Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 5: Gương Mặt Đỏ Bừng
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Vinh Khanh nín thở, đầu óc trống rỗng trong giây lát.
Nụ hôn thoảng qua mùi hương đặc trưng của Thương Vân Tú.
Nghĩ đến đây, không hiểu sao hắn lại thấy hơi bứt rứt. Vốn dĩ nên cẩn trọng từng bước, giờ đây lại bất ngờ bị “trêu ghẹo”.
Phó Vinh Khanh lặng lẽ che giấu sự khác thường, trong lòng không cam tâm. Hắn mân mê nâng cằm Thương Vân Tú lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác như vẫn chưa thỏa mãn.
“Ván này, Tú Tú thắng rồi.”
“Khách sáo rồi.” Thương Vân Tú gạt bàn tay đang giữ cằm mình ra. Y không thích bị siết cằm, nhưng Phó Vinh Khanh lại ôm lấy vòng eo y, nói: “Cái chạm như chuồn chuồn lướt nước thì được gì, chẳng nếm ra mùi vị gì cả.”
“Nhưng Nhị gia chỉ nói hôn một cái, đâu có nói làm gì khác.” Đôi mắt Thương Vân Tú trong veo, lộ vẻ vô tội, nhưng chút vô tội ấy lại xen lẫn ý cười tinh quái, không biết y đang nảy ra ý đồ gì.
Phó Vinh Khanh cười trêu chọc, từ từ áp sát y, trông có vẻ muốn tiếp tục chuyện vừa rồi, hôn thêm lần nữa. Thương Vân Tú bị hơi thở nóng bỏng của hắn làm đỏ mặt, nhưng phía sau y là bức tường, không thể lùi được nữa, đành lặng lẽ nín thở.
Ngay khi nụ hôn sắp chạm đến, trong ngõ truyền đến tiếng phanh chói tai, sau đó là tiếng bước chân dồn dập vang lên. Sắc mặt Thương Vân Tú đột nhiên thay đổi, đẩy Phó Vinh Khanh ra.
“Có người đến.” Thương Vân Tú cúi đầu, dùng chiếc khăn đen che kín mặt, thắt nút lại. Y chạy vài bước thì thấy mắt cá chân phải hơi nhói lên, lảo đảo suýt chút nữa ngã sấp mặt. Y cắn răng túm lấy Phó Vinh Khanh đang ở bên cạnh, kéo hắn vào căn nhà có tiếng chó sủa, đi thẳng ra cửa sau.
Chân y không thể trèo tường, cánh cửa duy nhất lại có một chiếc khóa sắt, khóa chặt cứng.
Phó Vinh Khanh biết rõ y muốn làm gì, hắn bèn nhấc chân đạp văng cánh cửa đang khóa kín. Con chó sủa càng dữ dội hơn, chủ nhà trong phòng bừng tỉnh, rọi đèn chiếu sáng khắp sân sau.
Phó Nhị gia lôi mấy tờ tiền giấy ra nhét vào khe cửa sổ, ánh mắt Thương Vân Tú dừng lại ở đó một lúc, biết đây là Phó Vinh Khanh bồi thường tiền cửa. Y nhìn Phó Vinh Khanh rồi khập khiễng đi ra từ cửa sau.
Phó Vinh Khanh thì dừng lại, quay đầu chờ đám người kia xuất hiện.
Đám người này không giống cảnh sát chút nào.
Trên thực tế cũng không phải, bốn năm tên cướp xông tới. Có kẻ hét lớn: “Đừng để bọn chúng chạy!”
Phó Vinh Khanh nấp vào bóng tối, nhấc chiếc cuốc sau cửa lên, sau khi nghiêng người lách qua thì dùng cuốc chặn kín cánh cửa gỗ lại.
Bên ngoài cánh cửa này là một rừng cây, đi xuyên qua đó là một con sông, không hề có đường đi.
Mắt cá chân của Thương Vân Tú bị trẹo sưng lên thành một mảng tím xanh, y loạng choạng bước đi, dựa lưng vào thân cây để nghỉ lấy sức.
Phó Vinh Khanh chạy tới, dựa vào cây cùng với y, hỏi: “Em biết bọn họ là ai không?”
Thương Vân Tú đáp: “Không biết.”
“Vậy em che mặt làm gì?”
“Cũng không phải làm việc tốt, sao lại không che mặt?” Thương Vân Tú ho khẽ hai tiếng, thầm nghĩ cách ứng phó.
Khuôn mặt đỏ ửng vì chạy vội của y càng thêm xinh đẹp dưới ánh trăng, giống như một cô gái đánh phấn thoa son, chỉ cần một cái nhíu mày hay nụ cười đều động lòng người. Phó Vinh Khanh lau mồ hôi trên trán mình, im lặng nhìn quanh rồi hỏi: “Bên kia con sông này là phố Đông Hưng, ông chủ Thương biết bơi không?”
Thương Vân Tú còn không thèm nhìn mặt nước, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp, hiển nhiên là không vui khi phải xuống nước. Nhưng bên kia rừng cây, ánh lửa càng ngày càng gần, y không còn lựa chọn nào khác, không cần người khác giục đã nhảy xuống nước trước.
Phó Vinh Khanh nhìn thấy, trong đầu nảy ra một ý nghĩ.
Bơi mười mấy phút, chiếc khăn che mặt đã rơi đâu mất, Thương Vân Tú ngửa mặt lên thở, mệt mỏi không còn chút sức lực nào, y vịn vào bờ nhưng không còn sức để leo lên. Bên tai vang lên tiếng nước rào rào, Phó Vinh Khanh nắm lấy cánh tay y, kéo người lên bờ.
“Tú Tú cơ thể mỏng manh, đúng lúc tôi lại là người chu đáo, đốt đèn lồng cũng khó tìm được người như tôi.” Phó Vinh Khanh nằm ngửa trên bờ thở hổn hển, dù mệt mỏi như vậy nhưng miệng vẫn không quên trêu chọc: “Tú Tú, đêm nay chúng ta xem như có duyên cùng vượt qua sinh tử, em thật sự không cân nhắc…”
“Thật là khiến tôi thấy vinh hạnh.” Y nhìn Phó Vinh Khanh, đứng dậy: “Giờ không phải lúc nghỉ ngơi, bọn họ cũng đã nhảy xuống sông, mau đi thôi Nhị gia.”
Lúc nãy Phó Vinh Khanh đã chú ý đến bàn chân bị thương của y, giờ bị ướt, chỗ đó càng sưng to hơn. Nhìn y đi khập khiễng trông quá đáng thương, Phó Vinh Khanh có lòng tốt dìu y, hắn nâng cánh tay y lên đỡ lấy người.
“Không cần.” Thương Vân Tú rụt tay lại.
Phó Vinh Khanh không để ý đến y, rẽ trái lượn phải đi vào cửa sau của lầu Phù Dung. Tối nay Nhị gia đã bao trọn nơi này, bên trong lầu không có ai, bọn họ đi vào cũng bớt được không ít phiền phức.
Bọn họ bước nhanh lên tầng ba bằng cầu thang sau bếp, để lại dấu chân dính nước suốt dọc đường. Phó Vinh Khanh sắp xếp xong cho người bị thương thì cầm bình nước xóa hết dấu chân trên hành lang.
Dưới lầu vang lên tiếng của bà chủ tiệm.
“Chào các vị, đây là đâu?”
“Vừa nãy có phải có hai người chạy vào đây không?” Kẻ dẫn đầu hỏi.
“Hai người?” Mặt bà chủ đầy vẻ nghi ngờ, chỉ vào chỗ sân khấu: “Nãy giờ tôi ở dưới lầu, trừ các người ra thì không có ai đi vào nữa. Lầu Phù Dung đêm nay đã được Phó Nhị gia bao trọn, không tiếp khách.” Bà chủ khổ sở nói: “Phó Nhị gia ở trên lầu, ngài ấy dặn không cho ai làm ầm ĩ cả.”
Nói thì nói thế nhưng không có mấy người nghe, bọn họ đẩy bà chủ ra rồi xông lên lầu.
Bà chủ lảo đảo, vịn quầy hàng gào lên gọi bảo vệ. Hai người ở trên lầu lắng nghe vài phút, Phó Vinh Khanh nhíu mày lùi ra sau, bắt đầu cởi áo, Thương Vân Tú thì đứng im không nhúc nhích, hoang mang nhìn hắn.
Nhị gia kéo người qua đẩy lên giường, vén chăn lên che kín cả hai người, cố ý để lộ nửa người trên không một mảnh vải.
“Phó Vinh Khanh!” Thương Vân Tú khống chế âm lượng, nghiến răng đẩy hắn ra.
Phó Vinh Khanh nghĩ tới điều gì đó, hắn nở nụ cười tinh quái, nhìn người đang bị ép dưới thân mình: “Bọn họ sẽ lên đây.”
Thương Vân Tú nhíu mày, suy đoán: “Anh nghĩ…”
Hắn cởi hết quần áo của Thương Vân Tú ra, đẩy lên ngực y, cúi người nhỏ giọng nói: “Nhất định bọn họ sẽ đi lên, Tú Tú phối hợp một chút đi.” Tay hắn cầm tay Thương Vân Tú quàng qua cổ mình, để y ôm lấy cổ hắn.
Đầu gối đột nhiên bị tách ra, tư thế này rất khó chịu, Thương Vân Tú giật mình trừng to mắt: “Anh!”
Phó Vinh Khanh cười nói: “Tú Tú, rên hai tiếng êm tai nào, mau lên.”
Tiếng bước chân tới gần, Thương Vân Tú luống cuống hơn, nhịp tim tăng nhanh. Tay y trượt xuống chạm vào vai Phó Vinh Khanh, hốt hoảng nói: “Tôi kêu ngay, Phó Vinh Khanh! Đừng nhúc nhích, anh đừng nhúc nhích!”
“Không nhúc nhích thì “làm” thế nào?”
“Anh…” Đầu óc Thương Vân Tú trống rỗng, cắn răng phát ra tiếng kêu kỳ quái phối hợp với Phó Vinh Khanh.
Phó Vinh Khanh nhắc nhở: “Cứng quá, kêu êm tai hơn nào.”
“Nhị gia quả là có kinh nghiệm.” Thương Vân Tú quay mặt đi, nhắm mắt lại.
Y kêu lên bằng giọng mũi, vừa trầm vừa mềm mại pha lẫn chút quyến rũ và ngượng ngùng, đầu ngón tay đang ôm cổ Phó Vinh Khanh siết chặt lại, để lại vài dấu vết mập mờ.
Y như bị đau thật, lùi lên phía đầu giường.
“Nhị gia…” Giọng y run run.
Tiếng kêu này khiến da đầu Phó Nhị gia tê rần, chỉ sơ sẩy một chút… Hắn đã có phản ứng…
“Rầm” một tiếng, cửa phòng bị đạp tung ra từ bên ngoài. Năm sáu tên tay sai mặc áo đen xông vào.
Chuyện tốt bị cắt ngang, Phó Vinh Khanh vén chăn lên che người bên dưới, quay đầu tỏ vẻ không vui, nổi nóng hỏi: “Các ngươi làm gì vậy?”
Đám người không ngờ thật sự là Phó Vinh Khanh… Bọn họ lập tức có cảm giác như đối diện với kẻ địch mạnh, mồ hôi nhỏ tí tách trên mặt, ai nấy đều chật vật, bọn họ khom người liên tục xin lỗi.
“Còn không cút ra ngoài!” Phó Vinh Khanh quát một tiếng.
Mấy người kia không dám nhìn nhiều, cúi đầu vọt ra, nào ngờ Phó Vinh Khanh lại hô lên: “Quay lại!”
Người đi sau cùng quay lại, từ từ đi qua: “Phó…”
Phó Vinh Khanh chậc lưỡi: “Lăn ra ngoài, khép cửa lại cho ông!”
“Vâng vâng vâng…” Tên tay sai ngồi xổm xuống lăn ra ngoài, đóng cửa lại.
Phó Vinh Khanh: “...”
Người đã đi hết, bầu không khí trong phòng trở nên kỳ lạ, Thương Vân Tú nói cảm ơn rồi muốn đứng dậy.
Phó Vinh Khanh ấn y trở về, thái độ thay đổi 180 độ.
“Đã đến nước này, không làm chút gì thì sao xứng với hai tiếng Nhị gia mà Tú Tú gọi?” Hắn dùng bàn tay chà xát nhẹ lên đôi môi Thương Vân Tú: “Tiếng kêu của Tú Tú thật quyến rũ.”
Thương Vân Tú giơ tay chặn trước người Phó Vinh Khanh, cả người đều đang ở trạng thái từ chối, y nói bằng giọng điệu lạnh nhạt: “Phó Vinh Khanh, bây giờ chỉ có anh và tôi, đừng có ngả ngớn. Tôi dám c** q**n, anh dám đâm vào không?”
Phó Vinh Khanh hỏi lại: “Sao lại không dám?”
Thương Vân Tú hừ cười một tiếng, lặng lẽ quan sát biểu cảm của Phó Vinh Khanh, bỗng nhiên y quyết định đảo khách thành chủ.
“Được, vậy làm thôi.” Y lại vòng tay qua cổ Phó Vinh Khanh, kéo hắn xuống, y dán sát bên tai hắn, dùng giọng nhão nhoẹt nói: “Nhị gia làm nhẹ chút, tôi sợ đau.”
Phó Vinh Khanh nhìn vào mắt y, cười vô cùng nghiêm túc, lập tức hành động. Thương Vân Tú cũng không phản kháng nhưng tim đã vọt lên đến cổ họng.
Hai người đều đang đánh cược, một người cược người kia không dám, một người cược người kia sẽ từ chối.
Rõ ràng Phó Vinh Khanh bạo gan hơn.
Khi d**ng v*t nhắm ngay lối vào, Thương Vân Tú bỗng nhiên đẩy Phó Vinh Khanh ra, nghiến răng nói: “Được, ván này anh thắng!”
Phó Vinh Khanh không nhúc nhích, hắn biết y sợ, quyết định hèn hạ một lần. Hắn nhất quyết không lùi, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của: “Rốt cuộc Tú Tú lấy gì từ phòng chứa tài liệu?”
“Anh đứng lên đã!” Thương Vân Tú chưa bao giờ mất bình tĩnh như vậy, mặt y đỏ như máu.
“Không.” Phó Vinh Khanh không biết xấu hổ nói: “Em không nói tôi sẽ đâm vào, dù sao tôi cũng nhịn đến khó chịu, không muốn nhịn nữa.”
“Không lấy gì cả, không phải anh đã tìm trên người tôi rồi sao?” Thương Vân Tú co rụt về phía đầu giường, lại bị đối phương nắm chân kéo về dễ như trở bàn tay, y vừa bất lực vừa tức giận: “Phó Vinh Khanh!”
“Không tìm được gì không có nghĩa là em không lấy, giấu ở đâu, nói Nhị gia nghe nào.” Phó Vinh Khanh bỗng nhiên nghiêm túc: “Đừng nói em không nhận ra đám người vừa nãy, nhìn có vẻ lạ mặt nhưng tôi biết chúng là người nhà họ Hồng. Đây cũng là nguyên nhân em phải che mặt, đúng không?”
Thương Vân Tú nhìn hắn chằm chằm nhưng không đáp lời.
Phó Vinh Khanh mò tay xuống dưới, cầm lấy mắt cá chân đã sưng lên của Thương Vân Tú, nhéo nhéo làm y đau đến nhíu mày, y cắn răng nhịn, không chịu thốt ra tiếng nào.
“Tú Tú, nghe lời.” Phó Vinh Khanh xoa nhẹ cho y, dụ dỗ nói: “Em nói tôi nghe xem có phải em lấy lời khai của Triệu Lục không?”
Thương Vân Tú quay mặt đi, nói: “Không phải lời khai, không liên quan gì đến vàng giả trên thuyền hàng nhà họ Phó.”
“Ồ?” Phó Vinh Khanh nhíu mày, nhẹ nhàng vuốt ve cổ y, không biết cổ y bị ngâm nước hay sao mà đỏ ửng lên.
“Anh không tin sao?”
“Tôi thật sự không biết em muốn làm cái gì.” Phó Vinh Khanh nói: “Tú Tú lừa tôi cũng không phải lần một lần hai, lòng tôi tổn thương rồi.”
Thương Vân Tú hừ một tiếng: “Nói về sức lực chắc chắn tôi không đánh lại anh, anh muốn làm gì tôi không cản nổi, anh muốn làm gì thì cứ làm!”
Nghe vậy, Phó Vinh Khanh sửng sốt một lúc. Hắn nhìn thấy một chút đáng yêu trên khuôn mặt đang tức giận của Thương Vân Tú, không hề giống vẻ thường ngày. Hai mươi tuổi vốn không nên thành thục như vậy, y nên giống như bây giờ.
Lòng Nhị gia không khỏi rục rịch, hắn vuốt ve khuôn mặt y, bỗng nhiên cười thành tiếng, thở dài: “Thật muốn làm em.”
Lời này không rõ thật giả, chính hắn cũng không xác định được.
Phó Vinh Khanh đứng dậy, chỉnh lại quần áo trên người mình, đổi chủ đề: “Triệu Lục đã chết, tiếp theo có lẽ là Nghiêm Vũ, em đưa gã tới chỗ tôi chẳng khác nào giúp nhà họ Phó thoát tội, không sợ Hồng Cẩm Văn biết sao?”
“Nhị gia có ý gì?” Thương Vân Tú dựa vào chăn, mu bàn tay đè dưới mặt, tấm lưng tinh tế lộ ra hơn nửa. Y giương mắt lên, nói: “Nghiêm Vũ tự chạy, liên quan gì đến tôi?”
Phó Vinh Khanh bật cười: “Hay cho câu tự chạy.”
Phó Vinh Khanh vẫn chưa cài hết cúc áo sơ mi, để lộ những múi cơ bụng rắn chắc, hoặc là nói hắn cố ý muốn cho người ta xem.
Cả trong lẫn ngoài đều có ý xấu!
“Phó Vinh Khanh.” Thương Vân Tú kéo chăn lên che mặt, buồn bực nói: “Tìm quần áo đến cho tôi.”