Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Thích Yên Nhiên và Lời Trêu Ghẹo Dưới Sân Băng
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù đã tốt nghiệp, nhà trường vẫn sẽ phân công học viên đến các đơn vị công tác. Riêng Thích Yên Nhiên vì thi đậu thạc sĩ nên sẽ tiếp tục học tại trường.
Hôm tôi rời trường, cô ấy đến tiễn. Đúng lúc đó, Đoàn Minh Phong cũng cùng ba mẹ tôi đến đón.
Lần đầu nhìn thấy Đoàn Minh Phong, Thích Yên Nhiên lập tức đặt tay lên vai tôi, cảm thán: "Em trai cậu...!trắng thật đấy!"
Tôi cười gượng. Đã vào trường quân đội thì làm gì có ai không phơi nắng, dù là con gái cũng phải vất vả huấn luyện như thường. Đến cả hoa khôi như Thích Yên Nhiên cũng không thoát khỏi cảnh 'tàn phá' này.
Đoàn Minh Phong hiếu kỳ nhìn quanh, bước chậm rãi theo sau ba mẹ tôi. Mấy năm nay, chiều cao của em tăng vọt nhanh chóng, không còn là 'hạt đậu' một mét sáu của bốn năm trước nữa. Giờ ước chừng cũng đã một mét bảy lăm, cao đến cằm tôi rồi.
Nhìn từ xa, em là một thiếu niên nhanh nhẹn, trắng trẻo và gầy gò. Khi không cười, em trông tao nhã và cao ngạo như một con hạc trắng.
Nhưng khi cười, em lại biến thành một chú cún con ngốc nghếch.
Nụ cười của em khiến tôi cũng bất giác mỉm cười. Ánh mắt tôi xuyên qua ba mẹ, đối diện với em, rồi vẫy tay gọi: "Anh ở đây này!"
Cuối cùng, ba mẹ tôi cũng nhận ra tôi giữa đám đông mặc đồng phục xanh lá. Tôi nhún vai, Thích Yên Nhiên cũng thức thời bỏ tay xuống.
Ba mẹ tôi nhận ra cô ấy, và một cuộc hàn huyên giữa "chú", "dì", "cháu gái" bắt đầu. Thích Yên Nhiên khéo léo chuyện trò, khen ngợi ba mẹ tôi đến mức họ cười không ngớt.
Đoàn Minh Phong đứng ngây ngốc một bên, tỏ vẻ không thể hòa nhập. Em vẫn luôn không biết cách ứng phó với những tình huống xã giao như vậy. Mấy năm sống ở nhà ông nội, dù thường có khách đến thăm, những lời hay ý đẹp cứ vào tai trái em rồi lại lọt ra tai phải, chẳng đọng lại được câu nào.
Tôi bước đến bên cạnh em, hất cằm về phía Thích Yên Nhiên. Lúc này, Đoàn Minh Phong mới chậm rãi gọi cô ấy là "chị" với vẻ lễ phép nhưng lạnh nhạt.
Thích Yên Nhiên thì cười hì hì, có vẻ rất hứng thú với em. Trong bữa cơm trưa, cô ấy cứ như có như không nhìn Đoàn Minh Phong. Bị bắt gặp ánh mắt vài lần, Đoàn Minh Phong bèn cúi đầu xuống, buồn bực ăn cháo, mặt suýt chôn vào bát. Nhà hàng là do mẹ tôi đặt, là một nhà hàng món Hồng Kông. Nồi cháo hải sản lớn che khuất cả khuôn mặt Đoàn Minh Phong. Tôi liền nói: "Đoàn Minh Phong, đừng chỉ ăn cháo thôi, sao không ăn thêm đồ ăn?"
Em ngước mặt nhìn tôi ngơ ngác. Tôi gắp nửa con cút nướng cho em, nhưng em dùng đũa khều vài cái rồi lại gắp trả về đĩa của tôi. Mẹ tôi liền nói: "Đừng cho nó ăn thịt, dạo này dạ dày không tốt, bác sĩ không cho ăn mặn, chỉ được ăn mì ăn cháo thôi."
Thích Yên Nhiên vẫn nhìn chằm chằm em. Tôi bực mình huých vai cô ấy một cái, thấp giọng trêu: "Cậu nhìn em tôi suốt vậy làm gì? Muốn ăn cháo thì tôi múc cho một bát nhé?"
Thích Yên Nhiên chẳng hiểu ra sao: "Tôi có muốn ăn cháo đâu. Em cậu trông cứ như người nổi tiếng vậy, nhất thời tôi không nhớ ra được là ai."
Tôi không rõ đây là lời khách sáo theo thói quen của cô ấy, hay là cô ấy nói thật. Ba mẹ tôi nghe vậy cũng bắt đầu đánh giá Đoàn Minh Phong, cười tủm tỉm khen em là cậu bé đẹp trai, còn trêu em: "Trong trường có bạn nữ nào thích thầm con không?" Đoàn Minh Phong không biết phải làm sao, lúng túng đỏ bừng cả mặt.
Tôi nói: "Trong sách ắt có Nhan Như Ngọc. Đoàn Minh Phong bận học suốt, có khi còn không phân biệt được các bạn nữ nữa là, hơn nữa làm gì có cô bé nào thích một mọt sách như em ấy chứ."
Đoàn Minh Phong đặt đũa xuống, đũa kim loại và đĩa sứ va vào nhau phát ra âm thanh "cùm cụp" giòn giã. Con ngươi đen nhánh của em đảo qua giữa tôi và Thích Yên Nhiên, sau đó nhìn tôi trịnh trọng nói: "Có chứ."
Tôi: "..."
Hừ, cũng bản lĩnh ra phết đấy chứ.
Bữa ăn không mấy ngon miệng, có lẽ vì có người ngoài, hoặc cũng có thể vị món ăn ở nhà hàng Hồng Kông khá thanh đạm nên không khơi gợi được khẩu vị. Đoàn Minh Phong chỉ ăn được một bát cháo nhỏ rồi chẳng còn hứng thú nữa.
Em dùng muỗng sứ khuấy tới khuấy lui trong bát, nhưng chẳng chịu đưa vào miệng.
Trước đây ở trường, tôi không nghĩ Thích Yên Nhiên là người ồn ào. Không hiểu sao hôm nay cô ấy lại nhiều lời đến vậy, nói không ngớt miệng.
Ăn xong, ba lái xe đưa Thích Yên Nhiên về trường trước, sau đó chở hành lý của tôi về nhà. Cuối cùng cũng được yên tĩnh, tôi vươn tay thoải mái hỏi Đoàn Minh Phong: "Giờ em đang ở đâu?"
Em hiểu ý tôi, hỏi: "Đến nhà ông ngoại sao? Nếu anh đi thì em cũng đi."
Không biết từ lúc nào, Đoàn Minh Phong không còn gọi tôi là "anh hai" nữa, mà gọi thẳng "anh", hoặc thậm chí gọi cả họ lẫn tên.
Em lớn rồi, không còn bám người như hồi nhỏ nữa thì cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng không hiểu sao tôi cứ thấy... hơi rầu rĩ vì con cái đã lớn.
Về sau này, chỉ khi nào trên giường em không chịu nổi nữa thì mới gọi tôi là "anh hai" bằng giọng nức nở cực kỳ yếu ớt ấy. Lần nào như thế cũng khiến da đầu tôi tê dại.
Em đã mời mọc như thế, tôi cũng không tiện từ chối. Tạm thời tôi chưa cần đến đơn vị đã được phân công báo danh, có một tháng để nghỉ ngơi. Bà nội bảo bảo mẫu dọn ra một phòng cho tôi, nhưng bạn cấp ba và bạn đại học của tôi cứ dăm ba bữa lại rủ rê tụ tập, nên tôi ít khi ở nhà. Nghỉ hè Đoàn Minh Phong cũng đi học, thành ra bình thường tôi với em chỉ chạm mặt nhau vào buổi tối.
Vào một buổi chiều giữa tháng Bảy, Thích Yên Nhiên mời mấy người bạn đại học chúng tôi đến chơi ở khu trượt băng do họ hàng cô ấy mở. Đó đều là những người có quan hệ tốt từ thời còn học ở trường, và người lớn trong nhà cũng đều quen biết nhau.
Bạn cùng lớp Vương Vũ Siêu và người anh em tốt Tần Dụ của cậu ấy mới sáng sớm đã nhắn trong nhóm, bảo rằng sẽ chuẩn bị bất ngờ cho chúng tôi. Họ dẫn theo vài cô gái lạ đến, vừa nhìn là biết không phải sinh viên trường quân sự, ai nấy đều mặt xinh dáng đẹp, trông cũng khá nhỏ tuổi.
Tôi đứng giữ thăng bằng trên giày trượt ở mép sân, gác tay ra phía sau nói chuyện với Thích Yên Nhiên. Cô ấy bĩu môi: "Nhìn cái đám đó xem, dẫn theo bao nhiêu gái đẹp đến vậy. Trượt băng gì chứ, rõ ràng là mượn cớ đứng không vững để sờ mông sờ đùi thì có. Bình thường chẳng nhìn ra họ thèm khát đến vậy đâu."
Tôi cười: "Trường quân sự quản lý nghiêm ngặt mà, cũng bí bách lắm chứ."
Thích Yên Nhiên phía sau tôi im lặng một lúc, rồi giơ cánh tay mảnh khảnh ra ôm lấy vai tôi. Mặt băng lạnh ngắt, một luồng khí ấm ẩm ướt phả vào tai tôi. Cô ấy hỏi: "Vậy cậu có 'bí' không?"