Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 28: Màn khiêu khích của cừu nhỏ
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ghét thật!
Tại sao cậu nhóc bé tí này cứ mãi không thoát khỏi Sith, cứ như một món đồ chơi nhỏ nằm gọn trong tay hắn vậy chứ!
Cừu nhỏ đành bỏ cuộc, biến thành chú cừu bông ngoan ngoãn.
Thân hình người đàn ông quả thực rất cao lớn, dù đang ngồi trên ghế sô pha, khí thế vẫn không hề suy giảm. So với hắn, Phương Trầm bị ôm trong lòng cứ như một con búp bê nhỏ xíu, nhưng không thể phủ nhận, hai người ngồi ôm nhau như vậy, không hiểu sao lại vô cùng hài hòa.
Sự đè nén và bực bội suốt cả một đêm thoáng chốc tiêu tan, Sith lúc này cực kỳ vui vẻ, khẽ hỏi Phương Trầm, "Còn muốn chơi nữa không?"
Phương Trầm tức tối cắn răng, "Chơi thì chơi!"
Người đàn ông "ừm" một tiếng, nhưng chẳng hề có ý định buông cậu ra.
"Anh ôm chặt thế này thì em chơi kiểu gì?"
Cậu nói một cách đầy đường hoàng.
Phương Trầm còn đang định nói thêm điều gì đó, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ phía cầu thang. Cậu tò mò ngó đầu ra nhìn. Hóa ra trận đấu đã kết thúc, và tuyển thủ tóc xanh mà cậu thuận miệng khen ban nãy quả thật đã giành giải quán quân, đang phấn khích bước về phía họ.
Cánh tay đang ôm ngang eo cậu của người đàn ông bỗng siết chặt hơn.
Phương Trầm hơi khó chịu, khẽ cau mày, không kìm được mà khẽ giãy giụa.
Trên đỉnh đầu cậu, một tiếng cười khẽ lạnh lùng vang lên, "Đừng vội."
???
Tuyển thủ tên Brady nhanh chóng bước về phía họ, thậm chí thoạt nhìn cứ như đang nhắm thẳng vào Phương Trầm đang nằm trong lòng Sith.
Sắc mặt người đàn ông trở nên rất khó coi.
Mãi đến khi Brady đến gần, dừng lại trước mặt hai người, cậu ta mới kích động lên tiếng, "Hey! Sith, anh còn nhớ em không? Hồi giải đấu liên trường, chúng ta từng chào hỏi nhau rồi mà."
Người đàn ông khẽ nhướng mày.
"Sith! Em vẫn luôn muốn được đấu một trận với anh!" Brady nắm chặt tay lại, "Hy vọng lần sau chúng ta có thể gặp nhau trên sàn đấu."
Đây là sự tôn trọng và ngưỡng mộ giữa những võ sĩ với nhau.
Sith gật đầu với cậu ta, "Được."
Vừa được gặp thần tượng, Brady vẫn chưa hết kích động, cậu ta xoa xoa tay. Giây tiếp theo, cậu ta chợt nhìn thấy thiếu niên đang ngồi trong lòng Sith.
Tóc đen mắt đen, tinh xảo như một con búp bê sống.
Tư thế của hai người quả thực rất mờ ám, đặc biệt là cánh tay ôm ngang eo Phương Trầm của người đàn ông, một tư thế thể hiện rõ dục vọng chiếm hữu, giữ chặt người trong lòng.
"Ơ, đây là..."
Đại não đang tạm thời "ngắt kết nối" của Phương Trầm cuối cùng cũng nhớ ra lời dặn của Jaymin. Cậu dùng sức thoát khỏi vòng tay Sith, đứng dậy, với vẻ mặt tươi cười chào hỏi Brady: "Hi! Cậu có thể gọi tôi là Trầm, tôi vừa xem trận đấu của cậu, rất đỉnh."
Brady được khen thì hơi ngượng ngùng, "Ồ! Cảm ơn!"
Phương Trầm khen ngợi người khác luôn trông có vẻ rất chân thành, đôi mắt sáng long lanh nhìn đối phương. Brady bị ánh mắt đó của cậu nhìn thì hơi ngượng ngùng, gãi gãi đầu.
Sith cũng đã đứng dậy, giọng nói lạnh nhạt vang lên, "Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi."
Phương Trầm ngây người, "Vừa mới tới thôi mà."
Joey cũng sốt ruột theo, vội vàng đứng dậy, "Đúng đó, còn sớm mà, tiết mục nhảy còn chưa bắt đầu nữa, lát nữa chúng ta xuống đó nhảy."
Sith nghe được lời này thì sắc mặt càng trở nên khó coi. Sàn nhảy chen chúc như thế, nhỡ cừu nhỏ muốn đi vào đó, chẳng phải giống như chui vào hang ổ của sói sao?
"Muộn lắm rồi, mai em vẫn còn nhiệm vụ phải hoàn thành đấy." Câu cuối cùng là nói với Phương Trầm.
Cừu nhỏ bắt đầu xù lông. Học hành gì chứ! Đã đến quán bar chơi rồi mà còn nhắc chuyện học hành quái gì! Đúng là cái kiểu giáo dục Trung Quốc, anh thắng rồi!
Cậu lập tức nói, "Em không muốn, em muốn nhảy! Không thì anh cứ về trước đi."
Sith trầm mặt, gọi tên cậu, "Phương Trầm."
Phương Trầm quay đầu sang chỗ khác, coi như không nghe thấy gì.
Brady đứng bên cạnh nhìn hai người mà ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc quan hệ giữa họ là gì.
Joey cũng vội vàng chen vào hòa giải, "Chơi thêm một lát thôi Sith, một lát thôi mà."
Người đàn ông không buồn liếc anh ta lấy một cái, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Phương Trầm, giống như đang tức giận, nhưng lại không biết phải làm sao với cậu.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể nhượng bộ thêm một lần nữa, giọng nói nặng nề vang lên, "Tôi đi với em."
Không đợi Phương Trầm trả lời, Joey đã vẫy tay, "Đi thôi, mọi người xuống hết đi, càng đông càng vui!"
Mười hai giờ đêm là thời điểm sôi động nhất bên trong quán bar.
Ánh đèn nhấp nháy khiến người ta hoa mắt, âm nhạc đinh tai nhức óc, đám đông trên sàn nhảy lắc lư theo điệu nhạc.
Phương Trầm nhảy hai bước sang trái, đụng phải ngực Sith; lắc lư hai cái sang phải, lại bị Sith chặn lại.
Cậu ngẩng đầu trừng mắt nhìn Sith, "Anh cứ đi vòng quanh em làm gì thế?"
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, giọng điệu bình thản như thường, "Sợ người khác đụng phải em."
Cậu không biết mình hấp dẫn người khác đến nhường nào sao.
Từ giây phút cậu bước chân vào sàn, vô số ánh mắt lập tức dán chặt lên người cậu. Cậu như một tinh linh xinh đẹp giữa bóng đêm, chẳng ai có thể làm ngơ.
Càng nhiều người nhìn chằm chằm cậu, Sith lại càng thêm tức giận.
Phương Trầm ngẩng mặt hỏi hắn, "Đụng phải em thì sao?"
Thiếu niên cứ như vậy ngẩng đầu nhìn lên, như một con thú nhỏ ngây thơ chưa hiểu sự đời. Sith khẽ mím môi, trầm mặc một giây, vừa định mở miệng thì người trước mặt lại bỗng nhiên quay đi, tiếp tục nhún nhảy theo điệu nhạc.
Cứ như câu hỏi vừa rồi chỉ là buột miệng nói ra thôi vậy.
Phương Trầm chỉ từng đi quán bar vài lần, nên điệu nhảy của cậu cũng chỉ là vung tay lắc chân cho vui, nhưng trong mắt Sith lại đáng yêu muốn chết.
Bên cạnh có người không kìm được huýt sáo với Phương Trầm.
"Nhảy chung không?"
Động tác của Phương Trầm hơi khựng lại, nhưng không đợi cậu mở miệng, Sith đứng cạnh đã nhanh chóng đứng lên chắn phía trước, lạnh lùng nhìn đối phương.
Người kia nhún vai một cái, "Được rồi! Cậu ấy là của anh."
Có lẽ những lời này đã làm người đàn ông hài lòng, vẻ lạnh lùng trên mặt hắn hơi giảm bớt, nhưng Phương Trầm lại cứ phải nhằm đúng lúc này mà nhô đầu lên từ sau bả vai hắn.
"Triển thôi!"
Người kia hơi ngẩn người ra, sau đó phá lên cười.
Sith thật sự không thể nhịn nổi nữa, xoay người nắm lấy cổ tay Phương Trầm, mạnh mẽ kéo cậu ra khỏi sàn nhảy.
Mãi đến khi ra khỏi quán bar, âm thanh muốn chọc thủng màng nhĩ kia mới nhỏ dần đi.
Phương Trầm giãy giụa mấy lần đều không thoát được, còn bị người đàn ông kéo đến trước mặt hắn.
Sith từ trên cao nhìn xuống cậu, "Phương Trầm, hôm nay em thật sự rất không ngoan."
Cứ luôn ngúng nguẩy với hắn.
Phương Trầm nghiêm túc nhìn Sith, "Anh giận hả? Vì sao chứ? Bởi vì em nhảy với người khác sao?"
Người đàn ông không hé răng.
Phương Trầm lại tiến đến gần thêm một bước, giọng nói nhẹ hơn, "Sith, em nhảy với người khác nên anh không vui sao?"
Hỏi thì hỏi vậy, nhưng cậu lại không định nghe đáp án, mà định giở trò cũ, xoay người hơi lùi lại. Nhưng người đàn ông đã có chuẩn bị, giữ chặt cậu lại.
"Lại muốn chạy?" Sith lạnh mặt nhìn thẳng vào mắt cậu.
Phương Trầm vô thức lảng tránh ánh mắt hắn, "Không phải, anh bảo muộn rồi mà, em phải về đi ngủ."
Sith dừng lại hai giây, rồi "ừm" một tiếng, "Tôi đưa em về."
Trên đường về, Phương Trầm tựa đầu vào cửa kính xe, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Có phải tối nay cậu làm quá rồi không.
Sith có nhận ra không nhỉ?
Phương Trầm thở dài thườn thượt trong lòng.
Jaymin nói với cậu, đừng quá nhiệt tình với Sith, phải lạnh nhạt với hắn. Nếu có cơ hội thì có thể cố tình nói cười với người khác trước mặt Sith, xem Sith có tức giận không.
Anh ấy tức giận rồi sao?
Suy nghĩ trong đầu cậu càng lúc càng rối loạn. Ban đầu Phương Trầm chỉ muốn nhắm mắt giả vờ làm ốc sên, nhưng không ngờ một lát sau lại ngủ thật say.
Cừu nhỏ thật sự vô tư đến vậy đấy.
Ánh mắt của người đàn ông liên tục liếc nhìn cậu.
Nơi này cách ký túc xá rất gần, chẳng mấy chốc đã về đến nơi.
Sith dừng xe, nhưng không định đánh thức Phương Trầm.
Miếng bánh ngon lành đặt ngay trước mắt, hắn thật sự không thể nào cầm lòng được.
Tối nay Phương Trầm hư đến vậy, hắn mà không đòi lại chút gì đó thì thật sự không thể nào xả hết cơn tức này.
Thiếu niên nghiêng đầu, lọn tóc đen trượt xuống, để lộ vành tai trắng nõn mềm mại, nhìn thôi đã thấy ngứa ngáy chân răng.
Cắn một miếng. Chỉ một miếng thôi...