Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 14: Hắn nào dám
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong văn phòng, chiếc bình hoa cổ tinh xảo đã vỡ tan thành từng mảnh. Một mảnh sứ vỡ cứa vào ngón tay đang cầm tách trà của Thương Vân Tú, khiến máu đỏ lập tức tuôn ra.
Y thản nhiên rút giấy lau vết máu đang chảy, rồi tiếp tục nhấp trà.
Các vệ sĩ tụ tập bên ngoài cửa, thỉnh thoảng lại ngó vào trong văn phòng, lo sợ thật sự có chuyện gì xảy ra.
Chiếc áo khoác vest của Hồng Tề Bách bị quăng dưới lầu. Lúc này, gã xắn tay áo sơ mi lên, một tay chống nạnh, tức giận đến nỗi mặt đỏ tía tai. Gã hừ lạnh, chỉ vào Thương Vân Tú mà mắng: “Mày bớt giả vờ với tao đi! Nếu mấy tên tay sai kia không phải do mày tìm đến thì ông đây không mang họ Hồng nữa!”
“Cậu chủ Hồng à, chuyện này không phải do ông chủ Thương làm đâu. Có phải bình thường ngài đắc tội với ai rồi mà quên mất không?” Nét mặt Phúc Tường cung kính, cậu ta đứng sau Thương Vân Tú, thậm chí còn không thèm nhìn Hồng Tề Bách, nói tiếp: “Chưa rõ thực hư đã ném vỡ đồ trong khách sạn như vậy, có phải hơi thô lỗ rồi không?”
“Mày câm miệng cho ông! Ông đang nói chuyện với Thương Vân Tú, cái loại chó như mày xen mồm vào làm gì!” Hồng Tề Bách sấn tới vài bước, giật mạnh tách trà trên tay Thương Vân Tú ném thẳng vào tường cho vỡ nát. Giấy dán tường màu xanh thẫm lập tức ướt đẫm nước.
“Thương Vân Tú, mày thật sự rất giỏi cái trò lá mặt lá trái đấy.” Hồng Tề Bách gào lên: “Cha tao tin mày, nhưng tao thì không! Mẹ nó, nếu ông không dạy cho mày một chút bài học, mày sẽ không biết chủ nhân thực sự của nhà họ Hồng là ai!”
Gã vẫy tay, mấy tên vệ sĩ ngoài cửa chuẩn bị xông vào. Nhưng đội bảo vệ trong khách sạn cũng bị dọa sợ, đã chặn ngay ngoài cửa, không cho họ tiến thêm nửa bước. Hai bên giằng co, tạo nên một cảnh ầm ĩ.
“Làm loạn đủ chưa?” Thương Vân Tú nói: “Nếu đã quậy đủ rồi thì tôi sẽ cho người lái xe đưa anh về. Cũng không còn sớm nữa, chúng ta cần dọn dẹp khách sạn một chút rồi chuẩn bị kinh doanh thôi.”
Những lời này càng thêm lạnh nhạt, pha lẫn chút thiếu kiên nhẫn, giống như đang hỏi đối phương đã ăn cơm chưa, nếu chưa ăn thì tự chạy về nhà mà ăn, chứ ở đây không ai rảnh để hầu hạ.
Thế nhưng, giọng điệu của y lại dịu dàng ôn hòa, đủ để người ta không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào. Hồng Tề Bách hận nhất chính là thái độ này của y.
Hồng Tề Bách không tìm được đồ vật gì để ném nữa, bèn đạp thùng rác ngã lăn ra: “Có phải mày đang rất đắc ý không? Bây giờ cha tao thiên vị mày, nhưng sau này thì sao? Sau này ông ấy qua đời, mày nghĩ rằng ông ấy sẽ giao gia nghiệp nhà họ Hồng cho mày à?”
Hồng Tề Bách cười ha hả chế giễu, kéo tay áo lên một chút: “Cha tao không còn nữa, tao sẽ đánh chết mày!”
“Là anh nói đấy. Còn về phần gia nghiệp gì đó của anh, dù có ác ý nói mò thì cũng đừng nói thẳng trước mặt tôi. Anh có thể nói những lời này trước mặt ông chủ Hồng. Nếu ông ấy cảm thấy anh có lý thì cứ sa thải tôi.”
Thương Vân Tú liếc nhìn văn phòng bừa bộn, thầm chế giễu Hồng Tề Bách không có can đảm, cái gì cũng dám đập phá nhưng lại không dám động đến y chút nào. Ngoài mặt thì ngang ngược là thế nhưng bên trong lại sợ người.
Hồng Tề Bách hỏi: “Tao hỏi này, chuyện hôm nay có phải do mày tìm người đến không?”
“Không phải. Những người bên cạnh tôi đều đang ở trong khách sạn, anh có thể tùy tiện hỏi.” Thương Vân Tú quay lại dặn dò Phúc Tường kiểm kê những món đồ ngọc cổ bị đập vỡ, nói: “Đối chiếu cẩn thận một chút, đây đều là những món đồ do ông chủ Hồng sắp xếp, là thứ ông ấy thích nhất. Đếm rõ ràng rồi mang hóa đơn đến tận tay cho ông ấy, nói rằng cậu chủ đã đập phá, tôi không cản được, mà cũng chẳng ai dám cản.”
Hồng Tề Bách nghi ngờ mình đã nghe nhầm, vẻ mặt bầm dập cũng không sao che giấu được ý khinh miệt càng lúc càng sâu: “Đồ cổ cha tao giấu sao lại để ở đây được? Mày là cái thá gì mà cũng dám hù dọa tao!”
“Là do đại sư phong thủy tính toán đấy, nơi nào nên để thứ gì, không sai một li.” Thương Vân Tú thong thả nói: “Nói cách khác, anh đã phá hủy phong thủy vốn không tệ lắm của khách sạn rồi. Sau này việc làm ăn của khách sạn có thua lỗ thì đều không phải do tôi.”
“Mày!”
Hồng Tề Bách vô cùng giận dữ, đang lúc điên tiết chửi bới ầm ĩ thì ngoài cửa bỗng nhiên yên tĩnh. Hồng Cẩm Văn chống gậy baton cất bước đi vào, nghe không sót một lời khó nghe nào. Ông ta nện một gậy lên lưng con trai.
Hồng Tề Bách còn tưởng là ai khác, gã vớ lấy cái ghế định ra tay. Nhưng khi gã quay người thấy cha mình, tất cả động tác đều cứng đờ lại, tim như muốn nhảy vọt ra ngoài.
“Cha…”
Gã đã sai người trông chừng từ xa rồi, sao cha gã lại đột nhiên đến đây chứ…
“Mày còn biết tao là cha mày à!” Hồng Cẩm Văn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cây baton hình rồng đập mạnh xuống đất mấy lần: “Tao còn chưa chết, mà mày đã ngóng trông tao chết rồi à?”
“Cha, không phải, con không có ý này.” Hồng Tề Bách ném cái ghế trên tay xuống, chỉ vào Thương Vân Tú: “Con đang mắng y mà, cha không biết đâu, y gọi người đến đánh con trai cha thành ra thế này đấy.”
Hồng Cẩm Văn vả một phát vào mặt Hồng Tề Bách, không muốn nói thêm bất kỳ lời dư thừa nào. Ông ra hiệu cho bọn tay sai kéo cái thứ mất mặt xấu hổ này ra ngoài.
“Cha, cha phải tin tưởng con… Thương Vân Tú không phải là người tốt…” Giọng nói càng ngày càng xa, mãi đến khi chỉ còn vài tiếng rên rỉ loáng thoáng.
Thương Vân Tú đứng dậy nhường lại vị trí chủ nhân văn phòng cho Hồng Cẩm Văn. Hồng Cẩm Văn dường như có điều muốn nói nên cho tất cả mọi người ra ngoài, chỉ để lại người trợ lý bên cạnh trông coi.
Ông ta nén cơn giận, từ từ ngồi xuống, vẫn cầm cây baton trên tay. Hồng Cẩm Văn nhìn mấy lần nhưng không thấy chiếc nhẫn ban chỉ mình đã đưa cho Thương Vân Tú, mí mắt hơi nhúc nhích.
“Ta biết lời Tề Bách nói không phải là sự thật, con cũng không tìm người đánh nó. Nó càng ngày càng vô pháp vô thiên, mẹ nó cũng mặc kệ, sớm muộn gì cũng thành đồ bỏ đi thôi!”
Thương Vân Tú gật đầu.
Hồng Cẩm Văn không muốn nói thêm về chuyện này, ông chuyển chủ đề hỏi: “Sao ta nghe nói gần đây con qua lại rất thân thiết với Phó Vinh Khanh?”
“Chỉ là trông có vẻ thân thiết thôi, tôi cũng không biết cậu Phó muốn làm gì. Thân phận của hắn ra sao, tôi có địa vị gì, những người có thể vào nơi này đều không giàu thì cũng sang, tôi chỉ có thể tươi cười đón tiếp thôi.”
“Ừm… Loại người như hắn cũng khá khó đối phó. Nhưng tạm thời chúng ta không thể trở mặt, trước tiên con phải vất vả phục vụ hắn rồi.” Hồng Cẩm Văn dừng một chút, sau đó nhận tẩu thuốc mà trợ lý đã châm sẵn.
Ông ta hút thuốc lá sợi, mùi rất nồng. Đối với những người không ngửi được thì đó là mùi rất hôi, chỉ hận không thể rời xa ngay lập tức. Thương Vân Tú chỉ cảm thấy cả người khó chịu, cố gắng duy trì biểu cảm, giữ im lặng lắng nghe ông ta nói chuyện.
“Qua một thời gian ngắn nữa con sẽ đi đến nơi khác với ta. Có một vụ buôn bán đất đai cần con đàm phán, đối phương ra giá cao nhưng ta cảm thấy chưa xứng đáng. Tối nay ta sẽ đưa tài liệu tới, con hãy xem thật kỹ.”
“Vâng.”
Hồng Cẩm Văn là kẻ vô học, không có ai giúp đỡ thì ngay cả hợp đồng đơn giản nhất ông ta cũng đọc không hiểu. Hiện tại ông ta không thể tin tưởng ai khác, cũng chỉ có thể dỗ dành Thương Vân Tú, thậm chí nhận y làm con nuôi, thiên vị mọi điều.
“Ông chủ Hồng, bây giờ cậu chủ Hồng cũng không còn nhỏ nữa, tôi cảm thấy có thể cho anh ta làm chút chuyện kinh doanh buôn bán.” Thương Vân Tú chân thành nói: “Anh ta có năng lực, chỉ là thiếu kiên nhẫn và kinh nghiệm mà thôi.”
“Ồ? Con cũng cảm thấy vậy sao?” Hồng Cẩm Văn động lòng. Dù sao cũng là con trai ruột, dù biết gã không nên thân thì ông ta vẫn mong gã tốt hơn.
Ông ta vẫn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vân Tú, thế này đi, con hãy dẫn dắt Tề Bách, để nó theo con học hỏi cách kinh doanh. Nếu như nó không chịu nghe lời, không cần báo với ta mà cứ đánh là được.”
“Nói thì nói như thế, nhưng nếu anh ta thật sự không phục, sao tôi dám ra tay?” Thương Vân Tú vô tội nói: “Hôm nay dù tôi có ra tay hay không thì anh ta cũng đổ lỗi lên đầu tôi rồi. Nếu tôi thật sự ra tay, e rằng anh ta sẽ bắn tôi một phát súng mất.”
“Nó không dám.” Hồng Cẩm Văn trấn an nói: “Con không cần lo lắng, ta sẽ nói chuyện với nó.”
Hồng Cẩm Văn sặc khói thuốc. Thương Vân Tú nghiêng người tới rót cho ông ta một ly nước: “Có câu nói này của ông chủ Hồng là tôi yên tâm rồi.”
Đợi đến lúc khách sạn bắt đầu kinh doanh, Hồng Cẩm Văn đã có tuổi, quá ồn ào khiến ông ta không chịu nổi nên đi về trước. Trên đường đưa người về, Phúc Tường nghe chuyện của Hồng Tề Bách thì lo lắng không yên.
“Để ngài dạy Hồng Tề Bách, liệu có quản được không?”
Thương Vân Tú tự hiểu lấy bản thân: “Không quản được.”
Phúc Tường không hiểu lắm: “Vậy mà ngài còn nhận việc…”
Thương Vân Tú cười nói: “So với việc cứ cách vài ngày gã lại tìm tôi gây phiền phức, không bằng cứ danh chính ngôn thuận giữ gã lại bên cạnh. Hồng Cẩm Văn đã lên tiếng rồi, nếu dạy không tốt thì phải báo cáo thế nào đây?”
Phúc Tường bỗng nhiên vui vẻ: “Lúc nào cũng có thể đánh, nghe có vẻ rất hả giận đấy.”
Hai người đi ngang qua sảnh chính. Lâm Uyển Quân, vốn là ca sĩ hát chính trên sân khấu, lại không thấy tăm hơi đâu, chỉ để lại người khác đang biểu diễn với vẻ bối rối. Phần lớn khách hàng là vì Lâm Uyển Quân mà đến, không gặp được cô thì không thèm nể mặt, lớn tiếng la hét ầm ĩ.
Thương Vân Tú gọi một nhân viên phục vụ lại, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Hình như là… Chị Uyển Quân vừa khóc vừa trang điểm ở sau hậu trường…”