25. Chương 25: Lời hẹn đi bar và sự 'tán tỉnh' khó cưỡng

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 25: Lời hẹn đi bar và sự 'tán tỉnh' khó cưỡng

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu không có chuyện tối qua, có lẽ Phương Trầm đã gật đầu đồng ý, nhưng hiện tại, cậu bé đã mơ hồ cảm nhận được nguy hiểm, chỉ muốn nhanh chóng thoát thân.
Phương Trầm lau miệng, khẽ lắc đầu, tiện miệng bịa ra một lý do, "Em hẹn Jaymin ăn tối rồi, ăn xong chắc về ký túc xá ngủ luôn."
Sith liếc mắt một cái là biết cậu có đang nói dối hay không, nhưng anh ta không vạch trần, khẽ gật đầu, chỉ nói, "Thế ngày mai..."
"Mai em cũng... bận rồi."
Dưới cái nhìn chăm chú của người đàn ông, giọng Phương Trầm nhỏ dần.
Sự kiên nhẫn của Sith đã cạn, anh ta đẩy cốc cà phê sang một bên, ánh mắt găm chặt vào cậu, "Em đang trốn tôi đấy à?"
Phương Trầm né tránh ánh mắt đó, lí nhí đáp, "Không, không phải."
"Thế thì ngày mai qua đây đi." Sith dịu giọng, "Nếu em hoàn thành bài học tôi giao, thì buổi tối tôi sẽ đưa em đi chơi."
Nghe được lời này, hai mắt cậu bé sáng rực, nhưng vẫn ngập ngừng hỏi, "Đi đâu chơi cơ?"
"Secrecy!"
Phương Trầm bĩu môi, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý.
Cậu chỉ muốn đi chơi thôi, chẳng liên quan gì đến Sith hết.
Ăn uống xong, Sith lái xe đưa Phương Trầm về trường. Lúc này sinh viên ra vào đông đúc, Phương Trầm bèn bảo anh dừng xe ở trước con hẻm nhỏ bên cạnh.
Người đàn ông nghe vậy thì hơi không vui, "Ý em là sao? Tôi làm em mất mặt à?"
"Không phải, anh là người nổi tiếng đó." Phương Trầm vừa cài dây an toàn vừa lẩm bẩm, "Anh có biết anh mà đi trong trường thì chắc chắn sẽ bị chụp ảnh không."
"Cho nên?"
Phương Trầm khẽ cắn răng, quay đầu nhìn Sith, "Mọi người sẽ hiểu lầm. Lần trước đi chơi Halloween ấy, anh bị chụp hình, trên diễn đàn nói chúng ta là một đôi."
Người đàn ông nhìn cậu chăm chú, "Em giận sao?".
Hô hấp của Phương Trầm hơi khựng lại, cậu cúi mắt, khẽ nói, "Mau đi thôi, em sắp muộn học rồi."
Tiếng động cơ của xe thể thao gầm rú, phóng vụt trên phố.
Nhìn theo bóng cậu rời đi, Sith tựa người ra ghế, nhắm mắt thư giãn.
Giữa chừng có người gọi điện, nhưng anh ta không muốn nghe. Mười phút sau, Sith lái xe về căn hộ.
Nếu không phải vì nơi này gần trường, dễ để Phương Trầm đến, Sith cũng sẽ không thường xuyên về như vậy.
Trùng hợp, anh ta gặp nhân viên dọn vệ sinh ở cửa. Sith đặc biệt dặn dò nhân viên đừng vào phòng khách.
"Phòng đó để tôi tự dọn."
Sith cởi áo khoác đi vào.
Cậu bé trước khi rời đi đã dọn dẹp căn phòng, chăn gối gấp gọn gàng, trên giường vẫn còn chiếc sơ mi cậu đã mặc.
Người đàn ông cúi mắt nhìn chằm chằm hai giây, cầm chiếc áo lên, đầu tiên là cúi đầu ngửi nhẹ mùi hương còn vương, cuối cùng không kìm được, vùi cả mặt vào.
***
Ban đầu chỉ thuận miệng nói dối, nhưng sau hai tiết học khiến đầu óc quay cuồng, Phương Trầm thực sự gọi điện rủ Jaymin đi ăn tối.
Đó là một quán gà nướng nằm dưới tầng hầm, món cánh gà giòn cay ngon tuyệt. Jaymin gọi liền ba phần, dáng vẻ như muốn ăn sạch tiền của Phương Trầm.
Phương Trầm lại không có tâm trạng ăn uống, chỉ uống một ngụm nước ép rồi thở dài.
Jaymin ngẩng đầu, "Ông sao thế?"
Phương Trầm lắc đầu, không nói gì.
Jaymin "hừ" một tiếng, "Ngồi trước mặt ông chính là chuyên gia tình cảm uy tín nhất thành phố New York này đấy, tôi khuyên ông đừng bỏ lỡ cơ hội hiếm có này."
Phương Trầm do dự một lát, ngập ngừng, "I have a friend..."
Jaymin lập tức ra hiệu dừng lại, "Stop."
"Ông với Sith làm sao, nói thẳng ra đi."
Phương Trầm, "..."
Cậu ngượng ngùng cúi đầu, "Tôi cảm thấy ổng đang cố tình tán tỉnh tôi."
"Cụ thể?"
"Vừa đối xử tốt với tôi, rủ tôi đi chơi, vừa không tỏ thái độ rõ ràng gì." Phương Trầm càng nói càng giận, siết chặt bàn tay nhỏ, "Thật quá đáng!"
Jaymin nhíu mày, vuốt cằm, "Ông đáng yêu như thế, anh ta có thể không rung động sao? Dù có là Sith thì cũng không thể quá đáng như vậy được."
"Lần gặp tiếp theo của hai người là khi nào?"
Phương Trầm ngại ngùng nói, "Ngày mai..."
Jaymin nghĩ nghĩ, rồi vẫy tay gọi Phương Trầm, "Ông qua đây, tôi có một cách."
"Bí mật thế cơ à? Còn phải nói nhỏ nữa."
"Tất nhiên, VIP cũng không được nghe."
...
Sáng sớm hôm sau, Phương Trầm bị chuông báo thức đánh thức, cậu nhắm mắt lồm cồm bò dậy, vội vàng vệ sinh cá nhân, sau đó xách chiếc ba lô nhỏ chạy xuống nhà.
Không hiểu sao tự nhiên có cảm giác y như sinh viên đi học tiết đầu tiên vào tám giờ sáng.
Hai người đã rất quen thuộc nhịp điệu của đối phương. Sith tự nhiên nhận lấy ba lô trong tay Phương Trầm, tiện tay xoa mái tóc đen rối bời, "Đói chưa? Sáng nay tôi đã làm sẵn sủi cảo rồi, về là có thể ăn ngay."
"Là gói sủi cảo." Phương Trầm sửa lời anh ta, mắt cậu lập tức sáng bừng, "Cái đó anh cũng biết làm sao?"
Sith đáp đầy tự tin, "Rất đơn giản."
Nói nghe thì dễ, hoàn toàn giữ im lặng không kể việc mình đã dậy từ rạng sáng để chuẩn bị.
Phương Trầm không nhịn được cảm thán, "Anh có từng nghĩ đến việc mở nhà hàng Trung Quốc không?"
Khóe môi Sith cong lên, "Giờ em có thể coi tôi là đầu bếp riêng của em, cứ gọi món thoải mái."
Không thể phủ nhận, tay nghề của Sith thực sự quá tuyệt vời.
Phương Trầm vừa ăn sủi cảo vừa không khỏi suy nghĩ, sao người ta lại nấu ăn giỏi đến vậy.
Cậu vươn tay ra, so với Phương Trầm, bàn tay của Sith to hơn hẳn tay cậu, "Có phải vì tay anh to nên mới nấu ăn ngon vậy không?"
Sith dừng hai giây, rồi lật bàn tay, ôm trọn bàn tay thiếu niên vào lòng bàn tay mình.
Phương Trầm giật mình rụt tay lại, nhưng như vậy lại càng dễ cho Sith vuốt ve, thật nhỏ bé.
Trên võ đài, Sith chỉ biết nắm đấm phải cứng hơn đá mới có thể đánh thắng đối thủ, lại không ngờ, có một bàn tay mềm mại như bông thế này lại có thể đè nặng lên trái tim khiến anh ta nghẹt thở.
Không biết phải thích bao nhiêu mới coi là đủ, anh ta chỉ biết mình hận không thể đặt lên môi mà vừa hôn vừa vuốt ve.
Lòng bàn tay người đàn ông nóng bỏng khiến Phương Trầm hơi lúng túng, cậu dùng sức hai lần, mới rút được tay ra, mím môi không nói lời nào.
Sith nhìn cậu chăm chú vài giây, mới bình tĩnh chuyển sang chuyện khác, "Em từng đi bar chưa?"
Hở?
Một tai của cậu bé chầm chậm vểnh lên.
"Joey đầu tư mở một quán bar chủ đề quyền anh, tối nay tôi sẽ đưa em đi."
Cả hai tai của cậu bé đều vểnh hẳn lên.
Cậu ngẩng đầu, mắt sáng rực, "Chủ đề quyền anh sao? Có sàn đấu không?"
"Đương nhiên, tối nay còn có trận đấu nữa."
Cậu bé reo hò, "Vậy mấy giờ chúng ta đi?"
Sith mỉm cười, "Sau khi em hoàn thành bài học hôm nay."
Rầm!
Cậu bé gục xuống bàn, biến thành một cục thịt cừu.
Căn hộ này có thư phòng, nhưng Sith không thường dùng, giờ lại trở thành nơi học của Phương Trầm.
Cách một chiếc bàn, hai người ngồi đối mặt, không khí y hệt trong thư viện. Phương Trầm lén lút liếc nhìn quyển sách trên tay Sith mấy lần, toàn những chữ khó hiểu, chỉ nhìn thôi đã hoa mắt.
Cảm giác được ánh mắt của Phương Trầm, Sith cũng đưa mắt nhìn sang. Phương Trầm lập tức thu ánh mắt về, giả vờ chăm chỉ học bài.
Sith hơi buồn cười, cố ý hỏi, "Có chỗ nào không hiểu không?"
Phương Trầm siết chặt quyển sách trong tay, cúi đầu, trả lời cụt lủn, "Không có."
"Đừng cúi thấp quá, hại mắt đấy." Sith đổi giọng nghiêm túc, rất ra dáng người lớn.
Thiếu niên đành nâng đầu lên, tóc cậu hơi dài, từ góc này, Sith không nhìn rõ mắt cậu lắm.
Nhưng nếu đưa Phương Trầm đi cắt tóc, Sith lại hơi tiếc nuối, anh ta rất thích mái tóc đen đó, sờ rất mềm.
Không biết có phải vì được treo thưởng trước hay không mà tốc độ hôm nay của Phương Trầm nhanh hơn hẳn, cậu vùi đầu chuyên tâm, mới đến chiều đã hoàn thành vượt mức kế hoạch.