27. Chương 27: Cưỡng Ép

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước câu hỏi đó, Thương Vân Tú trả lời không mấy nhiệt tình, khiến sự tò mò của Nhị gia dâng lên đến tột độ, hắn đành hỏi lại lần nữa.
“Cái ngày huynh muốn tự mình đưa ngài Tống về,” Thương Vân Tú từ từ nhắm mắt lại, giọng nói không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào khác. “Hôm đó tôi là người cuối cùng nhìn thấy tờ báo, Hồng Tề Bách đã đạp tôi một cái, khiến tôi ngã vỡ cả bàn.”
Phó Vinh Khanh cau chặt mày, hình ảnh đó hiện rõ trong đầu hắn, mối thù này cũng được hắn ghi nhớ.
“Tôi cũng nghĩ mình sai, đáng lẽ hôm đó tôi không nên đến lầu Phù Dung.” Nói đến đây, Thương Vân Tú cảm thấy ngay cả việc Phó Vinh Khanh ôm mình lúc này cũng không đúng.
Y tự động xếp mối quan hệ giữa Phó Vinh Khanh và Tống Linh Duật vào cùng một loại với mối quan hệ tương trợ lúc hoạn nạn, bên nhau qua những năm tháng bình yên như ngài Liêu và cảnh sát Tiêu. Vì vậy, hiện tại mọi thứ đều sai trái.
Y tiếp tục nói: “Ở phương diện này tôi thực sự rất ngốc nghếch. Nếu lúc đó huynh nói với tôi rằng huynh muốn ở riêng với ngài Tống, chỉ cần nói rõ một chút là được, hoặc dù không nói rõ thì đừng mời tôi đến, tôi cũng có thể hiểu. Có rất nhiều cách, nhưng huynh hết lần này đến lần khác lại chọn cách nói nước đôi rằng chỉ là giới thiệu bạn bè, khiến tôi cứ tưởng thật sự chỉ là bạn bè…”
Sau vài ngày bình tâm lại, Thương Vân Tú bỗng nhiên có thể hình dung rõ cảm giác của ngày hôm đó.
Lòng chua xót, nỗi đau từ bụng dưới lan tỏa đến tận chóp mũi, trong cổ họng như bị cắm một lưỡi dao sắc bén, ngay cả hít thở cũng thấy nhói buốt.
Cảm giác nhói buốt khó chịu này thật sự không hề dễ chịu chút nào.
Phó Vinh Khanh có thể là công tử phong lưu, có thể thích gì làm nấy, cũng có thể muốn ở bên ai thì ở bên người đó. Điều kiện tiên quyết là đừng cho y tín hiệu giả rằng “Không có tôi thì không được”.
Đúng như Thương Vân Tú từng nói, y thực sự non nớt trong tình yêu, giống như một đứa trẻ chập chững học nói. Nếu có ai nói với y một cộng một bằng ba, y cũng sẽ tin, và không chút nghi ngờ mà ghi nhớ đáp án này trong lòng.
Tuy nhiên, cậu Phó cũng đâu mảy may quan tâm một cộng một bằng mấy.
Đây chính là nỗi cay đắng mà Thương Vân Tú không thể diễn tả bằng lời, cũng không có bằng chứng rõ ràng. Nhưng dường như cũng chẳng thể trách Phó Vinh Khanh, Thương Vân Tú cũng có thể tự nhận thấy bản thân y thiếu thốn rất nhiều tình yêu, trong lúc lơ đãng, Phó Vinh Khanh đã lấp đầy khoảng trống đó. Thế là, người sai lại hóa thành Thương Vân Tú.
Thương Vân Tú khẽ thở dài, y vén chăn đồng thời hất cánh tay Phó Vinh Khanh đang đặt trên người mình ra. “Chuyện quá khứ đã qua, tôi đoán thứ Nhị gia muốn hỏi không phải cái này.”
Y ngồi trên ghế sofa bên kia giường bệnh, dáng vẻ thẳng thắn, trên mặt không còn vẻ ngoan ngoãn hay tùy hứng, mà đã đeo lên chiếc mặt nạ mang tên “ông chủ Thương”.
“Tôi giết Dương Lũy là vì thù riêng, tôi nghĩ chắc hẳn Nhị gia cũng chẳng rảnh rỗi mà quan tâm đến nguyên nhân cụ thể. Mặt khác, chuyện liên quan đến Hồng Cẩm Văn, tôi cũng không biết nhiều hơn Nhị gia là bao. Dù thế nào, tôi cũng chỉ là người ngoài, những thứ liên quan đến danh lợi, địa vị xưa nay ông ta sẽ không để tôi nhúng tay vào.”
“Ừm.” Phó Vinh Khanh chống cằm, nghiêng người tựa trên giường bệnh nhìn y. Tâm trạng hắn phức tạp nên không muốn nói đến những việc này. “Tôi không hỏi những thứ đó, bây giờ tôi muốn hỏi về em.”
“Hỏi về tôi?” Thương Vân Tú lắc đầu. “Tôi thực sự chẳng có gì thú vị. Những năm nay tôi luôn cố gắng vươn lên chỉ vì muốn được Hồng Cẩm Văn coi trọng, nhưng Nhị gia cũng thấy rồi đấy, tôi đã phí hoài bao nhiêu năm trời.” Y chỉ vào băng gạc trên đầu. “Đây chính là thành quả tôi nhận được.”
“Không phải cái này.” Phó Vinh Khanh nói thẳng. “Những việc làm ăn cứ chờ khi đầu em lành lặn rồi nói tiếp, hôm nay chúng ta chỉ nói về em thôi.”
“Cảnh sát phía dưới và Dương Lũy thì sao? Huynh cũng không hỏi à?”
“Cái đó cũng chờ khi vết thương của em lành rồi nói.”
Thương Vân Tú không hiểu nổi hắn, mơ hồ gật đầu. “Vậy mời Nhị gia nói.”
“Ngày đó em đang nghĩ gì? Tôi muốn nghe lời thật lòng của em.”
“Gì cơ?” Thương Vân Tú vẫn chưa hiểu rõ lắm.
“Tôi phớt lờ em, chỉ lo nói chuyện với Tống Linh Duật, rốt cuộc trong lòng em đang nghĩ gì?” Phó Vinh Khanh xoay người ngồi xuống trước mặt y, không còn vẻ thiếu đứng đắn như thường ngày, cũng không hề thô lỗ đụng chạm y. Hắn lịch sự, có chừng mực, cứ như thể con người lúc này mới là tính cách thật sự của hắn: lý trí, tôn trọng, trưởng thành và kiên nhẫn.
Thương Vân Tú: “Không nghĩ gì.”
Phó Vinh Khanh không tin: “Hôm nay tôi tìm em rất lâu. Không, là mấy ngày nay vẫn luôn tìm em, điều tôi muốn hỏi nhất chỉ có cái này. Rốt cuộc em thấy tôi thế nào và thái độ của em đối với tôi?”
Thương Vân Tú bị hắn hỏi đến mức lòng vừa hoảng loạn vừa bối rối, y giả vờ đau đầu, ôm miếng băng gạc trên trán, rủ mắt ngậm miệng không chịu trả lời.
Phó Vinh Khanh cũng không sốt ruột, im lặng chờ đợi câu trả lời từ y.
Thời điểm hỏi vấn đề này không đúng, Thương Vân Tú nghĩ thầm trong lòng.
Từ khi không còn cha mẹ, y sống trong cảnh hoang mang vô định, điều y xác định rõ ràng nhất là muốn báo thù rửa hận. Sau này Phó Vinh Khanh mạnh mẽ xuất hiện, y sẵn sàng thừa nhận tình yêu đang ngày một lớn dần này, nhưng thời cơ lại không đúng. Y bằng lòng thừa nhận nhưng cũng không bằng lòng chấp nhận.
Từ ngày nhìn thấy ngài Tống, Thương Vân Tú đã hạ quyết tâm sẽ không ảo tưởng, không cố gắng, không yêu cầu. Y không cần gì hết.
“Ý kiến gì à?” Thương Vân Tú như đã suy nghĩ nghiêm túc, cuối cùng lạnh nhạt cười. “Tôi xem Nhị gia như vị khách cao quý nhất, bạn bè trong giới kinh doanh, thậm chí có lúc còn là tri kỷ. Ở mọi phương diện, Nhị gia gần như đè bẹp tôi, tôi muốn ở gần huynh một chút, gần đèn thì sáng, nói không chừng một ngày nào đó tôi có thể học được chút bản lĩnh hữu ích. Chỉ thế thôi…”
“Chỉ thế thôi sao?”
“Ừm.”
“Nói dối!”
Thương Vân Tú không nhìn hắn, trái tim treo lơ lửng trong lồng ngực không cho phép y đối mặt, y nhất định sẽ rụt rè, trốn tránh, sẽ cảm thấy khổ sở.
“Được, em quanh co lòng vòng với tôi phải không?” Phó Vinh Khanh dứt khoát nói thẳng. “Em chỉ cần trả lời có thích tôi không, nhìn tôi mà trả lời.”
Thương Vân Tú nhìn hắn. “Không thích, cho tới bây giờ cũng không thích. Không biết vì sao Nhị gia lại sinh ra ảo giác, tôi rất xin lỗi.”
“Không thích chắc chắn là yêu.”
“Không yêu.” Thương Vân Tú sửa lời hắn.
“Không thích thì thử thích, không yêu có thể lập tức bồi dưỡng, thiếu cái gì bây giờ bổ sung cái đó ngay.” Phó Vinh Khanh không thèm nói lý lẽ, gằn từng chữ một. “Yêu hay không yêu, em cũng là của tôi.”
“Huynh làm thế để làm gì?” Thương Vân Tú không nhìn thấu được hắn, cuối cùng cũng nghĩ ra được lý do hợp lý nhất. “Chẳng lẽ từ trước đến nay Nhị gia chưa từng bị từ chối nên không cam tâm?”
“Thương Vân Tú!” Mặt Phó Vinh Khanh đầy vẻ không vui, hắn khoanh tay dữ dằn cảnh cáo y. “Em biết tôi không có ý này, nếu còn nhắc đến mấy thứ vô dụng nữa, tôi sẽ tiếp tục tét mông em.”
Thương Vân Tú nhìn hắn, bàn tay trong tay áo cuộn lại, nắm chặt. Y biết Phó Vinh Khanh muốn nghe gì, đồng thời cũng biết mình muốn nói gì.
“Tôi cảm thấy Nhị gia rất tốt, ngài Tống cũng tốt, hai người ngồi cạnh nhau vô cùng xứng đôi, nhìn rất đẹp đôi.”
“Cái gì?”
Hiển nhiên đây càng không phải thứ Nhị gia muốn nghe, hắn tức giận đến mức cau chặt mày, tóm lấy chủ nhân của mấy câu nói hươu nói vượn, cố ý dùng một tay đỡ lấy phần đầu đang bị thương. “Lại đây, lặp lại lần nữa cho tôi, ai xứng đôi với ai, ai với ai nhìn đẹp đôi hả!”
“Đau.” Thương Vân Tú nhăn mặt, không giống như giả đau giả khổ, hốc mắt ướt át, hai hàng nước mắt lăn dài.
Phó Vinh Khanh luống cuống tay chân, bàn tay càng nới lỏng hơn. Thương Vân Tú kéo cánh tay đang bị nắm của mình ra, nói. “Sao cậu Phó lại hùng hổ dọa người thế, huống chi trên người tôi còn có vết thương…”
“Đúng, em có vết thương.” Nhị gia cởi hai cúc áo trên bộ quần áo bệnh nhân, cúi đầu hôn lên lồng ngực y.
Vừa mới chạm vào, hô hấp của Thương Vân Tú đã trở nên dồn dập, y nắm lấy phần gáy sau của đối phương muốn kéo người ra. Y càng đẩy, Nhị gia càng há miệng cắn y. “Tôi không tin em không có cảm giác, Thương Vân Tú, tôi không tin.”
“Phó Vinh Khanh, khoan đã…”
Thương Vân Tú nuốt nước bọt, nhắm mắt lại, mặt mũi đầy vẻ muốn từ chối. Phó Vinh Khanh ác liệt nhéo vào chỗ mềm mại của y để uy hiếp, ôm lấy đầu y kề sát tai mà hỏi. “Thương Vân Tú trả lời tôi, em không có cảm giác sao?”
Thương Vân Tú đang run rẩy, vừa hoảng loạn vừa sợ, làm sao lại không có…
“Đừng mà… Phó Vinh Khanh, đừng như vậy…” Thương Vân Tú không thể đẩy hắn ra, trái tim đập loạn nhịp vì sự va chạm của hắn. Tai y cũng vậy, rõ ràng không có âm thanh nào nhưng y lại nghe thấy tiếng thiên quân vạn mã cùng xông lên. Tất cả nước mắt có thể tuôn ra đều hóa thành mồ hôi nóng hổi, y nóng quá, nóng đến không thở nổi, nóng đến tim đập nhanh liên hồi.
Lúc Thương Vân Tú chuẩn bị chịu thua, sức nặng trên người y đột nhiên biến mất, nhưng ngay sau đó nơi yếu mềm nhất của y lại được bao bọc bởi hơi ấm chết người. Y đã mất hết sức lực, không có gì bất lực hơn khoảnh khắc này, một chút gió thổi cỏ lay cũng khiến y nơm nớp lo sợ.
Phó Vinh Khanh thật sự là tên khốn nạn, kẻ phóng đãng không biết nói lý lẽ. Thương Vân Tú hận hắn, bị hắn khống chế, cùng hắn đắm chìm.
Ngón tay của y luồn vào tóc Phó Vinh Khanh, không dám dùng sức.
Chuyện này vừa hoang đường vừa khó chịu, y chung quy chỉ là kẻ phàm tục, y muốn, cho dù có khóc đến mức nghẹt thở cũng vẫn muốn.
Nhị gia cố ý bắt nạt người ta đến khóc, nhìn đôi mắt đẫm lệ mà thỏa mãn vô cùng. Hắn dùng ngón tay cái lau sạch vết dịch nóng ướt trên miệng, cười nói. “Miệng cứng thế này, chẳng phải lúc khóc cũng rất đáng thương sao?”
Thương Vân Tú vẫn chưa hoàn hồn, mái tóc dính trên trán ướt đẫm mồ hôi, nhịp tim như dán bên tai, cùng chung nhịp với hô hấp.
Cảm xúc phức tạp hòa lẫn với sự xấu hổ và giận dữ. Thay vì hận Phó Vinh Khanh, Thương Vân Tú càng muốn tự tát mình một cái. Y thích người này, một lần nữa xác định rằng mình thích…
Phó Vinh Khanh không biết y đang suy nghĩ gì, hắn thăm dò nhích tới. Thương Vân Tú cảm nhận được hơi thở phả vào mặt mình, quay đầu gần như chạm vào chóp mũi của Phó Vinh Khanh. Y biết có thể đối phương sẽ hôn mình nên ngửa cằm ra sau, nửa gương mặt chìm trong đống chăn.
“Tôi không chỉ muốn mấy thứ này trên người em, chờ vết thương lành rồi em sẽ biết.”
Không cần vết thương lành, bây giờ y đã biết.
“Phó Vinh Khanh.” Thương Vân Tú suy nghĩ vẩn vơ, bị vây hãm trong sự chán chường nửa ngày, sau đó bình tĩnh nói. “Tôi muốn đến một nơi.”
“Chỗ nào?”
Thương Vân Tú không nói.
“Tôi đi cùng em, nếu không thì tôi không cho em đi.”
“...”
“Dưới lầu toàn là cảnh sát, hiện tại chỉ có tôi có thể che chở cho em.” Phó Vinh Khanh trông thấy vẻ do dự trong mắt y, càng nghĩ càng cảm thấy đáp án khác thường của Thương Vân Tú đã nổi lên mặt nước, thế là hắn thúc giục. “Suy nghĩ thế nào rồi?”
Thương Vân Tú nhìn căn phòng không có cửa sổ, thở dài thỏa hiệp.
Tác giả có lời muốn nói:
Phó Vinh Khanh: Vợ tôi cũng thích tôi!
Tác giả: Con thật sự rất giống mãnh thú hồng thủy.
Thương Vân Tú: Chuẩn luôn.