Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử
Chương 88: Hai lần bàng hoàng
Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ai? Đó là một 'Quan Trị An'. Với trực giác nhạy bén trong việc theo dõi và bị theo dõi, Xio bỗng cảm thấy căng thẳng, đầu óc nhanh chóng hoạt động, cố gắng tìm hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Trong vài tuần gần đây, cô không gặp bất cứ chuyện gì đáng chú ý. Những kẻ phạm tội bị bắt cũng không phải người phi phàm, cùng lắm thì có chút dây dưa với các băng nhóm xã hội đen. Chẳng ai dám gây sự với một thợ săn tiền thưởng có chút danh tiếng ở khu Đông cả. Vì vậy, cô nhanh chóng thu hẹp phạm vi đối tượng, lờ mờ đoán ra kẻ đang âm thầm theo dõi mình thuộc thế lực nào.
Thành viên Hội Cực Quang ư? Lần trước mình đã không đến buổi tụ hội của ngài X, kết quả là nơi đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hiện trường nghe nói vô cùng kinh hoàng... Người của MI9 nói với mình rằng, ngài X đã bị người ta giết chết ngay tại chỗ, thi thể còn bị mang đi, mà kẻ ám sát lại sử dụng năng lực cấp Bán Thần... Hội Cực Quang đang điều tra xem ai là thủ phạm sao? Mỗi người từng nhận được lời mời tham dự buổi tụ hội đều trở thành mục tiêu của họ à? Tuy Xio đôi khi hấp tấp và liều lĩnh, cách suy nghĩ khá thẳng thắn, nhưng trong những lĩnh vực tương tự, cô lại có trực giác mạnh mẽ, chỉ trong chớp mắt đã có thể nắm bắt được điểm mấu chốt.
Về vụ ngài X bị ám sát, một mặt cô cảm thấy may mắn vì Fors đã lôi mình đi, không tham gia buổi tụ hội đó nên tránh được biến cố; mặt khác, cô tin rằng mình không có vấn đề gì, có thể vượt qua bất cứ cuộc điều tra nào. Bởi vậy, khi chạm mặt với người đàn ông đeo mặt nạ của MI9 vào tuần trước, cô rất thản nhiên và tự tin, thuận tay nhận luôn nhiệm vụ điều tra chân tướng vụ án. Đáng tiếc là, cô không rõ lắm rốt cuộc có những người phi phàm nào đã tham gia buổi tụ hội đó, nên không thể nào bắt tay vào điều tra.
Ừm, người đàn ông của MI9 kia đã nói với mình, người của Hội Cực Quang nếu không phải là những kẻ điên đã phát bệnh, thì cũng là những kẻ điên tiềm ẩn, không thể dùng logic của người bình thường để phỏng đoán hành vi của chúng. Cho dù chúng xác nhận mình không có vấn đề gì thì cũng có thể tiện tay giết chết mình để trút giận, hoặc cảnh cáo hung thủ thực sự... Tinh thần Xio căng thẳng tột độ, cô bước về phía trước, một lần nữa sắp xếp lại tuyến đường hoạt động trong khu Đông.
Tuyến đường mới này cho phép cô có được sự giúp đỡ của bạn bè bất cứ lúc nào, và nếu bị phục kích, cô cũng có cơ hội khá lớn để thoát thân hoặc phản đòn.
Đi một lúc, Xio đột nhiên hơi ngẩn người, cô không biết mình đã về đến nhà ở khu Cherwood từ lúc nào.
Xio mơ hồ bước vào nhà, khi đang uống nước thì Fors vỗ vai cô và nói:
"Đi cùng mình tới khu Đông nhé."
Xio ngây người ra, rồi thốt lên câu nói mà cô cảm thấy rất quen thuộc:
"Cậu định ra ngoài thu thập tài liệu à?"
Fors lập tức phủ nhận, giải thích rằng trước đó mình đã nhận một nhiệm vụ, phải giúp người ta tìm kiếm bụi do quỷ hồn để lại sau khi biến mất. Mà linh hồn của những người chết trong nghĩa trang đã sớm được tịnh hóa, đưa đến đất nước của mỗi thần linh rồi, nên chỉ có thể đến khu Đông tìm kiếm.
Xio do dự nói:
"Mình đang định tham gia buổi tụ hội do ngài X triệu tập, chuyện của cậu không thể dời lại một ngày sao?"
Fors trưng ra vẻ mặt khổ sở, nói rằng mình đã dây dưa quá lâu, nhiệm vụ sắp quá hạn rồi.
Xio thở dài, đồng ý đi cùng cô bạn tới khu Đông để tìm kiếm những thi thể vừa mới chết hoặc đã chết được một thời gian nhưng chưa bị ai phát hiện.
Hai người vừa định ra ngoài, Xio bỗng rùng mình khi một cơn gió bên ngoài thổi qua, cô chợt tỉnh táo lại. Cô thấy một nhà thơ hát dạo đang ngồi ở góc đường, tay gảy thất huyền cầm, hát một bài ca dao phổ biến ở nông thôn phía Nam.
Xio hơi nhíu mày, đưa tay day thái dương, cô cứ luôn cảm thấy vừa rồi mình đã thất thần, nhưng lại không nhớ nổi mình đã nghĩ gì.
Cô tiếp tục duy trì sự cảnh giác cao độ, men theo tuyến đường đã dự tính, đến quán bar có bán bữa trưa. Ở đó, cô gặp ngay một cư dân khu Đông thỉnh thoảng cung cấp tin tức cho mình, đang ngồi đối diện.
Đây là một người đàn ông trẻ tuổi tầm hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi. Đôi lông mày được tỉa rất mảnh, tóc nâu dài đến vai, ngũ quan không đến nỗi thô kệch, nhưng lớp trang điểm rẻ tiền lại mang đến cho người ta cảm giác rất thiếu hài hòa.
"Sherman, mấy hôm nay có xảy ra chuyện gì không?" Xio cất tiếng chào.
Theo sự hiểu biết của cô, người đàn ông trẻ tuổi tên Sherman này luôn tự nhận mình là phụ nữ, chẳng qua vận mệnh đã trêu đùa anh ta, khiến anh ta sinh ra là đàn ông. Điều này đã khiến anh ta phải đối mặt với sự kỳ thị vô cùng nghiêm trọng trong nhiều năm.
Sherman nở nụ cười để lộ răng nanh:
"Rất yên bình, không có người đàn ông nào mời tôi uống rượu cả."
"Uống rượu không tốt đâu." Xio thật sự khuyên bảo một câu, rồi lướt qua đối phương, đi về phía quầy bar.
Sherman xì một tiếng, uốn éo đi ra khỏi cửa chính, thẳng tiến về phía khu nhà trọ mà mình thuê.
Anh ta dừng lại ở cửa mấy chục giây, rồi bước thêm hai bước sang bên cạnh, gõ cửa phòng.
Cánh cửa gỗ kẹt một tiếng mở ra, một giọng nữ ngọt ngào khó giấu, trầm thấp vang lên:
"Anh đã quyết định rồi sao?"
Sherman cất bước đi vào, trở tay đóng cửa phòng, nhìn về phía cô gái đang ngồi trên giường, mặc bộ váy đen:
"Tôi chỉ là hơi khó tin, không tin sẽ có chuyện thần kỳ như thế tồn tại."
Trong mắt anh ta, cô gái kia có gương mặt hơi tròn, khí chất tao nhã, diện mạo không chỉ ngọt ngào mà còn toát lên một hương vị khác, rất quyến rũ, rất hấp dẫn.
Đương nhiên, đối với Sherman mà nói, anh ta hâm mộ cô nhiều hơn là say đắm.
Cô gái mặc áo đen kia đáp với vẻ mặt hờ hững:
"Chẳng phải anh đã từng xem ảnh chụp trước kia của tôi rồi sao?"
Mỗi khi ánh mắt cô chuyển động, luôn bất giác mang theo vẻ u buồn.
"Nhưng có lẽ đó là anh trai hoặc em trai song sinh của cô. Tôi rất khó tin việc thật sự có cách biến tôi thành phụ nữ..." Sherman nói với vẻ không chắc chắn lắm.
Cô gái mặc váy đen cười nói:
"Vậy anh có thể coi chuyện này là giả, và cứ trở về đi."
"Tôi, tôi bằng lòng thử một lần. Tuy tôi biết cô có khả năng lừa dối tôi, nhưng tôi vẫn muốn thử.
Vậy thì tôi phải trả cái giá như thế nào?"
"Nghe theo lệnh của tôi, giúp tôi làm một việc. Yên tâm, chắc chắn đó là chuyện mà anh có thể làm được." Cô gái mặc váy đen nói: "Muốn thực sự chuyển giới, anh chỉ cần uống ba lần thuốc và hoàn thành một vài nghi thức là được. Tôi sẽ dạy anh."
Nói tới đây, cô cười một tiếng như tự giễu:
"Anh có thể cân nhắc đến một cái tên nữ cho mình."
...
Vào ban đêm, tại khu vực Cầu Backlund, trong một ngõ nhỏ ở phố Cửa Sắt.
Xio đứng dưới một cột đèn đường khí gas không biết bị ai phá hỏng, nhớ lại chuyện xảy ra buổi chiều nay.
Sau khi xác nhận mình không còn bị theo dõi nữa, cô quay trở về khu Cherwood, âm thầm quan sát Fors. Cô phát hiện cô bạn này không hề ra ngoài, vẫn ở nhà như bình thường, dành phần lớn thời gian đọc tiểu thuyết, báo chí và tạp chí. Fors cũng tốn gần một tiếng đồng hồ trong phòng kéo kín rèm, dường như đang làm quen với năng lực phi phàm của mình. Mãi cho đến khi thực sự không còn việc gì để làm, cô ấy mới lấy tờ giấy ra, viết một phần mở đầu cuốn truyện mới trong vòng mười lăm phút, sau đó lại xé đi, vo tròn thành một cục, ném vào thùng rác.
Fors còn hút thuốc quá độ... Uống rượu quá nhiều... Xio âm thầm nghiến răng, nhìn vào một người đàn ông mặc vest đen đang đứng ở đầu kia của con ngõ.
Người đàn ông này có dáng người rất cao, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bằng vàng, chỉ để lộ đôi mắt, mũi, miệng và hai gò má. Đó chính là thành viên MI9 mà Xio đã liên hệ.
"Có chuyện gì khẩn cấp à?" Anh ta hỏi thẳng.
Tuy Xio hơi lùn, nhưng khí thế thì không hề thua kém:
"Có người theo dõi tôi ở khu Đông, tôi nghi ngờ đó là người của Hội Cực Quang. Họ dường như đang điều tra chuyện tụ hội lần trước."
Lúc trước đối phương có yêu cầu tìm một người, Xio định dùng một manh mối không đảm bảo tính chân thực để biến lần gặp mặt khẩn cấp này thành một cuộc gặp bình thường. Nhưng bây giờ cái cớ về Hội Cực Quang này của cô lại càng thích hợp hơn.
"Lũ điên Hội Cực Quang chính là như vậy, tuy biết chúng ta cũng đang điều tra chuyện này và truy tìm bọn chúng, nhưng chúng không hề lùi bước. Nếu không làm thế, thì chúng đã không bị gặp đả kích liên miên như vậy." Người đàn ông đeo mặt nạ vàng cười một tiếng rồi nói: "Thẳng thắn mà nói, việc chúng không trực tiếp bao vây cô lại, đưa cô đến nơi không người để thẩm vấn hoặc thông linh, đã khiến tôi rất bất ngờ rồi đấy."
Xio đang định trả lời rằng người của Hội Cực Quang không bám theo quá lâu, bỗng nghĩ tới cảm giác ngẩn người khiến mình khó mà thoải mái được lúc trước, bèn cân nhắc nói ra một câu:
"Tôi không rõ rốt cuộc mình đã gặp phải cái gì, nhưng hình như tôi đã hơi mơ hồ trong một khoảng thời gian ngắn, không nhớ nổi mình đang suy nghĩ gì."
Người đàn ông đeo mặt nạ vàng im lặng, qua mấy chục giây mới lên tiếng:
"Chắc hẳn việc theo dõi và điều tra cô đã kết thúc rồi... Hội Cực Quang coi trọng chuyện này hơn tôi tưởng, tôi sẽ báo cáo lên cấp trên.
Ừm... Lúc trước cô có nói, những người phi phàm nhận được lời mời nhưng không tham gia buổi tụ hội khá nhiều, đúng không?"
Xio gật đầu:
"Số người tham gia mỗi buổi tụ hội không vượt quá một phần ba số người được mời.
Đây là tình huống khá bình thường của phần lớn các buổi tụ hội, ngài X cũng không ngoại lệ."
Người đàn ông đeo mặt nạ suy nghĩ một lát, rồi chuyển đề tài:
"Người lần trước tôi bảo cô tìm đã có manh mối chưa?"
"Người tên Trissy kia?" Xio thấy đối phương gật đầu, rồi lắc đầu nói: "Vẫn chưa, cô ta hẳn là một tay lão luyện."
Người đàn ông đeo mặt nạ vàng chợt cười ha ha nói:
"Số người cô ta từng giết còn nhiều hơn số nhiệm vụ có tiền thưởng mà cô đã hoàn thành đấy. Nếu có manh mối thì cố gắng đừng tới gần, cô ta vô cùng nguy hiểm."
Xio "ừm" một tiếng, rồi đi vào vấn đề chính:
"Lần này có ủy thác mới không?"
"Vì sao lại đột nhiên tích cực vậy?" Người đàn ông đeo mặt nạ hơi kinh ngạc hỏi.
Xio thản nhiên đáp:
"Tôi sắp góp đủ công huân để đổi lấy phối phương ma dược 'Người Thẩm Vấn' rồi, hi vọng có thể đạt được sớm một chút."
"Thật ra thì cũng không cần thiết lắm. Cô có thể trực tiếp đổi lấy ma dược, sẽ bớt đi được khá nhiều công huân." Người đàn ông đeo mặt nạ vàng đề xuất cho Xio.
Tôi đã có đặc tính phi phàm rồi! Xio lắc đầu nói:
"Vậy thì phải rất lâu nữa, có lẽ tôi có thể mua được tài liệu từ các buổi tụ hội của những người phi phàm khác."
Người đàn ông đeo mặt nạ vàng không khuyên nhủ nữa, nửa cười nửa than nói:
"Vậy chúc cô may mắn. Lần này có vẻ như là một ủy thác phức tạp, nếu cô có thể hoàn thành, thì hẳn là đủ công huân rồi."
Xio kiềm chế sự vui mừng, hỏi:
"Nhiệm vụ gì?"
Giọng điệu của người đàn ông đeo mặt nạ vàng chợt có chút kỳ lạ:
"Hãy để ý những người mà Tử tước Stratford từng tiếp xúc, liệt kê toàn bộ vào báo cáo, rồi gửi cho tôi.
Không cần cô phải thường xuyên theo dõi, khi nào cô rảnh rỗi hoặc đi ngang qua, chỉ cần tiện thể chú ý một chút là được. Tin tôi đi, nhiệm vụ này không chỉ có một mình cô làm. Mỗi tuần chỉ cần nộp một báo cáo có giá trị là có thể nhận được công huân nhất định, và tuần nào cũng có."
Tử tước Stratford... Xio đột nhiên lại ngây người ra, nhưng lần này cô biết vì sao mình ngây người như vậy.
Tử tước này là Đội trưởng Đội cận vệ hoàng gia, và cũng từng là phụ tá của cha cô!