Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 74: Mèo Con (1)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ đó, Thẩm Tây Linh bắt đầu bận rộn. Có rất nhiều việc nàng cần học, trước hết là kiểm tra sổ sách.
Những quyển sổ từ cửa tiệm mang về chất cao quá nửa người, có quyển là của mấy tháng gần đây, cũng có quyển đã từ vài năm trước. Sổ sách gần đây thì ghi chép rõ ràng, nhưng thời gian càng lâu chữ càng mờ, xem qua quả thật tốn rất nhiều tâm sức.
Vài nha hoàn theo hầu vẫn biết tiểu thư nhà mình là người chịu khó, cần cù. Hồi còn ở Tề phủ, theo học cùng Vương tiên sinh, nàng ngày đêm cần mẫn không ngừng nghỉ. Khi ấy các nàng chỉ nghĩ là vì sợ sự nghiêm khắc của tiên sinh, nay không còn ai thúc ép mà nàng vẫn tự mình nỗ lực, thậm chí còn dụng công hơn trước.
Một chồng sổ dày như vậy, kéo dài mấy năm, mà nàng chỉ trong bảy, tám ngày đã đọc xong. Vừa đọc vừa cẩn thận trích lục, phân loại theo tháng, ghi chép rõ ràng các khoản như: vốn nhập nguyên liệu, tiền công chi hàng tháng, cùng những khoản chi tiêu vặt vãnh khác. Chờ đến khi xem hết sổ cũ, chính nàng cũng tự tay chép lại được một bộ sổ mới.
Mỗi ngày nàng đều dậy rất sớm để xem sổ, đến tận đêm khuya mới chịu nghỉ ngơi. Thủy Bội và các nha hoàn ban đầu nghĩ rằng tiểu thư chỉ là hứng thú nhất thời, vài hôm rồi sẽ chán, ai ngờ không những không dừng lại, mà càng ngày càng bận rộn không ngớt. Mấy người thay phiên khuyên nàng nghỉ ngơi, Thẩm Tây Linh lúc nào cũng dịu dàng đồng ý, nhưng đêm đến vẫn thức trắng như mọi khi, khiến các nàng không biết phải khuyên bảo thế nào nữa.
Đợi đến khi Thẩm Tây Linh xem hết sổ sách, nàng liền mời Đinh tiên sinh đến Phong Hà Uyển một chuyến. Đinh tiên sinh nghe nói nàng đã đọc xong đống sổ ấy nhanh như thế thì hết sức kinh ngạc, lại thấy nàng còn chép ra một bản sổ mới càng thêm sững sờ. Ông cầm lấy xem qua, thấy mục lục chi tiết, rõ ràng mạch lạc, có thể nhận ra nàng đã thực sự bỏ công sức ra làm.
Đinh tiên sinh ban đầu vâng lời Tề nhị công tử mà tìm cho vị cô nương Phương gia này một cửa tiệm để quản lý. Là hạ nhân, tự nhiên không dám hỏi nguyên do, chỉ làm theo phân phó. Mấy hôm trước gặp mặt tiểu thư, thấy chỉ là một cô nương còn non nớt, lại mang dáng vẻ mảnh mai yếu ớt, trong lòng thầm nghĩ nàng tiếp quản cửa tiệm này cũng chỉ là trò tiêu khiển, ai ngờ nàng lại thật tâm học hỏi, chịu khó làm lụng đến vậy.
Sự việc trên đời vốn tuân theo nhân quả. Thẩm Tây Linh đã gieo hạt mầm cần mẫn nghiêm túc, ắt sẽ gặt hái trái ngọt, đó là Đinh tiên sinh sẽ nhìn nàng bằng con mắt khác xưa. Thấy nàng như thế, ông cũng bằng lòng chỉ điểm thêm, mỉm cười nói: “Tiểu thư có lòng bỏ công sức, tự nhiên là điều tốt. Chỉ là chuyện đọc sổ sách, vốn không thể chỉ ‘xem’ là đủ. Người ta thường nói ‘xem sổ’, cứ tưởng chỉ cần nhìn qua là xong, kỳ thực muốn hiểu được kỹ càng trong đó, thì phải tự mình đi điều tra, dò hỏi từng việc mới có thể nắm rõ ràng.”
Ông thân hình đầy đặn, cười lên như Phật Di Lặc, lúc ấy vuốt chòm râu nhỏ, nói với Thẩm Tây Linh đang lộ vẻ nghi hoặc: “Ví như trong sổ chép rằng chi trả bao nhiêu bạc cho người nuôi tằm, lại tốn bao nhiêu để đổi khung cửi, chỉ nhìn thì chẳng thể nhận ra gì cả. Nếu muốn biết thực hư, thì phải đích thân tìm hiểu giá tằm và giá khung gỗ ở bên ngoài, lại hỏi từng người có liên quan, đối chiếu tỉ mỉ, mới có thể nhìn ra đầu mối.”
Thẩm Tây Linh nghe vậy, mắt sáng lên, thầm cảm thấy đã học hỏi được rất nhiều. Quả đúng vậy, nếu nàng muốn thật lòng quản lý tiệm tơ lụa này thì không thể chỉ giới hạn trong bốn bức tường của cửa tiệm, mà nên làm quen với các bên có liên quan đến việc kinh doanh, như vậy mới thật sự bước vào nghề.
Nghĩ đến đây, nàng lại cảm thấy bản thân còn quá nhiều điều cần học. Sau khi đa tạ và tiễn Đinh tiên sinh, nàng lại bắt đầu một vòng bận rộn mới.
Thẩm Tây Linh bắt đầu thường xuyên ra ngoài. Việc này tất nhiên phải báo trước với nhị công tử, may mà chàng không quá nghiêm khắc trong chuyện này, nàng ra vào tự do, chỉ có điều không được về muộn. Chàng còn đặt giờ giới nghiêm là giờ Hợi, đồng thời điều luôn Lục Tử vào viện nàng làm tiểu đồng hầu hạ, kiêm thêm việc đánh xe.
Lục Tử tất nhiên mừng rỡ khôn xiết. Từ trông cửa chuyển vào Ốc Ngọc Viện làm việc, không những nhàn nhã hơn nhiều mà lương tháng cũng hậu hĩnh hơn. Hắn tự thấy hành động trước đó chủ động tìm gặp tiểu thư Phương gia để bày tỏ thiện chí là vô cùng sáng suốt. Hắn thầm nghĩ mình quả thật có duyên với tiểu thư, mong nàng ngày càng phát đạt thì hắn cũng sẽ được hưởng lộc theo.
Còn Thẩm Tây Linh thì chẳng có mảy may ý nghĩ phức tạp nào khác, nàng chỉ chuyên tâm lo việc kinh doanh cửa tiệm.
Dưới sự chỉ điểm của Đinh tiên sinh, nàng bắt đầu làm quen với nhiều việc liên quan đến cửa tiệm như trồng dâu nuôi tằm, thu hoạch tơ lụa, thậm chí cả thứ mới nổi vài năm gần đây là bạch điệp tử cũng bắt đầu tiếp cận. Nàng cũng muốn kết giao với các thương nhân trong nghề, bởi phong tục Đại Lương phóng khoáng, không cấm phụ nữ kinh doanh, chỉ là tuổi nàng còn nhỏ, khi giao tiếp khó tránh khỏi bị khinh thường. Thẩm Tây Linh thấy không cần phải tự làm khó mình nên sai Lục Tử thay nàng thương lượng.
Lục Tử thông minh, lời nói lại khéo léo, làm việc chu toàn, thường là hắn đứng ra tiếp xúc với các thương nhân, sau đó trở về báo lại cho Thẩm Tây Linh những tin tức và kết quả thương thảo. Khi có chỉ thị, lại ra ngoài bàn bạc tiếp, cứ thế tiếp diễn.
Thời gian trôi qua, hai người như vậy phối hợp rất ăn ý. Thẩm Tây Linh càng hiểu lời Đinh tiên sinh chỉ dạy là vô cùng đúng đắn. Sổ sách cửa tiệm được ghi chép rõ ràng, nàng xem đi xem lại nhiều lần, không phát hiện điều gì bất thường. Nhưng sau hơn một tháng tự đi thực địa, nàng bắt đầu dần nhận ra những điểm khả nghi.
Chẳng hạn, sổ chép việc thay khung cửi ba năm một lần, còn nàng đi tham khảo nhiều cửa hàng bán khung cửi, biết rằng dù là loại bình thường cũng dùng được ít nhất năm năm. Hai năm chênh lệch quy ra thành tiền bạc là một khoản không nhỏ. Rồi thời điểm mua nguyên liệu cũng có lý do, thương nhân làm ăn tất nhiên phải tìm kiếm lợi nhuận, mua rẻ bán đắt. Vậy mà cửa tiệm nàng mua tằm dâu không theo mùa vụ, dù chỉ lệch nhau vài tháng, nhưng khoản chênh lệch tiền bạc tích tụ theo năm tháng là vô cùng lớn.
Thẩm Tây Linh sai Lục Tử âm thầm điều tra, biết được việc thu mua do chính Lư chưởng quầy tự mình làm, không ủy quyền cho ai khác. Bởi vậy nàng nghi ngờ chưởng quầy này có gian dối trong sổ sách.
Nàng phát hiện ra việc này nhưng chưa nghĩ ra cách xử trí, lại thấy ngoài chuyện Lư chưởng quầy ra, tồn kho trong tiệm cũng là vấn đề cấp bách khiến nàng cảm thấy đau đầu. Suy nghĩ mãi, nàng quyết không hành động vội vàng, muốn suy xét kỹ càng rồi mới đưa ra quyết định.
Thời gian cứ thế trôi, mùa xuân dần sang hè. Hoa sen trong Phong Hà Uyển bắt đầu âm thầm sinh trưởng, dáng vẻ từng búp sen non mới nhú đầu thật có ý vị. Cảnh trong viện vốn đã thanh tao, giờ đầu hè, hồ nhỏ trong vườn có chuồn chuồn bay lượn, sen hồng thoang thoảng tỏa hương, càng thêm thanh nhã, tựa tiên cảnh, rất đỗi thư thái.
Chỉ tiếc chủ nhân nơi đây gần đây tâm trạng không được tốt cho lắm. Tề Anh từ khi biết nguyên do sự việc ngày hôm đó, hiểu được tâm tư mơ hồ của tiểu cô nương, quyết định dần dần tránh xa nàng.
Ban đầu chàng còn loay hoay không biết phải giữ khoảng cách thế nào cho đúng, không ngờ chưa kịp hành động thì tiểu cô nương đã chủ động làm trước.
Lúc đầu Tề Anh không nhận ra, chỉ nghĩ nàng bận việc cửa tiệm nên ít thời gian bám víu lấy mình là chuyện bình thường. Nhưng sau dần chàng nhận ra mỗi khi tiểu cô nương gặp khó khăn ở cửa tiệm, người đầu tiên nàng tìm đến lại là Đinh tiên sinh, chẳng hề nghĩ đến chàng.
Điều này cũng có lý thôi, chàng vốn không phải người làm kinh doanh, còn Đinh tiên sinh có chuyên môn hơn nên nàng không tìm mình cũng có thể hiểu được.
Song tuy dễ lý giải, một người tinh khôn như Tề nhị công tử vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Ví như tiểu cô nương vốn rất dựa dẫm vào chàng, giờ đây lâu ngày không cùng chàng thức dậy, cũng chẳng cùng chàng dùng bữa. Món trứng hấp mà chàng thỉnh thoảng được thưởng thức, giờ cũng đã nhiều ngày không thấy xuất hiện trên bàn.
Còn chuyện đọc sách thì sao? Nàng trước đây rất thích chạy đến Vong Thất, lúc thì cầm quyển sách, lúc thì đến bên chàng hỏi han, dù không có việc gì cũng thích quanh quẩn bên cạnh, dùng đôi mắt sáng đẹp đẽ lén nhìn chàng. Giờ thì sao? Chàng còn đặc biệt nhờ Thanh Trúc kê một bàn nhỏ cho nàng, vậy mà nàng không hề động đến, cả tháng qua không một lần vào Vong Thất.
Điều khiến chàng thấy khó chịu hơn cả lại là những điều khó nói thành lời. Như ánh mắt nàng nhìn chàng trước đây thường có chút mềm mại, e ấp, giờ lại cứng nhắc, nghiêm túc, tôn kính hết mức. Dù chàng không nói rằng đây là điều xấu, nhưng rõ ràng cảm thấy rất bất ổn.
Tề Anh chịu đựng một thời gian, cảm giác bất thường không những không mất đi mà còn lớn dần theo thời gian.
Chàng định tạm thời không nói gì, nhưng một hôm chuẩn bị rời khỏi Phong Hà Uyển đi công chuyện, lại tình cờ gặp Thẩm Tây Linh. Nếu là trước kia, nàng hẳn sẽ sáng mắt lên, chạy lại bên chàng, tựa như chim non tìm về tổ ấm. Nhưng hôm đó, nàng không những không bước tới mà còn giả vờ không nhìn thấy chàng, vừa nhìn thấy đã quay mặt đi nói chuyện với nha hoàn bên cạnh rồi vội vã rẽ sang góc khác chạy mất.
Tới lúc đó, Tề nhị công tử mới thật sự thấy có điều bất thường, quyết định phải nói chuyện thẳng thắn với tiểu cô nương, giải quyết triệt để vấn đề. Dù không thể giải quyết thì ít ra cũng phải biết nguyên do vì sao thái độ nàng lại thay đổi nhanh đến vậy. Khi hiểu rõ, quan hệ giữa họ chắc chắn sẽ trở lại như trước.
Mang trong lòng quyết tâm đó, Tề Anh đặc biệt thu xếp thời gian gọi Thẩm Tây Linh đến, muốn quan tâm chuyện học hành của nàng, tiện thể hỏi thêm về việc làm ăn của nàng. Nhưng mới mở miệng được vài câu thì đã bị dáng vẻ nghiêm nghị, lễ phép của nàng khiến chàng không biết phải nói sao.
Nàng vẫn ngoan ngoãn lễ phép, hỏi gì đáp nấy, chỉ có điều lại càng khiến lòng người thêm phần khó chịu, ngột ngạt. Tề Anh với phẩm chất nhẫn nại, bao dung như vậy, cũng bị nàng làm cho bối rối chẳng ít. Chàng cảm thấy nếu còn nói thêm vài câu nữa thì đêm nay chẳng còn thiết tha ăn uống gì nữa, vội vàng cho nàng lui xuống.
Dẫu người đã đi, nỗi u uất ấy vẫn đọng lại trong lòng chàng khiến chàng khẽ thở dài, nghĩ rằng quả nhiên mình đã không nhầm. Tiểu cô nương này thật chẳng khác nào con mèo nhỏ, lúc bám riết lấy người thì đáng yêu, e lệ, nhưng hễ thấy thứ gì thú vị khác là ngay lập tức cuộn đuôi chạy mất, không còn bóng dáng bám víu như trước.
Chàng nhất thời không rõ nên đánh giá thế nào về thái độ hiện giờ của Thẩm Tây Linh, phải chăng nàng bạc tình bạc nghĩa hay chỉ là tuổi mới lớn nổi loạn? Chàng chỉ biết đắn đo trăm bề, lòng không khỏi phiền muộn.