29. Chương 29: Có phải Nhị gia đã giúp tôi?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 29: Có phải Nhị gia đã giúp tôi?

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Vân Tú nằm mơ. Khi tỉnh lại, y cảm thấy toàn thân như bị ngâm trong nước, lúc nóng lúc lạnh đan xen.
Vết thương sau gáy bị đè ép quá lâu khiến y nhói đau. Tỉnh táo hơn một chút, y vô thức nghiêng đầu tìm kiếm một bóng người. Mồ hôi lạnh trên trán trượt xuống, làm ướt đẫm chiếc gối ôm trắng tinh. Trong chăn nóng hầm hập, y mới nhận ra cơ thể mình đang vã mồ hôi lạnh.
Cửa sổ đều bị khóa chặt, không gian mờ ảo, chỉ có chiếc đèn ngủ đầu giường tỏa ánh sáng yếu ớt. Y không biết lúc này đã là mấy giờ rồi.
Nơi này quá đỗi xa lạ với y. Cảm giác chới với trong giấc mơ vẫn chưa tan biến, Thương Vân Tú vén chăn xuống giường. Khi mở cửa bước ra ngoài, hành lang trống trải chỉ có vài tia sáng hắt vào từ phía xa.
Y không biết mình muốn làm gì, chỉ nhanh chân chạy đến đó, như thể muốn thoát khỏi một điều gì đó, vô cùng vội vã.
"Tú Tú?"
Nhị gia đang đứng ở cầu thang. Hắn nhìn thấy đôi chân trần của y trước, rồi đến khuôn mặt hiện rõ vẻ bối rối. Hắn cũng giật mình, vội vã bước lên cầu thang hỏi han tình hình.
Khi nghe thấy hai tiếng "Tú Tú", Thương Vân Tú đầu tiên là kinh ngạc, sau đó y ngẩn người, không dám cử động, chỉ biết hít thở từng hơi một. Đến khi Phó Vinh Khanh lại gần, y sợ hãi lùi về sau, suýt nữa thì va vào thùng rác trong hành lang.
Phó Vinh Khanh nhìn thấy hốc mắt y ầng ậng nước, những giọt lệ vẫn chưa khô hẳn. Miếng gạc trên đầu y lỏng lẻo, tóc mái ngang trán rối bù, trên mặt và trán lấm tấm mồ hôi.
Đường Dật đang đi phía sau cũng dừng bước. Hắn rất tinh ý, cầm gói đồ ăn rón rén đi xuống cầu thang.
"Là tôi đây." Trên cánh tay Phó Vinh Khanh còn vắt chiếc áo khoác âu phục màu nâu đậm. Hắn cúi người đặt nó xuống đất, sau đó chầm chậm bước đến gần, đưa tay ra như sợ Thương Vân Tú sẽ kinh hãi. Đến khi chạm được vào vai y, hắn mới nhẹ nhàng dùng sức đỡ lấy y.
"Em nhìn xem, là tôi, không phải ai khác." Hắn nhẹ giọng an ủi, áp trán mình lên trán Thương Vân Tú. Vừa chạm vào, hắn không chỉ cảm nhận được mồ hôi ẩm ướt mà còn cả nhiệt độ cơ thể nóng hổi của y.
Phó Vinh Khanh biết y đang sốt, thế là hắn ôm lấy y, xoa xoa lưng, rồi mặt đối mặt kéo y vào trong phòng bệnh.
"Gặp ác mộng à?" Hắn cụp mắt liếc nhìn, giọng điệu vẫn dịu dàng, dùng cằm cọ lên mặt Thương Vân Tú như dỗ dành trẻ con: "Không sao đâu, giấc mơ chỉ là giả, tỉnh lại rồi sẽ biến mất thôi."
Hắn cứ nghĩ đối phương sẽ không để ý đến mình, không ngờ Thương Vân Tú lại ngoan ngoãn "ừ" một tiếng. Nhị gia nghe thấy, lòng lại mềm nhũn ra, vừa đau lòng vừa kích động, thuận thế hôn lên trán y: "Do tôi về muộn. Tôi mang cho em chút đồ ăn nhưng em ngủ say quá, không chịu ăn cơm cũng không chịu uống thuốc."
Thương Vân Tú hơi nghiêng đầu, nghiêm túc lắng nghe hắn nói. Y nghe nhưng lại không rõ hắn đang nói gì, bộ dạng vừa sốt ruột vừa khổ sở.
Nhị gia tiếp tục nói: "Từ giờ tôi sẽ không đi đâu nữa, chỉ ở bên cạnh em cho đến khi trời sáng nhé."
Lúc này Thương Vân Tú đã nghe rõ. Nước mắt do giấc mơ vẫn không ngừng chảy, y không thể khống chế nổi, như thể sau một giấc ngủ, chốt mở đôi mắt đã hỏng, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. Y nói: "Phó Vinh Khanh, tôi không muốn ở bệnh viện nữa."
Thường ngày ông chủ Thương nào có nói những lời nhu nhược yếu đuối như thế này. Trái tim lẫn đôi tai của Nhị gia đều mềm nhũn ra, thế là hắn cái gì cũng thuận theo lời y: "Vậy cùng tôi về Tam Cảnh viên nhé. Trong nhà có nhiều người hầu, tôi cũng yên tâm hơn."
"Không." Thương Vân Tú lắc đầu, buồn bã hít một hơi. Y nghĩ đến điều gì đó rồi chợt cụp mi. Về nơi nào? Hình như y không có nhà, không có nơi thật sự có thể đặt chân. Chốn tạm nghỉ không phải là nhà, y mãi mãi sẽ như một người ngoài...
"Em chọn đi. Dù sao tôi cũng không cho phép em về ngõ Tứ Long. Em đi đâu, tôi cũng sẽ đi cùng em.
Thương Vân Tú lại im lặng, bàn tay đặt lên vai Phó Vinh Khanh vân vê phần vải ấm áp trên áo sơ mi. Đôi mắt đào hoa ấy thoáng chút quyến rũ, bình thường nhìn ai cũng dịu dàng thâm tình, nhưng giờ đây lại mang vẻ u ám, yếu đuối đến mức khiến người khác không nhịn được mà đau lòng.
Như thể trong một khoảnh khắc nào đó, Phó Vinh Khanh bất chợt hoảng hốt. Bình thường hắn không để ý đến những chuyện giằng co, nhưng giờ đây chợt nhận ra Tú Tú năm nay chỉ mới hai mươi, nhỏ hơn hắn tận 8 tuổi, nhỏ hơn nhiều đến vậy. Lúc hắn đã có thể theo cha học cách tính toán sổ sách, Tú Tú mới chỉ là nhóc con bi bô tập nói.
Phó Vinh Khanh không khỏi thắc mắc, rốt cuộc Tú Tú mất cha mẹ khi nào, và từ khi nào thì bắt đầu một thân một mình?
Nhị gia ôm y chặt hơn một chút, đứng im một chỗ. Hai người giống như đang nấp trong một hành lang không có ánh đèn. Nhị gia nghiêm túc thì thầm hỏi y vì sao không muốn ở lại bệnh viện.
Thương Vân Tú đã tỉnh táo hơn, không còn nhiều phòng bị như trước nữa. Y vòng tay ôm lấy cổ Phó Vinh Khanh rồi cúi đầu dựa vào hắn, mỗi lần hít thở đều run rẩy. Y im lặng rất lâu mới nói: "Bệnh viện không cứu được cha mẹ tôi."
Bệnh viện không cứu được cha mẹ.
Một câu nói ngắn ngủi như vậy đã khiến hô hấp của Phó Vinh Khanh ngừng lại. Hắn không hỏi thêm gì nữa, chỉ quay người dẫn y xuống lầu.
Bên kia hành lang, Tiêu Đình Xuyên dựa vào lan can ban công, thò người ra ngoài nhìn. Chờ hai người xuống lầu, hắn ta mới quay lại nói: "Bây giờ ngài Liêu có thể yên tâm rồi chứ? Em đã nói Vinh Khanh là người tốt mà, hắn đối xử với ông chủ Thương rất tốt."
"Hắn quen biết Vân Tú từ khi nào vậy?" Từ nãy đến giờ Liêu Tẫn Khải vẫn luôn cau mày. Một tay đút vào túi xoa xoa đầu ngón tay, tay còn lại chặn ở ban công đề phòng Tiêu Đình Xuyên làm động tác gì đó nguy hiểm.
"Mới gần đây thôi."
Liêu Tẫn Khải: "Mới gần đây thôi, sao đã ôm đã hôn rồi?"
"Hay anh cứ nói thẳng ra là anh chướng mắt Vinh Khanh đi." Tiêu Đình Xuyên nghiêng đầu nhìn ngài Liêu: "Từ nhỏ Vinh Khanh đã nghe lời hơn anh trai hắn, bên cạnh không có một ai thân cận. Mấy danh tiếng xấu kia toàn là mánh lới dọa người thôi. Ngài Liêu có thể tin tưởng, chứ nếu anh đã có thành kiến, người khác chắc chắn cũng sẽ như vậy. Các người nghĩ thế là Vinh Khanh đã đạt được mục đích rồi sao?"
"Được thôi, chỉ mong hắn thật lòng tốt với Vân Tú." Liêu Tẫn Khải thở dài một hơi. Anh ấy vốn không thích xen vào chuyện của người khác, cũng không muốn vì chút chuyện nhỏ này mà cãi nhau với Tiêu Đình Xuyên. Chỉ cần xác định Vân Tú bình an là được rồi.
Mà dưới lầu, Thương Vân Tú lại không chịu phối hợp.
"Không đến Tam Cảnh viên, tôi không đi." Thương Vân Tú giãy giụa muốn thoát ra nhưng Phó Vinh Khanh giữ y rất chặt. Mãi đến khi kéo y lên xe mới buông ra, sau đó hắn chặn cửa xe lại, suy nghĩ mấy giây rồi cũng xoay người ngồi vào.
Đường Dật quay đầu muốn hỏi Nhị gia đi đâu, vừa đúng lúc nhìn thấy Nhị gia nhà mình dịu dàng ấm áp lấy khăn giấy lau mặt cho ông chủ Thương, vừa lau vừa hôn, vừa dỗ dành vừa nói về "Tam Cảnh viên".
"Em bị sốt, ở đó có điều kiện để chữa trị. Nếu không, cho dù không ở bệnh viện này thì cũng phải đến bệnh viện khác. Tôi có thể để mặc em bị sốt sao? Không thể nào."
"Phó Vinh Khanh…"
"Em sợ người nhà tôi nhìn thấy sao?" Phó Vinh Khanh nói: "Không đâu, Tam Cảnh viên rất lớn, tôi ở trong một góc riêng. Cha mẹ tôi muốn tìm tôi còn phải lái xe đấy."
Đường Dật mím môi nhịn cười.
Thương Vân Tú thì nửa tin nửa ngờ. So với bệnh viện, y nghĩ ngợi một hồi rồi cũng thỏa hiệp đến Tam Cảnh viên.
Dọc đường Phó Vinh Khanh toàn gợi chuyện để nói với y. Khi nói đến gánh hát thương hội, Thương Vân Tú nhìn thấy tờ Nhật báo Bình Dương được phủ trên hàng ghế trước.
Nếu là bình thường, không có chuyện gì lớn y sẽ không mua báo về xem, đương nhiên cũng không phải lần nào thấy cũng cầm lên đọc. Nhưng lúc này, y lại thấy cái tên "Dương Lũy" trên đó.
Nhị gia lải nhải nãy giờ ngừng miệng, cố ý quan sát phản ứng của y. Thương Vân Tú tập trung đọc nửa phút, lúc thả tờ báo xuống vẫn đầy thắc mắc: "Tự sát? Là nhảy sông tự sát sao?"
"Không phải sao?" Phó Vinh Khanh hỏi.
"Là tôi nổ súng giết, không phải tự sát."
Nhị gia vội vàng giơ tay bịt miệng y lại: "Nói tự sát thì là tự sát. Em xem em đi, sốt cao đến đần người rồi." Hắn dặn dò Đường Dật lái xe nhanh hơn chút, chậm nữa có người sẽ bị sốt đến hỏng đầu mất.
Thương Vân Tú vuốt ve tờ báo, mắt nhìn hắn lom lom. Chờ Phó Vinh Khanh buông tay, y cũng không nói gì nữa.
Đến Tam Cảnh viên, vì trời tối nên không thấy rõ cách trang trí. Thương Vân Tú ăn chút gì đó rồi bắt đầu truyền nước biển. Y nằm trên giường của Phó Vinh Khanh, yên lặng nhìn hắn ra vào phòng tắm, sau đó khoác áo choàng tắm, trên tay cầm chiếc khăn còn bốc hơi nóng hổi.
"Trên người có mồ hôi sẽ khó ngủ, tôi lau sơ cho em một chút."
Đúng là Thương Vân Tú hơi khó chịu nhưng vẫn từ chối hắn. Phó Vinh Khanh như không nghe thấy, lau tay, lau mặt, lau người cho y, bận rộn mất tầm mười phút mới nằm xuống.
"Nhị gia." Thương Vân Tú gọi hắn, do dự không biết có nên hỏi hay không. Phó Vinh Khanh không ép buộc y, nằm trong chăn ôm eo y nhẹ nhàng xoa bóp.
"Là Nhị gia giúp tôi sao?" Thương Vân Tú quay đầu lại, không cẩn thận lại cọ vào cằm hắn: "Tôi dặn Phúc Tường nhét người vào đại sảnh của Tường Nhạc Hối."
"Cái gì?" Phó Vinh Khanh không hiểu rõ lắm.
"Nhét vào đại sảnh, Dương Lũy phải chết ở đó để chuộc tội…" Thương Vân Tú không hiểu rõ, cũng không dám đối mặt với Phó Vinh Khanh: "Nhưng gã bị phát hiện ở ngoài sông, vậy là ai đã làm?"
"Không phải tôi làm, chúng tôi còn không tìm được gã mà."
"Không phải Nhị gia…" Thương Vân Tú nghĩ mãi không ra là ai đã làm, nhất thời không lên tiếng nữa.
"Tôi từng gặp một ông già, là người bán bánh rán hành, em biết không?" Phó Vinh Khanh hỏi.
"Ừm, tôi mua bánh của ông ấy mấy lần rồi."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó gì cơ?"
Mặt Thương Vân Tú lộ vẻ hoang mang, không giống như đang nói dối. Lần này Nhị gia hoàn toàn bối rối, sao y lại không biết? Không biết rốt cuộc ông già cao thâm khó lường như vậy muốn làm gì…
"Nhị gia?"
"Không có gì, đừng nhắc tới ông ta nữa, em ngủ đi."
Dứt lời, có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ nhẹ nhàng, không biết đã gõ bao lâu rồi giờ mới được nghe thấy. Phó Vinh Khanh hỏi một tiếng, người ngoài cửa nói: "Cậu chủ, lão gia và phu nhân gọi ngài đến phòng khách một chuyến."
Mấy giây sau, người hầu cuống quýt sửa lời: "Không cần ngài đi, họ đã đến đây rồi."