Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục
Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thương Vân Tú cũng không trông mong Phó Vinh Khanh sẽ nghe lời mình. Vài phút sau, y nghe thấy tiếng đóng cửa, đoán rằng người kia đã bỏ đi trước.
Y không quá bận tâm, chỉ nằm bực dọc một lúc rồi vén chăn tìm quần áo. Tìm mãi, y mới thấy mấy mảnh vải ướt sũng, rách tả tơi nằm dưới lớp chăn, có mặc vào cũng chẳng che chắn được gì.
"Đồ khốn!”
Thương Vân Tú xoa mí mắt, tiện tay ném bộ quần áo sang một bên. Y từ từ hít thở để ổn định cảm xúc, thầm cân nhắc xem bước tiếp theo nên làm gì.
Y nhất định phải lén lút trở về Tường Nhạc Hối trước khi trời sáng, nếu không sẽ bị Hồng Cẩm Văn nghi ngờ. Nhưng giờ đây, ngay cả việc ra khỏi cánh cửa này cũng khó khăn...
Căn phòng khách này được trang trí xa hoa, không giống phòng dành cho khách đến đây vui chơi. Y còn để ý thấy tủ quần áo bằng gỗ lim dưới giường của Phó Vinh Khanh đang mở một cánh.
Chẳng lẽ đây là phòng Phó Vinh Khanh thường ở?
Y khập khiễng bước xuống, định tìm một bộ quần áo phù hợp trong tủ. Nào ngờ, người vừa ra ngoài lại quay vào, Thương Vân Tú chưa kịp che thân, bất ngờ bị nhìn thấy trọn vẹn không sót thứ gì.
“...”
Phó Vinh Khanh cũng bất ngờ, bước chân hắn khựng lại rõ rệt. Ánh mắt hắn tự nhiên rơi vào chỗ không nên nhìn, rồi liếc nhanh qua và dời đi, bắt đầu nhìn thẳng vào gương mặt Thương Vân Tú.
Trong lòng Thương Vân Tú hoảng loạn, nhưng nét mặt y vẫn tự nhiên, không chút bất thường. Y thầm nghĩ, đều là đàn ông cả, che giấu làm gì lại thành ra kỳ quái.
Phó Vinh Khanh sải bước tới, ném bộ quần áo đang cầm trên tay lên giường, rồi ngang nhiên bế người kia lên. Ánh mắt hắn cố ý liếc qua chỗ đó một chút, đoạn cười đầy ẩn ý thốt ra hai chữ.
"Thật đẹp."
"Anh!”
"Nghĩ rằng tôi sẽ bỏ em lại à?" Phó Vinh Khanh cười như không cười nói: "Sao tôi có thể bỏ được? Tay chân em ốm yếu, quần áo treo trong tủ không có bộ nào em mặc vừa cả. Tôi mới phải cố ý xuống dưới tìm đồ cho em mặc. Không cảm ơn Nhị gia à?"
Thương Vân Tú làm ngơ, vừa ngồi xuống giường đã lập tức đẩy tay hắn ra. Y bò qua, cầm chiếc trường sam lên mặc vào. Đừng nói là cảm ơn, đến một cái liếc mắt y cũng không dành cho hắn.
Đương nhiên Phó Vinh Khanh nhìn ra y đang xấu hổ. Dù sao thì, Thương Vân Tú càng bực mình, không vui, hay giận dữ bao nhiêu, hắn lại càng phấn khích bấy nhiêu.
Trêu chọc người ta thật sự rất vui vẻ.
Nhị gia cũng không chịu bỏ qua, giả vờ giải thích: "Câu 'thật đẹp' khi nãy của tôi là khen da em trắng như mỡ đông, trơn mềm đẹp mắt. Vẫn còn giận à?" Phó Vinh Khanh ngồi xuống bên giường, chờ y cài cổ áo.
"Được Nhị gia khen sao có thể giận? Đồ vật nào được ngài khen, chắc chắn đều là bảo bối. Tôi vui lắm." Thương Vân Tú liếc hắn một cái.
"Bảo bối thì đúng là bảo bối, nếu không thì sao có thể làm tôi mất hồn mất vía được."
Thương Vân Tú không để ý đến hắn. Phó Vinh Khanh cũng không tiếp tục trò đùa nữa, hắn lấy một cái hộp sắt tròn nhỏ ném cho y: "Thuốc tan máu bầm đấy, em bôi đi."
"Cảm ơn Nhị gia." Thương Vân Tú lạnh lùng mở hộp, thoa qua loa mấy lần lên mắt cá chân rồi mang giày vào.
"Bây giờ chưa phải lúc rời giường, bọn họ vẫn còn canh giữ bên ngoài cổng." Phó Vinh Khanh nắm lấy mắt cá chân của y, lấy thuốc cao nhẹ nhàng xoa bóp cho y: "Sau đó nên xoa bóp kỹ một chút. Tú Tú, chúng ta nói mấy lời thật lòng nhé?"
“Lời thật lòng là lời gì?” Thương Vân Tú ôn hòa từ chối: "Không muốn nói, tôi rất mệt.”
"Đây không phải là đang quan tâm em sao?" Phó Vinh Khanh nói thẳng: "Thật ra tôi rất tò mò, rốt cuộc vì sao đêm nay đám người nhà họ Hồng lại biết chúng ta ở trong ngõ hẻm. Là người được Hồng Cẩm Văn tin tưởng nhất, em có biết không?"
Vừa rồi Thương Vân Tú cũng đã nghĩ đến vấn đề này. Người của đồn cảnh sát vừa đi thì người của nhà họ Hồng đã tới, không khỏi quá trùng hợp và đúng lúc. Có thể biết vị trí cụ thể và chính xác như thế, chỉ có thể là do bên trong đồn cảnh sát có gián điệp.
Nhất thời, Thương Vân Tú cũng ngẩn người, lông mày nhíu chặt lại. Phó Vinh Khanh ngước mắt lên, chú ý tới nét mặt y, hắn không hề nói gì mà chờ y tự hoàn hồn.
Mắt cá chân Thương Vân Tú nhói lên, y bỗng rụt chân lại. Y không quen bị người khác đụng chạm thế này, dù động tác của Phó Vinh Khanh có dịu dàng đến mấy cũng khiến y bớt đau khá nhiều...
Y không tin Phó Vinh Khanh lại có lòng tốt như vậy, nhưng y lại không rút chân về được. Càng đoán, y càng không biết Phó Vinh Khanh bây giờ đang nghĩ gì.
Thương Vân Tú dò hỏi: "Nhị gia đang nghi ngờ tôi?"
"Đương nhiên không, chỉ là hơi bất ngờ. Đêm nay dù là tôi với em tình cờ gặp nhau hay bị đám người kia đuổi theo, đều khiến tôi cảm thấy khó lường." Phó Vinh Khanh xé gói thuốc dán, cẩn thận đắp lên mắt cá chân sưng đỏ của y. Sau khi làm xong những việc này, hắn mới lấy khăn lau tay, tiếp tục nhìn người kia, giọng điệu bất cần đời: "Tú Tú, tôi càng cảm thấy hứng thú với em hơn rồi."
"Xin lỗi, tôi không có hứng thú với anh." Thương Vân Tú thu chân lại, ngồi trên giường không nhúc nhích, y nói: "Hay là nói thẳng đi, bây giờ anh vẫn chưa muốn rời đi, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
"Em đoán xem?" Phó Vinh Khanh đứng dậy, đưa tay tắt đèn.
"Anh muốn..." Thương Vân Tú ngả người xuống giường, duỗi thẳng chân, im lặng mấy giây. Mãi đến khi tấm nệm bên cạnh hơi lún xuống, y nghiêng đầu, mượn ánh sáng ngoài cửa sổ dò xét Phó Vinh Khanh. Ai mà không biết nói dối? Y hừ cười một tiếng: "Ánh mắt này của anh, chẳng lẽ muốn hôn tôi?"
Phó Vinh Khanh lại gần, giữ một khoảng cách nhất định, rồi cầm lấy tay y: "Ông chủ Thương quả là báu vật, há chỉ muốn hôn, tôi còn hận không thể chết trên giường cùng em đấy."
"Phó Vinh Khanh thấy sắc là mờ mắt à?" Thương Vân Tú nhẹ nhàng tránh bàn tay hắn, hoàn toàn thất vọng: "Tôi vốn tưởng anh là một tên ăn chơi ngu ngốc, nhưng bây giờ xem ra cũng không hẳn là vậy. Anh ăn chơi thì ăn chơi, nhưng lời nói lại không ra hồn, không biết đã khoác bao nhiêu tấm da dê rồi. Nhị gia, anh không sợ tanh sao?"
"Đổi cách khác mắng tôi là súc sinh à?" Phó Vinh Khanh hoàn toàn không để trong lòng: "Không tanh. Chỗ nào của em cũng thơm, dù có tanh cũng bị mùi hương của em lấn át."
Thương Vân Tú lại cười. Đến nước này, y không tiện nói thêm nữa, thẳng thắn hỏi: "Nhị gia, nhân lúc rảnh rỗi chúng ta chơi một trò chơi đi, thế nào?"
"Thú vị, nói nghe một chút."
Thương Vân Tú nghiêng người, nói với hắn: "Hỏi ba đáp ba, không được nói dối. Nếu không..." Y quét mắt nhìn xuống hạ bộ của hắn, rồi nói với vẻ thân thiện: "Đoạn tử tuyệt tôn."
Nghe vậy, Phó Vinh Khanh cười ha hả: "Em thật độc ác."
"Chơi không, Nhị gia?" Thương Vân Tú chờ đợi câu trả lời của hắn.
“Tôi trước hay em trước?”
Thương Vân Tú đáp không chút do dự: "Anh trước."
Phó Vinh Khanh gật đầu: "Chuyện vàng giả trên thuyền nhà họ Phó, rốt cuộc có từng qua tay em không?"
"Không." Thương Vân Tú đáp với giọng ôn hòa, sắc mặt bình tĩnh không giống như đang nói dối.
Phó Vinh Khanh gật đầu, cẩn thận nhìn mặt y: "Tối nay thì sao? Có phải do em cố ý sắp xếp không?"
Thương Vân Tú chần chừ.
Phó Vinh Khanh nhắc nhở: "Không được nói dối."
"Nghiêm Vũ thì đúng, nhưng sau đó thì không phải." Sắc mặt Thương Vân Tú không thay đổi, nhưng trái tim lại đập thình thịch không ngừng, chỉ vì ánh mắt không chút che giấu của Phó Vinh Khanh đang dán chặt lên người y.
Phó Vinh Khanh vẫn gật đầu: "Câu cuối cùng, em có cảm giác gì với Nhị gia không?"
Sao lại không ra bài theo kịch bản thế này...
Thương Vân Tú chưa chuẩn bị kịp, cũng không ngờ hắn lại hỏi câu này. Không hiểu sao lòng y lại thấy chột dạ, hai gò má đỏ ửng lên. Thương Vân Tú hơi xấu hổ nói: "Không."
"Không thì em đỏ mặt làm gì?" Phó Vinh Khanh nhìn y không chớp mắt, nghiêm túc nói: "Em muốn làm vợ của Phó Vinh Khanh tôi đây cũng không phải là không được. Chờ ngày nào đó em không muốn ở cạnh Hồng Cẩm Văn nữa, tôi sẽ đưa em đi."
"Phó Vinh Khanh, anh đã lãng phí một cơ hội tốt rồi." Thương Vân Tú nho nhã lễ độ nói: "Bây giờ đến lượt tôi."
"Được, em hỏi đi."
"Chuyện liên quan đến vàng giả, nhà họ Phó đã điều tra được bao nhiêu rồi?"
Phó Vinh Khanh: "Không tra được gì cả."
"Phủ Đốc quân và nhà họ Phó có quan hệ họ hàng, vậy vì sao Phó Vinh Thành bị bắt vào trại tạm giam mà các anh không dùng đến mối quan hệ này?"
Phó Vinh Khanh bùi ngùi nói: "Quan hệ cũng không tốt đến mức đó."
Thương Vân Tú cười khẽ, y không tin một chút nào. Nén giận, y hỏi tiếp: "Câu cuối cùng. Anh có cài người vào Tường Nhạc Hối không?"
Phó Vinh Khanh nhắm mắt, khựng lại nửa giây: "Không."
"Phó Vinh Khanh!" Ánh mắt Thương Vân Tú tuy lạnh nhạt nhưng cũng không giấu được lửa giận. Y nói từng chữ: "Anh sẽ đoạn tử tuyệt tôn!"
"Chẳng phải tôi đang nghĩ cho em sao?" Phó Vinh Khanh tự tin nói, rồi đưa tay sờ bụng y: "Nếu Tú Tú có thể sinh con, chắc chắn tôi sẽ sợ cắt đứt hương hỏa. Nhưng Tú Tú không thể sinh, vậy đứt thì đứt thôi, dù sao tôi cũng chỉ cần em."
"Nói bậy nói bạ!" Thương Vân Tú sa sầm mặt, đẩy bàn tay trên bụng ra: "Phó Vinh Khanh, tôi không gài bẫy anh, anh cũng không cần quá cố gắng đề phòng tôi. Cứ thế này đi, chúng ta nước giếng không phạm nước sông, cả đời không qua lại với nhau."
"Tú Tú làm người ta đau lòng quá." Phó Vinh Khanh vờ vịt đau khổ vì tình xong, hắn sửa sang lại quần áo, thay đổi biểu cảm, nghiêm mặt nói: "Em giao giấy tờ giao dịch vàng giả của Hồng Cẩm Văn cho tôi. Chúng ta đều là người làm ăn, giá cả dễ thương lượng."
"Anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi sẽ đưa?"
"Chỉ bằng việc đêm nay em lừa mấy người bên ngoài kia, dựa vào việc chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng." Phó Vinh Khanh mỉm cười nói: "Nhưng tôi là chính nhân quân tử, sẽ không làm khó em. Em thật sự không muốn cũng được."