Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 3: Tú Tú
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc ô tô đen bóng đỗ ngay đầu ngõ, có một người dựa vào cửa xe, ánh lửa từ điếu thuốc lá trên tay hắn chập chờn. Hắn đứng ngược gió, mái tóc bị gió thổi rối tung, dưới ánh đèn đường, dáng vẻ hắn toát lên vẻ phóng khoáng, tự tại.
Chỉ cần nhìn bóng người, Thương Vân Tú đã biết đó là gã đàn ông bất lịch sự tối qua.
Phó Vinh Khanh nhìn thẳng vào mắt y, thầm nhủ vị trí đỗ xe này thật tốt, ngay cửa sau của Tường Nhạc Hối.
Thương Vân Tú gật đầu lịch sự với hắn, xoay người định đi vào.
Nếu đã gặp được, Nhị gia nào chịu để y rời đi dễ dàng như vậy. Hắn dập tắt điếu thuốc, gọi y một tiếng Tú Tú rồi bước nhanh tới, mang theo một làn gió lạnh.
Hắn nắm lấy vai Thương Vân Tú, nhíu mày tỏ vẻ xót xa nói: "Ban đêm gió lớn, sao Tú Tú lại mặc áo mỏng thế này xuống đây?”
Thương Vân Tú: “...”
Phó Vinh Khanh xoa xoa tay y: "Nếu bị bệnh thì phải làm sao đây?”
Thương Vân Tú thật sự bị hành động của hắn làm cho giật mình, y đưa tay đẩy tay của hắn ra: "Phó Nhị gia, có chuyện gì thì nói chuyện tử tế.”
Phó Vinh Khanh đã diễn thì diễn cho ra trò, hắn thả người ra rồi lập tức cởi áo khoác của bộ vest khoác lên người y.
Giọng điệu tha thiết nói: "Được, tôi nói chuyện tử tế. Cũng không có chuyện gì khác, mới mấy tiếng không gặp em, tôi trằn trọc không ngủ được nên muốn đến nhìn em một chút. Tôi nghĩ bản thân mắc bệnh tương tư rồi, Tú Tú à, thương xót tôi đi, em ở bên tôi nhé.”
Sắc mặt của Thương Vân Tú lạnh lùng, kiên nhẫn nghe hắn nói hết câu, khéo léo đáp: "Tôi sẽ chọn mấy người xinh đẹp đưa đến nhà Nhị gia, bây giờ đã trễ rồi, cả anh lẫn tôi nên nghỉ ngơi thôi.”
Phó Vinh Khanh ngừng lại một thoáng, lập tức lộ vẻ bị tổn thương: “Tú Tú muốn đuổi tôi đi sao?”
Thương Vân Tú nghe hai chữ "Tú Tú” đã thấy khó chịu, nhưng vẫn cố nén giận gật đầu: "Đã trễ rồi.”
Phó Vinh Khanh quan sát biểu cảm của y, cảm thấy rất thú vị, bèn cười nói: "Cũng nên nghỉ ngơi rồi. Chúng ta cùng nhau, tôi ngủ lại đây với Tú Tú nhé? Phó Vinh Khanh tôi là người quân tử, lúc ngủ cũng…”
"Phó Vinh Khanh.” Thương Vân Tú cắt lời hắn: "Tôi vẫn hy vọng anh có chuyện thì nói thẳng, như vậy sẽ không lãng phí thời gian của nhau.”
"Giọng em khi gọi tên tôi êm tai quá.” Phó Vinh Khanh nhướng mày, cười trêu chọc, giọng điệu càng trở nên bất đứng đắn: "Tôi muốn mời Tú Tú ăn cơm, chỉ hai chúng ta thôi, được không?”
Thương Vân Tú im lặng vài giây, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hắn, sau khi lạnh lùng đồng ý thì xoay người bỏ đi.
Phó Vinh Khanh vậy mà không ngăn cản, hắn đút tay vào túi quần, cố ý nói: "Tú Tú, em vẫn chưa trả áo khoác cho tôi.”
"Cảm ơn áo khoác của Nhị gia, ban đêm gió lạnh, mau quay về đi.” Thương Vân Tú không hề có ý định trả lại.
Tốt nhất là chết cóng đi.
Một tiếng động vang lên, cửa sau bị khóa chặt, Phó Vinh Khanh rất hài lòng, bởi vì có lẽ giấc mơ đêm nay của Tú Tú sẽ toàn là hắn.
Đường Dật đứng xem hết trò hề này, anh ta thò đầu ra từ trong xe, tặc lưỡi nói: "Gia, khi nãy ngài không giống như đang diễn!”
Phó Vinh Khanh mặc kệ Đường Dật, hắn lên xe giục Đường Dật lái xe đi ngay. Đêm nay dù để lạc mất dấu vết kẻ trộm kia, cũng may là đã khiến Thương Vân Tú phải ghê tởm, Phó Nhị gia cảm thấy tâm trạng vô cùng thỏa mãn.
Hắn tìm đủ mọi cách mời người ta ăn cơm, qua ba bốn ngày liên tiếp cũng không thấy có động tĩnh gì. Trong thời gian này, cậu cả nhà họ Phó được thả ra theo đúng thủ tục. Phó Vinh Khanh theo lệnh của cha mình, tự lái xe đến đón người.
Đêm qua đột nhiên trời đổ trận mưa lớn, đường đi lầy lội. Lúc này Phó Vinh Khanh không còn tâm trí mà ngại bẩn, suốt đường chỉ nghĩ đến chuyện Thương Vân Tú đã nhắc nhở mình lần trước.
Quả thực hắn không tài nào nghĩ ra.
Cái tên cứng nhắc đó thật sự có ý tốt sao?
Hắn không tin.
Đến trại tạm giam, cậu cả Phó đã đợi ở cổng ra vào. Anh ta không chỉ không ốm mà còn béo lên…
Anh ta ăn mặc thanh lịch, trong bộ trường sam lịch lãm cùng cặp kính, thoạt nhìn cứ ngỡ một thầy giáo vừa bước ra khỏi trường học.
Phó Vinh Thành vừa bước lên xe đã hỏi ngay: "Vinh Khanh, cô Lâm thế nào rồi? Lúc anh đi, trên trán cô ấy còn chảy máu!”
Phó Vinh Khanh chẳng biết cô Lâm hay cô Lý nào cả, hắn vừa điều khiển xe, vừa hỏi đó là ai.
Phó Vinh Thành: "Lâm Uyển Quân, tiểu thư nhà họ Lâm ở Mai Đông Uyển, trước kia kinh doanh ở nước ngoài nhưng đã phá sản, nhà cũng thế chấp cho ngân hàng cả rồi…”
Phó Vinh Khanh nhìn anh trai mình: "Nói vào trọng điểm đi.”
"Cô ấy là vợ chưa cưới của chú đấy.”
Phó Vinh Khanh đang nghĩ nên dụ Thương Vân Tú đến khách sạn nào thì ổn, vừa nghe đến ba chữ “vợ chưa cưới”, hắn giật mình run tay, hô hấp khó khăn, nghẹn đến mức mặt mũi biến sắc.
"Chú tập trung lái xe đi chứ, không được thì để anh.” Phó Vinh Thành im lặng nắm chặt lấy dây an toàn.
Phó Vinh Khanh không muốn nghĩ thêm nữa, nhíu mày hỏi: "Anh nói Lâm gì cơ chứ, cô ấy là gì của em?”
"Vợ chưa cưới của chú.”
"Nói bậy bạ!”
Phó Vinh Thành vừa lắc đầu vừa gật đầu, nói: "Chú có thể đến hỏi cha xem chuyện có phải thế không. Sau khi nhà họ Lâm phá sản, hai ông bà qua đời để lại một mình cô Lâm, chú đừng vô lương tâm như vậy chứ…”
Phó Vinh Khanh càng nghe càng mơ hồ: "Thật sao?”
"Lừa chú thì anh có lợi gì?” Phó Vinh Thành không yên tâm khi để hắn lái xe, anh ta xuống xe đổi vị trí với hắn, sau khi thắt dây an toàn thì ôn tồn nói: "Chú đừng cảm thấy uất ức, cô Lâm là cô gái tốt.”
Phó Vinh Khanh không tin lắm: "Chẳng lẽ cô ấy là Hoa Hồng mà anh hùng hiệp nghĩa thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ sao?”
"Hoa Hồng gì chứ, cô ấy tên Lâm Uyển Quân.”
"Anh, anh có vấn đề rồi.”
Con mọt sách không chịu vùi đầu vào sách vở nữa, bỗng nhiên quan tâm đến chuyện khác, chắc chắn có vấn đề.
“Không đúng chỗ nào?” Phó Vinh Thành đưa tay đẩy kính, đôi mắt trong veo, tinh thần chính nghĩa như muốn bộc phát. Anh ta gặng hỏi: "Vinh Khanh, mau nói cho anh nghe, anh lạ ở chỗ nào?”
Lo lắng quá rồi… Anh trai hắn chỉ biết mỗi việc đọc sách mà thôi.
Phó Vinh Khanh xua tay: "Mau về nhà thôi, em muốn hỏi cha xem chuyện vợ chưa cưới là thế nào.”
Mười phút sau, xe ô tô đi vào Tam Cảnh Viên.
Cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ xe. Cây cầu đá và cánh cổng được chạm khắc tinh xảo, đình viện xanh mát bóng cây, mái hiên cong vút hùng vĩ và dòng nước róc rách trong hòn non bộ.
Phó Hãn Lâm đang đùa giỡn với lũ chim trong vườn hoa, ông nghe "vợ chưa cưới” thì ung dung đáp: "Có chứ. Không phải cha đã nói với con rồi à?”
Phó Vinh Khanh: “...”
“Đến anh con còn nhớ rõ, sao con lại không biết gì cả?” Phó Hãn Lâm ném cây gậy gỗ dùng để trêu chim xuống, bảo người mang trà đến, ông nói: "Năm đó ông ngoại đã sắp xếp hôn sự cho con, bây giờ các con cũng đã trưởng thành rồi, chọn ngày kết hôn là được.”
"Con không đồng ý.” Phó Vinh Khanh từ chối không chút do dự.
"Không đồng ý cũng phải đồng ý.” Phó Hãn Lâm thổi nguội chén trà nóng: "Mẹ con đã đi tìm cô Lâm, nói rằng một thời gian nữa sẽ đón con bé về nhà mình ở.”
Phó Vinh Khanh: "Ở thì cứ ở, mọi người cứ coi như có thêm một cô con gái là được. Dù sao con cũng không muốn kết hôn, không cưới.”
Phó Hãn Lâm biết ngay con mình sẽ như vậy, khẽ than thở: "Con đừng chê người ta làm ca sĩ ở Tường Nhạc Hối, con bé là người ngay thẳng, không hề lấy của người khác một đồng nào. Con cưới con bé về, không có tình cảm thì từ từ vun đắp, chẳng phải chuyện yêu đương…”
Phó Vinh Khanh nghe mà nhức cả tai, hắn xoa xoa tai giả vờ không nghe thấy. Thấy không thể trốn tránh được nữa, hắn nửa nghiêm túc nửa trịnh trọng nói: "Cha, con sợ mình không yêu nổi đâu, con trai của cha đi du học nước ngoài hai năm, không còn hứng thú với con gái nữa.”
"Không hứng nổi? Vậy…” Phó Hãn Lâm bỗng dừng lại, suy nghĩ thật kỹ.
Đầu tiên ông nhíu mày, sau đó nhìn Phó Vinh Khanh với vẻ khó nói nên lời, cảm thấy xấu hổ thay cho hắn, ông thấp giọng hỏi: "Thằng ranh con, chẳng lẽ con có hứng thú với cái tên Thương Vân Tú kia à?”
Thảo nào Đường Dật lại nói hắn nhắm vào Thương Vân Tú…
"Hay lắm, để mai con thử xem sao.” Phó Vinh Khanh trông có vẻ không phải nói đùa, hắn chống khuỷu tay lên bàn đá, chống cằm suy nghĩ một cách nghiêm túc: "Mặc cái gì đến gặp y thì được nhỉ? Y thích trường sam, hay là con đi may một bộ?”
Phó Hãn Lâm nhíu chặt mày, muốn nói gì đó rồi lại thôi.
"Cha, nếu mai con mà thuận lợi với y, chiều con sẽ dẫn y về nhà.” Phó Vinh Khanh nhìn cha mình một cái, thêm thắt vào nói: "Ông chủ Thương tuổi trẻ tài cao, lại thông minh. Nếu con có thể dỗ được y làm con dâu của người, nhà họ Phó chúng ta coi như kiếm được món hời lớn!”