Gặp Lại Đoàn Minh Phong

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi

Gặp Lại Đoàn Minh Phong

Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì tôi thất hứa nên Đoàn Minh Phong chỉ ở nhà ông nội một tháng rồi về lại nhà Vương Thủ Trung. Cô tôi sợ được sợ mất, thường xuyên mất kiểm soát gọi điện đến nhà Vương Thủ Trung, yêu cầu ông ta trả con trai lại. Hơn nữa, cô còn gọi bất kể ngày đêm, có lúc gọi vào điện thoại riêng của Vương Thủ Trung, nhiều lúc khác thì gọi thẳng vào máy bàn nhà ông ta, ngay cả số điện thoại văn phòng của Vương Thủ Trung cũng không tha.
Giống như một mồi lửa, khơi lại những ân oán cũ kỹ từ trong cống ngầm, nước bẩn tràn ra khiến mọi chuyện trở nên hỗn loạn, ai nấy đều bị vạ lây.
Bà Đoàn là người nổi đóa trước, nửa đêm nửa hôm đã cãi nhau rất hăng với cô tôi bằng giọng Hồ Nam.
Cô của tôi bề ngoài trông có vẻ khuê các, nhưng thực chất lại là một đóa hồng kiều diễm đầy gai góc.
Tính tình ba tôi thì giống bà nội, khá ôn hòa. Cô tôi thì nóng nảy như ông nội, giống hệt loại pháo nổ liên hồi, một khi đã bùng nổ thì sẽ không ngừng lại.
Hồi còn nhỏ cô tôi cũng từng ở Hồ Nam, bà ấy hiểu được bà Đoàn chửi thề bằng tiếng Hồ Nam, cô nhanh trí chửi lại bằng tiếng Nam Kinh, lúc mắng hăng say còn xen vào tiếng Anh với tiếng Đức.
Bà Đoàn nghe không hiểu, chỉ có thể hỏi:
“Giờ bà muốn sao?”
Cô tôi hừ lạnh: “Bà đúng là đáng ghét, nói chuyện với bà không rõ ràng được. Gọi họ Vương đó ra đây nghe điện thoại.”
Bảo mẫu kể lại những chuyện này cho mẹ tôi nghe như một câu chuyện phiếm, mẹ tôi lại thuật lại y nguyên cho tôi, khiến tôi đang ở văn phòng trường quân sự mà đổ mồ hôi hột.
Hồi mới khai giảng huấn luyện quân sự, theo lý mà nói là không được phép xin nghỉ. Nghe lớp trưởng nói một tuần chỉ có bốn người được xin ra ngoài, mọi người nghỉ luân phiên nhau.
Tắt máy xong tôi đi tìm lớp trưởng xin nghỉ. Dù thế nào đi nữa tôi cũng phải về một chuyến mới được. Biểu cảm của tôi nghiêm trọng khiến lớp trưởng giật mình, vội vàng soạn đơn xin nghỉ.
Bà Đoàn và cô đã chạm trán nhau ở đây, tất nhiên lửa sẽ bén sang Vương Thủ Trung và Đoàn Minh Phong. Hai vợ chồng họ có đánh nhau tôi cũng không quan tâm, nhưng nếu động đến Đoàn Minh Phong thì tôi sẽ nổi nóng hệt như cô tôi vậy.
Thật ra chuyện này không đến lượt một người dưới như tôi phải xen vào, nhưng Đoàn Minh Phong cứ lầm lì, tôi sợ em chịu ấm ức cũng không chịu nói với người khác.
Có thể bà Đoàn không hề làm khó em, cũng có lẽ em quên mất số điện thoại của tôi, hoặc cũng có thể em vẫn còn đang giận tôi. Đã nhập học hai tháng mà em ấy vẫn không gọi điện cho tôi, điều này thật bất thường. Tôi càng nghĩ càng thấy có điều không ổn, không chừng tối đến em lại lén lút lau nước mắt.
Tôi lấy được giấy xin phép rồi là không kịp dọn dẹp gì, vội vã rời khỏi trường trong bộ quân phục rằn ri. Tối không được qua đêm ở ngoài, tôi chỉ có bảy tám tiếng mà thôi.
Tôi gọi một chiếc taxi đi thẳng đến biệt thự nhà Vương Thủ Trung. Tôi gọi cho Đoàn Minh Phong, thì thấy đã tắt máy.
Thứ bảy thì có lẽ em sẽ ở nhà, tôi đi thử vận may.
Bảo vệ không cho tôi vào. Tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho mẹ tôi hỏi số máy bàn nhà Vương Thủ Trung. Người nghe máy là một cô gái, có lẽ là Vương Ti Điềm. Vừa nghe tôi nói tìm Đoàn Minh Phong là nó vứt điện thoại xuống, quát lên một cách khó chịu:
“Này, có người tìm, nghe tôi gọi anh chưa vậy? Ê! Đoàn Minh Phong! Anh không ra là tôi tắt đấy.”
Tôi nhẫn nại nói với nó: “Bé Điềm Điềm, em nói với Đoàn Minh Phong là anh họ tìm em ấy nhé.”
Vương Ti Điềm nói: “Anh họ? Sao lại là anh...”
Giọng điệu của nó mang theo vẻ mỉa mai, châm chọc, rất kỳ lạ, cứ như thể việc tôi tìm Đoàn Minh Phong là một chuyện gì đó bất thường vậy.
Tiếng bước chân bịch bịch dưới sàn vang lên, Đoàn Minh Phong nghe điện thoại rất nhanh.
Em khẽ hít một hơi, không nói gì.
Nhưng tôi có thể nghe được tiếng của em. Tôi nói: “Anh đang ở cổng tiểu khu nhà em, không vào được.”
Giờ Đoàn Minh Phong mới khẽ gọi tôi: “Triệu Dịch Lam...?”
Tôi vừa nghe thấy em nói chuyện là muốn cười: “Chẳng biết lớn nhỏ gì cả, là anh đây, anh hai của em.
Nói nhanh làm sao để anh vào được nào.”
Em nói: “Đợi một chút.”
Rồi lại một tràng tiếng bước chân bịch bịch. Em quay trở lại: “Được vào rồi đó.”
Tôi đẩy cửa dành cho người đi bộ vào dưới ánh mắt dò xét của bảo vệ, đi một vòng lớn mới tìm được nhà của Vương Thủ Trung. Đoàn Minh Phong đứng ở bậc thềm cổng lớn đợi tôi. Vừa nhìn thấy tôi, em hơi sững lại, sau đó đẩy cổng sân chạy ra ngoài. Tôi cứ tưởng em sẽ lao đến ôm chầm, nhưng em lại dừng bước cách tôi chừng ba mét.
Một cảm giác hụt hẫng khó tả chợt ập đến trong tim tôi, rồi lại thoáng qua và biến mất.
Tôi có thể nhìn được sự khát vọng và kiềm chế trong ánh mắt lấp lánh của em, giống hệt một chú cún con. Vì vậy, tôi chắc chắn rằng em đang giận dỗi tôi.
Tôi nói:
“Sạm nắng rồi nên không nhận ra anh sao? Anh mới đi có mấy tháng mà Đoàn Minh Phong đã không chào đón anh nữa rồi, đau lòng quá.”
Hàm em gồ lên, vẻ mặt quật cường: “Rõ ràng là anh...”
Đoàn Minh Phong cực kỳ biết ghi thù, tôi đã thấu hiểu sâu sắc điều đó, nhưng em lại rất dễ dỗ dành.
Tôi nhướng mày, vẻ mặt cà lơ phất phơ: “Anh gì mà anh? Còn không mau qua đây cho anh ôm nào.”
Em vùi đầu sầm vào lòng tôi, vừa ngoan ngoãn vừa thô bạo, kéo đến nỗi bộ đồng phục của tôi biến dạng. Em ôm tôi, lí nhí trách móc: “Anh nói lời không giữ lời.”
Thằng nhóc này vừa gặp mặt đã tính sổ luôn. Tôi cười ha hả để lấp liếm cho qua chuyện, không còn cách nào khác, trường quân sự quản lý quá nghiêm ngặt.
Bà Đoàn ở nhà, mời tôi vào ăn cơm trưa. Vương Ti Điềm cứ nhìn tôi như thể đang nhìn con vượn đen, con bé quấn lấy tôi hỏi han đủ thứ, mở miệng ra là “anh hai” ngọt xớt.
Đoàn Minh Phong ở bên cạnh không xen vào được, bất ngờ nói một câu:
“Anh ấy không phải anh hai em.”
Vương Ti Điềm giậm chân một cái rồi chạy đi.
Tôi từ chối khéo ý tốt của bà Đoàn, giả vờ làm người lớn để bàn chuyện. Tôi nói ông nội bảo tôi đến đón Đoàn Minh Phong về ăn cơm, họ hàng đều ở nhà, không tiện ở lại.
Sắc mặt bà Đoàn không tốt, nói vài câu khách sáo rồi về phòng.
Đoàn Minh Phong tưởng tôi đến đón em đi ăn thật, em chạy thẳng ra ngoài cửa. Tôi kéo em lại nói nhỏ: “Chiều nay trước bốn giờ anh phải về trường rồi. Em ở đây họ có tốt với em không? Không thì về ở với mẹ em đi, bà ấy nhớ em lắm.”
Đoàn Minh Phong do dự một lúc, rồi chán nản nói: “Ở đâu cũng như vậy thôi, chẳng có gì là tốt hay không tốt cả.”
Ngừng một lát, em hỏi tôi: “Anh hai, anh muốn em ở nhà ông ngoại sao? Ba không thích em sang nhà ông ngoại. Trước đây mẹ em thường gọi điện cho em, ba nói sẽ ảnh hưởng đến việc học của em nên đã lấy điện thoại của em rồi.”
Mối quan hệ phức tạp rắc rối này khiến tôi thấy tức ngực, huống chi là Đoàn Minh Phong. Tôi đau lòng xoa lên mái tóc của em: “Tùy em vậy, ba em ở đó không phải vấn đề gì to tát đâu.”
Sau đó Đoàn Minh Phong chạy tới chạy lui giữa hai bên, thường ở nhà ông nội một thời gian rồi về lại nhà của Vương Thủ Trung, một năm trời đi đi về về mấy lượt.
Nói đến thì cũng buồn cười, lần nào cũng là ông nội tôi mất kiên nhẫn trước, nổi cáu nói Vương Thủ Trung chẳng ra làm sao, cố ý không cho cháu ngoại ông về nhà.
Có lúc còn trực tiếp bảo tài xế Tiểu Lưu lái xe chở ông sang nhà Vương Thủ Trung, đích thân đón cháu ngoại về nhà.
Có lúc tôi nghĩ rằng, nếu để ông nội nhìn thấy Đoàn Minh Phong sớm một chút, thì có lẽ Đoàn Minh Phong sẽ không phải đối mặt với sự lựa chọn khó khăn, giữa nhà họ Vương và nhà họ Triệu trong hai phải chọn một thế này.
Là chúng tôi cứ hay sợ ông vẫn còn thành kiến giống như năm ấy, bài xích đứa cháu ngoại không danh chính ngôn thuận này, nên mới ba lần bốn lượt ngăn cản không cho hai ông cháu gặp nhau.
Thật ra ngăn cách giữa người với người chỉ có một lớp bọt mà thôi, vừa chạm vào là tan vỡ mất.
Huống hồ Đoàn Minh Phong còn có một gương mặt trắng trẻo hiền hậu, ăn nhẹ nói khẽ, tính cách hướng nội u buồn, cực kỳ làm người khác đau lòng.
Bất cứ một người nào luôn nóng tính mà gặp Đoàn Minh Phong cũng đều sẽ mềm lòng.
Bốn năm tôi ở trường quân sự ngoài việc học hằng ngày và huấn luyện, khi được nghỉ cũng không được ra ngoài thường xuyên, trường tổ chức tập huấn đã là chuyện thường ngày ở huyện.
Số lần gặp mặt Đoàn Minh Phong trong một năm đếm trên đầu ngón tay.
Thành tích của Đoàn Minh Phong xếp hàng đầu, là một học sinh xuất sắc hàng thật giá thật.
Ông nội tôi uống kha khá rồi là đi khoe khoang cháu ngoại ông ưu tú như thế này như thế nọ, chém gió tới tận trời xanh.
Trong đám bạn tôi có người gia thế ngang ngửa, tôi nghe họ truyền đến tai mấy lời này, mấy đứa chơi thân thường hay nhắc đến Đoàn Minh Phong để trêu ghẹo, tò mò em họ tôi rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Ông ngoại của Thích Yên Nhiên và ông nội tôi là bạn tốt cùng trường, giờ cô ấy và tôi cũng vậy.
Mấy năm nay chúng tôi cũng thân thiết, bạn bè thường trêu ghẹo về chuyện môn đăng hộ đối. Tính cách của cô ấy hoạt bát, dịu dàng, nhiều người đều khen cô ấy là hoa khôi của trường, đa số con trai trong trường đều thích cô ấy. Tôi không hề phản cảm trước những tin đồn với người đẹp, nhưng cũng không có tình cảm mãnh liệt gì với cô ấy. Ít nhiều gì tôi cũng thấy hơi kiêu hãnh. Chúng tôi cứ mập mờ không rõ ràng như thế mãi đến khi tốt nghiệp, chẳng ai tỏ tình với ai.