Chương 79: Bức Họa Trong Hầm Mộ

Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử

Chương 79: Bức Họa Trong Hầm Mộ

Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đi qua cổng tò vò, tiến vào khu vực ngầm, Klein và Alger không còn thấy chút ánh sáng tự nhiên nào nữa. Trần hang còn khá nguyên vẹn, không có giếng trời nên ánh trăng đỏ rực xuyên qua màn sương cũng không thể chiếu rọi tới đây.
Alger lập tức nhấc cao đèn bão trong tay lên một chút, khiến hành lang rộng lớn, không thấy điểm cuối, được bao phủ bởi một lớp ánh sáng lờ mờ.
Klein liếc nhìn, phát hiện ít nhất sáu pho tượng đá hình người, có cả nam lẫn nữ, tất cả đều mang màu trắng xám, đến cả y phục cũng như được chạm khắc liền khối.
Những pho tượng đá này bao gồm Tinh linh, Cự Nhân và con người với phong cách ăn mặc cổ xưa. Chỉ có những biểu cảm đau đớn và tuyệt vọng bị đóng băng vĩnh viễn.
Bị những đôi mắt bất động đó nhìn chằm chằm, lại liên tưởng đến việc chúng có thể từng là người sống, Klein bỗng rùng mình. Anh cảm thấy sâu trong hành lang, nơi bóng tối ngự trị, tựa như có một con quái vật khủng khiếp đang há miệng chờ đợi hai người tự động bước vào bụng nó.
Kiềm chế những cảm xúc đang dao động, Klein và Alger cả hai đều im lặng, bước qua những pho tượng đá xám trắng với nét mặt vặn vẹo, từng bước tiến về phía trước.
Đi được chừng vài chục giây, nhờ có ánh sáng từ đèn bão, Klein, dù không cần dùng đến năng lực nhìn xuyên bóng đêm của 'Oan Hồn' Senor, vẫn có thể nhìn thấy một vài bức bích họa ảm đạm, hư hỏng trên mặt tường hai bên.
Thỉnh thoảng cũng có vài bức còn tương đối nguyên vẹn, giúp người ta có thể nhận ra nội dung cụ thể mà chúng miêu tả. Chủ thể của chúng, không cần suy nghĩ cũng biết, đều là những bóng hình cao lớn đứng trước cây thập tự giá và cây thập tự giá đang tỏa ra từng tầng hào quang.
Những bóng hình vừa mơ hồ vừa trang nghiêm đó, hoặc là đối mặt với cơn hồng thủy nhấn chìm thành bang, dâng cao đến tận sườn núi; hoặc là đặt chân lên mặt đất đang nứt toác thành từng mảng; hoặc là ngước nhìn bầu trời đầy sao, đối diện với từng con mắt vô cùng tà ác và điên cuồng hiện ra trong bóng tối sâu thẳm.
Đây là hình ảnh khi tận thế đến, Thần Mặt Trời Cổ Đại cứu vớt thế giới? Điều này có nét tương đồng với bức bích họa mà nhóm 'Mặt Trời' nhỏ đã phát hiện trong thần miếu của Chúa Sáng Thế Chân Thực... Hoặc là họ sao chép lẫn nhau, các Thần đều không ngừng cố gắng tiếp cận khía cạnh này của đối phương, dù sao cũng đều muốn nhấn mạnh bản thân từng là chúa cứu thế, là thần linh đáng sùng bái nhất... Ánh mắt Klein nhanh chóng lướt qua bức tường, tự mình tiến sâu hơn vào hành lang.
Lúc Alger quan sát những bức bích họa bị tàn phá này, đột nhiên y hạ thấp giọng, khẽ nói:
"Ta nghi ngờ Chúa Sáng Thế Sa Ngã đã bắt chước những nội dung này để miêu tả bản thân."
Quả nhiên, mọi người đều có chung một cái nhìn... Klein hạ súng ngắn Chuông Tang xuống, cười nói:
"Nếu phía trước thấy thứ gì liên quan đến Chúa Sáng Thế Chân Thực thì ta cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ.
Vị Thần và vị Chúa Sáng Thế trong tín ngưỡng của Thành Bạch Ngân kia có lẽ tồn tại mối liên hệ nào đó." Alger tán thành phán đoán của Klein.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, cố gắng bước thật nhẹ nhàng, nhưng xung quanh vẫn có tiếng động vọng lại. Trong bầu không khí yên ắng đến cực độ, hai người cứ thế tiến sâu vào bên trong.
Đúng lúc này, linh cảm của Klein chợt trỗi dậy, anh bước lên hai bước, đứng chắn trước Alger, che đi quá nửa ánh sáng từ chiếc đèn bão.
Chưa đến hai giây sau, anh nghe thấy một tiếng động nặng nề vọng từ xa đến gần.
Rầm! Rầm! Rầm!
Mặt đất khẽ rung lên, tiếng động càng lúc càng rõ ràng, sau đó Klein nhìn thấy phía trước có một bóng hình cao gần bốn mét đang tiến ra.
Cả người nó có màu xám trắng, bên ngoài được điêu khắc hoa văn như một lớp giáp, đầu mọc sừng nhọn của sơn dương, miệng giống chó săn, nửa đóng nửa mở, để lộ ra hàm răng nanh bên trong.
Mà thứ thu hút sự chú ý của người ta nhất chính là đôi mắt đang bốc lên ánh sáng đỏ rực và sáu đôi cánh màng màu xám trắng.
Rầm! Rầm! Rầm!
Con quái vật này cầm trường kích bằng đá dài bảy, tám mét, ung dung tiến vào hang động. Mỗi bước chân của nó đều có thể khiến cho mặt đất rung lên, cảm giác nặng nề lan tỏa khắp bốn phía.
Tuy trước đó Klein chưa từng nhìn thấy vật thật, nhưng chỉ cần liếc mắt, anh đã nhận ra đây là thứ gì.
Một con Quỷ Tượng Đá Sáu Cánh!
Kết tinh hạch tâm của nó chính là một trong những vật liệu chính của 'Bậc Thầy Múa Rối', năng lực phi phàm mà nó nắm giữ đương nhiên vô cùng kỳ dị, rất khó đề phòng!
Mà nhìn từ hình thể bên ngoài đến vật liệu cấu tạo của nó, năng lực chiến đấu trực diện chắc chắn cũng rất mạnh, hơn nữa còn không sợ phần lớn các loại sát thương... Nó chỉ cần xông tới đây, đập mạnh thanh trường kích bằng đá nặng nề trong tay xuống, có thể gây ra sát thương lớn rồi... Tay trái Klein hơi mở ra, không vội vã phản ứng.
Anh cùng Alger đồng thời dừng lại, một người dùng cơ thể, một người dùng quần áo, che gần hết ánh sáng từ chiếc đèn bão.
Rầm! Rầm! Rầm!
Con Quỷ Tượng Đá Sáu Cánh kia không định đi về phía hai người, nó đi cắt ngang qua hành lang, tiếng bước chân xa dần rồi biến mất.
Quả nhiên, giác quan của nó cũng không quá mạnh... Chẳng trách lúc trước Qilangos có thể xâm nhập vào lòng đất rồi thuận lợi quay về. Klein đợi đến khi tiếng bước chân gần như không thể phát hiện được nữa, mới tiếp tục đi về phía trước, vượt qua ngã tư vừa rồi.
Thật ra với thực lực và trang bị hiện giờ, cùng sự hiểu biết về mục tiêu của anh, tiêu diệt một con Quỷ Tượng Đá Sáu Cánh không phải là điều gì quá nguy hiểm, hơn nữa 'Người Treo Ngược' còn có thể trợ giúp. Sở dĩ anh bỏ qua nó là vì anh không biết trong khu vực ngầm này rốt cuộc có bao nhiêu con Quỷ Tượng Đá Sáu Cánh. Một khi chiến đấu gây ra động tĩnh lớn, có lẽ hai người sẽ gặp phải cảnh bị vây khốn, khi đó chỉ có thể dựa vào "Lữ hành" để thoát khỏi đây. Hơn nữa nếu kinh động đến sự tồn tại khiến các sinh vật siêu phàm không dám đến gần khu di tích này, thì chỉ số rắc rối sẽ tăng lên rất nhiều.
Kiềm chế lòng tham của mình chính là một trong những điều kiện tiên quyết khi thám hiểm mạo hiểm.
Thấy nhà mạo hiểm điên cuồng tỏ ra bình tĩnh và lý trí như vậy, Alger cũng khá vui mừng, càng thêm nghi ngờ đối phương đang gánh vác một vài mệnh lệnh của ngài Kẻ Khờ, cho nên mới kiềm chế sự xúc động muốn tấn công Quỷ Tượng Đá Sáu Cánh.
Hắn càng tỏ ra bình tĩnh thì khi gặp được mục tiêu thực sự chắc chắn sẽ càng điên cuồng... Trong đầu Alger chợt nảy ra suy nghĩ này, y đi theo Gehrman Sparrow qua ngã tư, rồi tiến thẳng về phía trước.
Bích họa hai bên tường vẫn bị tàn phá như cũ, thỉnh thoảng lại miêu tả về sự thần thánh và vĩ đại của vị Thần Mặt Trời Cổ Đại đó.
Cuối cùng, Klein và Alger cũng đến cuối hành lang, nơi đây có một cánh cửa đá đôi cao bảy, tám mét. Bên trên khắc các ký hiệu liên quan đến cái chết, giấc ngủ vĩnh hằng, sự kết thúc, tái sinh và khởi đầu.
"Một hầm mộ sao?" Klein quay đầu hỏi Alger.
Alger gật đầu:
"Cũng có thể là một thần miếu."
Rất hiển nhiên y cũng nghi ngờ thần miếu và hầm mộ ở nơi đây có vị trí đồng nhất.
Cánh cửa đá màu xám trắng trước mặt họ cũng không đóng chặt, có một khe hở nhưng chỉ đủ cho trẻ em chui lọt. Alger nhìn ngắm cơ thể mình, chủ động tiến tới, đặt đèn bão xuống, cắm dao ngắn vào, rồi đặt hai tay lên cánh cửa lớn.
Y thong thả hít sâu một hơi, đầu gối gập xuống, cơ bắp trên cánh tay đột nhiên nổi lên cuồn cuộn.
Khe hở kia im lìm rộng ra thêm khá nhiều.
Klein thấy cảnh đó, hơi nhướng mày, tỏ vẻ khá kinh ngạc. Bởi vì 'Người Treo Ngược' đẩy cửa ra mà không hề gây ra chút tiếng động nào.
Anh không nghi ngờ gì về sức mạnh của một 'Ca Sĩ Hải Dương', nhưng cũng không cho rằng cánh cửa đá đôi này không hề tiếp xúc với mặt đất.
Chuyển tầm mắt xuống, Klein thấy trong khe hở dưới cửa có một vũng chất lỏng khá dính.
Thầm lặng tạo ra hiệu quả bôi trơn... Ngài 'Người Treo Ngược' làm việc thật cẩn trọng... Đây là năng lực của 'Nhà Hàng Hải' hay là của 'Ca Sĩ Hải Dương'? Ừm, y hẳn là còn dùng năng lực 'Bề Tôi Của Gió' để chế tạo ra "Đệm khí", cho nên vừa rồi mới có thể "mở cửa" trong im lặng... Klein đại khái đã rõ nguyên nhân.
Anh dựa vào cánh cửa đá, không vội đi vào, thông qua khe hở rộng, đánh giá cảnh tượng bên trong.
Đập vào tầm mắt của 'Oan Hồn' chính là khu vực kế bên, nơi đó có một hàng quan tài đá màu xám trắng.
Quả nhiên là sảnh hầm mộ dưới lòng đất... Có kết hợp với thần miếu hay không thì tạm thời vẫn chưa biết... Klein vừa nghĩ, vừa dùng tay trái rút Bút Ký Lữ Hành Leymano ra, bên trên có năng lực phi phàm thích hợp để quan sát sự vật trong lĩnh vực Tử Vong.
Cùng lúc đó, anh dùng thìa bạc nhanh chóng tạo ra bức tường linh tính, phong tỏa hộp thuốc lá bằng sắt, để tránh còi đồng Azik ở bên trong làm những người chết đang yên giấc này bò dậy.
Alger cũng rút con dao ngắn ra, để lòng bàn tay trái lên bên cạnh con dao, rồi trượt lên trên một cái.
Một tiếng xoẹt vang lên, chuôi dao đột nhiên hiện lên hình con rắn điện trắng bạc đang giương nanh múa vuốt.
Hai người nhanh chóng chuẩn bị xong xuôi, Klein, trong vai nhà mạo hiểm điên cuồng Gehrman Sparrow, đi qua khe hở, tiến vào sảnh hầm mộ.
Đương nhiên, trước khi anh đi vào, 'Oan Hồn' Senor đã làm "trinh sát", lượn lờ non nửa vòng trong sảnh hầm mộ.
Đối với 'Bậc Thầy Múa Rối' mà nói, có con rối thì không cần phải mạo hiểm trong nhiều việc!
Phía cao trong sảnh mộ táng có nước ngấm ra, trông có vẻ rất ẩm ướt. Bên trong chia làm hai phần, trái và phải, mỗi bên đặt 12 chiếc quan tài màu xám trắng u ám, ở giữa lại có một khu vực hình tròn trống không, chỗ mặt đất tương ứng dường như có một bức vẽ phức tạp tinh xảo.
Klein không đến gần, cũng giơ tay ngăn Alger lại, sau đó thao túng 'Oan Hồn' Senor hiện thân, nhanh chóng bay lên không trung ở khu vực hình tròn kia.
Thượng Tướng Đẫm Máu... Cơ mặt Alger chợt giật giật.
Tuy y đã sớm có suy đoán về việc này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, vẫn khó mà kiềm chế được phản ứng theo bản năng.
Lúc này, Senor giảm thấp độ cao, nhìn rõ khu vực ở giữa miêu tả cái gì:
Bức vẽ kia có sắc thái u tối, bối cảnh là vài bóng người lờ mờ hư ảo, mà chủ thể lại là một chiếc bàn dài.
Trên bàn dài có một hình người đang nằm, trên lưng tỏa ra hào quang của cây thập tự giá, bên cạnh là bóng ba người đứng vây quanh. Một người có dáng vẻ anh tuấn, tinh thần phấn chấn; một người có vẻ uy nghiêm dũng mãnh; một người để chòm râu dài màu trắng, trông rất có trí tuệ. Nhưng ánh mắt ba người đều lộ ra cảm giác quỷ quái khó diễn tả bằng lời, hành động cũng tương tự như vậy:
Một người kéo cánh tay của hình người đang nằm, nhét vào trong miệng cắn, khiến cả miệng đầy máu; một người nâng đầu hình người kia lên để hút óc; một người lại móc trái tim còn đang đập ra, nhai ngấu nghiến với vẻ đói khát.
Ngoài ra, phần bụng của hình người kia bị nứt ra một vết rách vừa dài vừa rộng, có một đứa trẻ con đen thui u ám đang ngồi trong đó, nhai nuốt một đoạn ruột, máu tươi đầm đìa nhỏ giọt xuống.
Bốn người này dường như còn phát giác ra có kẻ đang rình mò, ánh mắt cùng hướng lên trên, tựa như đang nhìn chằm chằm vào mỗi một sinh linh nhìn thấy bức hoạ này!