Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng bệnh không có cửa sổ lại bị đóng chặt cửa chính, Thương Vân Tú cảm thấy khó thở, y nằm lì trên giường bệnh mặc cho Phó Vinh Khanh ôm mình.
Nhị gia sai người mang quần áo đến để y thay rồi dẫn y xuống lầu.
“Em phải nằm viện ít nhất một tuần.” Phó Vinh Khanh như ôm một món bảo bối quý giá, yêu thích không rời, một tay xoa vành tai y, tay kia cũng không yên phận mà vuốt ve mặt, sờ eo y.
Một là hắn mặt dày, hai là hắn không nhịn được. Bảo bối ngay trước mắt, lại còn không mặc quần áo, nếu nhịn được thì hoặc là có vấn đề, hoặc là quá thương người ta. Nhị gia muốn là vế sau nên hành động cũng khá thành thật.
Trong vòng mấy phút, Phó Vinh Khanh đã dụ dỗ Thương Vân Tú ba lần, bảo y chạm vào hắn, nhưng Thương Vân Tú đỏ bừng mặt không chịu. Nhị gia có cách của mình, hắn nắm lấy tay y, tay nắm tay cùng vuốt ve.
Trên giường, hắn lại nghiêm mặt hỏi: “Sau khi rời khỏi Tường Nhạc Hối em có chỗ ở chưa?”
“Có rồi.”
“Ngõ Tứ Long à?” Phó Vinh Khanh nghe đến đó liền lộ rõ vẻ ghét bỏ, không chờ y trả lời đã thẳng thừng ngăn cản: “Không cho phép em ở ngõ Tứ Long, không có chỗ ở thì ở với tôi, tôi chăm sóc em.”
Thương Vân Tú ngẩng cằm lên, vẻ mặt lạnh nhạt, bàn tay khẽ bóp chỗ đó của hắn một cái rồi rút tay về.
Nhị gia đau đến cúi gập người nhưng vẫn nói: “Tôi không cho em đi, đi một lần tôi đánh một lần, tôi nói được thì làm được.”
“Đó là nhà của tôi.”
“Từ bây giờ không còn là nữa.”
Thương Vân Tú im lặng. Trước kia có thể về, bây giờ… Ít nhất trong khoảng thời gian này không thể đến ngõ Tứ Long nữa. Phó Vinh Khanh ngoài miệng không nhắc câu nào nhưng có thể trong lòng đã hiểu rõ mọi chuyện. Thương Vân Tú không thoải mái, cũng vì hiểu sự nhiệt tình không rõ từ đâu của hắn mà không thoải mái. Trong lòng y khó chịu, không muốn đối mặt.
Phó Vinh Khanh dựa vào cái gì chứ? Mà mình có tư cách gì? Lòng y hai ngày nay luôn ngổn ngang, tình cảm này đối với y phức tạp hơn bất cứ thứ gì. Lúc trước không nghĩ đến nên y cho là không cần, bây giờ đã gặp nên vừa luống cuống vừa không biết phải làm sao.
Thương Vân Tú nghĩ đi nghĩ lại, không thể hiểu nổi Phó Vinh Khanh thích y ở điểm nào.
Hay nói cách khác, hắn chỉ muốn chơi đùa một chút.
Đúng vậy, có lẽ chỉ muốn chơi đùa một chút. Từ lần đầu tiên gặp mặt Nhị gia đã nói rồi, chuyện này có gì lạ đâu. Tất cả những gì hắn làm hiện tại đều không kỳ quái.
“Thật ngột ngạt.” Nằm lâu một tư thế, cánh tay Thương Vân Tú mỏi nhừ, ngay cả khi phải chủ động cuộn tròn trong lòng Phó Vinh Khanh, y cũng muốn cựa quậy một chút. Y đổi tư thế xong thì nói: “Tôi không muốn ở trong phòng bệnh này, không có cửa sổ rất ngột ngạt.”
“Là ai nói muốn nhảy cửa sổ?” Nhị gia muốn nói cho y nghe, không chỉ nói mà còn nói rất rõ ràng: “Nơi này là tầng hai. Nếu như em nhảy xuống thì khả năng bị tàn phế rất lớn, cụt tay cụt chân tôi có thể chấp nhận, chỉ sợ ngã đến ngớ ngẩn, sau này cưới em về, người ta sẽ bảo tôi bắt nạt kẻ ngốc.”
“Anh…”
“Tôi thì sao nào?”
Thương Vân Tú không cãi lại được hắn nên trừng mắt nhìn. Hai người vừa hay bốn mắt chạm nhau, muốn gần gũi cũng không cần cố gắng thay đổi vị trí, chỉ cần nhấc cằm lên là có thể hôn nhau.
Nhưng đã qua một ngày, Thương Vân Tú bị người trước mặt mạnh mẽ áp chế, dù có mạnh miệng mắng hay từ chối cũng đều vô dụng, e rằng không có tác dụng gì với Phó Vinh Khanh, hắn cố chấp không chịu khuất phục!
Thương Vân Tú không tránh, chỉ nhắm mắt lại, thở nhẹ nhàng. Phó Vinh Khanh cũng không thừa cơ sàm sỡ y, hắn đưa ngón cái lên xoa thái dương cho y. Cứ thế khiến thần kinh y thả lỏng, cơn buồn ngủ cũng ập đến.
“Tú Tú, em ở bên tôi đi.” Phó Vinh Khanh dỗ dành nói: “Tôi không thể sống thiếu em được.”
Đúng lúc quần áo được mang tới, Thương Vân Tú không lên tiếng, y cầm quần áo đi vào phòng tắm, khóa chặt cửa lại. Thế là Nhị gia dựa vào cửa, phàn nàn y khóa cửa là khách sáo, sau đó lại hỏi y muốn ăn gì, đã sắp tới giờ cơm rồi. Không thấy y trả lời, hắn lại hỏi y muốn đi đâu, không đi không được sao?
Thương Vân Tú chỉ trả lời câu hỏi cuối cùng: Nghĩa trang Lan Sơn.
Lúc đến trời đã tối, Thương Vân Tú không cho phép Phó Vinh Khanh đi theo vào, Nhị gia đồng ý, hắn châm một điếu thuốc, dựa vào xe chờ đợi. Khoảng nửa giờ sau, trong nghĩa trang có người đi ra. Nhị gia bước vài bước tới đón người, ánh đèn đường không sáng lắm nhưng vẫn có thể nhìn thấy hốc mắt Thương Vân Tú đỏ bừng lên.
Trái tim của hắn chững lại một nhịp, Thương Vân Tú khóc sao?
Phó Vinh Khanh há miệng định hỏi nhưng rồi lại thôi, ngồi vào xe rồi ra lệnh tài xế lái xe.
Có lẽ Thương Vân Tú mệt mỏi, y nhắm mắt dựa vào cửa kính xe. Con đường đến nghĩa trang Lan Sơn quanh co, nhiều khúc cua gấp. Nhị gia kéo y ôm vào lòng: “Ngủ đi, tôi không quấy rầy em.”
Thương Vân Tú khẽ đáp, ngay cả khi ngủ y cũng biết Phó Vinh Khanh hôn mình mấy lần.
Bên phía bệnh viện, người của đồn cảnh sát đã rút đi từ lâu, dưới bậc thang chỉ có một mình Đường Dật.
Phó Vinh Khanh ôm y lên lầu, suốt dọc đường không cho Đường Dật nói chuyện, sau khi vào phòng để y nằm yên mới hỏi: “Tiêu Đình Xuyên nói thế nào?”
“Cảnh sát Tiêu nói đây là việc bí mật của đồn cảnh sát, không tiện tiết lộ ra ngoài. Nếu ngài thực sự muốn biết thì sáu giờ chiều mai đến biệt thự của ngài Liêu tìm hắn ta.”
“Hắn ta còn lòng vòng với tôi à?” Phó Vinh Khanh tặc lưỡi một tiếng, muốn mắng cũng không mắng nên lời.
“Tôi nghĩ việc ngài giao không làm được chuyện này thì cũng phải làm chuyện khác, vậy nên tôi đã mời ông lão bán bánh hành đến cho ngài.”
“Ở đâu?”
Khách sạn Tứ Quý.
Ông cụ suýt nữa đã gọi hẳn một bàn Mãn Hán Toàn Tịch, cắm đầu ăn như hổ đói.
Chiều hôm qua không gặp ông lão này, hôm nay lại gặp. Tuổi tác lớn hơn một chút so với tưởng tượng của Phó Vinh Khanh, cũng có thể do bộ râu trắng của ông cụ khiến hắn tưởng vậy.
Mặc kệ đối phương có hút thuốc hay không, Phó Vinh Khanh vẫn rút một điếu thuốc đưa sang. Tay ông lão đầy dầu mỡ, nhận điếu thuốc xong thì kẹp lên vành tai mình, sốt ruột vẫy tay: “Canh, canh, đưa canh cho tôi.” Miệng ông cụ đầy thịt, hẳn là bị nghẹn.
Đường Dật múc hai muỗng canh gà đưa cho ông cụ: “Ông ăn từ từ thôi, có ai giành đâu.”
“Ngon lắm!” Ông lão giơ ngón cái lên, uống hết nửa bát canh gà mới miễn cưỡng nuốt trôi hết đồ ăn trong miệng, sau đó ông cụ lại tiếp tục nhét đồ ăn vào miệng, hệt như quỷ chết đói…
Phó Vinh Khanh không nói lời nào, liên tục suy nghĩ về ông lão này, cố ý chờ ông cụ ngừng ăn một chút mới hỏi: “Ông biết Thương Vân Tú?”
“Thương gì cơ, ai vậy?” Có vẻ như đây là lần đầu ông lão nghe cái tên này. Ông cụ vừa hỏi vừa dùng lưỡi đẩy miếng thịt vụn dắt trên răng, không lấy ra được thì trực tiếp dùng miếng xương gà trên bàn cạy ra.
“Ông không biết?” Phó Vinh Khanh không tin, bèn gật đầu hỏi chuyện khác: “Dương Lũy thì sao, ông có biết Dương Lũy không?”
“Gã à, trước nay ăn bánh của tôi đều không trả tiền!” Ông lão tức giận ném miếng xương gà trên tay đi, chà hết mỡ dính trên tay lên quần áo mình. Ông cụ lấy một túi vải thô luôn mang theo bên mình ra, mở ra rồi móc ra một quyển sổ bóng dầu.
Ông lão mở ra chỉ cho Phó Vinh Khanh xem, trong mấy trang sổ sách đầy chữ viết xiêu vẹo toàn là tên của Dương Lũy.
“Ông thật sự không biết Thương Vân Tú?” Phó Vinh Khanh liếc nhìn quyển sổ kia: “Tiêu Đình Xuyên, cảnh sát Tiêu thì sao, ông biết không? Là hắn ta bảo tôi đến hỏi ông.”
“Cảnh sát Tiêu?” Ông lão như chợt nhớ ra: “Biết chứ, tôi biết cảnh sát Tiêu, là ân nhân cứu mạng con gái tôi.”
Đường Dật hỏi: “Con gái ông ở đâu?”
“Không thấy nữa.” Ông lão nhếch môi cười.
“Nói linh tinh gì vậy.” Phó Vinh Khanh hơi mất kiên nhẫn, thế là không muốn ngồi đây lãng phí thời gian nữa. Hắn nhớ tới buổi tối Thương Vân Tú chưa ăn gì nên gọi nhân viên phục vụ đến chọn vài món đóng gói mang về.
Ông lão kia cũng đóng gói, ông cụ nhét hết thịt gà, thịt vịt chưa ăn hết vào cái túi vải thô kia.
Phó Vinh Khanh thấy vậy nhíu mày, không cho ông cụ nhét thêm nữa: “Muốn ăn thì lại đến, mấy nhà hàng quanh bệnh viện đều là của nhà họ Phó.” Nói xong hắn chuẩn bị đi, đưa hết số tiền mình có cho ông lão, sau đó còn phủi miếng thịt vụn trên cổ ông lão xuống, nói: “Ăn no thì về nhà, lớn tuổi thế này rồi còn bán bánh gì nữa, không có tiền thì đến nhà hàng này lấy, bọn họ sẽ cho ông.”
“Cậu tốt quá, Bồ Tát sống, cậu đúng là người tốt!” Ông lão không thèm giấu đồ ăn nữa, chỉ cầm tay Phó Vinh Khanh mãi không buông: “Người tốt sống lâu trăm tuổi, người tốt nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Phó Vinh Khanh sầm mặt rút tay về, vội vã ra ngoài. Ông lão tỏ vẻ không muốn lãng phí, tiếp tục ăn thức ăn trên bàn.
Đường Dật chu đáo múc một bát canh cho ông cụ rồi mới đi ra ngoài, lúc xuống lầu thì thấy Nhị gia đang rửa tay, dùng khăn giấy lau tay.
“Gia, ngài thật tốt, rất có tình người!” Đường Dật hơi xúc động: “Ông cụ tuổi đã cao còn bôn ba mưu sinh, đúng là đáng thương.”
Có vẻ Phó Vinh Khanh cũng không nghĩ vậy, chỉ liếc nhìn anh ta không nói gì. Chờ khi đồ đóng gói xong mang lên, ngồi vào xe Phó Vinh Khanh mới lên tiếng: “Răng trong miệng ông lão kia được nạm vàng, sắc mặt hồng hào. Ông ta mặc đồ rách rưới nhưng không có mùi lạ, móng tay cắt tỉa gọn gàng, chứng tỏ bình thường là người cực kỳ thích sạch sẽ. Nhưng cậu nhìn bộ dạng vừa nãy của ông ta đi, xem có giống người tinh tế không?”
“Không giống…” Đường Dật gãi đầu: “Ý của ngài là?”
Phó Vinh Khanh cười gằn: “Ông lão lừa đảo!”
“Ông ta lừa chúng ta?” Đường Dật không hiểu: “Không thù không oán, còn mời ông ta ăn cơm. Sao lại lừa chứ…”
“Còn có chuyện không muốn nói.”
Cách nói này khiến Đường Dật hiểu ra vì sao Nhị gia của anh ta lại đột nhiên tốt bụng: “Vừa rồi ngài cố ý sao?”
“Ăn của người miệng mềm, phải xem miệng ông ta có mềm không.” Phó Vinh Khanh lười nói tiếp với anh ta, quay lại chuyện chính: “Đi dọn dẹp biệt thự Dương Lâm đi, Tú Tú không muốn ở bệnh viện, hai ngày nữa tôi sẽ dẫn y qua đó, chỗ đó yên tĩnh, tốt cho việc dưỡng bệnh.”
“Được.”
“Ồ! Bài báo!” Đường Dật nhớ ra chuyện này, anh ta lấy tờ báo hôm nay mở ra cho hắn xem: “Mới phát hành, nói Dương Lũy tự sát.”
Phó Vinh Khanh vò nát tờ báo, khi thấy hai chữ “chết đuối” thì bật cười.
Người đầy lỗ đạn mà lại chơ mắt nói là tự sát. Bởi vậy có thể biết rõ Tú Tú nhà hắn có bản lĩnh lớn đến mức nào.