26. Ác Ma Nhỏ Khiến Kẻ Săn Mồi Ghen Tuông

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Ác Ma Nhỏ Khiến Kẻ Săn Mồi Ghen Tuông

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sith nhìn đồng hồ, "Còn hơi sớm, tôi đưa em đi ăn gì đó trước, muốn ăn gì?"
Phương Trầm lại lắc đầu, mắt long lanh, "Em không đói, em muốn về thay đồ."
Sith khẽ nhíu mày, "Thay đồ? Vì sao?"
"Buổi tối tụi mình đi quán bar mà?"
Thật ra Sith rất hiếm khi đến những nơi thế này, nếu không phải lần này muốn dẫn Phương Trầm đi chơi thì hắn đã không nhận lời Joey, lại càng không hiểu vì sao đi bar còn phải thay đồ.
Nhưng với những yêu cầu của Phương Trầm, hắn sẽ luôn đồng ý, nên hắn gật đầu, "Được, tôi đưa em về, em thay đồ, tôi đợi dưới ký túc xá."
Phương Trầm lén lút nhắn tin báo trước cho Jaymin, thế là Jaymin lập tức chuẩn bị sẵn sàng, chờ trong phòng ký túc xá của cậu. Vừa thấy Phương Trầm về, liền kéo cậu ngay vào phòng.
"Bé cưng, yên tâm đi, tối nay nhất định phải khiến Sith mê mẩn cậu đến mức quên cả chớp mắt, nhưng cậu vẫn phải làm đúng kế hoạch, nhớ nói ít thôi đấy."
Phương Trầm gật đầu lia lịa, nắm chặt tay, nhủ thầm trong lòng.
Thả thính chết anh ta luôn.
Thay đồ xong, đến trang điểm, khi thấy Jaymin lấy ra cả cây uốn tóc, hai mắt Phương Trầm mở lớn, "Cậu đỉnh thật đó."
Jaymin huýt sáo đáp lại, "Đương nhiên, anh đây là dân chuyên mà."
Sith đợi khá lâu, nhưng hắn không hề tỏ ra sốt ruột. Trước đây từng nghe Joey than phiền chờ bạn gái rất phiền, lúc đó hắn chỉ nghe thoáng qua, không ngờ có ngày mình cũng như vậy, tâm trạng ngược lại vui sướng đến lạ.
Hắn đứng dưới ký túc xá, dựa vào cửa xe, ngẩng đầu nhìn dãy ký túc xá sáng đèn.
Hắn biết phòng nào là của Phương Trầm.
Giờ này cậu đang làm gì nhỉ? Thay quần áo sao? Khi thay đồ sẽ để lộ cái eo nhỏ nhắn, có lẽ cậu đang khom người tìm đồ trên giường, vòng mông tròn trịa khẽ đung đưa.
Trong đầu Sith hiện lên vô số hình ảnh ngổn ngang, toàn bộ đều là Phương Trầm.
Cho đến khi người trong đầu hắn bước ra từ cửa ký túc xá.
Người đàn ông thoáng khựng lại, ánh mắt lập tức trầm xuống, sâu thẳm như mực đặc quánh, dính chặt trên người Phương Trầm.
Trên người Phương Trầm là bộ đồ Jaymin chọn cho, áo đen đính đá, cổ chữ V khoét rất sâu, để lộ một mảng lớn da thịt trắng như sữa. Phía dưới là quần short denim, thắt lưng đính đinh tán. Càng đáng chết hơn là, Jaymin còn uốn nhẹ tóc cho cậu, những lọn tóc đen mềm mại xoăn phần đuôi, hơi vểnh lên, vừa tinh nghịch vừa quyến rũ.
Hôm nay là lối trang điểm mà Phương Trầm chưa từng thử qua, đuôi mắt kẻ dài khẽ hất lên, tựa như một tinh linh, khi ngẩng đầu nhìn Sith, người đàn ông bỗng nín thở.
Phương Trầm khẽ cong mắt cười, "Sith, anh đợi lâu lắm rồi hả?"
Giọng hắn hơi khàn, "Không."
Cậu tiến tới gần người đàn ông, hơi nhón chân, đứng sát bên, gần đến mức chỉ cần Sith cúi đầu là có thể thấy đôi môi thoa son bóng kia.
Phương Trầm nhẹ giọng hỏi, "Sith, em mặc bộ này có đẹp không?"
Người đàn ông nhìn cậu mấy giây, mới thấp giọng đáp, "Đẹp."
Chỉ cần gần thêm chút nữa thôi... Nếu như Phương Trầm gần thêm chút nữa, Sith có thể rất dễ dàng hôn cậu.
Nhưng giây tiếp theo, thiếu niên đi vòng qua hắn, "Không còn sớm nữa, Sith, chúng ta xuất phát thôi."
Người đàn ông đứng tại chỗ, hít sâu một hơi, đôi mắt xanh xám trở nên u tối đến đáng sợ, hắn nhắm mắt vài giây, rồi mới quay lại xe.
Dọc đường đi, Phương Trầm gần như không nói chuyện với Sith, chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, người đàn ông nhìn cậu mấy lần, cuối cùng không nhịn được lên tiếng, "Tối nay em chưa ăn, có đói không?"
Phương Trầm không ngẩng đầu đáp, "Không đói."
Người đàn ông khẽ nhíu mày, liếc chiếc điện thoại trong tay Phương Trầm, làm vẻ lơ đãng hỏi, "Đang tán gẫu với ai à?"
Động tác của Phương Trầm cuối cùng cũng dừng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Sith, cố ý trả lời lấp lửng.
"Bạn á."
Ánh mắt Sith trầm xuống, môi mỏng khẽ mím, không hỏi tiếp nữa.
Quán bar của Joey nằm ở trung tâm thành phố.
Là một tòa biệt thự ba tầng, bảng hiệu rất lớn, đèn đóm sáng choang, lấp lánh chói mắt.
Joey còn tự mình đứng ở cửa chờ, vừa thấy Sith bước xuống xe lập tức vui mừng hớn hở chỉ thiếu điều muốn nhảy cẫng lên.
Có biểu tượng sống là Sith ở đây, quán bar của anh ta nhất định sẽ nổi như cồn, "Hey! Sith, bên này!"
"Trầm! Lại gặp rồi!! Ôi Chúa ơi, hôm nay cậu đẹp quá, cứ như ác ma nhỏ, ặc... Cậu biết mà, tôi đang khen thật lòng đấy."
Phương Trầm đứng cạnh Sith, nháy mắt với anh ta, "Cảm ơn nha!"
Joey còn định nói thêm vài câu thì bị người đàn ông lạnh giọng cắt ngang, "Mày thích đứng ngoài này hít gió lạnh lắm à?"
Joey tắc họng, vội đứng tránh sang một bên, "Mời mời mời, đại thiếu gia quả nhiên không dễ chọc ghẹo mà."
Sith không nhúc nhích, để Phương Trầm đi trước, còn hắn bước theo sau, bóng dáng cao lớn che khuất cả người cậu.
Joey cạn lời, lầm bầm một câu, "Chăm sóc kỹ thật."
Sith liếc anh ta một cái, giọng lạnh nhạt, "Bảo đầu bếp làm gì đó để ăn rồi mang lên đi."
"Đây là quán bar của tao chứ có phải nhà hàng đâu --"
Những lời còn lại bị ánh mắt lạnh lùng của Sith dọa cho nuốt ngược vào trong, sau đó ấm ức quay đi.
Chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi, bên cạnh đã trống không, Sith nhìn trái nhìn phải không thấy người, sắc mặt lập tức trầm xuống, ánh mắt tối tăm quét xung quanh một lượt, kết quả phát hiện Phương Trầm đang ngồi trước quầy pha chế, chống cằm xem rất chăm chú.
Người đàn ông cau mày đi tới, đứng bên cạnh Phương Trầm, một tay duỗi ra, chống ở mép bàn bên cạnh, vô hình bao bọc thiếu niên vào không gian của mình.
Hắn nhàn nhạt hỏi, "Muốn uống rượu sao?"
Phương Trầm quay lại, ngửa đầu, đuôi mắt cong lên, "Em không uống rượu đâu, nhưng anh ta giỏi quá, vừa rồi còn phun lửa kìa."
Yết hầu của Sith khẽ nuốt xuống, thiếu niên nói gì hắn hoàn toàn không nghe rõ, trước mắt chỉ có đôi môi mở ra rồi đóng lại.
Tư thế này thật quá thích hợp để hôn.
Hắn vô thức cúi xuống, dưới ánh đèn lờ mờ, bóng dáng của hai người gần như dán lên nhau.
Nhưng giây tiếp theo, Phương Trầm lại tránh đi, cơ thể linh hoạt lách sang một bên.
"Chúng ta ngồi ở đâu đây, lên tầng hai hả?" Thiếu niên vẫn giữ vẻ mặt bình thường, hỏi.
Sith hít sâu một hơi, trấn tĩnh bản thân, rồi theo sau, "Đúng, đi theo tôi."
Quán bar này không có phòng riêng, dù trên tầng hai cũng là những dãy sofa, nhưng như vậy rất hợp ý Phương Trầm, chỗ bọn họ có tầm nhìn tuyệt nhất, có thể nhìn thấy rõ sàn đấu ở chính giữa bên dưới.
Phương Trầm tựa vào lan can, háo hức nhìn xuống.
Bởi vì không thể uống rượu nên Sith gọi cho cậu một cốc nước trái cây, cắm ống hút, đưa đến bên miệng Phương Trầm, "Nếm thử xem có thích không."
Phương Trầm không nhấc tay, cứ thế cúi xuống nhấp một ngụm, gật đầu lia lịa, "Ngon."
Joey rất đắc ý, "Cái đó là đương nhiên, đầu bếp ở đây do tôi tự mình lựa chọn, đảm bảo ngon hơn cả nhà hàng năm sao."
Anh ta nói đến đây, bắt đầu thao thao bất tuyệt khoe khoang, "Quán bar này từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài đều là tôi tự lo liệu hết! Trầm! Cậu biết không! Giấc mơ hồi nhỏ của tôi là sở hữu một quán bar quyền anh đấy, nghe thật ngầu đúng không?"
Phương Trầm khẽ cười, đuôi mắt cong lên, "Anh giỏi thật đó, thế anh chàng tóc xanh bên dưới kia tên gì ạ?"
"Cậu ta à? Brady --"
Tiếng cốc rượu đặt mạnh xuống bàn vang lên chói tai, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Joey quay đầu, lập tức đón nhận ánh mắt lạnh như trong hầm băng của Sith.
Anh ta giật mình tỉnh táo lại, ho khan hai tiếng, gượng gạo chuyển chủ đề, "Trầm! Có muốn uống thêm nước trái cây không? Hay là sữa?"
Phương Trầm phồng má, không đáp.
-
Đúng lúc này, tiếng loa vang lên.
Trận đấu bắt đầu.
Sith không có hứng thú với những trận đấu kiểu này, trong mắt hắn, đó chỉ là trò giải trí vô bổ không đáng để hắn lãng phí thời gian bận tâm.
Nhưng Phương Trầm lại xem đến say mê, mắt mở to, thỉnh thoảng còn há hốc miệng vì kinh ngạc.
Ánh mắt Sith càng lúc càng lạnh.
Hắn nhớ lại lần trước Phương Trầm xem mình thi đấu, cậu có phấn khích như vậy không?
Người đàn ông âm thầm nghiến răng, bắt đầu thấy hối hận vì đã đưa Phương Trầm đến đây chơi.
Sith không biết vì sao, hôm nay hình như Phương Trầm không mấy trò chuyện với hắn, thật sự khiến người đàn ông vô cùng phiền lòng.
Hắn ghét việc tiểu cừu đặt sự chú ý vào bất kỳ kẻ nào khác ngoài mình.
Nhưng chỉ một cái ngoảnh đầu, một nụ cười cong mắt của cậu, lại xua tan mọi u ám trong lòng hắn.
Dưới ánh đèn, cậu như đang phát sáng, đôi mắt cười ấy đẹp đến mức khiến tim hắn quặn thắt.
Nhưng câu nói tiếp theo của cậu, trong nháy mắt lại khiến sắc mặt Sith hoàn toàn lạnh xuống.
"Chúng ta có thể mời anh ta lên đây chơi cùng không?"
Sắc mặt Sith vô cùng khó coi, lạnh lùng nhìn tiểu cừu non không biết trời cao đất dày trước mặt, "Ồ? Em muốn chơi cái gì?"
--- Lời tác giả ---
Bàn về các giai đoạn "vợ chồng già" của hai người
Giai đoạn sơ cấp: Nhận ba lô, xoa đầu, mở cửa xe cho tiểu cừu
Giai đoạn nâng cấp: Giơ tay đòi ôm, nhấc chân chờ mang giày, thói quen biến người đàn ông thành sô pha, nằm trong lòng hắn tìm tư thế thoải mái để nghịch điện thoại
Giai đoạn chốt hạ: Chỉ cần vỗ nhẹ mông, tiểu cừu liền biết phải đổi tư thế