Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 146: Ngoại truyện 10.3 - Vỡ lẽ
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Trầm nhìn y bằng đôi mắt đen láy tròn xoe, bỗng thè lưỡi ra, liếm nhẹ lên ngón tay Sith một cái.
Sith hiếm khi lại ngây người ra, hoàn toàn không ngờ Phương Trầm lại có hành động như vậy.
Thiếu niên cong mắt cười với y, hoàn toàn không biết gì về những điều sắp xảy ra, “Được thôi ạ.”
*
Bên trong một tòa lâu đài ở ngoại thành, Joey ngả lưng vào ghế, tay khẽ lắc ly rượu vang, chất lỏng màu nâu đỏ sẫm, sánh lại một chút, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp trên thành ly.
Huyết nô vội vàng bước vào, ghé sát tai y thì thầm, “Thân Vương truyền lời đến, bữa tiệc lần này không được phép có đổ máu. Người nói, muốn xử lý tên thợ săn kia thế nào cũng được, nhưng không được phép làm ngay trong bữa tiệc này.”
Joey nhướng mày, “Có ý gì? Thân Vương Sith của chúng ta chẳng lẽ ngủ một giấc dậy đã trở thành kẻ mềm lòng rồi sao?”
“Thân Vương sẽ dẫn người đến.”
Joey ngây người, sau đó cười ha hả, “Người? Thú vị lắm. Được rồi, ngươi báo lại cho Thân Vương, ta nhất định sẽ không dọa... người đó đâu.”
Phương Trầm chưa từng tham dự tiệc tùng gì, cho nên trông khá căng thẳng. Cậu thay quần áo xong thì liên tục soi mình trước gương, sợ có chỗ nào không ổn sẽ làm Sith mất mặt.
Người đàn ông từ phía sau đi tới, mặc bộ Âu phục giống hệt Phương Trầm, chỉ là khi khoác lên người y, bộ Âu phục đó càng thêm phần đứng đắn, chỉnh tề.
Y từ phía sau ôm lấy Phương Trầm, khẽ thì thầm, “Đừng căng thẳng, thả lỏng đi. Cứ coi như đi chơi thôi.”
Phương Trầm hít một hơi thật sâu rồi thở ra, quay đầu hỏi Sith, “Hễ căng thẳng là em lại quên hết tiếng Anh, như vậy liệu có khiến anh mất mặt không?”
Sith dỗ dành cậu, “Có tôi ở đây rồi, mọi chuyện đã có tôi lo.”
Phương Trầm thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì được.”
Theo Sith đến tòa lâu đài ở ngoại thành, Phương Trầm không ngừng xuýt xoa, “Không ngờ New York cũng có lâu đài, không phải xây dựng trái phép đấy chứ? Thật quá đỉnh luôn, em mới chỉ xem trên phim ảnh thôi.”
Sith một tay ôm lấy cậu, khẽ cười, “Thích hả? Vậy về sau chúng ta cũng ở trong lâu đài nhé.”
Phương Trầm suy nghĩ một chút, lắc đầu, “Thôi bỏ đi, ít người quá, đáng sợ lắm. Dù sao em cũng không dám ở.”
Trên ban công tầng hai của lâu đài cách đó không xa, Joey thở dài cảm thán, “Sống lâu quả nhiên có lợi ích. Nếu không, ai có thể tin được sẽ có ngày nhìn thấy Thân Vương dịu dàng đến mức này cơ chứ?”
Huyết nô bên cạnh không dám đáp lời.
Dù sao đó là Thân Vương Sith đó, Joey là Công tước thì không sao, cậu ta chỉ là huyết nô, không dám hé răng nói bừa.
Joey hào hứng hỏi, “Vậy là Thân Vương muốn biến cậu ta thành huyết nô của mình sao? Thú vị đó.”
Đi vào lâu đài, có quản gia mặc vest đuôi tôm ra đón. Đồ trang trí trong sảnh lớn đều rất lộng lẫy xa hoa, sặc sỡ sắc màu.
“Bên này là quầy pha chế rượu, nếu ngài không muốn uống champagne thì có thể gọi một ly cocktail ở đây, có đủ các loại hương vị ạ.”
Có đủ các loại máu người tươi mới.
“Bên này là quầy bánh ngọt, bên kia là quầy buffet...”
Phương Trầm vừa thấy đĩa bánh ngọt việt quất thì bước chân liền dừng lại, đôi mắt đầy mong chờ nhìn về phía Sith.
Sith khẽ cong môi, “Đi đi, nhưng chỉ được ăn một miếng thôi, món đó quá ngọt.”
“Vâng!” Phương Trầm vui vẻ chạy đi.
Cậu chỉ cho rằng đây là một bữa tiệc bình thường, không hề hay biết đám đông xung quanh đều là ma cà rồng hoặc huyết nô, muôn vàn ánh mắt đang đổ dồn về phía cậu.
Con người được Thân Vương dẫn vào này...
Giây tiếp theo, Sith đi qua rồi dừng bên cạnh Phương Trầm, ngẩng mắt quét một lượt, những ánh mắt kia lập tức thu lại.
Tuy Thân Vương Sith đã ngủ say rất lâu, nhưng mọi người vẫn không quên uy danh của y, từng liên tiếp giết chết hai vị Thân Vương ma cà rồng độc ác khác.
Tất cả những chuyện này, Phương Trầm đều không biết gì cả.
Cậu vui vẻ ăn bánh ngọt, sau đó theo Sith lên phòng nghỉ trên tầng hai.
“Bữa tiệc chắc sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa, có thể tạm nghỉ ngơi ở đây.”
Sith liếc nhanh xuống màn hình điện thoại, “Tôi có chút việc cần đi một lát, sẽ nhanh thôi. Em ngồi đây chờ tôi, được chứ?”
Phương Trầm ngoan ngoãn gật đầu.
Chờ Sith đi rồi, cậu bèn cuộn tròn trên ghế sô pha nghịch điện thoại di động, còn chụp hai tấm ảnh của tòa lâu đài đăng lên mạng xã hội.
Không ngờ chưa đầy mấy phút đã nhận được điện thoại của Jaymin.
“Trời đất ơi, Phương Trầm! Tôi vừa thấy ảnh ông đăng, ông cũng đang ở bữa tiệc?”
Phương Trầm giật mình, “Có ý gì? Ông cũng ở đây sao?”
“Không ngờ ông cũng là... Ông đang ở đâu? Tôi qua tìm ông.”
Hai người hẹn gặp nhau ở sảnh lớn, Phương Trầm gửi một tin nhắn cho Sith rồi đẩy cửa đi ra.
Vừa rồi lúc đi lên hình như có rẽ một lần, nhưng lúc đi ra lại thấy lạ lẫm.
Phương Trầm đi vòng vèo, hình như nghe thấy âm thanh gì đó, cậu khẽ gọi vào khoảng hành lang tối mịt, “Xin chào?”
Sau đó chỉ trong chớp mắt, đôi mắt cậu mở to.
Đó là khung cảnh mà cả đời này cậu cũng sẽ không quên, người đàn ông cao lớn nhe hàm răng nanh, dường như vừa cắm phập vào cổ của người đang nằm trong vòng tay y, máu tươi đang chảy ra. Nghe thấy tiếng động, người kia quay đầu nhìn về phía cậu, đôi mắt đỏ rực...
Phương Trầm đứng sững tại chỗ, tim đập thình thịch, cậu há hốc mồm thở dốc, dường như muốn hét lên một tiếng thất thanh, nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời nào. Mãi khoảng nửa phút sau, đầu óc cậu mới chậm rãi xoay chuyển trở lại, cậu lập tức xoay người chạy thục mạng.
Không biết nên chạy về phía nào, chỉ cắm đầu cắm cổ chạy, tiếng gió vù vù bên tai, Phương Trầm cảm giác trái tim mình như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Mãi đến khi bị ai đó ôm lấy.
“Phương Trầm? Bé cưng! Làm sao thế?”
Phương Trầm bị mấy tiếng này gọi tỉnh táo, cậu nhìn kỹ lại, thấy Sith đang đứng trước mặt, òa lên một tiếng khóc nức nở, vùi mặt vào ngực y, vòng tay siết chặt.
“Sith, chúng ta mau chạy đi, em vừa nhìn thấy ma cà rồng, đó là sự thật...”
Vào khoảnh khắc cậu nhào vào lòng người đàn ông mà khóc, cậu không hề nhận ra rằng đôi mắt của người đàn ông đang ôm cậu cũng đang dần dần chuyển sang màu đỏ.
--- Lời tác giả ---
Yêu đương qua mạng phải cẩn thận đó bé cưng, lần này tha cho bé, chỉ phạt cho bé đau mông thôi nhé~