27. Cái ôm của Sói

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Trầm như không hề nhận ra giọng điệu bất thường của người đàn ông, nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi đáp, "Lắc xúc xắc? Đánh bài, đều được nha."
Sith khẽ cười lạnh, "Tôi còn không biết em chơi được nhiều trò vậy đấy."
Cừu nhỏ chớp mắt, "Anh sao thế? Giận rồi hả?"
Người đàn ông lạnh lùng trả lời, "Không."
Phương Trầm gật đầu, "Không phải thì tốt, vậy chúng ta đổi chỗ được không? Em muốn ngồi chỗ của anh, hình như ngồi đó có thể nhìn rõ hơn."
Lồng ngực Sith như có lửa đốt, nhưng hắn lại chẳng thể nổi nóng với Phương Trầm, chỉ có thể cố gắng kiềm chế, giọng nói lạnh như băng, "Không đổi."
Phương Trầm bĩu môi, nhưng cũng không đòi hỏi thêm.
Khuôn mặt người đàn ông u ám, cầm ly rượu lên uống cạn nửa ly. Chất lỏng lạnh buốt chảy qua cổ họng xuống bụng, lại mang theo hơi nóng rát bỏng, ngược lại khiến ngọn lửa giận trong lòng hắn càng bùng cháy dữ dội hơn.
Joey đảo mắt nhìn quanh, không hiểu hôm nay có chuyện gì, suy nghĩ một chút, vẫy tay gọi người mang vòng quay ra.
"Trầm! Spin the Wheel! Chơi không?"
Phương Trầm bị thu hút, nhìn sang, gật gật đầu, "Được nha."
Thật ra bàn này của bọn họ cũng khá đông người, phần lớn là những gương mặt từng gặp ở nông trường lần trước, đều là người trong câu lạc bộ, nên Phương Trầm cũng không cảm thấy gò bó mấy.
Một người khẽ lẩm bẩm, "Nếu quay trúng ô uống rượu thì làm sao đây?"
Sith liếc cậu một cái, "Tôi uống giúp em."
Phương Trầm ghé sát lại gần hắn, giọng nói nhỏ đến mức như hai người đang thủ thỉ riêng tư, "Thế liệu anh có uống say không?"
Bên trong quán bar mờ tối, những bóng người lắc lư, giọng nói của thiếu niên lọt vào tai, không bỏ sót một chữ nào, như những chiếc lông chim nhẹ nhàng rơi xuống trái tim Sith, không hề nặng nề, nhưng lại ngứa ngáy đến khó chịu.
Yết hầu của người đàn ông khẽ trượt xuống, giọng nói cũng trầm hơn, "Không đâu."
Dễ dàng dỗ dành xong xuôi.
Chỉ cần Phương Trầm ghé sát nói với hắn một câu.
Giống như một chú cừu non yếu ớt, chỉ vừa "be be" hai tiếng, con sói dữ hung ác đã thu lại nanh vuốt, bước đến bên cạnh cậu, thậm chí còn không nhịn được mà vẫy vẫy cái đuôi.
Theo bản năng, hắn cũng hơi nghiêng đầu về phía Phương Trầm, luôn cảm thấy hôm nay cừu nhỏ còn thơm hơn ngày thường, ngọt ngào hơn. Hơi thở của người đàn ông trở nên nặng nề hơn, nhưng ngay giây tiếp theo, cừu nhỏ đã ngồi thẳng lại như cũ, vui vẻ giơ tay, "Em xin quay đầu tiên ạ."
Cứ như gần mà lại xa, tưởng chừng đã gần rồi nhưng thực chất vẫn chưa.
Sith siết chặt ly thủy tinh trong tay, cảm thấy bản thân đã sắp chạm đến giới hạn. Hắn liếc xuống sàn đấu dưới tầng một, các võ sĩ đang thi đấu hăng say. Trước giờ Sith chẳng có hứng thú gì với những trận đấu kiểu này, nhưng lúc này hắn bỗng nhiên muốn xuống đó đánh vài quyền, để trút bỏ sự bực dọc trong lòng.
"Have a glass of whiskey." Phương Trầm nhìn vòng quay chậm dần, cuối cùng mũi tên dừng lại ở ô chữ kia, lập tức quay đầu nhìn Sith, đôi mắt sáng lấp lánh.
Sith bình thản nhướng mày nhìn cậu.
Cừu nhỏ nhanh nhẹn đứng lên, gắp đá và một lát chanh bỏ vào cốc, rồi rót rượu vào, cung kính bưng đến trước mặt Sith, nâng lên ngang đầu, "Đại vương, mời ngài!"
Lời nói chẳng ra làm sao.
Khóe môi Sith khẽ nhếch lên, hắn nhận cốc, ngửa đầu uống cạn.
Nhưng không biết do Phương Trầm xui hay là Sith xui, mà suốt ba bốn vòng tiếp theo, Phương Trầm đều quay trúng ô uống rượu.
Hết cốc này đến cốc khác, người đàn ông mặt không đổi sắc, như thể rượu vừa vào bụng đã bay hơi hết, chỉ có ánh mắt nhìn Phương Trầm càng lúc càng u ám, quấn quýt.
Uống liên tục mấy cốc, cuối cùng Phương Trầm thậm chí không dám rót thêm nữa, lại gần cẩn thận quan sát Sith, "Anh chưa say đúng không?"
Sith khẽ híp mắt, nghiêng đầu, ghé sát bên tai thiếu niên. Khoảng cách quá gần, môi hắn gần như chạm vào vành tai mềm mại của cậu.
"Không đâu, tôi sẽ không say."
Nói khoác vừa thôi!
Phương Trầm âm thầm cắn răng, nhưng bên tai bị hơi thở nóng ấm của Sith phả vào, tê dại như có dòng điện chạy qua, nhanh chóng lan ra toàn thân.
Nói thì cứ nói! Dán sát như vậy làm gì!
Cừu nhỏ thở phì phì oán hận trong lòng, hoàn toàn quên mất lúc nãy chính mình cũng đã dùng cách tương tự để trêu chọc Sith, thậm chí còn quá đáng hơn nhiều.
Chỉ cho phép cừu nhỏ ăn thịt, không cho sói nhấm nháp chút nước canh nào.
Vòng mới sắp bắt đầu, nhưng không đợi Phương Trầm có động tác gì, người đàn ông ngồi cạnh đã đặt tay lên bánh xe.
Hắn lạnh nhạt nói, "Vòng này để tôi."
Bánh xe bắt đầu chuyển động, Phương Trầm không biết chuyện gì đang xảy ra, cứ có cảm giác mọi chuyện sắp vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
Cậu vô thức nín thở, nhìn chằm chằm vào bánh xe.
"Give him a hug!"
Theo nghĩa đen, là ôm bất cứ một người nào.
Đây được xem là ô có nhiệm vụ nhẹ nhàng nhất của trò chơi, vậy mà cả bàn đều đồng loạt nhìn về phía Sith.
Dù sao đó cũng là Sith, gần như chưa từng thấy hắn thân mật với ai bao giờ.
Người đàn ông lại tỏ ra rất tự nhiên, lười nhác tựa vào ghế sofa, hơi nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén dừng lại trên người Phương Trầm.
Phương Trầm rất muốn giả vờ như không thấy, nhưng ánh mắt kia quá mức trần trụi, khiến cậu như ngồi trên đống lửa.
"Phương Trầm."
Người đàn ông gọi tên cậu, âm điệu đã thuần thục đến mức không còn nghe ra chút kỳ quái nào.
Hắn nhìn chằm chằm Phương Trầm, vẻ mặt và giọng nói đều cực kỳ tự nhiên, "Ôm một cái đi."
Phương Trầm lén lút nuốt khan một cái, có chút căng thẳng.
Cũng không phải hai người chưa từng ôm nhau, nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này, thật đúng là xấu hổ chết mất.
Cậu hơi muốn từ chối, "Em --"
Lời còn chưa nói hết, người đàn ông bỗng đứng dậy, một tay bế bổng cậu lên.
Phương Trầm vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trên sofa, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ ngây ngốc trừng mắt nhìn.
Ể???
(°--°/〃)
Trước mặt tất cả mọi người, Sith tự nhiên như không, bế Phương Trầm ngồi xuống, sau đó ôm cậu vào lòng, như đang ôm một con búp bê nhỏ mềm mại, còn thuận thế gác cằm lên mái tóc đen mềm của thiếu niên.
Phương Trầm choáng váng, vẫn chưa hiểu làm thế nào mà mình lại bị Sith ôm bế trên đùi rồi.
Cậu vừa định giãy giụa đứng dậy, bàn tay của người đàn ông đặt bên eo đã siết chặt như kìm sắt, khiến cậu không thể động đậy nổi.
"Ngoan nào."
Sith khẽ nói.
Trong tình huống này, giọng nói trầm thấp của người đàn ông lọt vào tai lại nghe dịu dàng đến lạ thường.
Cơ thể Phương Trầm cứng đờ hai giây, theo bản năng không giãy giụa nữa.
Người đàn ông cuối cùng cũng hài lòng, khẽ cong môi.
Ôm được người vào lòng rồi, cuối cùng hắn cũng cảm thấy thoải mái.
Hắn cúi đầu khẽ ngửi ngửi, nếu không phải không đúng hoàn cảnh, hắn còn muốn vùi mặt vào hõm cổ cậu, như một con sói thỏa mãn vây chú cừu nhỏ trong lòng mình, luôn muốn ngửi thêm một cái, liếm thêm một cái.
Phương Trầm nhỏ giọng lẩm bẩm, "Phải ôm bao lâu? Mọi người đều đang nhìn em."
Nghe vậy, người đàn ông ngước mắt lên, ánh nhìn lạnh lùng lướt qua một lượt, đám người đối diện lập tức nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.
Phương Trầm: "..."