Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử
Chương 62: Đầu tư ngắn hạn
Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người khác muốn bán sao? Klein ngẫm nghĩ lời này, không hỏi lại ngay, mà đợi khi cô hầu gái đã bày xong khay trà chiều ba tầng bằng bạc và rời đi, lúc này mới mỉm cười nói:
"Thưa quý bà, tại sao bà không tự mình thu mua?
Ai cũng có thể nhận ra rằng trong tương lai, Loen chắc chắn sẽ tìm cách giải quyết vấn nạn ô nhiễm môi trường ngày càng nghiêm trọng. Cho nên, công ty Coim chuyên kinh doanh than đá và than củi chất lượng tốt đương nhiên sẽ có triển vọng cực kỳ lớn, giá trị có thể lên tới 500.000 bảng, thậm chí 1.000.000 bảng cũng không phải là chuyện hão huyền. Điều kiện tiên quyết là công ty phải có khả năng quản lý để đáp ứng việc mở rộng hoạt động.
Trong tình hình này, việc thu mua cổ phần của Coim là một khoản đầu tư chắc chắn sinh lời. Nếu tôi là bà, ngay cả khi đang gánh một khoản nợ khổng lồ, tôi cũng sẽ tự mình nắm bắt cơ hội này."
Mary dùng hai ngón tay nhón một miếng bánh sandwich dưa chuột nhỏ từ tầng dưới cùng của khay bạc, khẽ cắn một miếng, nhai chậm rãi rồi nuốt xuống.
Nhờ hành động đó để thư giãn, cuối cùng cô ấy cũng sắp xếp được lời lẽ của mình:
"Từ khi dự luật xử lý khí thải ô nhiễm được thông qua, công ty Coim phát triển nhanh đến chóng mặt, các gương mặt trong nhóm cổ đông bắt đầu thay đổi. Ông có biết những kẻ theo đuổi tiền tài luôn có khứu giác nhạy bén trong lĩnh vực này, và thường có một vài nhân vật lớn ẩn mình phía sau họ.
Nếu tôi không phải là thành viên của "Ủy ban điều tra ô nhiễm không khí", không dựa vào việc mình quen biết khá nhiều quý tộc và quan chức cấp cao của chính phủ, thì tôi e rằng mình sẽ không thể chịu nổi áp lực, buộc phải bán số cổ phần trong tay với cái giá tương đối ổn, coi như đã có lời, rồi rời khỏi cuộc chơi này.
Nhưng cho dù như thế, một lượng lớn cổ phần cũng đang nhanh chóng tập trung vào tay kẻ khác. Tôi sắp mất đi vị trí cổ đông lớn nhất, không còn khả năng làm chủ công ty nữa.
Đây là tài sản mà cha tôi để lại. Tôi không muốn nó cứ thế trở thành món đồ chơi cho người khác. Tôi hy vọng có thể từng bước phát triển, cung cấp than đá và than củi chất lượng tốt với số lượng lớn nhất cho Backlund, thậm chí là toàn bộ vương quốc Loen. Ha ha, không phải tôi chưa thử các cách khác. Tôi đã cầm cố quyền cổ phần, bán bất động sản và trang viên, đổ phần lớn vốn lưu động vào đó, ngầm nắm giữ thêm 15% cổ phần. Hơn nữa, tôi còn mời những người bạn đáng tin cậy xung quanh giúp đỡ, tổng cộng mua được 10% cổ phần. Cộng với 20% cổ phần vốn có của tôi, như vậy là có thể nắm giữ tổng cộng 45% cổ phần.
Lần này, một cổ đông nhỏ đột nhiên tính bán tháo 3% cổ phần trong tay, mà tôi và nhóm bạn bè tạm thời không đủ tiền để mua lại."
Đây là chiến tranh thương trường... Klein vốn quen đối đầu với những người phi phàm, lần đầu tiên gặp phải chuyện này, anh cảm thấy vô cùng mới mẻ và xa lạ.
Anh cũng đưa tay ra, cầm lấy miếng sandwich thịt chân giò hun khói tuyệt hảo ở tầng dưới cùng của khay bạc, vừa ăn vừa suy nghĩ vài chục giây rồi nói:
"Số cổ phần mà nhóm bạn bè của bà mua được sau đó hẳn là cũng có thể đem ra thế chấp được chứ?"
"Thời gian không còn kịp nữa, bên kia đã ra giá, bất cứ lúc nào cũng có thể giao dịch." Mary ăn nốt chỗ thức ăn còn lại trong tay.
Klein nhàn nhã dựa vào lưng ghế sofa, hỏi:
"Vì sao bà lại tìm đến tôi?"
Nghe đối phương hỏi vậy, Mary khẽ thở phào nhẹ nhõm:
"Thứ nhất, tôi chắc chắn ông mang theo khá nhiều tiền mặt đến Backlund, không cần phải dùng cách khác để gom tiền. Thứ hai, ông vừa tới Backlund, chưa có các mối dây dưa sâu sắc với bên kia và các bên khác, đây là ưu thế mà những người tôi có thể tìm không có. Thẳng thắn mà nói, việc này cũng có nghĩa rằng tôi không sợ ông vi phạm hiệp nghị đã ký kết. Cho dù ông chủ động dựa vào bên kia, thì họ cũng phải cân nhắc xem có đáng vì chuyện đó mà đối đầu với pháp luật hay không. Thứ ba, tuy trước đó mới chỉ gặp gỡ một lần, nhưng tôi cho rằng ông là một quý ngài phong độ, có kiến thức và trí tuệ."
Câu khen ngợi này khiến tôi hơi xấu hổ... Nhưng điều này cũng chứng tỏ rằng Dwayne Dantes đã nhập vai rất đạt. Ít nhất mọi người đều biết đây là một quý ngài trung niên từng trải, có năng lực, hơn nữa còn đang nắm trong tay một lượng lớn tiền mặt mà chưa biết nên đầu tư vào đâu... Ừm, 16.943 bảng vốn có thêm 5.000 bảng, không, 6.000 bảng từ chỗ tiểu thư 'Ma Thuật Sư', cùng với 48 bảng do ngài X cung cấp. Cuối cùng, mình có tất cả 22.991 bảng tiền mặt và 5 đồng vàng. Cho dù trừ đi 5.987 bảng đang nợ tiểu thư sứ giả, thì vẫn được coi là một phú ông chân chính...
Rất nhiều người có tài sản 100.000 bảng nhưng vốn lưu động cũng không đạt được con số này... Klein không khỏi tính toán lại tài sản của mình, rồi mỉm cười nói:
"Quý bà, bà muốn tôi làm gì?"
Mary nhấp một ngụm trà, nói trôi chảy:
"Ông hãy nắm giữ 3% cổ phần kia. Trước đó, tôi sẽ ký với ông hai hợp đồng. Hợp đồng thứ nhất là ba tháng sau tôi sẽ bắt buộc mua lại toàn bộ cổ phần trong tay ông, lấy mức giá cao nhất của cổ phiếu trong khoảng thời gian này làm tiêu chuẩn tính toán, khoản thuế tương ứng sẽ do tôi chịu trách nhiệm. Hợp đồng thứ hai quy định rằng chúng ta sẽ hành động cùng nhau...
Ngoài ra, tôi sẽ để ông trở thành thành viên Ban Giám đốc công ty Coim, thụ hưởng phúc lợi tương ứng, giám sát sự phát triển của công ty, và giúp ông dễ dàng tiến vào xã hội thượng lưu hơn."
Nghe có vẻ là chắc thắng. Tương đương với việc mình cho vay, và quý bà Mary sẽ trả lại một khoản lãi suất cùng với các mối quan hệ xã hội nhất định... So với một thỏa thuận nợ, mình sẽ nắm giữ cổ phiếu của một công ty tuyệt vời. Điều này an toàn hơn; sau cùng, mình và bà ấy được coi là người lạ... Tất nhiên, điều đó dựa trên tiền đề rằng bản thân Công ty Coim không xảy ra vấn đề. Ừm, đây cũng là lý do tại sao bà ấy để mình làm giám đốc... Klein phân tích các điều kiện mà Mary đề xuất và dần dần cảm thấy bị chúng thu hút.
Trong mắt anh, thân phận Dwayne Dantes này tất nhiên là phải có hoạt động đầu tư, nếu không thì sẽ dễ bị nghi ngờ. Vậy thì lựa chọn dạng đầu tư gì cũng là một vấn đề khá quan trọng. Hơn nữa, còn phải cân nhắc đến việc Dwayne Dantes bất cứ lúc nào cũng có thể buộc phải vứt bỏ tất cả những gì đang có, rời khỏi Backlund tùy theo hành động thành công hay thất bại.
Đến lúc đó, tiền thì còn có cơ hội mang đi, chứ cổ phần công ty thì khỏi nghĩ... Loại đầu tư nhanh chóng thu hồi vốn này phù hợp với yêu cầu của mình... Nói không chừng còn có thể kiếm được kha khá... Klein suy nghĩ, mỉm cười ôn hòa nói:
"Giúp một quý bà giải quyết khó khăn là việc tôi nên làm."
Phu nhân Mary nhất thời thả lỏng, đang định mở miệng thì lại nghe thấy giọng nói đầy quyến rũ của Dwayne Dantes cất lên:
"Nhưng tôi khá cẩn trọng đối với bất kỳ khoản đầu tư nào.
Tôi sẽ mời một luật sư và đội ngũ kế toán điều tra tình hình công ty Coim, mau chóng đưa ra kết luận. Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ."
Ngoài việc này ra, còn phải bói toán... Klein yên lặng bổ sung một câu trong lòng.
"Đây là việc nên làm." Phu nhân Mary nở nụ cười: "Chi phí về phương diện đó tôi sẽ gánh vác."
Klein không từ chối, gật đầu hỏi:
"Vậy 3% cổ phần hiện giờ có giá là bao nhiêu?"
"Thông thường định giá là 9.600 bảng, nhưng cổ đông này cho rằng với triển vọng phát triển của công ty Coim, không thể có giá thấp hơn 12.000 bảng." Phu nhân Mary đưa ra tin tức cụ thể.
Phù... Klein nở nụ cười bình tĩnh, thản nhiên nói: "Hoàn hảo."
Dwayne Dantes quả nhiên là rất nhiều tiền... Phu nhân Mary chợt nảy ra ý tưởng, chủ động nói:
"Dwayne, tôi có thể mời ông ngày mai tới thăm công ty Coim được không?"
"Đây đúng là nguyện vọng của tôi." Klein cười đáp.
Cùng lúc đó, anh không khỏi nghĩ tới một việc: chủ nhà lúc trước của anh, ngài Luke Sammer, hẳn là vẫn còn giữ chức giám đốc công ty Coim.
Lại thêm một người quen nữa, nhưng không phải là của Dwayne Dantes... Klein khẽ thổn thức trong lòng.
...
Tám giờ tối, trên các con đường dẫn vào khu Đông, người đi lại vẫn rất đông đúc, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên mặt từng người.
Và tình hình này sẽ duy trì đến gần mười giờ.
Emlyn White thay sang bộ quần áo công nhân màu lam xám, đội mũ lưỡi trai, rúc vào ngõ hẻm dưới Cầu Backlund, quan sát từng nhóm dân nghèo qua lại.
Tuy hắn không có nhiều kinh nghiệm cải trang, nhưng ít ra cũng có con mắt và đầu óc, chỉ quan sát một lát mà đã phát hiện ra trên người mình tồn tại khá nhiều vấn đề.
Điều quan trọng nhất là so với quần áo rách rưới bẩn thỉu của đám dân nghèo, bộ đồng phục công nhân hắn vừa mua từ cửa hàng chiều nay trông rất mới và sạch sẽ, cực kỳ dễ khiến người khác chú ý.
Emlyn ngẫm nghĩ, quay về ngõ nhỏ tối tăm, thò ngón tay ra, dựa vào những gì quan sát được, xé rách một vài chỗ dễ bị hư hại trên bộ quần áo.
Sau đó hắn nhìn quanh một vòng, cơ mặt tự nhiên vặn vẹo.
Mang theo vẻ mặt kháng cự ghét bỏ, Emlyn đi đến cạnh tường, nhắm mắt lại, cầm mấy thứ bẩn thỉu cọ vào quần áo.
Mùi muội than... Mùi hôi thối của nước bùn... Mùi nước tiểu... Emlyn theo bản năng giơ tay lên ôm lấy miệng, suýt chút nữa thì nôn ộc ra.
Lúc này, hắn mới biết rằng có khứu giác siêu phàm chưa chắc đã là chuyện tốt.
Trải qua mấy phút như tra tấn, Emlyn cuối cùng cũng ngụy trang xong, ngay cả gương mặt tuấn tú cũng dính khá nhiều bụi than.
Nhờ cách cải trang này, hắn hơi cong lưng, đi theo đám đông bước nhanh vào khu Đông, không hề khiến bất cứ ai chú ý.
Vừa đi Emlyn vừa phát hiện ra một vấn đề.
Đó chính là hắn không biết đường!
Hắn không biết phố Đá Xám và phố Cá Voi Trắng ở chỗ nào trong khu Đông, mà ở đây phần lớn cột mốc đường đều đã bị hỏng.
Ám sát là một việc hết sức phiền toái... Emlyn lẩm bẩm một câu, rồi bắt đầu tìm người hỏi đường.
Sau gần một tiếng đồng hồ cố gắng, cuối cùng hắn cũng tới phố Đá Xám. Nơi này đường khá nhỏ hẹp, nhà cửa hai bên đường san sát nhau, cho dù vào ban ngày cũng có vẻ rất âm u, đến tối lại càng mang đến cho người ta cảm giác rùng rợn và u ám. Nhưng đối với Huyết Tộc mà nói, hoàn cảnh thế này khá tốt, vấn đề duy nhất là bụi bẩn và bừa bộn.
Sau khi phun thuốc khử mùi, Emlyn tiến vào tòa nhà trọ số 6, lên tầng ba, bịt mũi tiến đến gần phòng tắm công cộng, đứng ngoài phòng của Argos, một tín đồ Mặt Trăng Nguyên Thủy.
Emlyn nghiêng tai lắng nghe, nghi hoặc bỏ tay đang bịt mũi ra.
Giờ phút này, hắn suýt bị mùi tanh hôi bốc ra từ phòng tắm công cộng hun cho ngất xỉu, vất vả lắm mới có thể chuyển sự chú ý vào trong phòng.
Khứu giác nói cho hắn biết bên trong không có người, cũng không có thi thể.
"Dọn đi rồi? Hay ra ngoài chưa về?" Emlyn ngẩn người thầm hỏi trong lòng.
Hắn không ngờ lần săn bắn này lại không được thuận lợi. Cố gắng gạt bỏ suy nghĩ, Emlyn rời khỏi tòa nhà trọ, bước nhanh đến số 19 phố Cá Voi Trắng.
Lần này hắn vui sướng phát hiện ra, trong phòng có người, Galis Kevin đang ở nhà.
Nhưng Emlyn lại ngửi thấy mùi của một người khác, mùi này rất giống với mùi trong phòng Argos ở phố Đá Xám.
Hai người... trong phòng có hai người! Argos không ở nhà là vì đã đi tìm Galis Kevin... Hai người... Mặt Emlyn bỗng ngây ra.
Nếu một chọi một thì hắn không hề lo lắng chút nào, nhưng nếu một chọi hai thì cho dù có Bút Ký Lữ Hành Leymano, hắn cũng hơi sợ. Dù sao, kia là hai quỷ hút máu nhân tạo, thực lực không hề kém!