Chương 4: Không giống như lời nói dối

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 4: Không giống như lời nói dối

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thành Bình Dương về đêm, ngoài những kĩ viện trên phố Đông Hưng còn sáng đèn rực rỡ, khắp nơi khác đều chìm trong bóng tối dày đặc.
Đêm nay, Phó Nhị gia bao trọn lầu Phù Dung. Cửa phòng vừa đóng lại, một người đàn ông mặt mũi bầm dập bị ném thẳng vào trong.
Mũ của gã đã rơi mất, mái tóc ướt đẫm mồ hôi bết vào da đầu, hai tay bị trói chặt ra sau lưng, nửa bên mặt áp xuống nền đất lạnh lẽo, để lại một vệt màu nâu đỏ.
Người đàn ông 'đánh xe' này chính là Nghiêm Vũ, một thủy thủ của nhà họ Phó, kẻ đã khiến Phó Vinh Khanh phải đau đầu suốt gần nửa tháng qua. Vào đêm chiếc thuyền chở hàng của nhà họ Phó bị phát hiện có vàng giả, Nghiêm Vũ đã bỏ trốn. Từ đó về sau, gã cứ như mèo vờn chuột, trốn tránh khắp nơi.
Đường Dật giẫm mạnh lên lưng Nghiêm Vũ, thanh dao găm sắc bén lướt qua mặt gã, khiến gã hoảng sợ trợn trừng mắt, giãy giụa cầu xin tha thứ liên tục.
"Không phải chạy giỏi lắm sao?" Đường Dật dùng sống dao vỗ vào mặt gã, hỏi: "Còn chạy nữa không?"
Điếu thuốc đang cháy dở trên tay Phó Vinh Khanh sắp tàn, hắn dụi tắt rồi ném vào gạt tàn, ánh mắt dừng lại trên người Đường Dật đang tức giận, nói: "Đừng dọa người ta, chúng ta mời khách đến uống rượu, chứ đâu phải thổ phỉ lưu manh, cất dao đi."
Phó Vinh Khanh đứng dậy, bước tới ngồi xuống trước mặt người đánh xe. Hắn tặc lưỡi, cười cợt nói: "Sao lại đánh khách của tôi ra nông nỗi này?"
Người đánh xe nhìn chằm chằm Phó Vinh Khanh, răng nghiến ken két. Đường Dật hơi siết chân xuống: "Mày nhìn ai đấy?"
Phó Vinh Khanh đưa tay ra hiệu cho Đường Dật thu chân lại, rồi lấy một chiếc khăn tay trắng tinh từ trong túi ra, lau vết máu đen trên mặt Nghiêm Vũ.
Hành động dịu dàng đó khiến hắn trông thật giống một người tốt.
Phó Vinh Khanh trách gã: "Anh xem anh kìa, sao mấy ngày nay vừa thấy tôi là đã bỏ chạy rồi, nếu không chạy thì đâu đến nỗi bị đánh thành thế này?"
"Các người muốn gì!" Nghiêm Vũ bị gãy mấy cái răng, giọng nói ngọng nghịu, phát âm không rõ ràng.
"Tôi muốn gì ư?" Phó Vinh Khanh mím môi cười một tiếng, ném chiếc khăn dính máu đi: "Rương vàng giả trên thuyền là ai bỏ vào? Nếu anh không nói, hôm nay tôi sẽ lấy đi nửa cái chân của anh. Còn nếu anh nói, tôi sẽ cho anh một trăm đồng đại dương."
Nghiêm Vũ đảo mắt, lựa chọn im lặng không đáp.
"Nói!" Đường Dật tức giận đạp một phát vào bụng Nghiêm Vũ.
Nghiêm Vũ rên lên rồi cuộn người lại. Phó Vinh Khanh ngăn cản: "Đường Dật, đừng bạo lực như vậy, làm người phải văn minh." Hắn nhẹ nhàng siết lấy cổ Nghiêm Vũ, cười nói: "Cho tiền cũng không cần, để tôi đoán xem tại sao nào."
Phó Vinh Khanh ngừng cười, giọng điệu dần trở nên lạnh lẽo: "Anh có người chống lưng, ông ta cho nhiều tiền hơn tôi hoặc anh khá sợ ông ta. Phải không?"
Tròng mắt Nghiêm Vũ khẽ đảo, Phó Vinh Khanh bắt được chút khác lạ trong khoảnh khắc đó, hắn nói tiếp: "Bất kể anh đang giữ bí mật cho ai, chỉ cần anh chịu nói ra, tôi sẽ bảo vệ anh dù cho bọn họ đe dọa anh, thế nào?"
"Tôi không tin!" Nghiêm Vũ cắn răng nói: "Các người đều như nhau, sớm muộn cũng sẽ lấy mạng của tôi!"
Phó Vinh Khanh thấy phiền, hắn siết chặt ngón tay: "Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, tính tình cũng không quá tốt."
Cảm giác nghẹt thở ập tới, cổ Nghiêm Vũ nổi gân xanh, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu rơi xuống. Gã đạp chân, cuối cùng vất vả lắm mới thốt ra được chữ "Tôi" trong cổ họng.
"Thật là không thức thời." Phó Vinh Khanh buông lỏng tay, hất người sang một bên. Hắn đứng dậy nhận khăn ướt Đường Dật đưa cho để lau tay: "Chuyện có thể giải quyết bằng vài câu, anh lại phải nếm chút khổ mới chịu từ bỏ."
Nghiêm Vũ chỉ lo há miệng hít thở không khí, Đường Dật thì xoay người cắt đứt dây thừng, cởi trói tay cho gã.
Lúc này Nghiêm Vũ mới nằm rạp trên đất dập đầu: "Chuyện vàng giả không liên quan tới tôi, tôi không biết gì cả. Tôi chỉ giúp Triệu Lục khiêng mấy cái rương lên thuyền, sau đó tôi không làm nữa vì sợ chuyện vỡ lở…"
Triệu Lục? Phó Vinh Khanh không có ấn tượng gì với cái tên này, hắn hỏi: "Đã không liên quan gì tới anh, vì sao vừa gặp tôi đã bỏ chạy?"
"Có người muốn lấy mạng của tôi, tôi không muốn chết, chỉ có chạy…" Nghiêm Vũ run rẩy nói: "Tôi thật sự không biết Triệu Lục bị ai sai khiến, có ba người khiêng cái rương, một người đã chết, Triệu Lục đang bị giam trong đồn cảnh sát, còn lại tôi… Chỉ sợ không sống được bao lâu…"
Phó Vinh Khanh nhíu mày: "Đồn cảnh sát?"
Đồn cảnh sát bắt được người, vì sao lại không thông báo với nhà họ Phó?
Nghiêm Vũ gật đầu lia lịa: "Ngoài người của Nhị gia, còn có một nhóm người khác muốn bắt tôi. Nếu không phải tôi chạy nhanh, tôi đã mất mạng từ lâu rồi… Nhị gia tha mạng!"
Phó Vinh Khanh như có điều suy nghĩ, nhìn vào mắt Nghiêm Vũ: "Đám người này là ai, anh biết không?"
"Là tay chân nhà họ Hồng."
...
Ánh trăng trải dài, in bóng cây đan xen tinh xảo.
Tiếng bánh xe cùng tiếng bước chân từ xa dần đến gần, xe kéo dừng lại ở cửa sau đồn cảnh sát Dân An.
Phó Vinh Khanh ăn mặc giản dị xuống xe, dùng mắt ước lượng chiều cao của bức tường.
Đường Dật đóng giả làm người kéo xe mồ hôi nhễ nhại, anh ta vừa lau mồ hôi vừa thở hồng hộc nói: "Gia, tôi vòng tới cửa chính canh cho ngài, nếu có biến, tôi sẽ giả tiếng mèo kêu để báo hiệu, ngài chú ý nhé."
"Không cần đứng canh, cậu kéo xe về lầu Phù Dung, tiện đường đi một vòng Tường Nhạc Hối, xem thử Thương Vân Tú đang làm gì."
"Nhưng một mình ngài…" Đường Dật lo lắng nói: "Đây là đồn cảnh sát, ai ai cũng có súng, lỡ như…"
"Suỵt."
Phó Nhị gia mượn cái cây bên đường, chỉ bằng vài ba bước đã leo lên tường cao. Nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống đất, hắn đã leo vào trong.
Đồn cảnh sát Bình Dương có tổng cộng bốn tòa nhà, nơi Phó Vinh Khanh muốn đến là tòa nhà thứ hai bên trái theo lối vào, tài liệu thẩm vấn và tin tức của phạm nhân đều được lưu trữ ở đây.
Nửa đêm, viên cảnh sát làm nhiệm vụ canh gác ngủ gật trong buồng. Phó Vinh Khanh nép vào tường, dọc theo bóng cây lần mò đến tầng dưới phòng chứa tài liệu rồi trèo vào bằng tay không.
Mà trước khi hắn vào, đã có một người ở đó.
Nghe thấy bên cửa sổ có tiếng động nhỏ, lòng Thương Vân Tú giật thót. Y nhanh chóng đọc xong số giấy tờ kia rồi thả đống tài liệu bị lật lộn xộn trên bàn về chỗ cũ, sau đó cầm thứ mình muốn và ra ngoài từ cửa khác.
Chưa tới năm phút sau, Thương Vân Tú quay người trở lại, đi tới gần cửa sổ, sợ bảo vệ không thấy.
"Ai đó!"
Người bảo vệ tuần tra cuối cùng cũng thấy bóng người, đèn pin rọi thẳng tới, cao giọng nói: "Có trộm, trên lầu có trộm!"
Phó Vinh Khanh vừa mới tới thầm mắng một câu rồi bước ra ngoài, không may thay hắn lại đụng phải "tên trộm" mà người bảo vệ kia nói. Người kia che mặt bằng vải đen, chuyên nghiệp hơn hắn một chút.
Mặc dù ngoài dự đoán nhưng hắn cũng có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra, Phó Vinh Khanh không nhiều lời đã nắm lấy cánh tay người kia rồi nhảy từ bệ cửa sổ tầng hai xuống.
Hiển nhiên người sau lưng chưa kịp chuẩn bị, y trật chân, đau đến ứa nước mắt.
Cảnh sát quát lớn: "Đứng lại! Tôi nổ súng cảnh cáo đấy!"
Người đang chạy không chỉ không ngừng mà còn chạy nhanh hơn. Phó Vinh Khanh trèo lên tường cao trước, sau đó quay lại kéo người phía dưới, thúc giục nói: "Đưa tay cho tôi, mau lên!"
Thương Vân Tú không còn lựa chọn nào khác, y dựa vào sự giúp đỡ của hắn thuận lợi bò lên tường, lại nhảy xuống khi chưa hề chuẩn bị chút nào, chân lại càng đau.
Sau lưng họ vang lên ba tiếng súng nhưng hai người không ai thèm quan tâm mà chạy vào con hẻm trong khu dân cư. Sau khi rẽ vào ba bốn lối rẽ thì tới ngõ cụt.
Phó Vinh Khanh kéo người lách mình vào sân nhà dân, con chó trắng trong sân giật mình sủa to không ngừng. Nhưng cảnh sát vẫn đuổi theo, Phó Vinh Khanh lại ra khỏi sân, ôm người chen vào khe hở giữa các tòa nhà, ẩn núp trong bóng đêm.
Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng hít thở bị đè nén. Tiếng bước chân rời rạc ngày càng gần, ánh đèn pin thoáng qua vài lần trong khe hẹp.
Một cảnh sát đi tới, ánh sáng đèn pin quét qua khe hẹp, nhìn thấy Phó Vinh Khanh thì sững sờ chốc lát.
Là em họ của hắn ta.
Đồng nghiệp đứng cách mấy mét thấy hắn ta đứng im, hỏi: "Đình Xuyên, bên của cậu có không?"
Tiêu Đình Xuyên nhìn Phó Vinh Khanh cảnh cáo, sau đó xoay người bỏ đi.
"Không có, chắc hắn không chạy qua bên này."
Bốn phía khôi phục sự yên tĩnh, Phó Vinh Khanh siết cánh tay Thương Vân Tú không cho y động đậy.
Hắn vươn tay giật miếng vải đen trên mặt y ra, tỏ vẻ kinh ngạc hỏi: "Tú Tú? Nửa đêm Tú Tú không ngủ, đến đồn cảnh sát làm gì?"
Thương Vân Tú hất tay hắn ra: "Anh thì sao? Anh đến đó làm gì?"
Phó Vinh Khanh nào chịu trả lời câu hỏi của y, hắn nắm nhẹ chiếc cằm tinh xảo của Thương Vân Tú, nâng lên một chút: "Tú Tú lấy gì vậy, cho tôi xem chút nào."
"Mới đi vào đã bị phát hiện, có thể lấy thứ gì?" Y tỏ vẻ vô tội, không giống như lời nói dối.
Nơi này thật sự quá chật, Thương Vân Tú bị ép dán lên người Phó Vinh Khanh, chỗ nào cũng thấy không thoải mái, y cười nhạt nhắc nhở: "Phó Nhị gia, tôi cho rằng đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện."
"Không tốt chỗ nào? Dưới ánh trăng đêm chỉ có hai ta, chính là nơi tốt để tán tỉnh." Phó Vinh Khanh giả vờ ôm eo y, nhẹ nhàng xoa xoa, dụ dỗ nói: "Tú Tú nghe lời nào, rốt cuộc em có lấy gì không?"
"Không lấy." Thương Vân Tú ngước mặt lên nhìn thẳng vào hắn: "Có thể buông ra không?" Y đè bàn tay trên eo lại, hiếm khi lộ vẻ không vui.
Cũng đúng lúc này, Phó Vinh Khanh s* s**ng đụng trúng một thứ. Hắn nhấc quần áo của y lên, đưa tay vào trong, chạm vào bụng y và lôi ra một cái phong bì màu vàng.
"Tú Tú còn lừa gạt tôi, uổng công tôi một lòng với em."
Thương Vân Tú nhíu mày, đưa tay giật vài lần nhưng không cướp được. Hai người đang lôi kéo nhau thì cũng ngã xuống.
Phó Vinh Khanh nằm bên dưới, cánh tay đè lên eo Thương Vân Tú không cho y ngồi dậy, hắn cười hỏi: "Thì ra Tú Tú thích k*ch th*ch, tôi còn chưa từng thử l*m t*nh trên đường đâu. Nhưng nếu em thích, có thể thử một lần."
"Phó Vinh Khanh!" Thương Vân Tú đấm một phát xuống đất ngay bên tai hắn: "Tôi biết anh muốn làm gì nhưng dùng cách này thật sự không có liêm sỉ."
"Mặc kệ có liêm sỉ hay không, có hiệu quả đều là cách tốt." Phó Vinh Khanh vui vẻ nhìn nét mặt đầy tức giận của y: "Ông chủ Thương, em nói xem?"
"Nhàm chán!"
Ông chủ Thương giãy giụa đứng dậy, sắc mặt ửng đỏ càng lúc càng rõ. Y nhẫn nhịn xúc động muốn đá Phó Vinh Khanh một phát, nhặt tấm vải bố trên đất lên rồi đi ra ngoài.
Phó Vinh Khanh cũng đứng dậy, xé phong bì ngay trước mặt y, bên trong là tờ giấy trắng đúng như dự liệu.
"Tú Tú, trêu tôi vui lắm à?"
Thương Vân Tú liếc sang, khập khiễng đi ra ngoài ngõ nhỏ. Phó Vinh Khanh đi theo bên cạnh y, khoanh tay, cười hờ hững: "Đồn cảnh sát ngấm ngầm giam giữ Triệu Lục, Tú Tú có biết không?"
Thương Vân Tú dừng bước, đứng lại vịn tường đứng thẳng, hỏi lại hắn: "Vậy anh biết vì sao đồn cảnh sát không nói không?" Không đợi hắn trả lời, y nói thẳng: "Bởi vì Triệu Lục chết rồi, chết trong đồn, bị người ta giết ngay dưới mí mắt của bọn họ."
"Khó trách…" Phó Vinh Khanh gật đầu: "Tú Tú vẫn chưa trả lời tôi, em đến phòng chứa tài liệu làm gì?"
Thương Vân Tú cười khẽ hỏi: "Nhị gia nghĩ sao?"
"Tôi đoán đúng, Tú Tú có thể hôn tôi một cái không?"
Vừa dứt lời, biểu cảm của y chợt cứng đờ. Phó Vinh Khanh không khỏi buồn cười, rốt cuộc y cũng còn nhỏ tuổi, dù có thâm sâu đến mấy cũng không giấu được cảm xúc.
Thương Vân Tú cụp mắt, giống như đang suy nghĩ có nên đồng ý không. Y dựa vào tường, cười nhẹ nói: "Được, Nhị gia nói thử xem, đúng thì hôn."
Câu trả lời này lại ngoài dự liệu của Phó Vinh Khanh, hắn không lộ chút sơ hở nào, nói thẳng: "Nghiêm Vũ là em cố ý thả đến chỗ tôi, em truyền tin tức Triệu Lục ở đồn cảnh sát cho tôi để tôi đến đó, đúng không?"
"Chứng cứ đâu?"
Phó Vinh Khanh lắc đầu nói: "Đoán thôi mà, làm gì có chứng cứ."
"Ừm, cũng đúng."
Thương Vân Tú cũng không phản bác suy đoán của hắn, ngoắc tay ra hiệu Phó Vinh Khanh tới gần mình. Tiếp đó, y bất ngờ hôn lên khóe môi của hắn.