159. Chương 159: Ngoại truyện 12.4

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 159: Ngoại truyện 12.4

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phòng tắm, Phương Trầm làm mặt nặng mày nhẹ tắm rửa rồi sấy khô bộ lông xinh đẹp cho cừu nhỏ. Suốt từ đầu đến cuối, sói xám nằm sấp một bên, mắt không rời cừu nhỏ nửa giây. Còn Sith thì lặng lẽ đứng cạnh, chăm chú nhìn Phương Trầm.
Một nhà bốn người đầy đủ, không thiếu một ai.
Đặt lược xuống, Phương Trầm cạn lời nhìn một người một sói trước mặt.
Dù phòng tắm rất lớn, nhưng cũng đâu cần thiết phải chui hết vào đây như vậy.
"Không thể ra ngoài chờ sao?"
Tắm cho cừu có gì hay ho mà xem chứ.
Sói đen làm như không nghe thấy, cố ý cụp tai lại.
Sith ngập ngừng một lát, "Tinh thần thể của tôi ở đây."
Phương Trầm: "..."
Chẳng phải hôm qua Sith còn vụng về nhốt tinh thần thể của mình trong phòng ngủ sao.
Sói xám lười biếng liếc hắn một cái.
Một người một sói đều chướng mắt nhau, nhưng vì một người một cừu trước mặt mà đạt được thỏa thuận hợp tác ngắn hạn.
Phương Trầm đành quay đầu lại, coi như không thấy bọn họ, tiếp tục chải chuốt cho cừu nhỏ. Cừu nhỏ lại một lần nữa thơm tho, trắng mềm và xinh đẹp. Phương Trầm hài lòng đặt cừu nhỏ xuống, nhưng chỉ một giây sau, cừu nhỏ đã vui vẻ chạy về phía sói xám. Sói xám đón cừu nhỏ vào lòng, cúi đầu, thè lưỡi liếm một cách tự nhiên.
Lại liếm... lại liếm...
Trước mắt Phương Trầm tối sầm lại.
Công cốc tắm rửa nãy giờ.
Sith nhịn cười đi tới, nhân cơ hội nắm lấy tay Phương Trầm. Lần hiếm hoi tìm thấy lương tâm, hắn nói đỡ cho tinh thần thể của mình: "Mặc kệ nó đi, em có muốn đi ngắm sao không?"
Phương Trầm ngẩn người, "Ngắm sao ạ?"
"Ngủ cả một ngày chắc là hết buồn ngủ rồi chứ."
Sith cười với cậu, "Đi theo tôi."
Ai lại nửa đêm nửa hôm rủ nhau đi ngắm sao bao giờ.
Đúng là đồ trong đầu chỉ có yêu đương.
Tầng trên cùng của biệt thự có sân thượng. Hôm nay, trong lúc Phương Trầm ngủ say, Sith đã sai quản gia bố trí lại: đặt hai chiếc ghế mềm cực kỳ thoải mái, phủ thêm chăn mỏng mềm mại, bên cạnh còn có kệ đồ ăn vặt và nước trái cây, đủ loại món ngon.
Sith xuất thân từ quân đội, nhiều năm huấn luyện khiến dáng đứng ngồi của hắn luôn rất ngay ngắn. Bình thường, hắn rất ghét dáng vẻ lười biếng, dựa nghiêng ngả của đám công tử nhà giàu.
Nhưng hiện tại, Phương Trầm ngồi trước mặt hắn, tháo giày, tựa vào ghế mềm, cả người cuộn tròn như một chiếc bánh gạo nếp. Sith chỉ thấy trái tim mình mềm nhũn đến mức sắp chảy ra, hận không thể vo tròn Phương Trầm rồi nuốt chửng cả vào bụng.
Hắn thậm chí hơi hiểu được vì sao sói xám lại thích liếm cừu nhỏ như vậy. Yêu là chiếm giữ, giống như hắn hiện tại. Dù lịch sự ngồi trên ghế, nhưng ánh mắt dừng trên người Phương Trầm lại hận không thể lột sạch cậu, khiến khắp người cậu in dấu vết của mình.
Phương Trầm vốn đang ngẩng đầu ngắm sao, nhưng ánh mắt của người đàn ông như có thực, khiến cậu khó lòng làm ngơ. Cậu không nhịn được hỏi: "Trên mặt tôi dính gì sao ạ?"
Sith khẽ ho một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.
"Hay là anh có chuyện gì muốn nói với tôi ạ?"
Thật ra thì có một chuyện.
"Bản hợp đồng kia tôi đã xé rồi, bản của em cũng xé đi."
Phương Trầm ngạc nhiên, "Vì sao ạ?"
"Nó sẽ là trở ngại cho việc chúng ta bồi đắp tình cảm."
Phương Trầm giật mình ngồi thẳng lưng, "Gì cơ ạ?"
Sith nhân cơ hội nhích người sang. Thật ra hắn muốn ôm cậu vào lòng, nhưng lại sợ Phương Trầm mất tự nhiên nên đành nhẫn nhịn: "Tôi cảm thấy thái độ của mình trước đây với cuộc hôn nhân này không nghiêm túc. Tôi đã cẩn thận nghĩ lại. Phương Trầm, bé cưng, quên hết những khó chịu đó đi, tôi muốn chung sống với em một cách nghiêm túc."
Phương Trầm ngây người.
Môi cậu khẽ mấp máy, rất lâu sau mới nghẹn ra một câu: "Anh muốn ngủ với tôi ạ?"
Sắc mặt Sith lúc xanh lúc trắng, cuối cùng nặn ra hai chữ từ kẽ răng: "Không phải."
Nói xong lại tự hối hận, thế là vội giải thích: "Không phải là không muốn, nhưng không phải vì nguyên nhân đó, mà là do tôi thật sự thích em."
Không phải vì muốn ngủ với em, mà là vì thích, mới nảy sinh ham muốn về cơ thể.
Phương Trầm khẽ mím môi, cuối cùng nhỏ giọng hỏi: "Còn ngắm sao nữa không ạ?"
Cơ thể Sith hơi cứng đờ, trái tim lại như bị ngâm trong nước lạnh. Hắn nhận ra Phương Trầm đang lảng tránh chủ đề này.
Cổ họng hắn hơi nghẹn lại, cúi đầu "ừm" một tiếng, lặng lẽ ngồi về vị trí cũ.
Trong lòng hắn biết mình không nên trách Phương Trầm. Dù sao xét từ góc độ nào đó, bọn họ chỉ vừa mới quen biết, tờ giấy đăng ký kết hôn ở tháp kia không chứng minh được gì cả. Nhưng Sith vẫn khó mà nén được nỗi buồn bã. Hắn cứ như mắc chứng đói khát da thịt, chỉ cần nhìn thấy Phương Trầm là lại muốn ôm cậu, hôn cậu.
Vốn dĩ là cuộc hẹn hò ngắm sao đầy lãng mạn, nhưng trên đường trở về hai người đều trầm mặc. Nhất là khi nhìn thấy sói xám ôm cừu nhỏ trong phòng khách, trong lòng Sith lại càng buồn bực hơn.
Tiến độ của hắn còn không nhanh bằng tinh thần thể của chính mình.
Sói xám khinh thường liếc hắn. Không biết có phải cố ý hay không mà nó còn ngay trước mặt Sith cúi đầu chạm nhẹ mũi mình vào mũi cừu nhỏ. Cừu nhỏ bây giờ đã cực kỳ thân thiết với nó, cũng vươn cái lưỡi màu hồng phấn của mình ra liếm lại.
Sith oán hận nghiến răng.
Trong mấy giây dừng lại này, Phương Trầm cũng không đợi hắn mà về thẳng phòng. Sith vội vàng theo sau.
Nếu là ngày hôm qua, Phương Trầm sẽ không có thái độ này.
Nhưng có một câu nói rất hay: Được sủng đâm ra kiêu. Sau khi biết Sith thích mình, Phương Trầm như một con mèo nhỏ bắt đầu nóng lòng muốn thử duỗi móng vuốt ra, cào nhẹ chỗ này một cái, chạm nhẹ chỗ kia một cái, xem xem đâu là giới hạn cuối cùng của Sith, thăm dò xem phần tình cảm này sâu đậm đến mức nào.
Nhìn thấy Sith theo đuôi mình đi vào, Phương Trầm quay đầu nhìn hắn, cố ý nói: "Tôi phải thay quần áo rồi ạ."
Sith gật đầu đầy mong chờ.
"..."
Phương Trầm chớp chớp mắt, "Anh muốn xem sao ạ?"
Sith nuốt ực một cái, ánh mắt sắp dán chặt lên người cậu rồi. Hắn nói: "Tôi không xem, em thay đi, tôi nhắm mắt."
Có quỷ mới tin.
Tin anh nhắm mắt hay tin cừu nhỏ là Đại Vương của thảo nguyên đây?
Phương Trầm hơi nghiêng đầu, "Xem cũng được, nhưng anh phải đồng ý với tôi một điều kiện."
Lúc này nhắc đến điều kiện, đừng nói là một cái, dù có bảo Sith cầm súng tiểu liên đi diệt một phân đội ngay bây giờ hắn cũng sẽ làm luôn.
"Tôi muốn vẽ truyện tranh, anh làm người mẫu cho tôi đi."
Phương Trầm lấy hết dũng khí rồi nói.
Sith không cần nghĩ ngợi, "Được!"
Hơi dừng, lấy lại tinh thần, "Là kiểu cởi quần áo sao?"
Mặt Phương Trầm hơi đỏ lên, khẽ gật đầu.
Trong lòng Sith thoáng nặng nề.
Vậy có phải trước đây Phương Trầm cũng đã từng nhìn người khác như vậy rồi không.
Nhưng hắn không dám tỏ ra không vui.
Sợ Phương Trầm nghĩ hắn ích kỷ, hẹp hòi.
Chờ Phương Trầm nhìn hắn rồi, cậu sẽ biết, người khác đều không thể sánh bằng hắn.
Thấy Sith đồng ý, Phương Trầm cũng rất tuân thủ lời hứa. Dù sao chỉ là thay quần áo mà thôi, có gì to tát đâu.
Thiếu niên bắt đầu cởi từng món đồ.
Sith đứng cứng đờ tại chỗ, quên cả hít thở.
Rốt cuộc thì Phương Trầm vẫn hơi ngượng ngùng, quay lưng về phía hắn. Lúc cởi áo, để lộ phần lưng trắng nõn, Sith nhìn không chớp mắt.
Đây có lẽ là lần thay quần áo nhanh nhất đời này của Phương Trầm. Cảm giác như có một con sói đứng sau lưng nhìn chằm chằm, cậu nhanh chân nhanh tay thay quần áo xong. Lại sợ Sith nói mình xấu xí, kết quả vừa quay đầu đã ngây người: "Anh, sao anh lại chảy máu mũi rồi..."