24. Cái Mông Trần và Bữa Sáng

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Cái Mông Trần và Bữa Sáng

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí xung quanh như đặc quánh. Sith thở hắt ra một hơi, ánh mắt tối sầm nhìn thiếu niên trước mặt, hắn khàn giọng thốt ra một chữ: "Lớn?"
Gò má thiếu niên ửng hồng vì rượu, cậu ngốc nghếch khoa tay múa chân miêu tả: "Thật mà, em vừa mặc vào là nó đã tuột xuống rồi."
Người đàn ông nhìn chằm chằm chiếc áo sơ mi mỏng manh trên người Phương Trầm, như muốn xuyên qua lớp vải để nhìn rõ mọi thứ bên trong.
Thế nhưng, hắn vẫn cố kìm chế, dời mắt đi và nói: "Tôi sẽ gọi người mang cái mới tới."
Phương Trầm làm ký hiệu "OK" bằng tay rồi đặt lên mắt, một con mắt đen láy sáng ngời nhìn xuyên qua chữ "O" còn nháy một cái.
Đáng yêu đến mức khiến người ta phải choáng váng.
Sith gần như phải dùng hết lý trí từ thuở cha sinh mẹ đẻ mới kìm được không nhào đến ôm người vào lòng. Hắn cắn chặt răng, gân xanh bên thái dương nổi lên, giọng trầm thấp: "Em về phòng đợi đi."
Hắn sợ chỉ cần nhìn thêm một giây nữa thôi là sẽ mất kiểm soát.
Nhưng Phương Trầm lại lắc đầu: "Em vẫn chưa buồn ngủ mà, anh nói có đĩa game đúng không? Để ở đâu vậy?"
Cậu vừa lầm bầm vừa đi về phía ngăn kéo dưới tủ tìm kiếm. Thiếu niên cúi người, chiếc áo sơ mi theo động tác này co lên, vạt áo từ đầu gối trượt lên bắp đùi, rồi lại lên thêm chút nữa... Quả thật là cậu không mặc gì cả.
Hơi thở của Sith trở nên nặng nề, tròng mắt nổi lên cả tia máu. Hắn dùng sức cắn mạnh hàm dưới, trong lòng thầm chửi thề một câu.
Thật đúng là quá mức trêu chọc.
Hắn bước nhanh qua, ôm eo cậu rồi nhấc bổng người lên. Cái mông tròn trịa vểnh lên ngay trước tầm mắt, người đàn ông thật sự không chịu nổi nữa, giơ tay vỗ mạnh một cái, trầm giọng nói: "Về phòng, mặc xong đồ lót rồi hẵng ra."
Tiếng bốp giòn tan vang khắp căn phòng. Phương Trầm ngây ra một giây, đầu óc lơ mơ vì rượu thoáng chốc tỉnh táo trở lại.
Sith đánh cậu? Còn đánh mông cậu? Lại còn đánh ngay cái mông trần của cậu nữa chứ?
Phương Trầm uống rượu cũng không hay đỏ mặt, nhưng lúc này thì đỏ bừng như quả gấc, lan xuống tận cổ, lên đến vành tai. Cậu im lặng trong một thoáng chốc, sau đó thình lình giãy giụa như điên, hai chân vừa đạp vừa đá loạn xạ, mắng ra hai tiếng Trung Anh lẫn lộn: "Holy shit! Anh dám đánh em!! Đồ khốn! Thả em xuống! Em muốn đánh nhau với anh!"
Người đàn ông sa sầm mặt, đương nhiên không thể thả người xuống. Hắn còn phải giúp cậu giữ chiếc sơ mi, tránh cho cậu giãy giụa rồi lộ hết hàng, khiến hắn càng khó kiềm chế hơn.
Mãi đến khi đưa cậu vào đến phòng ngủ, thả xuống giường, cổ Sith đã bị Phương Trầm cào ra mấy vệt đỏ.
Mông vừa chạm giường, Phương Trầm lập tức ngửa đầu trừng người đàn ông, nắm tay siết lại: "Anh đừng tưởng em không đánh lại anh."
Sith vươn tay ra, nắm lấy nắm đấm nhỏ của cậu, rũ mắt nhìn Phương Trầm, giọng nói nặng nề: "Sao hả? Em thích cởi truồng đánh nhau với người khác?"
Đôi mắt cừu nhỏ càng trừng lớn hơn, cậu lết lết về phía sau, căng thẳng che mông mình.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Sith lại nặng nề liếc Phương Trầm một cái, sau đó mới xoay người đi ra ngoài.
Người vừa đi khuất, Phương Trầm vội xoa xoa mông.
Đáng ghét! Không biết lực tay anh mạnh cỡ nào sao?!
Sith lấy đồ quay lại, đặt túi đồ xuống chiếc bàn cạnh giường, thấp giọng nói: "Mặc vào."
Phương Trầm trừng hắn: "Anh ra ngoài!"
Người đàn ông cười một tiếng. Vừa rồi là ai mang theo cặp mông bóng loáng chạy qua chạy lại trước mặt hắn, giờ lại biết xấu hổ rồi?
Nhưng hắn cũng không nói gì thêm, vẫn xoay người đóng cửa đi ra ngoài.
Sith sẽ không hút thuốc khi có mặt Phương Trầm, nhưng lửa giận trong người đã bốc lên thành một ngọn núi. Hắn bèn ngậm một điếu thuốc, nhai nát phần ruột bên trong.
Đứng cạnh cửa sổ sát đất, từ góc này nhìn xuống có thể thấy vô số ánh đèn phía dưới đã bị màn mưa làm nhòe đi như những thước phim vỡ nét.
Thế nhưng, đọng lại trong mắt Sith lại là hình ảnh thiếu niên mặc chiếc sơ mi trắng của hắn, lộ ra đôi chân.
Sạch sẽ, bóng loáng, lại tràn đầy quyến rũ.
Cạnh ghế sô pha còn đặt một chiếc túi.
Là thứ trợ lý vừa mang đến.
Một bộ quần áo mặc nhà.
Nhưng Sith cố tình không đưa cho cậu.
Bởi có lòng riêng nên hắn thích nhìn Phương Trầm mặc áo của mình hơn.
Dẫu rằng...
Người đàn ông quay đầu nhìn thoáng qua cánh cửa phòng ngủ đóng chặt.
Đoán chừng từ giờ cho đến sáng mai Phương Trầm sẽ không mò ra ngoài lần nào nữa.
Mưa vẫn tiếp tục rơi.
Nhưng Sith cũng không biết tối nay lừa gạt Phương Trầm ở lại rốt cuộc có phải là sai lầm hay không, liệu có thể sẽ khiến mối quan hệ của họ càng tệ đi không.
*
Thật sự là rất tệ!!!
Sáng sớm, Phương Trầm đầu tóc rối bù trong phòng, luyện quyền anh bằng cách dùng đầu đập liên tiếp vào gối.
Cho mày uống rượu này!!
Mới đó xong mà đã quên hết rồi này!!
Lần trước thì sờ cơ bụng người ta, lần này thì cởi truồng chạy lung tung, có phải muốn chui luôn vào ổ chăn của người ta không!!
Đánh đấm lung tung một hồi, chiếc gối đáng thương bị đánh đến mức không còn nhìn ra hình dáng, sau đó lại chậm chạp phồng trở lại như cũ.
Phương Trầm thở hồng hộc nằm vật ra giường.
Ông trời ơi! Trời sập rồi! Cừu nhỏ phen này chết chắc rồi!!
Ước gì cánh cửa phòng này mãi mãi không cần mở ra, để cậu mãi mãi không cần đối mặt với Sith nữa!
Nhưng chỉ mới nằm úp sấp trên giường được hai phút, một mùi hương đã từ khe cửa tiến vào.
Cừu nhỏ ngẩng phắt đầu, nghiêm mặt ngửi ngửi.
Không ổn rồi, mùi hương này rõ ràng là nhắm vào cậu.
Thế nhưng vẫn không kiên trì được đến hai giây, cừu nhỏ đã xuống giường đi ra, áp tai vào cửa thận trọng nghe ngóng: thơm quá đi mất, đang nấu món gì thế? Gà hầm hả?
Tối qua chỉ ăn bữa cơm có tí teo của người da trắng, bụng cậu đã réo ầm ĩ rồi.
Thật sự không kiên trì nổi nữa, Phương Trầm mở cửa đi ra ngoài, còn cố xụ mặt, muốn lấy khí thế áp đảo Sith.
Cậu cởi truồng thì sao hả? Cởi truồng là phải bị ăn đánh sao?
Phương Trầm như tên trộm vặt lén lén lút lút tiếp cận phòng bếp. Kết quả, vừa bước một chân vào đã bị người đàn ông đúng lúc xoay người bắt quả tang.
"Chào buổi sáng." Giọng Sith bình tĩnh, như thể đã quên mất chuyện xảy ra tối qua.
"Tôi nấu canh gà, em đánh răng đi rồi ra ăn."
Khí thế gì đó thoáng chốc bay sạch. Phương Trầm lí nhí đáp lại: "Morning."
Cậu cúi đầu, khuôn mặt thoắt cái đỏ bừng. Lúc này cậu mới nhận ra mình còn chưa thay quần áo, vẫn mặc chiếc sơ mi của người đàn ông. Qua một đêm, chiếc sơ mi trắng đã nhăn nhúm như cái giẻ lau.
Bởi vì cúi đầu nên Phương Trầm không nhận ra, trong nháy mắt đó, ánh mắt người đàn ông nhìn cậu bỗng tối đi. Đôi con ngươi màu xám xanh như lang sói rình mồi đảo qua từng tấc da thịt trên người Phương Trầm, từ cổ áo mở rộng vì cài cúc không đàng hoàng, xuống đến đôi chân lộ ra dưới vạt áo.
Đây là con mồi của hắn.
Sớm muộn gì hắn cũng phải ăn vào trong bụng.
Phương Trầm không dám ngẩng đầu, ấp a ấp úng: "Em, em đi thay quần áo."
Rồi chạy biến về phòng, đầu cũng không ngoảnh lại lấy một lần.
Sith xoay người tắt bếp, khóe môi khẽ nhếch lên.
Trên bàn ăn như bị phân thành hai thái cực rõ rệt.
Một bên là bát mì gà nóng hổi, bên trên đặt quả trứng lòng đào vàng ươm, bên cạnh là cốc nước cam ép tươi.
Mà đối diện là vài lát bánh mì đen, salad và một cốc cà phê đen sì.
Phương Trầm ăn đến thỏa mãn, cũng không ngẩng đầu, chỉ thiếu chút nữa là chôn luôn đầu vào bát mì của mình thôi: "Anh không ăn à... Chỉ ăn cái đó sao?"
Sith khuấy tách cà phê, giọng điệu hờ hững: "Lát nữa em phải về trường?"
"Vâng! Nay em có hai tiết."
Người đàn ông thuận miệng nói tiếp: "Vậy tan học tôi sẽ đến đón em."
"Ực ực." Phương Trầm uống xong ngụm canh cuối cùng, hơi ngơ ra.
Nói gì mà nghe tự nhiên như thể hai người họ đang sống chung vậy.