng: “Được.”
Phương Trầm không biết nói gì nữa.
Được cái gì chứ...
Nhưng lại nghĩ cậu thiếu niên mới xuyên đến đây, có thể trong người vẫn còn khó chịu chỗ nào đó, thế là Phương Trầm không nói gì nữa, cất điện thoại đi: “Tối nay nghỉ ngơi sớm đi.”
Cậu thiếu niên lập tức đứng dậy, hai mắt sáng rỡ: “Chúng ta ngủ chung phòng đúng không?”
Phương Trầm tìm từ ngữ: “Không ổn lắm đâu.”
Sắc mặt cậu thiếu niên chùng xuống: “Dù sao mười năm nữa cũng ngủ với nhau rồi, bây giờ có gì mà không được chứ.”
Phương Trầm hơi đau đầu: “Cái đó... Tối nào chồng tôi cũng gọi video cho tôi trước khi ngủ.”
Cậu thiếu niên cười lạnh: “Vì sao? Anh ta không tin tưởng anh sao?”
Phương Trầm cạn lời: “Cậu đừng có chia rẽ tình cảm của chúng tôi!”
Thấy Phương Trầm nhất quyết không chịu, cậu thiếu niên cắn răng, cũng không khăng khăng nữa, xụ mặt đi vào phòng khách.
Phương Trầm tìm một chiếc áo choàng ngủ và quần lót dùng một lần của Sith cho cậu ta.
“Ở nhà chỉ có cỡ của anh ấy, không biết cậu mặc có bị rộng không.”
Cậu thiếu niên giật lấy, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi đã bảo rồi, tôi không nhỏ!!”
Phương Trầm gật đầu lia lịa: “Rồi thì lớn, lớn rồi được chưa.”
Mãi mới dỗ được cậu thiếu niên chịu vào phòng khách, Phương Trầm thở phào một hơi, sau đó Phương Trầm cũng đi tắm qua loa rồi lên giường nằm.
Chưa đầy mấy phút, điện thoại của Sith đúng giờ gọi đến.
Bấm nghe, trên màn hình, người đàn ông rất nghiêm túc nhìn cậu, sau đó nhíu mày: “Bé cưng, vẫn chưa sấy tóc.”
Phương Trầm chu môi, nằm dán chặt trên giường: “Không muốn nhúc nhích, buồn ngủ.”
Sith dỗ dành cậu: “Ngoan, phải sấy khô tóc mới được. Bé cưng nghe lời rồi anh sẽ mua quà về cho.”
Phương Trầm “ưm” một tiếng, miễn cưỡng đồng ý.
Đang giấu Sith một chuyện, Phương Trầm không dám trò chuyện lâu với hắn, sợ bị lộ.
Thế là cậu viện cớ buồn ngủ, chưa nói được mấy câu đã cúp máy.
Khoảnh khắc màn hình tối đen, Phương Trầm tự nhiên thấy chột dạ.
Sao cứ có cảm giác như đang yêu đương vụng trộm thế nhỉ?
Cậu bước xuống giường, lấy máy sấy ra. Bình thường đều là Sith sấy tóc cho cậu, mái tóc bù xù bị sấy đến là khó chịu. Chưa đầy hai phút mà đôi tay yếu ớt của Phương Trầm đã mỏi nhừ.
Đúng vậy ha, Sith không ở đây thì có Sith phiên bản thiếu niên mà?
Dù sao sau này cũng là chồng cậu, bây giờ chăm sóc cậu thì có sao đâu?
Cừu nhỏ tự nhủ trong lòng.
Thế là cậu cầm máy sấy đi gõ cửa phòng khách.
Cửa mở ra, Phương Trầm thoáng sững sờ.
Cậu thiếu niên cũng vừa mới tắm xong, trên người tỏa ra hơi nước ẩm ướt. Phương Trầm thề rằng mình không cố tình lấy áo choàng ngủ cho cậu thiếu niên, cậu ta không buộc dây cẩn thận, lỏng lẻo rũ xuống dưới eo, để lộ một mảng cơ bụng. Nhìn lên trên, còn có cơ ngực mà cừu nhỏ mê nhất.
Được rồi.
Sith phiên bản trẻ trung này cũng ra gì và này nọ đấy chứ.
Phương Trầm cố nén lại, thu ánh mắt về, đưa máy sấy qua, đi thẳng vào vấn đề: “Sấy tóc cho tôi.”
Cậu thiếu niên nghe vậy thì như vớ được vàng, vội vàng nhận lấy.
Phương Trầm ngồi trên ghế, mắt khép hờ, dáng vẻ lơ mơ sắp ngủ. Cậu thiếu niên đứng phía sau, nhẹ nhàng động tác, chậm rãi luồn những ngón tay vào tóc cậu.
Mái tóc đen cọ vào lòng bàn tay, rất mềm, cảm giác như đang vuốt ve một bộ lông xù.
Yết hầu của cậu thiếu niên khẽ nuốt khan một cái.
Hóa ra có vợ sướng như thế này.
Tóc đã khô, Phương Trầm vẫn đang nhắm mắt tựa vào lưng ghế, trông như đã ngủ.
Cậu thiếu niên nhẹ nhàng tiến lại gần, gần như áp sát mặt Phương Trầm, nhìn hai má mềm mềm của Phương Trầm, không nhịn được muốn hôn.
Ngay khi môi sắp chạm vào, Phương Trầm bất ngờ mở mắt, thấy cậu thiếu niên chình ình trước mặt thì không khỏi sửng sốt.
Cậu thiếu niên giật mình đứng thẳng người, lại bày ra vẻ mặt như chưa có gì xảy ra: “Sao lại ngủ mất rồi? Tôi đang định gọi anh dậy.”
Phương Trầm chớp mắt, “ừm” một tiếng rồi đứng dậy, đi ra cửa, sau đó bỗng bật cười.
“Cậu có biết nếu là Sith của hiện tại thì lúc nãy sẽ làm gì không?”
Phương Trầm chỉ chỉ vào môi mình: “Anh ấy nhất định sẽ không do dự một giây mà hôn tôi. Với anh ấy mà nói, cái gì cũng không quan trọng bằng việc ‘ăn’ vào miệng trước đã.”
Cậu thiếu niên đứng sững tại chỗ.
Phương Trầm cười tít mắt: “Em trai ngủ ngon nhé.”