Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 86
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Miệng thì nói sẽ chờ hắn về, nhưng thực tế sáng sớm hôm sau Phương Trầm đã vội vã rời đi, trước khi đi còn mang theo chiếc áo sơ mi của Sith.
Tối qua bị cậu làm bẩn, sáng dậy Phương Trầm đã giặt sạch sẽ. Vốn định treo lại vào tủ, nhưng cậu do dự một lúc, cuối cùng vẫn nhét vào vali rồi mang đi.
Lúc cậu về, bạn cùng phòng còn hơi ngạc nhiên. "Ông về ở thật đấy à? Không phải đang sống chung với bạn trai sao?"
Phương Trầm ậm ừ đáp, "Thì khai giảng rồi mà."
Bạn cùng phòng chớp chớp mắt, ghé sát lại gần Phương Trầm, nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt, "Không đúng, ông có chỗ nào đó cứ sai sai."
Phương Trầm không được tự nhiên quay mặt đi, "Đâu có."
"Ông trông sắc mặt không tốt lắm, cứ như đang dục cầu bất mãn vậy." Bạn cùng phòng sờ cằm, sau đó bày ra vẻ đã hiểu, "Chuyện kia của bạn trai ông không được à?"
Phương Trầm xấu hổ đến mức đầu sắp bốc khói.
Thật ra cũng không hẳn là nói sai.
Đúng là có hơi dục cầu bất mãn.
Ai bảo Sith phải đi xa chứ.
Khiến cậu lăn qua lộn lại mãi trên giường không ngủ được. Bình thường không thấy gì, đến lúc này mới bắt đầu nhớ đến lồng ngực ấm áp của hắn.
Nhìn vẻ mặt của Phương Trầm, bạn cùng phòng gần như đã chắc chắn. Cậu ta thở dài, vỗ vỗ vai Phương Trầm, "Uổng phí mấy món quà tôi tặng ông. À mà cũng không sao, ếch ba chân khó tìm chứ đàn ông thì đầy rẫy ra đó. Để hôm nào tôi giới thiệu cho ông mấy anh ngon nghẻ, yên tâm, chuyện của ông chính là chuyện của tôi, tôi nhất định sẽ giúp đỡ hết mình."
Phương Trầm chỉ muốn nhanh chóng về phòng soi gương xem mình rốt cuộc "dục cầu bất mãn" chỗ nào, nên cũng chẳng nghe rõ bạn cùng phòng nói gì, chỉ ậm ừ vài tiếng rồi kéo vali quay vào phòng.
Đóng cửa lại, cậu chạy ngay vào nhà vệ sinh, đứng trước gương quan sát bản thân thật kỹ.
Vẫn là khuôn mặt này thôi mà, mắt to, mi dài, mũi cao, môi mềm... Không phải vậy!
Dục cầu bất mãn chỗ nào chứ!
Cậu mới không phải con cừu nhỏ mà không có Sith thì không sống nổi!
Phương Trầm hậm hực đi ra ngoài.
Ký túc xá sinh viên vốn không quá rộng rãi. Ngoài phòng tắm thì phòng ngủ chỉ đủ để vài thứ cơ bản. Mở vali ra đặt dưới đất là gần như không còn chỗ để đặt chân.
Người ta nói sống sướng quen rồi, quay về cuộc sống giản dị là gian nan ngay, quả không sai.
Nhìn đống đồ đầy ắp trong vali, Phương Trầm thở dài, bình thường ở với Sith, đi đâu làm gì cũng chẳng cần bận tâm. Cậu chỉ việc thay đồ rồi đi chơi, còn lại đều do hắn lo liệu hết.
Phương Trầm ngồi một góc cẩn thận điểm lại trong đầu.
Gần đây mình đúng là được chiều quá thành hư rồi. Trước đây một ngày còn làm được ba ca, giờ đến việc đi đôi tất cũng phải để Sith giúp.
Thế này không được!
Cậu phải quay lại làm một chú cừu nhỏ tự lập tự cường thôi!
Ngay giây tiếp theo, "cừu nhỏ" đang quyết tâm tự lập tự cường lại nhận được cuộc gọi của Sith. Cậu do dự mấy giây, cuối cùng vẫn nghe máy.
Giọng của người đàn ông ở đầu dây bên kia rất bình tĩnh, giống như hoàn toàn không bị chuyện tối qua ảnh hưởng.
"Bé cưng, đang ở đâu thế?"
Phương Trầm mím mím môi, hơi chột dạ, "Ở ký túc nè."
Sith "ừm" một tiếng, nghe có vẻ không mấy bất ngờ, "Em chưa ăn cơm đúng không? Anh bảo người mang đồ ăn qua rồi, sắp tới đấy."
Đúng là chưa ăn, sáng sớm lén chạy về, bụng còn rỗng không.
Tự lập tự cường - 90%!
Phương Trầm ngoan ngoãn đáp, "Vâng ạ."
"Phòng ký túc xá của em lâu rồi không ở, chắc phải dọn lại, em đừng tự làm, anh gọi người qua dọn cho."
Mọi thứ đều đã được Sith sắp xếp xong xuôi.
Tự lập tự cường - 1%!
"Cừu nhỏ" cố gắng phản kháng, "Không cần đâu, em tự dọn được. Anh đừng gọi người đến, cũng chỉ có một phòng thôi, đơn giản mà."
Cậu lại nghe thấy đầu dây bên kia có người gọi Sith, bèn nói nhanh, "Anh cứ huấn luyện đi, tập trung thi đấu, đừng lo cho em."
Nói xong thì cúp máy cái rụp.
Bên kia, Sith nhìn màn hình dần tối đi, ánh mắt trầm xuống.
Không nghe lời như vậy, chẳng phải đã nói sẽ đợi hắn ở nhà sao? Quả nhiên vẫn chạy rồi.
Joey gọi mấy tiếng liền mà Sith vẫn không buồn đáp, chỉ đành chạy qua tìm. Vừa há miệng, người đàn ông đã lạnh lùng ngước mắt lên.
Lời nói mắc nghẹn ở cổ họng.
"Mày sao thế?"
Joey cố gắng suy đoán, "Đối thủ của trận đấu ngày mai là Grace, đúng là thằng đó khá mạnh, quán quân của trận đấu nhóm trước đó, nhưng mày cũng không cần lo lắng đâu. Cách thức ra chiêu của nó khá là gấp gáp nóng nảy, dễ mất sức về cuối..."
"Không ai lo lắng vì thứ vô dụng đó." Người đàn ông lạnh nhạt ngắt lời anh ta.
Joey sững ra một giây, "Thế mày làm sao..."
Chợt nhớ ra Sith vừa gọi điện thoại, trong đầu anh ta lóe lên, "Mày cãi nhau với Trầm đấy à!"
Không phải chứ, không phải chứ.
Không một ai ở câu lạc bộ có thể tưởng tượng Sith khi yêu sẽ có dáng vẻ này. Ai nấy đều lén lút sau lưng nói hắn là tên mù quáng vì tình, nhìn hắn cưng chiều Phương Trầm kìa, chỉ thiếu chưa nâng cậu lên đến tận trời thôi.
Không ngờ cũng sẽ cãi nhau.
Nghe thấy câu này của Joey, sắc mặt Sith càng lạnh hơn. Hắn mím môi, "Đặt vé về New York luôn ngày mai giúp tao. Thi đấu xong tao về luôn."
Joey sửng sốt, "Gấp vậy? Không phải... Cũng đâu cần gấp như vậy. Mai còn phải liên hoan nữa mà, mày là nhân vật chính mà không thấy mặt thì sao được? Ngày kia rồi hẵng về?"
"Tao còn phải về dỗ người."
Sith nghiến răng nghiến lợi nói.
Joey gãi gãi đầu.
Chắc chắn là dỗ chứ không phải đánh đấy chứ?
Sith đã nhấc chân bỏ đi, anh ta vội đuổi theo, "Mày đừng có bạo lực gia đình đấy..."