Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 355: Trên Chuyến Bay Về Thủ Đô
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 355 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôn Lệ Dao vừa tức vừa bực, máy bay mới cất cánh được một lát, cô ta đã đòi tiếp viên một cốc nước.
Chờ tiếp viên đi khuất, cô ta ánh mắt gườm gườm nhìn về phía Dung Từ, giấu cốc nước ra sau lưng, rồi thẳng hướng bước tới.
Tôn Nguyệt Thanh từ trước đã đoán trước hành động của Tôn Lệ Dao.
Chưa đợi Tôn Lệ Dao tiến lại gần, bà ta đã nhíu mày, lắc đầu ra hiệu ngăn cản.
Tôn Lệ Dao trong lòng tức nghẹn, nhưng không thể bỏ qua dễ dàng.
Sắc mặt Tôn Nguyệt Thanh trầm xuống, bà ta lấy điện thoại nhắn nhanh một dòng tin: [Về chỗ ngồi ngay.]
Dù không lên tiếng, nhưng khi đọc được tin nhắn, Tôn Lệ Dao như cảm nhận rõ giọng điệu lạnh lùng, không dung thứ phản kháng từ bà.
Bà cụ Tôn ngồi giữa Tôn Nguyệt Thanh và Tôn Lệ Dao thấy vậy cũng hiểu ý, liền vỗ nhẹ tay Tôn Lệ Dao, ra hiệu bảo cô ta nghe lời.
Tôn Lệ Dao bĩu môi, gương mặt hiện rõ vẻ miễn cưỡng.
Nhưng ở nhà họ Lâm, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu chính là người có quyền uy nhất.
Cô ta vốn quen răm rắp nghe theo.
Cuối cùng, Tôn Lệ Dao đành cắn răng chịu đựng, trừng mắt về phía Dung Từ một cái rồi hậm hực quay về chỗ ngồi.
Phong Cảnh Tâm không để ý, chẳng hay biết rằng trước khi máy bay cất cánh, Dung Từ và Tôn Lệ Dao đã có chút xung đột.
Máy bay vừa hạ cánh tại thủ đô, dừng hẳn, cô bé đã nhanh chân chạy tới tìm Dung Từ: “Mẹ ơi.”
“Ừ.” Dung Từ xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái: “Trên máy bay lúc nãy con có ngoan không?”
Phong Cảnh Tâm đáp: “Có ạ!”
Chỗ ngồi của Dung Từ và Tôn Nguyệt Thanh chỉ cách nhau một lối đi.
Thấy Phong Cảnh Tâm chạy lại bên Dung Từ, Tôn Nguyệt Thanh nghiêng đầu liếc nhìn cô bé.
Không chỉ bà ta, bà cụ Tôn và Tôn Lệ Dao ngồi phía trước, cùng bà cụ Lâm ngồi phía sau cũng đồng loạt quay sang nhìn Phong Cảnh Tâm.
Khi Phong Cảnh Tâm đang trò chuyện với mẹ, cô bé chợt liếc thấy ánh mắt Tôn Nguyệt Thanh, hai ánh mắt chạm nhau.
Đối diện với ánh mắt trong veo của đứa trẻ, Tôn Nguyệt Thanh lạnh lùng dời đi.
Phong Cảnh Tâm chưa từng gặp Tôn Nguyệt Thanh hay bà cụ Lâm.
Trong số người nhà họ Tôn và họ Lâm, cô bé chỉ biết mỗi Lâm Vu và Tôn Lệ Dao.
Thấy rõ vẻ lạnh nhạt trong ánh mắt Tôn Nguyệt Thanh, Phong Cảnh Tâm chỉ nghĩ bà là người lạ, không để bụng.
Khi ánh mắt cô bé lướt qua bà cụ Lâm đang nhìn mình, cô bé cũng chẳng bận tâm thêm.
Lát sau, Dung Từ cùng gia đình nhận hành lý, xuống máy bay trước.
Nhìn bóng lưng Dung Từ và người nhà dần khuất xa, nghĩ lại cảnh Dung Từ khiến mình và bà nội bị ngã, Tôn Lệ Dao vẫn còn bực tức không thôi:
“Cô, bà nội, chẳng lẽ cứ để nó bắt nạt chúng ta thế này sao? Dựa vào đâu chứ?”
Tôn Nguyệt Thanh bình thản đáp: “Chỉ cần nhịn một lúc. Nó sẽ không thể đắc ý được lâu đâu.”
Chờ khi Dung Từ và Phong Đình Thâm chính thức ly hôn, họ sẽ có cơ hội khiến Dung Từ hối hận vì những gì đã làm hôm nay.
Hướng Như Phương cũng dịu dàng an ủi: “Đúng vậy. Hơn nữa, phản ứng dữ dội vừa rồi của cô ta, chẳng phải chứng tỏ lời con nói đã chạm đúng vào điểm yếu của cô ta rồi sao?”
“Nói cũng phải.”
Nghe đến đây, tâm trạng Tôn Lệ Dao dần khá hơn.
Nghĩ đến việc Phong Đình Thâm và Dung Từ sắp ly hôn, nghĩ đến tình cảm Phong Đình Thâm dành riêng cho chị mình, nghĩ đến nỗi đau khổ mà Dung Từ chắc chắn đang chịu đựng, Tôn Lệ Dao không chỉ thấy thoải mái hơn mà cả người còn sảng khoái hẳn lên.
Sáng hôm sau khi trở về thủ đô, Phong Cảnh Tâm rời nhà họ Dung, đi tìm Phong Đình Thâm.