Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Đêm Nguyên Tiêu (Phần 6)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng không chỉ xinh đẹp, mà còn thú vị. Hôm đó, hắn nghe thấy nàng trò chuyện với nha hoàn, biết nàng bị người ta dùng lời ngon ngọt dụ dỗ, nhưng khi nói chuyện với nàng thì không hề tỏ ra uất ức. Hắn tưởng nàng còn nhỏ, không hiểu chuyện đời, nhưng sau đó nhận ra không phải vậy. Tiểu cô nương tuy nhỏ tuổi nhưng ánh mắt sáng suốt, hắn biết lúc đó nàng đã hiểu rõ ý đồ của nha hoàn kia.
Hiểu rõ mà không biểu lộ ra, Tiêu Tử Hành cảm thấy nàng có chút thú vị.
Tối nay, hắn lén ra khỏi cung dạo chơi, không ngờ lại gặp nàng bên bờ hào thành. Ban đầu không định đến nói chuyện, nhưng thấy bên nàng không xa có mấy gã nam nhân với ánh mắt đầy ý đồ bất chính. Hắn nghĩ tiểu cô nương này là người nhà phủ Tề Anh, nên ra mặt can thiệp một chút, liền tiến đến nói chuyện với nàng.
Cũng không trách được người ngoài có ý đồ xấu với nàng, nàng thật sự rất đẹp, lúc này qua làn hơi ấm bốc lên từ bát bánh mà nàng mỉm cười với hắn càng thêm duyên dáng. Nàng còn nhỏ tuổi, nếu để thời gian khiến nàng trưởng thành thì… Tiêu Tử Hành khẽ nheo mắt lại.
Thẩm Tây Linh thấy Tiêu Tử Hành nhìn mình mãi, nghi ngờ trên mặt mình có gì dính bẩn, liền lau mặt rồi dò hỏi: “…Điện hạ?”
Tiêu Tử Hành chợt tỉnh, cũng ngạc nhiên vì mình vừa nãy lại nhìn một cô bé nhỏ tuổi mải mê đến vậy, không khỏi lắc đầu cười, rồi hỏi: “Nha đầu, ngươi tên gì?”
Bây giờ khi bị hỏi tên, Thẩm Tây Linh trả lời lưu loát hơn nhiều, thái độ rất tự nhiên: “Bẩm điện hạ, ta tên là Phương Quân.”
Tiêu Tử Hành gật đầu, bỗng nhìn về phía sau lưng nàng, cười nói: “Phương cô nương phải không, nhìn kìa, có người đến tìm ngươi rồi.”
Thẩm Tây Linh giật mình, quay lại nhìn thì thấy Thanh Trúc đứng phía sau, thở hổn hển, trời lạnh vậy mà trán hắn còn đẫm mồ hôi.
Thanh Trúc tiến lại gần Thẩm Tây Linh, thấy tứ điện hạ ở đây cũng rất ngạc nhiên, định cúi đầu hành lễ nhưng ngay lập tức bị tứ điện hạ ngăn lại. Vị điện hạ này nói với giọng trêu chọc: “Thôi được rồi, ngươi đúng là người bên cạnh Tề gia nhị công tử, cũng nghiêm nghị và nhàm chán y hệt hắn, không phải ngươi đến đón cô bé này sao? Mau dẫn đi đi.”
Thanh Trúc theo Tề Anh nhiều năm, khá hiểu tính cách vị điện hạ này, biết hắn vốn không câu nệ tiểu tiết, nếu bây giờ quá câu nệ lễ nghi, sợ người này lại không vui nên không hành lễ nữa, chỉ quay sang Thẩm Tây Linh, nhăn mặt nói: “Công tử tìm ngươi lâu rồi, sao còn ở đây chơi, không mau về cùng ta?”
Thẩm Tây Linh biết Thanh Trúc vốn không mấy ưa nàng, thái độ lúc này càng không thể gọi là tốt. Nàng hơi lúng túng đứng dậy, cảm thấy lại gây thêm rắc rối cho người khác, trong lòng rất áy náy, nhưng nghe Tề Anh tìm mình thì lại có chút niềm vui thoáng qua.
Nàng nói: “Xin lỗi…”
Thanh Trúc không nói thêm, chỉ khẽ cúi đầu với Tiêu Tử Hành: “Làm phiền điện hạ rồi, nô tài sẽ bẩm báo lại với công tử.”
Tiêu Tử Hành ăn một viên bánh trôi, vẫy tay nói: “Không cần đâu.”
Hắn dường như bị viên bánh trôi hơi nóng làm bỏng, liên tục hít thở, rồi nhìn Thẩm Tây Linh một cái, cười nói: “Thay vì phiền phức như vậy, thà để công tử nhà ngươi chăm sóc cô bé này cẩn thận hơn. Nàng xinh đẹp thế này thật sự rất nguy hiểm.”
Giọng nói nửa đùa nửa thật khiến Thẩm Tây Linh hơi ngại ngùng, nhưng Thanh Trúc vẫn giữ vẻ nghiêm trang, rất lễ phép đáp: “Vâng.”
Thanh Trúc dẫn Thẩm Tây Linh cùng cúi chào tứ điện hạ, rồi quay lưng rời đi. Thẩm Tây Linh vừa quay lưng thì lại bị Tứ điện hạ gọi lại. Nàng quay đầu nhìn thì thấy đôi mắt đào hoa của hắn ánh lên sáng rực, hắn đưa cho nàng chiếc đèn hồ ly mà vừa nãy cầm trên tay, nói: “Đèn này tặng ngươi, ngươi mang về chơi đi.”
Thẩm Tây Linh thầm nghĩ mình đã ‘mượn’ tứ điện hạ một bữa bánh trôi rồi, thật khó mà lại nhận thêm một chiếc đèn lồng nữa, nên liền khéo léo từ chối. Nào ngờ tứ điện hạ cười nói: “Cầm lấy đi, vốn dĩ mấy thứ này chỉ có mấy tiểu cô nương mới thích thôi, ta cầm cũng chẳng để làm gì.”
Tiêu Tử Hành đứng lên, bước đến đưa đèn cho nàng, nói: “Xem như ta xin lỗi vì lần trước đã lừa gạt ngươi.”
Thẩm Tây Linh vô cùng bối rối, còn muốn từ chối nữa thì tứ điện hạ đã đặt chiếc đèn vào tay nàng rồi xoay người bỏ đi trước. Thẩm Tây Linh thấy hắn quay lưng vẫy tay với mình rồi chỉ trong vài bước đã biến mất giữa dòng người.
Cầm chiếc đèn hoa trên tay mà Thẩm Tây Linh không biết phải làm sao, đang mải suy nghĩ thì bên cạnh Thanh Trúc lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng: “Còn không mau đi?”
Nói rồi hắn vội bước đi, Thẩm Tây Linh giật mình tỉnh lại, vội theo sau.
Khi cùng Thanh Trúc tìm đến chỗ Tề Anh và mọi người thì đã khá khuya. Thật ra nàng không mất nhiều thời gian, mà chủ yếu là Thanh Trúc… dường như không quen đường. Ban đầu Thẩm Tây Linh chưa để ý, mãi đến khi thấy họ đã vòng lại trước một cửa tiệm vẽ đường mía tới ba lần mà Thanh Trúc vẫn không hề biểu lộ cảm xúc, nét mặt lại lạnh lùng không đổi thì nàng mới thấy có điều bất thường.
Nàng nghĩ, Thanh Trúc vốn đã không mấy ưa nàng, giờ nếu lộ ra hắn không biết đường sẽ càng tệ hơn nên đành im lặng đi theo hắn vòng quanh phố xá. Chỉ có điều sau đó nhìn thấy mồ hôi trên trán Thanh Trúc ngày một đẫm hơn, lòng nàng lại dâng lên sự thương cảm, định nói: “Để ta dẫn đường tìm người đi” không ngờ Thanh Trúc lại may mắn gặp được nhị công tử cùng mọi người.
Thẩm Tây Linh thấy rõ Thanh Trúc thở phào nhẹ nhõm bên cạnh.
Lúc này đường phố đã thưa người, nhi nữ nhà Tề đại công tử là Huy Nhi có vẻ chơi mệt rồi, đã ngủ say trong lòng phụ thân. Tam công tử và tứ công tử vẫn rất phấn khích, hai người trao đổi chuyện trò, tay mỗi người đều cầm năm sáu chiếc đèn nhỏ. Thẩm Tây Linh trông thấy tiểu thư Triệu gia đứng bên cạnh nhị công tử, ngẩng mặt trò chuyện, đôi gò má hồng hào, tay cầm vài chiếc đèn hoa nhỏ xinh. Tề Anh cúi đầu nhìn nàng ấy, do chàng quay lưng lại với Thẩm Tây Linh và Thanh Trúc nên nàng không nhìn rõ sắc mặt, chỉ thấy chàng cũng cầm một chiếc đèn lồng hồ ly, có lẽ là một chiếc đèn hồ ly khác.
Bạch Tùng đứng không xa bên cạnh Tề Anh, nhìn thấy Thanh Trúc và Thẩm Tây Linh liền báo với chàng, Tề Anh nghe vậy quay đầu lại. Lúc ấy đằng sau chàng là con phố rực rỡ đèn hoa, ánh sáng quá chói khiến Thẩm Tây Linh không thể thấy rõ nét mặt chàng khi nhìn mình ra sao, mãi đến gần mới thấy chàng nhíu mày hỏi: “Cả buổi ngươi đi đâu vậy?”
Giọng chàng không hề trách móc, chỉ cau mày khiến Thẩm Tây Linh bỗng nghẹn lời, chẳng biết nên đáp sao. Thanh Trúc lúc đó lại khẽ nói gì bên tai chàng, Thẩm Tây Linh chỉ thấy Tề Anh nhướng mày, vẻ mặt có phần ngạc nhiên, rồi lại liếc mắt nhìn chiếc đèn hồ ly nàng cầm.
Triệu Dao thấy Thẩm Tây Linh trở về cầm trên tay một chiếc đèn hồ ly, đúng chiếc nàng đã chỉ lúc xuống xe, liền cho rằng nàng cố tình tranh đua với mình, trong lòng dâng lên sự khinh miệt. Kỳ thực lúc đó nàng chỉ vô tình nói một câu, nào ngờ cô bé mồ côi kia lại tin thật, thật nực cười.
Hiện giờ nàng cầm trên tay vài chiếc đèn nhỏ, mỗi cái đều tinh xảo và quý phái hơn chiếc đèn hồ ly kia, còn có một chiếc do nhị ca mua tặng. Nàng tự cảm thấy hôm nay đại thắng, trong mắt đầy vẻ kiêu ngạo, lại thấy nhị ca giờ đang cau mày nhìn cô bé mồ côi kia, càng cho rằng nàng ta làm nhị ca giận, trong lòng càng thêm vui sướng.
Tề Vân đứng bên cạnh bế Huy Nhi, thấy nhị đệ cau mày nhìn tiểu thư Phương gia, chắc là chàng định trách mắng nàng rồi. Cũng không trách chàng nổi giận, mấy người vừa xuống xe thì tiểu thư Phương gia đã đi lạc, Kính Thần đã đi tìm nàng suốt cả đoạn đường.
Tề Vân hiểu rõ đệ mình tuy mặt lạnh nhưng lòng ấm áp, lại đặc biệt quan tâm đến tiểu thư Phương gia, bề ngoài không biểu lộ, nhưng trong lòng luôn lo lắng, giờ tìm thấy người rồi, chàng vốn nghiêm khắc nên khó tránh khỏi sẽ mắng vài câu.
Tề đại công tử từ khi làm phụ thân, tính tình càng trở nên mềm mỏng hơn, có ý muốn khuyên Kính Thần nói nhẹ nhàng với cô bé một chút, thế mà chàng lại chỉ thở dài mà nói với tiểu thư Phương gia: “Không sao rồi, lần sau đừng tái phạm nhé.”
Chuyện này… không hề mắng mỏ!
Tề Vân không khỏi bất ngờ, lại thấy tiểu thư Phương gia ngoan ngoãn gật đầu, mọi chuyện xem như đã xong. Bên cạnh, Tề Lạc lẩm bẩm: “Nhị ca thật thiên vị, nếu hôm nay là ta bị lạc chắc không biết bị mắng tới thế nào rồi.”
Câu nói của hắn bị Tề Anh nghe thấy, liền quay lại liếc hắn một cái, Tề Lạc sợ hãi rụt cổ, vội cười khúm núm với nhị ca.
Lúc này Huy Nhi tỉnh giấc mơ màng, tiểu nha đầu ngủ không yên, bắt đầu quấy khóc, Tề Vân vừa dỗ nàng vừa quay sang nói với cô mẫu, cô phụ: “Trời cũng khuya rồi, hôm nay con thấy chúng ta nên…”
Triệu Nhuận gật đầu, Triệu thị cười nói tiếp: “Quả thật cũng khuya rồi, mau về dỗ bé ngủ thôi.”
Tề Vân và Hàn Nhược Huy cúi chào cô mẫu, cô phụ, cả đoàn cùng men theo con phố dài trở về xe ngựa, Thẩm Tây Linh đi phía sau. Chỉ đi được vài bước thì thấy Tề Anh dừng lại, quay đầu vẫy tay với nàng nói: “Đi gần ta một chút.”
Thẩm Tây Linh chớp mắt, mặt lại đỏ lên, mím môi chạy vài bước đến bên cạnh chàng, Tề Anh để nàng đứng gần phía trước, nghe tiếng bước chân nàng, rồi nói: “Ừm, đi thôi.”
Thẩm Tây Linh mặt càng thêm đỏ.
Chuỗi chuyện ấy đều lọt vào mắt Triệu Dao, nàng bỗng thấy thắng lợi hôm nay giảm đi không ít, trong lòng vui vẻ cũng phần nào bị lu mờ, bên cạnh Tề Lạc thấy nàng không nói gì, liền tiến đến hỏi: “Dao Nhi, muội làm sao vậy? Buồn bực à, hay là còn muốn mua thêm đèn?”
Triệu Dao đương nhiên không đáp lời hắn.
Mọi người nhanh chóng trở lại nơi xuống xe ngựa, lần lượt cúi chào từ biệt rồi mỗi người lên xe của mình.
Triệu Dao lên xe, vội vã mở cửa sổ nhìn về phía nhị ca thêm chút nữa, lại thấy chàng che chở cô bé mồ côi kia lên xe. Rèm xe buông xuống, nàng không thể nhìn thấy thêm điều gì. Nghĩ tới tối nay mình phải theo phụ mẫu về Triệu gia mà cô bé mồ côi Ba Quận lại được đồng hành cùng nhị ca trở về Phong Hòa Uyển, lòng Triệu Dao càng thêm bực tức. Nàng giận đến nỗi đập vỡ hết những chiếc đèn hoa, trừ chiếc nhị ca tặng khiến phụ thân hoảng sợ, nàng lại lao vào lòng mẫu thân khóc nức nở.
Trên đường trở về, Thẩm Tây Linh và Tề Anh không nói với nhau lời nào. Thẩm Tây Linh không rõ chàng có tức giận hay không, muốn xin lỗi lại nghĩ mình chẳng có lỗi, nhưng chàng cả đoạn đường im lặng khiến nàng khó chịu, lòng nàng cảm thấy phân vân, bối rối.
Cứ thế nàng cảm thấy khó xử cho tới khi xuống xe. Tề Anh ngồi chỗ ngoài cùng, xuống xe trước, Thẩm Tây Linh đi theo sau. Nàng thấy chàng để quên chiếc đèn hồ ly của mình trên xe, liền mím môi cầm lấy, bước ra ngoài gọi chàng lại.
“Công tử.”
Tề Anh đi được vài bước nghe tiếng, quay đầu nhìn nàng.
Thẩm Tây Linh chưa kịp xuống xe, nửa thân người vẫn đứng trên bậc xe, tay cầm hai chiếc đèn hồ ly, tay trái là chiếc do Tiêu Tử Hành tặng, tay phải là chiếc Tề Anh để quên. Hai chiếc đèn hồ ly tuy cùng hình dáng, nhưng một chiếc làm bằng giấy trắng, chiếc kia giấy màu đỏ nhạt, cầu kỳ tinh tế hơn. Nàng giơ tay phải nói: “Công tử quên đèn rồi.”
Thẩm Tây Linh thấy chàng bước tới nhưng không nhận lấy đèn mà nhẹ nhàng đỡ nàng xuống xe, đợi nàng đứng vững mới buông tay, nói: “Cái đó là cho ngươi.”
Nàng sửng sốt: “Dạ?”
Tề Anh im lặng một lát, nói: “Ta tưởng ngươi rất muốn có nó.”
Tối nay lúc vừa xuống xe trên phố, Triệu Dao chỉ tay vào chiếc đèn hồ ly ven đường, chàng đã nhìn thấy nàng liếc nhìn, nhưng chỉ nhìn thoáng qua rồi không để ý nữa. Chàng nghĩ Thẩm Tây Linh thích chiếc đèn đó nên sau khi mua đèn cho Triệu Dao cũng mua một chiếc cho nàng, chỉ không ngờ nàng lại gặp Tiêu Tử Hành, vị tứ điện hạ tính cách kỳ quặc cũng tặng nàng một chiếc.
Thẩm Tây Linh nghe lời chàng nói chẳng biết nói sao.
Từ nhỏ nàng vốn nhạy cảm, quen nhìn sắc mặt, dò xét ý người khác, cẩn trọng xoay xở. Nàng chưa từng nghĩ sẽ có người âm thầm để ý từng ánh mắt, cử chỉ của mình, quan tâm tới suy nghĩ chợt lóe qua đầu. Chỉ vì một ánh nhìn thoáng qua chiếc đèn hồ ly, Tề Anh đã chú ý tới.
Nàng mắt ươn ướt, nhìn thẳng vào chàng. Tề Anh thấy nàng đỏ mắt, lại nhíu mày, thở dài hỏi: “Lại khóc nữa sao?”
Nàng quay mặt đi, lắc đầu lia lịa, miệng nói: “Không khóc…”
Tề Anh cười khi nghe giọng nàng buồn bực, hỏi: “Sao lại không khóc?”
Nụ cười của chàng khiến đôi mắt phượng càng thêm dịu dàng. Chàng vốn đã tuấn tú, nở nụ cười càng thêm cuốn hút, khiến Thẩm Tây Linh không dám ngước nhìn, chỉ lặng lẽ nói: “Chỉ là không khóc thôi…”
Lúc đó nàng không nhận ra, lời nói ấy thật ra là một chút nũng nịu, dù cử chỉ nhỏ bé nhưng là lần đầu nàng nói ra những lời như vậy với Tề Anh kể từ khi gặp gỡ. Tự nhiên mà thốt ra.
Tề Anh cũng không nhận ra điều bất thường, ánh mắt mềm mại hơn nhiều. Dù không rõ nàng nghĩ gì, nhưng thấy mắt nàng đỏ hoe chắc hẳn không phải vì buồn. Chàng ngước nhìn trời, thấy đêm nay trăng sáng trong, không một gợn mây, đoán ngày mai trời sẽ đẹp.
Hạ giọng nói với nàng: “Về đi, hôm nay nghỉ sớm, ngày mai ta đưa ngươi tới gặp mẫu thân.”
Thẩm Tây Linh nhìn theo bóng chàng bước lên bậc đá, bóng lưng chàng hòa cùng ánh trăng mát rượi và bóng tre xanh ngút ngàn, lòng bỗng thấy bình yên lạ thường. Nàng nhìn xuống chiếc đèn hồ ly màu đỏ nhạt trong tay, ánh mắt hiện lên nụ cười nhẹ, bước nhanh đuổi theo bóng chàng.
Đêm Nguyên Tiêu này, nàng... thật sự rất vui.