85. Màn Trêu Chọc Của Bé Cừu Nhỏ

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Màn Trêu Chọc Của Bé Cừu Nhỏ

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi trở về từ Thụy Sĩ, còn vài ngày nữa là năm học mới bắt đầu. Khoảng cách từ trang viên đến trường quá xa, không thể không chuyển chỗ ở. Phương Trầm ban đầu định trở lại ký túc xá, nhưng Sith lại muốn cậu sống cùng hắn trong căn hộ gần trường.
Đây là lần đầu tiên hai người nảy sinh mâu thuẫn nhỏ, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến tần suất thân mật giữa họ.
Vẻ mặt lạnh lùng lại hành động mạnh mẽ, đó cũng là một kiểu tình thú.
Chỉ còn hai ngày nữa là khai giảng. Phương Trầm đang tự mình thu dọn vali, thì Sith bưng đĩa bánh ngọt vừa nướng xong đến. Hắn liếc nhìn một cái, sắc mặt lập tức không vui, "Ai cho em tự dọn đồ?"
Phương Trầm không thèm quay đầu lại, "Anh không cần bận tâm."
Người đàn ông đứng tựa vào một bên, "Lại đây, hôn một cái."
Phương Trầm đặt đồ trong tay xuống, mặt không cảm xúc bước tới, kiễng chân 'chụt' một cái lên cằm Sith rồi tiện tay cầm luôn đĩa bánh đi.
Cậu quyết tâm giữ vẻ mặt lạnh lùng đến cùng.
Sith rũ mắt nhìn cậu, im lặng vài giây rồi mới nói, "Mấy hôm nữa anh phải đi thi đấu, chắc khoảng hai ba ngày."
Động tác của Phương Trầm khựng lại, cậu ngẩng đầu nhìn hắn, "Em khai giảng rồi, lịch học kín mít."
Ý cậu là không thể đi cùng Sith.
Sắc mặt Sith càng tệ hơn.
"Vậy em cứ đến căn hộ mà ở đi, ngoan ngoãn chờ anh về."
Phương Trầm không hé răng, ngồi xuống ghế bên cạnh ăn bánh, coi như không nghe thấy gì.
Sith thầm nghiến răng.
Hắn bước tới, xoay ghế cậu lại, hai tay chống hai bên, cúi người nhìn xuống thiếu niên từ trên cao.
"Ngoan nào, bé cưng."
Hai người đã quấn quýt bên nhau một thời gian dài, chỉ cần tách ra một đêm thôi cũng đủ khiến Sith bứt rứt không yên.
Đã nếm được vị ngọt ngào, hắn sẽ không muốn trở về những ngày tháng trước đây nữa.
Phương Trầm xúc một miếng bánh, đưa đến bên miệng Sith, "Chồng ơi, anh muốn ăn không?"
Sith giận đến nghiến răng, thật muốn lập tức đè cậu ra mà làm ngay tại đây. Nhìn miếng bánh đưa tới, hắn lườm Phương Trầm một cái rồi cúi đầu ngậm lấy.
Rõ ràng là bánh ngọt mềm mại, nhưng Sith lại ăn như một con sói đang ngấu nghiến thịt sống.
Cừu nhỏ chớp chớp mắt, "Ăn bánh ngọt thôi mà cũng hung dữ vậy. Không biết còn tưởng anh đang ăn thịt em đó. Anh nói xem, thế này em còn dám đến căn hộ ở với anh sao?"
Sith suýt chút nữa thì giận đến mức không thở nổi.
Cừu nhỏ này sinh ra đúng là khắc tinh của hắn mà.
Người đàn ông chỉ đành hạ giọng, cúi đầu, áp má lên má cậu, "Bé cưng, ở với anh đi. Anh sẽ nghe lời em hết, không bao giờ hung dữ với em, em bảo sao anh làm vậy, cũng sẽ không làm loạn gì cả."
Chỉ là lời nói dối thôi.
Lừa người về rồi tính sau.
Phương Trầm nghiêm túc ngước mắt nhìn hắn, "Chồng à, em đâu có ngu thật. Ở trước mặt anh, em có chút sức phản kháng nào sao?"
"..."
Ngày Phương Trầm khai giảng cũng là ngày Sith lên máy bay.
Cừu nhỏ vô lương tâm thậm chí còn không ra sân bay tiễn hắn.
Người đàn ông tự giận mình đủ rồi, nhưng vẫn không quên ghi nhớ những món đặc sản Phương Trầm thích ăn, chuẩn bị mua về cho tổ tông nhỏ nhà mình.
Đêm đầu tiên máy bay hạ cánh, Sith vừa luyện tập xong thì nhận được cuộc gọi video từ Phương Trầm.
Khóe môi người đàn ông nhếch lên, chỉ trong một giây đã được dỗ ngọt.
Vẫn còn nhớ gọi cho hắn cơ đấy.
Vừa bắt máy, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ trên màn hình, hắn cảm thấy một sự ngứa ngáy trong xương tủy cùng lúc trỗi dậy, hận không thể lập tức phóng ra sân bay quay về mà ôm người vào lòng.
"Bé cưng, anh nhớ em lắm." Người đàn ông thấp giọng hỏi, "Em đang ở ký túc xá à? Tắm xong có sấy tóc đàng hoàng không đấy?"
Nhưng Phương Trầm lại không trả lời, mà rên rỉ hai tiếng, mơ hồ gọi tên Sith.
Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, "Bé cưng, em đang làm gì?"
Phương Trầm hạ máy quay xuống cho hắn nhìn.
Sith nuốt khan một cái, hắn nhìn thấy rất rõ bé cưng nhà mình đang nằm trên giường, trong lòng còn ôm chiếc sơ mi màu đen của hắn.
Phương Trầm có ý gì đây?
Vì sao lại ôm áo của hắn?
Phương Trầm còn cố tình nói, "Em đang ở căn hộ của chúng mình nè. Chẳng phải anh vẫn muốn em về đây ở sao? Hôm nay em về rồi."
Sith tức giận đến nghiến răng.
Lúc bảo cậu về ở thì cậu nhất định không chịu, giờ hắn không có mặt, cừu nhỏ còn về làm cái quái gì? Rõ ràng là cố ý chọc tức hắn.
Không chỉ thế, cậu còn ôm áo sơ mi của hắn mà gọi video cho hắn.
Sith suýt chút nữa thì cắn vỡ cả răng.
Cừu nhỏ lại tiếp tục cố ý trước màn hình, chôn mặt vào sơ mi hít hà, "Mùi này ngọt quá à, lẽ nào là mùi dâu tây?"
Ai cũng biết, cừu nhỏ thích mùi dâu tây nhất.
Trái tim người đàn ông thật sự như muốn nổ tung, hắn hận không thể bỏ luôn trận đấu mà lập tức bay về, hoặc là kéo đối thủ lên đài ngay bây giờ đánh cho hả dạ. Có như vậy may ra mới xả được cơn bức bối trong lòng hắn.
Sith lạnh lùng nhìn cừu nhỏ, "Bé cưng, rốt cuộc em muốn làm gì?"
Cừu nhỏ vô tội đáp, "Em có làm gì đâu. Em chỉ ở nhà ngoan ngoãn chờ chồng yêu về thôi mà, vậy cũng không được sao?"
Cậu ôm áo hắn, chớp chớp mắt nhìn Sith trên màn hình, "Chồng yêu cố gắng thi đấu nha, chờ anh về nhà nè."
Sith tức quá hóa ra cười.
Sắc mặt hắn đã bình tĩnh trở lại, chỉ có những đường gân trên bàn tay buông thõng vẫn nổi rõ. Hắn hít sâu một hơi, lặng lẽ nhìn cừu nhỏ không biết sống chết trên màn hình.
"Được thôi bé cưng, chờ anh về."
Đến lúc đó tốt nhất là em đang ngoan ngoãn ở căn hộ chờ anh, tuyệt đối đừng để anh phải đi nơi khác bắt em về.