Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 119: Phiên ngoại 6.3
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cửa đóng lại, thiếu niên đấm mạnh lên bàn.
“Tên già đáng ghét! Đồ mặt dày!!”
“Còn nữa! Sao Phương Trầm lại gọi cậu ta là em trai chứ! Rõ ràng cũng không lớn hơn cậu ta bao nhiêu!”
“Chỉ muốn đấm tên già đáng ghét kia quá!”
Hôm sau, lợi dụng lúc Sith chưa về, Phương Trầm định đưa thiếu niên đến trung tâm thương mại mua quần áo. Nếu cứ mặc mãi đồ của Sith thì không hay, hơn nữa Sith vốn tính hẹp hòi, chắc chắn sẽ nổi giận khi về.
Nghe Phương Trầm nói vậy, thiếu niên hừ lạnh: “Sao anh phải sợ anh ta? Chẳng lẽ anh ta còn dám đánh anh?”
Phương Trầm im lặng.
Ánh mắt của thiếu niên trầm xuống: “Anh ta thật sự dám đánh anh?”
Phương Trầm quay mặt đi: “Không, không phải.”
(Đánh mông cũng tính là đánh đúng không.)
Thiếu niên nắm cổ tay cậu: “Nếu anh ta bắt nạt anh, anh nhất định phải nói với tôi.”
Phương Trầm buồn cười: “Anh ấy chính là cậu, cậu còn định làm gì anh ấy?”
Thiếu niên nghiêm trang nói: “Tôi nhất định sẽ không bắt nạt anh.”
Nghe được câu này, trái tim Phương Trầm thoáng mềm nhũn, khóe môi nở nụ cười: “Không đâu, Sith rất tốt với tôi, anh ấy rất yêu tôi.”
Thiếu niên mấp máy môi, như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ khẽ quay mặt đi.
Đến trung tâm thương mại, Phương Trầm rất hào phóng, mua rất nhiều quần áo, còn mua luôn một đống đồ cho Sith. Bởi vì thân hình của hai người không khác biệt gì nhiều, nên đã nhờ thiếu niên mặc thử giúp.
Thế là từ đầu đến cuối, mặt thiếu niên đều đen như đít nồi.
Lúc quẹt thẻ trả tiền, Phương Trầm cố ý nói: “Đừng cứ xị mặt ra như vậy làm gì, tôi dùng thẻ của Sith trả đấy.”
Thiếu niên hừ khẽ: “Tôi cũng có tiền.”
Phương Trầm ngẫm nghĩ, cũng đúng.
Cậu ta chính là Sith, tiền của Sith cũng là của cậu ta.
Buổi trưa hai người ăn trưa ngay tại trung tâm thương mại.
Vừa gọi cơm xong thì Sith gọi điện cho cậu.
Phương Trầm vội ra hiệu cho thiếu niên ngồi đối diện không được lên tiếng.
Thiếu niên lạnh mặt nhìn Phương Trầm bấm nghe.
Không biết đối phương nói gì mà đôi mắt Phương Trầm cong cong như vầng trăng khuyết, giọng nói cũng mềm mại đáng yêu, ngoan ngoãn nũng nịu gọi “chồng” với Sith qua điện thoại.
Thiếu niên không hiểu sao bỗng thấy bực bội.
Nếu Phương Trầm cũng gọi cậu ta như thế thì tốt quá...
Biết Phương Trầm đi ăn trưa với Jaymin, Sith không hỏi thêm nữa, chỉ dặn dò cậu ăn ít đồ cay và đồ lạnh, cẩn thận đau dạ dày. Phương Trầm đều ngoan ngoãn đồng ý.
Hai ngày này bé cưng tự nhiên ngoan đến lạ, trái tim Sith sắp tan chảy thành nước, hận không thể lập tức kết thúc trận đấu để bay về ôm người yêu vào lòng.
“Bé cưng ngoan quá, nhớ em.”
Phương Trầm cũng ngọt ngào đáp lại: “Em cũng nhớ chồng lắm.”
Thiếu niên ngồi đối diện rũ mắt, bàn tay siết lại.
Nói thêm mấy câu tình tứ sướt mướt nữa mới kết thúc cuộc gọi, Sith xoay cổ tay, chuẩn bị cho trận đấu sắp tới.
Joey đứng bên cạnh không biết đang xem gì trong điện thoại, cười đến không khép được miệng.
Sith nhìn sang: “Xem gì đấy, sắp bắt đầu rồi.”
Joey xoay màn hình sang cho Sith xem: “Là Jaymin, đang phát trực tiếp đi nhà ma, bị ma đuổi, há há há, cười chết mất thôi.”
Sith hơi khựng lại, nặng nề nhìn vào màn hình.
Jaymin đang phát trực tiếp đi nhà ma?
Thế người ăn cơm với vợ hắn là ai?
Từ trong trung tâm thương mại đi ra, Phương Trầm thật sự không nhịn được nữa, lại ghé vào một cửa hàng bên cạnh mua một cây kem ốc quế, rồi thè lưỡi liếm nhanh chóng.
Thiếu niên nhìn đến mức không dời mắt đi được.
Mãi đến khi Phương Trầm nhìn sang cậu ta, thiếu niên mới ngượng ngùng quay mặt đi: “Tôi mới nghe thấy anh đồng ý với anh ta sẽ không ăn lạnh mà.”
Phương Trầm trừng mắt: “Sao hả! Có ý gì! Cậu định mách với anh ấy đúng không!”
Thiếu niên vội nói: “Không phải, sao tôi lại làm vậy chứ, tôi chỉ sợ anh ăn lạnh sẽ bị đau bụng thôi.”
“Không sao đâu.” Phương Trầm chu môi: “Tại anh ấy quản nghiêm quá đó, chẳng cho tôi ăn gì cả.”
Thiếu niên lập tức thẳng lưng nói: “Tôi sẽ không như vậy.”
Phương Trầm nghĩ gì đó, hai mắt chợt sáng lên: “Vậy về nhà cậu viết giấy cam kết đi.”
“Hả?”
“Cam kết sau này không quản chuyện này chuyện kia của Phương Trầm, cái gì cũng nghe theo Phương Trầm, bất kể ngày hay đêm!” Phương Trầm bắt đầu điên cuồng tính toán trong lòng: “Cậu phải cầm tờ cam kết này rồi dán lên tường, mỗi ngày đọc một lần.”
Thiếu niên khẽ cong môi.
Phương Trầm dí sát vào: “Được không dạ.”
“Được.”
Vừa về đến nhà Phương Trầm đã kéo thiếu niên lại viết cam kết, còn nhất quyết bắt cậu ta phải điểm chỉ vân tay, sau đó gấp vuông vức lại rồi bảo thiếu niên cất giữ.
Dạo chơi bên ngoài cả một ngày, Phương Trầm cũng đã thấm mệt, đang định thay quần áo thì điện thoại chợt rung lên.
Thông báo mới từ gara của căn hộ, nội dung là [Xe của ngài đang vào gara].
Phương Trầm ngây người, bỗng phản ứng lại.
Sith về rồi sao?
Sao có thể? Chuyến bay của hắn cất cánh vào sáng mai mà?
Thấy Phương Trầm biến sắc, thiếu niên khẽ nhíu mày: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì?”
Phương Trầm cuống quýt nói: “Chồng tôi về rồi, cậu cậu cậu mau trốn đi.”
Thiếu niên lạnh nhạt đáp: “Sao tôi phải trốn.”
Phương Trầm cũng không biết vì sao, nhưng tự nhiên thấy chột dạ, cậu siết chặt điện thoại trong tay, tốc độ nói cũng nhanh hơn: “Cậu cứ trốn đi trước đã, chờ tôi nói chuyện này với anh ấy xong rồi hẵng ra, nếu không tôi sợ anh ấy sẽ không chấp nhận ngay được.”
Thiếu niên trầm mặt, còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị Phương Trầm bịt tai như không nghe thấy, đẩy mạnh vào phòng dành cho khách, sau đó đóng sầm cửa lại.
Ngay giây tiếp theo, tiếng mở cửa vang lên, trái tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bước chân cuống quýt hướng ra cửa, đụng thẳng lồng ngực của người đàn ông.
Sith có vẻ hơi bất ngờ, nâng mắt nhìn Phương Trầm: “Chưa thay quần áo luôn, mới về sao?”
Phương Trầm ấp úng: “Vâng, đúng rồi, sao hôm nay anh đã về rồi, lúc trước bảo là sáng mai cơ mà?”
Sith nhìn cậu mấy giây, chợt khẽ cười.
“Nói nhớ anh mà? Anh về sớm không vui sao?”
“Bé cưng, sao nhìn em căng thẳng thế?”