29. Chương 29: Kế Hoạch Thay Đổi

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 29: Kế Hoạch Thay Đổi

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong mơ màng, Phương Trầm cảm thấy mặt mình hơi nhói và ngứa, cậu vô thức khẽ hừ hai tiếng, khó chịu mở mắt ra.
Vừa mở mắt, cậu đã đối mặt với đôi con ngươi xanh xám của người đàn ông.
Phương Trầm giật mình tỉnh hẳn.
Hai mắt cậu hơi mở to: “Anh... Anh định làm gì?”
Khuôn mặt người đàn ông ở rất gần, đôi môi mỏng suýt chạm vào tai cậu, lúc này, hơi thở của hai người như đang hòa quyện vào nhau.
Nhưng chỉ thoáng chốc, người đàn ông đã như không có chuyện gì ngồi thẳng dậy, bình tĩnh nói: “Tôi gọi em mấy lần mà em không tỉnh, tôi xem thử em có ngất đi rồi không.”
Phương Trầm: “...”
Sith bỗng hơi nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn Phương Trầm: “Em nghĩ tôi đang định làm gì em?”
Thì là!
Tưởng anh định hôn người ta đó!
Cừu nhỏ ấm ức siết chặt tay.
Cậu cúi đầu tháo dây an toàn: “Em về đây.”
“Phương Trầm.” Sith lại gọi cậu.
Thiếu niên ngẩng đầu, thấy Sith với vẻ mặt bình thường hỏi: “Mai muốn ăn gì?”
Không phải hỏi cậu mai có đến không, mà là hỏi cậu mai muốn ăn gì!
Thật quá đáng!
“Thật là quá đáng!!”
Phương Trầm hậm hực ngồi trên giường kể lể với Jaymin.
Jaymin hỏi: “Vậy là ông đồng ý rồi à? Ông không được đồng ý anh ta, mai không gặp luôn thì càng tốt! Ông đừng quên kế hoạch của chúng ta! Phải thả thính anh ta! Xem rốt cuộc anh ta có thích ông không!”
Phương Trầm vô cùng đau khổ.
“Ông không hiểu, ông chưa ăn đồ Trung Quốc bao giờ nên ông không hiểu đâu.”
“Không thể cưỡng lại được, thật sự không thể cưỡng lại được.”
Sith còn nói mai sẽ làm tôm hùm đất siêu cay.
Phương Trầm cứ thế quên bẵng mất phải từ chối thế nào.
Cuối cùng chỉ có thể ấm ức dặn hắn nhớ làm nhiều vào.
Không thể nghĩ thêm nữa.
Phương Trầm lau nước miếng đang sắp chảy ra, khiêm tốn hỏi: “Jaymin, tiếp theo tôi phải làm gì đây?”
“Hôm nay anh ta kéo ông ra chứng tỏ anh ta có ghen, nếu ghen thì có thể là thích ông rồi!”
Jaymin nghĩ ngợi, không nhịn được nói: “Hay là anh ta có vấn đề sinh lý gì đó? Nên dù thích ông cũng không thể nói ra.”
Cừu nhỏ hoảng hồn!
Σ( ° △ °|||)}
Lớn như thế! Thật phí hoài cái chiều dài đó!
Sau nửa tiếng nghiên cứu với quân sư quạt mo mà không đưa ra được kết luận hữu ích nào, Phương Trầm buồn ngủ ríu cả mắt, vừa ngáp vừa đi rửa mặt.
Khi đứng soi gương mới phát hiện có gì đó không ổn.
Cậu tiến gần hơn, cẩn thận nhìn vào gương.
Sao tai cậu lại hơi đỏ thế nhỉ?
Hóa ra không phải mơ, trên xe Sith đúng là có muỗi thật.
*
Trong căn hộ của Sith, giữa phòng khách chỉ có một màn hình lớn, đang phát sóng chương trình dạy nấu ăn.
Sith ngồi lười biếng trên ghế sofa, tay chống trán, dáng vẻ chăm chú như thể đang xem bản tin tài chính.
Xem đi xem lại hai lần, Sith mới tắt tivi, màn hình dần tối đi, hắn không có động tác tiếp theo, vẫn lười biếng ngồi đó.
Hắn hơi khép mắt, trông như đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng kỳ thực trong đầu đang chiếu lại từng hành động, cử chỉ của Phương Trầm hôm nay.
Khi đó tức giận đến mức tim đau, bây giờ nhớ lại, chỉ thấy trái tim mềm nhũn.
Một lúc sau, người đàn ông đứng dậy, không đi về phòng ngủ mà rẽ vào căn phòng dành cho khách mà Phương Trầm từng ở.
Hắn nằm xuống chiếc giường cậu từng nằm, một tay nắm lấy chiếc sơ mi cậu từng mặc, cẩn thận ngửi, như thể trên đó vẫn còn mùi của Phương Trầm.
Nhưng rất nhanh thôi, nó sẽ hòa lẫn với mùi của hắn.
Người đàn ông nhắm mắt lại, cổ họng phát ra âm thanh trầm đục.
...
Sáng hôm sau Phương Trầm có tiết học, bèn hẹn Sith hết tiết thì đến đón mình.
Ai ngờ vừa bước ra khỏi lớp đã bị chặn lại.
“Phương Trầm! Vở kịch biểu diễn cuối kỳ đó, ông cũng tham gia đi mà!”
Người chặn đường cậu là một du học sinh, hai tay chắp lại làm tư thế năn nỉ: “Ông là người đẹp trai nhất khóa này của nhóm chúng ta, nhất định phải khiến đám người nước ngoài đó phải mở mang tầm mắt một phen!”
Phương Trầm hoàn toàn không có hứng thú với chuyện này: “Không đi đâu, không có thời gian.”
Chu Lị Lị bắt lấy cánh tay cậu: “Giải nhất có tiền thưởng đó, hai ngàn đô, chúng ta chia đôi.”
Bước chân của Phương Trầm hơi dừng lại, cậu do dự nói: “Nhưng đâu chắc chắn sẽ đoạt giải.”
“Chắc chắn mà, chỉ cần ông tham gia thì nhất định sẽ đoạt giải.”
Sức hấp dẫn của đồng tiền quá lớn, cuối cùng cậu thêm số của Chu Lị Lị, đồng ý khi về sẽ liên lạc với cô ấy.
Xong xuôi, sợ Sith đợi lâu, Phương Trầm vác ba lô chạy nhanh ra ngoài.
Sith vẫn chờ trước con hẻm nhỏ cạnh trường, thấy thiếu niên chạy tới, người đàn ông khẽ nhíu mày, bước nhanh về phía trước đỡ lấy thiếu niên: “Sao lại chạy?”
“Anh chờ lâu chưa?” Phương Trầm áy náy nói: “Lúc hết tiết có bạn học chặn em lại bàn chuyện.”
“Cũng vừa đến thôi.”
Hắn nhận lấy ba lô của cậu, bình thản hỏi: “Chuyện gì, có cần tôi giúp không?”
Phương Trầm lắc đầu, kể với hắn chuyện mình được mời diễn kịch.
Sith rất muốn nói cậu không cần lo chuyện tiền bạc nữa, hắn rất vui lòng được chia sẻ tiền của mình với Phương Trầm, nhưng sợ sẽ dọa cậu chạy mất.
“Thể loại gì, em đã hỏi chưa?”
Phương Trầm lắc đầu: “Cô ấy nói tối sẽ gửi kịch bản cho em xem.”
Sith lơ đãng nghĩ, đừng nói là kịch tình yêu gì đó nhé, tốt nhất đừng có cảnh thân mật gì cả.
Nhưng những lời đó, dĩ nhiên hắn sẽ không nói với Phương Trầm.
Sith cúi đầu kiểm tra thời gian: “Hôm nay không có nhiều bài, muốn đi thư giãn trước không?”
Phương Trầm thoáng cái đã quẳng “kế hoạch lãnh đạm” của Jaymin ra sau đầu, mong chờ nhìn Sith: “Đi đâu thế?”
“Đã cưỡi ngựa bao giờ chưa? Nếu muốn, tôi đưa em đến trường đua ngựa.”
Hai mắt Phương Trầm sáng lên: “Muốn! Muốn lắm! Nhưng mà em không biết cưỡi... Thôi được đi tham quan là vui rồi.”
Sith cười dịu dàng và lịch thiệp: “Không sao, tôi dạy em.”
Cưỡi cùng một con ngựa, cơ thể dán sát vào nhau, chính là dạy như vậy.
Tối qua sau khi “vận động nhẹ”, người đàn ông rốt cuộc đã nghĩ thông suốt.
Hắn không muốn tiếp tục chậm rãi như vậy nữa.
Cừu con lúc nào cũng vô tâm, hết nói thích xem người này đánh quyền đến khen người kia có cơ thể đẹp...
Còn nói những lời khiến người ta tức chết.
Đủ để nói rõ tốc độ tiến triển của hắn chậm đến mức nào.
Đến lúc phải tăng tốc rồi.
Cừu nhỏ đã hầm lâu như vậy, nên đổi sang cách nấu khác thôi.
Ồ, đúng rồi.
Lần này Sith còn không quên nhắn tin cho giám đốc trường đua, bảo ông ta dọn dẹp sạch sẽ hiện trường.
Chuyện như hôm qua không thể lặp lại.
Cừu nhỏ của hắn, chỉ có thể để mắt tới một mình hắn.