Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Đêm mưa giông và sự cố bất ngờ
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đắm chìm trong biển kiến thức quá lâu khiến bộ não Phương Trầm rơi vào trạng thái quá tải, cứ như thể cậu đang đuối nước rồi lại cố gắng hít thở từng chút oxy một. Cuối cùng, Phương Trầm nằm bẹp dí trên ghế sô pha, mệt mỏi đến mức choáng váng chẳng còn biết trời trăng gì nữa.
"Em không học nổi nữa rồi." Ánh mắt Phương Trầm mất đi tiêu cự, thì thào bằng tiếng Trung, "Nhìn thêm một chữ nữa chắc em nôn ra mất."
Sith khẽ nhíu mày. Thật ra, tiến độ học tiếng Trung của hắn chưa nhanh đến mức đó, đôi khi Phương Trầm nói gì, hắn chỉ hiểu được đại khái. Nôn sao?
Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống Phương Trầm, ánh mắt dừng lại ở bụng cậu, rồi bỗng đưa tay chạm nhẹ một cái, giọng nói thản nhiên, "Bụng còn chưa phồng lên, sao đã nôn rồi?"
Phương Trầm trừng mắt. Trời ơi! Sao hắn có thể mặt không biến sắc mà nói những câu đầy ẩn ý như thế chứ!
Cậu lồm cồm ngồi dậy, che bụng, cảnh giác nhìn Sith, muốn tìm kiếm chút biểu cảm nào đó trên gương mặt hắn. Nhưng người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, vẻ mặt vẫn bình thản, cứ như thật sự chỉ đang nói một câu chuyện hết sức bình thường.
Chắc là cậu nghĩ nhiều rồi. Phương Trầm không khỏi chán nản.
Tất cả là tại Jaymin, cứ rảnh là lại gửi mấy thứ linh tinh cho cậu, hại cái đầu óc trong sáng của cậu biến thành màu vàng chóe.
Cậu cẩn thận che bụng, thành khẩn nói, "Em chóng mặt quá, không muốn học nữa."
Sith nhìn cậu vài giây rồi gật đầu, "Được, phần còn lại để mai học tiếp. Tôi sẽ lập một bảng kế hoạch học tập, viết ra những nhiệm vụ em phải hoàn thành mỗi ngày."
Nghe xong, cừu nhỏ rơi vào tuyệt vọng, hai bắp đùi run run, chỉ muốn chạy khỏi đây trước cả chủ nó.
"Mai cũng phải học sao?"
Người đàn ông lạnh nhạt tuyên bố, "Không chỉ ngày mai, với tốc độ này của em, em phải qua đây mỗi ngày, ôn đến tận ngày thi mới coi như ổn được."
Cừu nhỏ lại ngã cái rầm xuống sô pha. Mọi ảo tưởng tan biến, cậu cảm thấy mình như một con cừu nướng nguyên con.
Cuối cùng, đáy mắt Sith hiện lên ý cười, ngón trỏ cong lại gõ nhẹ lên trán Phương Trầm một cái, "Thư giãn chút đi. Chỗ tôi có mấy đĩa game, em xem có thích cái nào không, tôi đi nấu bữa tối."
"Đừng nấu món Trung nữa." Phương Trầm bỗng lên tiếng, ngửa đầu nhìn người đàn ông, nghiêm trang nói, "Bình thường anh ăn bữa ăn dinh dưỡng thế nào thì em ăn y như thế nhé?"
Sith nhướn mày, "Chơi luôn!"
Hắn gọi điện thoại ngay tại chỗ. Đối phương có lẽ là đầu bếp hoặc trợ lý gì đó, giọng điệu bình thản, hắn dặn dò ngắn gọn rồi nhanh chóng cúp máy.
Lúc xoay người, hắn mới phát hiện cừu nhỏ ngồi trên sô pha vẫn còn ngây ngốc nhìn mình. Trái tim bỗng mềm nhũn, Sith không nhịn được nâng tay xoa nhẹ mái tóc đen của thiếu niên. Tóc cậu vẫn mềm mại như vậy, giống hệt con người Phương Trầm, ngoan đến mức dường như chưa bao giờ nổi giận.
Cũng không phải, cậu từng nổi giận với hắn rồi. Trong cuộc gọi đó, hẳn là Phương Trầm đã nổi giận, tuy rằng rất khó để nhận ra.
Nhưng ngay cả cơn tức giận nhỏ ấy cũng khiến Sith cảm thấy như gặp phải kẻ địch mạnh. Bởi vì thích, nên hắn mới để ý.
Người đàn ông rũ mắt, che đi cảm xúc tối tăm trong mắt. Hắn im lặng một lát, giọng nói như thường, "Thích chơi game gì? Hay em có muốn xem phim gì không?"
Cuối cùng Phương Trầm cũng hào hứng trở lại, "Coco, anh xem chưa?" Đây là bộ phim điện ảnh duy nhất mà Phương Trầm có xem cả trăm lần cũng không chán, khi nào một mình buồn chán cậu đều sẽ mở ra xem lại.
"Chưa." Sith rất hiếm khi xem phim, không có hứng thú với những thứ này. Nhưng nếu người ngồi bên cạnh là Phương Trầm -- "Em muốn xem bộ đó hả?"
Người đàn ông nhanh chóng tìm được bộ phim, "Hình như tôi từng nghe qua rồi, có vẻ rất thú vị." Phương Trầm chu môi, "Cảm động lắm đó, lần nào em xem cũng khóc." Người đàn ông vô thức nhíu mày, ngập ngừng một lát, hỏi, "Vậy chúng ta đổi phim khác nhé?"
Phương Trầm lập tức lắc đầu, "Em chỉ thích xem phim này thôi." "Được rồi." Sith nhìn cậu chăm chú hai giây, muốn nói xem phim thì được, nhưng đừng khóc nhé. Lại nghĩ đi nghĩ lại, nếu là ở bên cạnh hắn, thì khóc cũng được. Hắn sẽ dỗ dành cậu.
Nhưng cuối cùng Sith vẫn tính sai. Hắn không ngờ Phương Trầm lại khóc thảm thương đến vậy, mắt mũi đều đỏ bừng, nước mắt rơi xuống không ngừng.
"Đừng khóc." Hai đầu lông mày của Sith sắp xoắn lại với nhau, hắn thấp giọng dỗ dành cậu, "Chúng ta không xem nữa. Cơm đến rồi, đi ăn trước nhé."
Thiếu niên ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt phủ một tầng hơi nước, cứ như chỉ cần chớp nhẹ một cái là nước mắt sẽ lại rơi xuống.
"Nếu không có ai nhớ đến thì sẽ biến mất, vậy em nhất định sẽ là người chết đầu tiên." Cậu là trẻ mồ côi, không có ba mẹ hay họ hàng, bây giờ lại còn xuyên sách, càng như một chiếc lá trôi giữa dòng.
Sith vươn tay ra, chạm vào lông mi cậu, đỡ được giọt nước mắt sắp rơi kia. "Sẽ không," hắn nói khẽ, "Sẽ không chết đâu."
Phương Trầm sững lại. Cậu nhìn Sith, bởi vì màu mắt của hắn mà người khác nhìn vào sẽ có cảm giác hắn rất lạnh nhạt, bạc bẽo. Nhưng giờ phút này không hiểu vì sao, cậu lại thấy ánh mắt đó cực kỳ dịu dàng.
Phương Trầm nhẹ nhàng khịt mũi một cái, "Xin lỗi, em lại làm chuyện xấu mặt rồi." Sớm biết thành ra thế này thì đã chẳng xem phim.
Sith giống như hơi bất đắc dĩ mỉm cười, một chân quỳ xuống, để tầm mắt ngang bằng với Phương Trầm, nhẹ nhàng nói, "Xấu mặt gì chứ, xem phim rồi khóc chẳng phải rất bình thường sao? Người như tôi mới là không bình thường, em biết không? Đám Joey ở sau lưng tôi nói tôi là một tảng đá, là khối băng, nói tôi không có cảm xúc bình thường của con người."
Phương Trầm vừa khóc xong nên giọng vẫn còn nghèn nghẹn, hừ nhẹ một cái phản bác, "Không phải đâu, anh rất tốt mà." Sith lại không nhịn được nâng tay miết nhẹ vành tai Phương Trầm. Trong lúc Phương Trầm tròn mắt sững sờ, hắn lại làm như không có gì thu tay về, "Được rồi, đi ăn thôi."
Đồ ăn đã được mang đến một lúc trước, nhưng may là bỏ trong cặp lồng giữ nhiệt nên bây giờ lấy ra vẫn nóng hổi như cũ.
Trong lúc Sith bày đồ ăn, Phương Trầm đi rửa mặt. Đôi mắt cậu vì khóc một trận đã đời mà sưng húp lên. Phương Trầm không vui tự lườm bản thân trong gương một cái. Đồ khóc nhè!!
Ra khỏi nhà tắm, Phương Trầm mới bắt đầu thấy đói, cậu vỗ vỗ bụng, lại tung tăng vui vẻ chạy vào trong. Nhưng vừa vào đến nhà ăn, cậu thoáng điếng người trước khung cảnh trước mắt.
Cậu nói muốn ăn một phần cơm dinh dưỡng như của Sith, nhưng không ngờ lại dinh dưỡng đến mức này. Một phần salad, một phần thịt gà áp chảo và cá hồi, còn có một ly rượu vang. Đương nhiên, trước mặt Phương Trầm đã đổi thành cốc nước cam.
Sith kéo ghế cho cậu, "Ăn được không? Nếu không thích thì tôi sẽ đi nấu món khác cho em." Phương Trầm hoàn hồn, vội gật đầu, "Được ạ."
Vừa cầm dĩa lên, bỗng bên ngoài có tiếng sấm nổ uỳnh một cái. Âm thanh rất lớn, dọa cậu giật nảy mình, suýt làm rơi cả dĩa. Quay đầu mới thấy bầu trời đã tối đen, xem ra là sắp có giông bão.
"Bị giật mình hả?" Phương Trầm bỏ một quả cà chua nhỏ vào miệng, gật gật đầu, "Có hơi." "Vừa mới có tin tức cảnh báo thời tiết cực đoan, tối nay chắc sẽ mưa to đấy."
Chỉ vài giây sau, mưa bắt đầu trút xuống. Dù cách một lớp kính cửa sổ, vẫn có thể nhìn thấy những hạt mưa to bằng hạt đậu ào ào rơi xuống. Đúng lúc này, Sith lên tiếng, "Mưa to quá, chỗ tôi có rất nhiều phòng trống, tối nay em ngủ lại đây đi, mai tôi sẽ đưa em về trường."
Ể!!??? Gì cơ??? Lúc này Phương Trầm mới phản ứng lại, theo bản năng muốn lắc đầu từ chối, nhưng bỗng nhiên cậu phanh kít một cái. Suýt thì quên mất, hôm nay cậu đến đây là để thăm dò Sith mà? Nếu có thể nhân dịp này ở lại, chẳng phải càng tiện hành động hơn sao. Thế là Phương Trầm lại cúi đầu, cắm một miếng thịt bò vào miệng, chờ nuốt xong mới đáp, "Vậy cũng được."
Trong khoảnh khắc này, cả hai người đều lặng lẽ nhếch khóe môi lên.
Bữa tối đúng là không có gì đáng chú ý, Phương Trầm ăn rất nhanh, sau đó giương mắt nhìn Sith.
Sith nghĩ ngợi một chút, đưa ly rượu vang cho cậu, "Em có muốn nhấp một ngụm không?" Phương Trầm vội xua tay. "Nồng độ không cao, giúp ngủ ngon thôi." Nghe Sith nói vậy, Phương Trầm lại hơi do dự. Hết cách rồi, cậu dễ bị thuyết phục như vậy đấy.
Phương Trầm nhận lấy cái ly rồi nhấp một ngụm nhỏ, chép chép môi, hai mắt bỗng sáng lên, "Oa, cũng ngon đó nha!" Sau đó cậu lại nhấp một ngụm, rồi lại thêm một ngụm, lại thêm một ngụm, lại thêm một ngụm...
Trong lúc Sith cúi đầu trả lời tin nhắn nào đó, lúc ngẩng đầu lên, cả ly rượu vang đã bị Phương Trầm uống cạn, mà cậu còn đang liếm liếm môi tỏ vẻ chưa đã thèm.
Ánh mắt hắn hơi tối, nhìn cậu hai giây, "Ngon hả?" Phương Trầm gật đầu như gà mổ thóc, "Ngon lắm, ngọt ngọt." "Em uống hết mất rồi, tôi còn chưa được nếm thử." Người đàn ông nhìn chằm chằm môi Phương Trầm.
Phương Trầm ngơ ngác "à" một tiếng. Dáng vẻ ngốc ngốc đáng yêu, lại vì vừa khóc xong nên đuôi mắt hơi đỏ, khiến người ta không nhịn được mà chỉ muốn 'ăn'. Nhưng cuối cùng Sith vẫn dời mắt đi, tha cho cậu thêm một lần. "Em đã no chưa?"
Đáp lại hắn, thiếu niên khẽ ợ một cái. Sith bật cười, "Để tôi dọn dẹp. Giờ cũng muộn rồi, em đi tắm đi. Quần áo trong phòng cho khách đều là đồ mới, em mặc cái nào cũng được." "Được rồi!"
Nồng độ rượu vang không cao, nhưng có thể là vì uống nhanh quá nên lúc Phương Trầm đứng dậy vẫn hơi choáng váng. Cậu mặc niệm trong lòng, tự nhủ: đứng vững, đi thẳng, không được làm chuyện mất mặt nữa.
Sau đó Sith trơ mắt nhìn cừu nhỏ lắc lư trái phải đi vào phòng. Thật ra mỗi ngày đều có nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp quét tước, đồ trên bàn không cần Sith tự dọn. Nhưng hắn cần tìm việc gì đó để làm, nếu không hắn sợ mình không nhịn được mà mò đến trước cửa phòng dành cho khách mất...
Dọn sơ qua bàn ăn, Sith không sốt ruột đi tắm rửa thay quần áo. Hắn đứng cạnh cửa sổ sát đất gọi đi mấy cuộc điện thoại. Nói xong câu cuối cùng, vừa cúp máy thì cửa phòng dành cho khách mở ra.
Phương Trầm đi chân trần bước ra. Tóc cậu cũng chưa sấy, giọt nước theo sợi tóc đen nhỏ xuống, rơi trên chiếc áo sơ mi trắng, nơi bị thấm ướt biến thành nửa trong suốt.
Trong tủ có rất nhiều quần áo, nhưng cậu lại cố tình mặc chiếc áo sơ mi trắng nhìn có vẻ nghiêm túc này. Chỉ là cậu không mặc quần, cúc cũng cài lung tung, dáng vẻ vừa ngây thơ lại vừa gợi tình.
Thật ra không mặc quần cũng không sao, áo của Sith quá rộng, mặc lên người cậu dài đến gần đầu gối. Cổ áo trễ xuống, người đàn ông chỉ cần hơi rũ mắt là có thể nhìn thấy hết sạch.
Càng đáng chết hơn là, thiếu niên còn khẽ cau mày, rất phiền não mà nói với hắn, "Sith, quần lót dùng một lần ở đây đều to quá, em không mặc được."
Hầu kết của người đàn ông trượt xuống một cái, nuốt nước bọt ực một tiếng. Ánh mắt tối tăm của hắn dừng trên người Phương Trầm như đã biến thành thực thể. Không mặc được? Vậy thì bên dưới kia... Là không mặc gì sao?