Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 6: Cuộc gặp tình cờ (3)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài xe, Vãn Chu cùng các nha hoàn khác theo hầu phía sau. Nghe tiếng cười nói vui vẻ vọng ra từ trong xe, trong lòng nàng lại thấp thỏm chẳng yên.
Từ mấy hôm trước, nàng từng nói với Thẩm Tây Linh rằng mình có thể tìm hiểu tung tích của vị Sứ Quân Đại Lương kia, từ đó phu nhân liền để tâm đến chuyện này. Ngay sáng hôm sau đã gọi riêng nàng vào phòng, dặn dò phải âm thầm điều tra, ngay cả Liên Tử cũng không được biết. Nàng theo hầu phu nhân đã được năm năm, cũng coi như hiểu rõ đôi phần tính nết người, vốn chẳng phải người hay để ý chuyện thế sự, cớ sao nay lại đột nhiên quan tâm đến vị Sứ Quân kia đến thế…
Vãn Chu nghĩ mãi chẳng hiểu ra. Song đã là chuyện phu nhân giao phó, tất nhiên phải hết lòng hoàn thành. Vị Sứ Quân kia hiện tạm trú trong biệt phủ, đám gia nhân trong đó, ngoài người mang theo từ Đại Lương, còn có một số do trong cung phái tới. Trong đó, có một tiểu nha đầu là em họ của quản sự sổ sách trong phủ Quốc Công, có mối quan hệ như vậy, nhiều chuyện tự nhiên cũng dễ dò hỏi hơn. Chỉ tiếc nha đầu ấy tuy hầu hạ trong phủ, lại không được gần gũi, nên chuyện liên quan đến Sứ Quân thì biết không được nhiều. Huống hồ từ ngày đến Bắc Ngụy, vị Sứ Quân kia sống khép kín, hiếm khi ra khỏi phủ, thành ra việc tìm hiểu lại càng khó khăn.
May sao hôm qua nghe được tin, hôm nay triều đình có chiếu chỉ triệu Sứ Quân nhập cung, chắc chắn phải đi qua đại lộ Kiến An. Mà từ phủ Quốc Công đến Kim Ngọc Đường, đường đi cũng nhất định phải qua Kiến An. Phu nhân hôm nay đột nhiên nói muốn đi thu sổ sách ở Kim Ngọc Đường, thực ra cũng vì lý do này.
Vãn Chu lờ mờ nghĩ, nàng tuy biết Sứ Quân sẽ nhập cung hôm nay, nhưng lại chẳng biết lúc nào khởi hành, có gặp được trên phố hay không thì khó nói trước được. Dù cho thật sự gặp nhau, hai bên đều ngồi trong xe, làm sao thấy mặt? Mà cho dù quả thật gặp gỡ, trong một khoảnh khắc hiếm hoi ấy, nếu có trông thấy cũng chẳng thể nói được gì? Trong lòng nàng trăm mối tơ vò, chẳng yên.
Trong xe, Cố Tinh Kỳ thấy Thẩm Tây Linh hết lần này đến lần khác vén màn sa nhìn ra ngoài, lấy làm lạ, liền ghé sát lại, thò đầu nhìn theo: “Sao thế, tẩu tẩu đang xem gì vui vậy? Cho muội xem với.”
Thẩm Tây Linh nhìn qua khe cửa sổ, thấy ngoài phố Kiến An người qua kẻ lại tấp nập, cảnh tượng náo nhiệt và yên bình. Quả có vài chiếc xe ngựa chạy ngang, nhưng đều chẳng phải dáng vẻ xe của phủ Sứ Quân.
Lúc này Cố Tinh Kỳ cũng chen tới, nàng liền khẽ hạ rèm xuống, quay đầu lại mỉm cười: “Lâu rồi chưa ra ngoài dạo gió, chỉ là tùy ý nhìn ngắm đôi chút thôi, có gì vui đâu?”
Cố Tinh Kỳ bĩu môi, định mở miệng nói tiếp, thì Tần thị cười kéo nàng lại, nói đùa: “Muội quên lời ca ca đã dặn rồi sao? Trên đường đừng làm phiền tẩu muội đó.”
Vừa nhắc tới đại ca, Cố Tinh Kỳ lập tức thu liễm lại, ngoan ngoãn ngồi nghiêm chỉnh, quả thật có chút dáng vẻ ngồi nghiêm chỉnh, khiến ai nấy trong xe đều bật cười.
Bên ngoài, Vãn Chu nghe tiếng cười từ trong xe vọng ra, thấy Húc Xuyên đã đánh xe qua khỏi phố Kiến An, trong lòng chẳng biết là nên mừng hay nên lo, sắc mặt cau có, nhăn như quả mướp khô.
Kim Ngọc Đường, xứng đáng với danh tiếng, là nơi phồn hoa bậc nhất kinh thành. Không chỉ là nơi quen thuộc của các bậc vương công quý tộc tìm đến chọn mua trâm ngọc, vòng vàng, mà cách đây hai năm, hoàng đế còn từng ngự bút chỉ định đây là hiệu vàng chuyên tiến cống cho hoàng thất. Nhờ vậy, Thẩm Tây Linh nghiễm nhiên trở thành thương nhân chính thức của hoàng gia Bắc Ngụy.
Dẫu các mệnh phụ phu nhân trong những buổi trà đàm rỉ rả vẫn âm thầm khinh bỉ mà rằng: “Một nữ tử thương gia buôn bán, sao có thể trèo cao đến vậy, chẳng qua chỉ nhờ bóng của Quốc Công mà thôi.” Nhưng khi đến lúc mua trang sức, các bà các nàng lại chen vai thích cánh vào tiệm của nàng, hệt như chưa từng buông lời chê bai, tiền tài cứ thế chảy ào ào vào túi nữ thương nhân kia.
Chuyện này suy cho cùng cũng chẳng thể trách các phu nhân không có cốt cách. Chỉ trách rằng trang sức của Kim Ngọc Đường quả thật tinh xảo tao nhã, mang đậm phong vị Giang Tả, dẫn đầu trào lưu trong giới quý phụ kinh thành. Nếu trong tiệc rượu mà đầu tóc không cài trâm Kim Ngọc, cổ tay không đeo vòng Kim Ngọc, chắc chắn sẽ bị cười chê sau lưng là quê mùa, lạc hậu. Cảnh ngộ như thế, thử hỏi có mấy ai dám giữ khí tiết?
Xe ngựa dừng trước cửa Kim Ngọc Đường, Thẩm Tây Linh cùng Tần thị và Cố Tinh Kỳ cùng các nha hoàn bước vào trong. Húc Xuyên ở ngoài đợi.
Vừa vào đến sảnh, chủ tiệm đã lập tức đón tiếp. Người này vóc dáng thấp bé, trạc ngoài bốn mươi, cung kính lễ phép, mời Thẩm Tây Linh vào phòng kiểm tra sổ sách.
Nàng mỉm cười, quay sang dặn Cố Tinh Kỳ và Tần thị: “Làm phiền hai người đợi ta một lát, ta vào xem sổ rồi sẽ ra ngay.” Rồi lại cười nhẹ: “Chuyện lúc nãy trên xe là thật, nếu có món nào vừa ý thì cứ lấy ra xem.”
Hai người cười hì hì cảm ơn, nàng mới thong thả đi vào. Tần thị dạo quanh một lúc liền gặp một vị phu nhân quen mặt, liền đứng lại chuyện trò. Cố Tinh Kỳ là tiểu thư chưa xuất giá, không tiện đứng chen vào giữa, bèn chào thím một tiếng rồi dạo quanh sảnh ngắm nghía.
Trang sức trong Kim Ngọc Đường thực đúng là lóa mắt, càng tinh xảo thì giá càng cao, khách hỏi mua cũng đông. Ngược lại, những món đơn sơ ít người để ý. Cố Tinh Kỳ vốn chẳng mấy hứng thú với vàng bạc châu ngọc, liền đi đến chỗ vắng vẻ xem qua loa. Đúng lúc ấy lại thấy một món khiến nàng vừa mắt, một miếng ngọc sơn tử nhỏ bằng lòng bàn tay.
Ngọc sơn tử nàng đã thấy không ít, trong thư phòng phụ thân cũng có, nhưng đa phần là loại lớn, ít có cái nào nhỏ xinh và tinh xảo đến vậy. Nhìn kỹ còn thấy trên đó tạc hình một tiểu đồng, đến từng ngón tay cũng rõ ràng, quả thực khéo đến mức khiến người kinh ngạc. Cố Tinh Kỳ trong lòng vui vẻ, vừa định với tay cầm lấy, nào ngờ bị người khác nhanh tay giành trước.
Nàng hờn dỗi bĩu môi, ngẩng đầu nhìn thì thấy đối phương là một công tử tuấn tú, mặt như ngọc, tuổi tác áng chừng hơn nàng vài tuổi, dáng người cao ráo, mày kiếm mắt sao, quả thực như bước ra từ Vệ Phong – Kỳ Úc trong Kinh Thi. Trong lòng nàng thoáng xao động, bèn không tranh giành nữa, chỉ mỉm cười nhường, khẽ cúi người định lùi ra.
Công tử ấy lại hỏi: “Cô nương cũng thích món ngọc này sao?”
Cố Tinh Kỳ thầm nghĩ, người này không chỉ tuấn tú, ngay cả giọng nói cũng hay đến lạ, đủ thấy vừa rồi nàng nhường quả là quyết định sáng suốt. Trong lòng khoan khoái, nàng đáp: “Đúng là món đồ tinh xảo, nhưng ta chỉ thấy thú vị nên ngắm một chút thôi, chẳng nhất thiết phải có cho bằng được.”
Công tử mỉm cười: “Tiểu đồng kia được tạc rất khéo, nhưng nhất thời chưa đoán được điển tích là gì.”
Cố Tinh Kỳ ghé lại xem kỹ, thấy tiểu đồng đứng giữa non xanh nước biếc, thoạt trông như cảnh ‘trốn mây chẳng biết nơi nào’*, lát lại giống ‘tay chi về phía Hạnh Hoa thôn’*, rồi ngẫm lại, ‘đuổi theo bướm vàng’* cũng hợp, quả thật là khó phân. Nàng liền nói: “Ta cũng nhìn chẳng ra. Nhưng nếu chỉ là món trang trí, thì cũng không cần truy xét đến cùng, nhìn vui mắt là được rồi. Nếu công tử không thích, chi bằng cứ để lại đây, chờ người hữu duyên khác.”
*Nằm trong các bài thơ của các tác giả lần lượt là Lý Bạch, Đỗ Mục, Dương Vạn Lý
Công tử kia hơi nhướn mày, cười nói: “Cô nương rộng rãi như thế, e là món ngọc này đã có duyên với cô nương từ trước rồi.”
Cố Tinh Kỳ không biết đáp lại thế nào, chỉ cười cười, gật đầu rồi lùi bước.
Công tử kia nhìn theo bóng nàng đi xa, khẽ lắc đầu, thấp giọng thở dài: “Tiểu nha đầu này, đúng là mau quên thật…”
Cố Tinh Kỳ vừa đi một vòng về, đã thấy Tần thị nói chuyện xong, tay còn cầm một miếng ngọc. Nàng cười hỏi: “Tam tẩu chọn ngọc bình an cho Hoằng Nhi đấy à?”
Tần thị là thê tử của nhị công tử Cố Cư Viễn, đã sinh một bé trai, năm nay vừa tròn hai tuổi. Vì là đích tôn duy nhất trong dòng thứ này, nên vô cùng được cưng chiều.
Tần thị cười nói: “Không phải vì tiểu quỷ ấy sao? Suốt ngày leo trèo không yên, hôm trước suýt ngã khỏi giường, tưởng đâu gãy mất răng!”
Tần thị liếc nhìn tiểu cô nương, thấy nàng không mua gì, bèn cười hỏi: “Quả thật một lòng chỉ nhớ bánh ngọt của Di Lâu, đến một món cũng không chọn sao?”
Cố Tinh Kỳ khẽ mỉm cười, trong đầu lại hiện lên hình bóng miếng ngọc sơn tử ban nãy, ngoảnh đầu nhìn lại, nhưng chẳng thấy người đâu, chỉ thấy vị công tử ‘Kỳ Úc’ đang xoay người rời bước. Nàng không kìm được hỏi Tần thị: “Tam tẩu, tẩu xem người kia là gia đình nào vậy? Sao trông lạ mặt thế?”
Tần thị theo mắt nàng nhìn lại, chỉ thấy bóng lưng vị công tử ‘Kỳ Úc’ thấp thoáng, chẳng mấy chốc đã khuất dạng, tự nhiên chẳng thể nhận ra, chỉ mơ hồ thấy quen mắt, bèn mỉm cười trêu ghẹo: “Sao thế, Tinh Kỳ của chúng ta nay đã biết quan tâm rồi sao?”
Cố Tinh Kỳ ngẩn người, đợi hoàn hồn lại thì mặt đã đỏ như gấc, khẽ dỗi: “Tam tẩu… tẩu nói gì vậy! Muội chỉ thuận miệng hỏi thế thôi mà!”
Tần thị che miệng cười khúc khích, Cố Tinh Kỳ thẹn quá hóa giận, giậm chân liên hồi. Đúng lúc ấy Thẩm Tây Linh thu sổ sách rồi bước ra, thấy hai người đang cười đùa rộn ràng, liền đến gần hỏi: “Sao vậy? Vui vẻ quá nhỉ?”
Tần thị định nói, Cố Tinh Kỳ liền bước tới ngăn lại, khiến Tần thị dở khóc dở cười, đành nói: “Không có gì, muội ấy chỉ đang làm nũng đòi ăn bánh thôi.”
Thẩm Tây Linh liếc nhìn khuôn mặt ửng hồng của Cố Tinh Kỳ, không hỏi gì thêm, chỉ cười nói: “Vậy thì đi thôi.”
Ba người cùng nhau rời Kim Ngọc Đường, lên xe ngựa thẳng hướng Di Lâu mà đi. Vãn Chu đi bên cạnh xe, thấy rèm cửa sổ hé mở, Thẩm Tây Linh khẽ ngoắc nàng đến, thì thầm vài câu vào tai. Vãn Chu ngoan ngoãn gật đầu, chạy đến bên Húc Xuyên cầm cương, nói: “Húc Xuyên ca, phu nhân dặn, đi đường đại lộ Kiến An.”
Từ Kim Ngọc Đường đến Di Lâu, nếu đi đường đại lộ Kiến An chẳng khác nào đi đường vòng, mà cũng không ngắn hơn chút nào. Nhưng phu nhân đã dặn như vậy, Húc Xuyên cũng không dị nghị, chỉ gật đầu đáp: “Được.”
Vãn Chu mỉm cười cảm ơn, rồi quay lại vị trí ban đầu. Liên Tử liếc nhìn nàng một cái, Vãn Chu lảng tránh ánh mắt dò xét ấy.
Đại lộ Kiến An vẫn người xe tấp nập, Vãn Chu chẳng buồn ngắm cảnh náo nhiệt, chỉ rướn cổ tìm kiếm bóng dáng xe ngựa của phủ Sứ Quân. Nhưng ánh mắt đảo qua ba lượt vẫn chẳng thấy tăm hơi. Đúng lúc ấy, lại nghe Thẩm Tây Linh ra lệnh dừng xe, cùng Tần thị, Cố Tinh Kỳ xuống ngắm hàng quán bên đường, đứng trước một gánh kẹo mà xem.
Cố Tinh Kỳ nũng nịu kéo tay Thẩm Tây Linh: “Sao lại xem vẽ kẹo đường làm gì? Có ngon bằng bánh Di Lâu đâu! Mau đi thôi, muội đói rồi!”
Thẩm Tây Linh khẽ cốc mũi nàng, cười nói: “Là đói thật hay là thèm đấy? Vẽ kẹo đường nhìn cũng vui mắt, mua một cây cho muội nếm thử nhé?”
Cố Tinh Kỳ vội xua tay chối từ, nhưng đợi Thẩm Tây Linh trả tiền xong đưa đến tay thì nàng lại chép miệng miễn cưỡng nhận lấy, sau đó ăn rất vui vẻ, chẳng còn thấy dáng vẻ chê bai ban nãy.
Thẩm Tây Linh dáng vẻ nhàn tản, dạo bước bên gánh hàng nhỏ, thỉnh thoảng nói cười vài câu cùng Tần thị. Đám nha hoàn theo sau yên lặng hầu hạ. Tần thị không hiểu nàng sao lại nổi hứng như vậy, tuy lấy làm lạ, song vốn tính ôn hòa nên vẫn phối hợp. Còn Cố Tinh Kỳ, mải ăn kẹo đường, đã sớm quên chuyện khác. Ăn xong ngẩng đầu nhìn trời, thấy đã gần giờ ngọ, mà Thẩm Tây Linh vẫn chưa có ý định lên xe, nàng rốt cuộc chịu không nổi, kéo tay nàng lay lay: “Tẩu tẩu, đi thôi mà! Muội không chỉ muốn ăn bánh Di Lâu, còn muốn ăn cá lư khô và gỏi cá rau thuần nữa đó!”
Tần thị đứng bên nhìn, thấy nét mặt Thẩm Tây Linh tuy vẫn ôn hòa, nhưng trong ánh mắt lại thoáng chút nôn nóng, dường như còn ẩn giấu vài phần thất vọng, càng thêm nghi hoặc. Chỉ nghe Thẩm Tây Linh trầm mặc một lát, khẽ thở dài: “Được, đi thôi.”
Cố Tinh Kỳ mừng rỡ, kéo hai vị tẩu lên xe, nàng leo lên trước tiên, Tần thị theo sau, vừa bước hai bậc liền nghe sau lưng vang lên tiếng bánh xe lộc cộc và chuông đồng leng keng.
Tần thị ngoảnh lại, thấy từ cuối phố tiến đến một chiếc xe ngựa, thân xe làm bằng gỗ trầm, bốn góc treo chuông đồng, cửa sổ phủ rèm lụa xếp, hình dáng không giống xe của các quý tộc Bắc Ngụy khiến dân chúng hai bên đường rướn cổ nhìn theo. Nhìn kỹ mới nhận ra, thì ra là xe của phủ Sứ Quân, vị quyền thần đệ nhất Giang Tả danh chấn một cõi hiện chắc đang ngồi bên trong. Nhìn hướng xe đi, hẳn là từ trong cung trở về.
Tần thị còn đang ngẩn ngơ suy nghĩ, chợt nghe Liên Tử khẽ gọi một tiếng: “Phu nhân.”
Tần thị bừng tỉnh, nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Tây Linh, thấy nàng đưa lưng về phía mình, không rõ sắc mặt, chỉ thấy Liên Tử đang đỡ tay phải nàng, Vãn Chu đứng bên trái, thần sắc có phần hoảng loạn, không khí vô cùng kỳ lạ.
Tần thị chau mày, bước xuống xe, tiến lại gần, nhẹ giọng hỏi dò: “Tẩu tẩu?”
Thẩm Tây Linh như vừa tỉnh mộng, nhìn nàng với ánh mắt hơi mơ hồ, rồi cụp mi xuống, giọng mệt mỏi: “Không sao, lên xe thôi.”
Tần thị lo lắng nhìn nàng, chẳng hiểu ra sao, song vẫn dìu nàng lên xe. Phía sau, Liên Tử hung hăng lườm Vãn Chu, khiến nàng sợ đến rụt cổ.
Trong Di Lâu, khách khứa tấp nập, chưởng quầy đến đón chào Thẩm Tây Linh, nói mấy câu rồi lui xuống. Ba người ngồi vào chỗ cũ, Cố Tinh Kỳ gọi một bàn đầy món ngon, ăn uống thỏa thích, còn Thẩm Tây Linh có phần trầm mặc, Tần thị thỉnh thoảng lại nhìn nàng, ánh mắt đầy lo lắng.
Tần thị đặt đũa xuống, rót một chén trà cho nàng:
“Tẩu tẩu, uống chút trà đi.”
Thẩm Tây Linh sực tỉnh, mỉm cười cảm ơn, cầm chén trà nhấp một ngụm.
Tần thị lại nói: “Tẩu tẩu dạo này có thấy buồn tẻ không? Vừa hay, mấy ngày tới phu nhân Trung Thừa Ngự Sử sẽ tổ chức buổi trà hội, nghe nói rất náo nhiệt, chi bằng tẩu cũng đi giải khuây một chút?”
Thẩm Tây Linh đặt chén xuống, nhẹ giọng đáp: “Ta cũng không thấy buồn tẻ gì cả, thôi, không đi đâu.”
Cố Tinh Kỳ chen lời: “Muội nói cũng chẳng cần đi. Mấy trà hội ấy có gì hay, chẳng qua mấy vị phu nhân tụ lại buôn chuyện, chán chết.”
Tần thị bật cười, nói: “Nếu là trà hội thường thì ta cũng chẳng nói ra làm gì. Nhưng nghe đâu lần này có chút đặc biệt, ban đầu vốn cũng là trà hội nữ quyến, gần đây lại nghe nói Trung Thừa đại nhân còn mời cả Tĩnh Vương điện hạ, chỉ là không cùng ở một chỗ với các vị phu nhân thôi.”
Cố Tinh Kỳ chớp mắt: “Tĩnh Vương điện hạ? Là đệ đệ ruột của bệ hạ sao?”
Tần phu nhân nói: “Đúng vậy, nghe nói vị điện hạ này còn mời cả vị Sứ Quân của Đại Lương cùng đi, không biết thật hay giả.”
Mi mắt Thẩm Tây Linh giật nhẹ, hỏi: “Sứ quân? Vị Sứ Quân nào?”
Tần thị mỉm cười đáp: “Còn có thể là ai nữa? Dĩ nhiên là vị mà hiện nay ai ai cũng tranh nhau muốn gặp rồi.”
Thẩm Tây Linh không thốt nên lời.