56. Chương 56: Có thể thấy người là được

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 56: Có thể thấy người là được

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, thuyền đã cập bến cảng Biện Thành. Những chiếc xe chuyên dụng chờ sẵn để đón các thương nhân vừa xuống thuyền. Bên lề đường, một hàng xe đen bóng loáng đỗ trang trọng, thu hút mọi ánh nhìn của người qua lại.
Phó Nhị gia cũng là một trong số những người hiếu kỳ đó. Hắn đã cải trang thành một người què chân, chống một chiếc gậy gỗ không biết kiếm từ đâu, tập tễnh ẩn mình giữa dòng người tấp nập ở bến cảng.
Thương Vân Tú đang bận nói chuyện với người khác, khi quay đầu lại đã không thấy Phó Nhị gia đâu. Hồng Tề Bách liền giả vờ quan tâm hỏi y đêm qua ngủ có ngon không, vết thương sau lưng còn đau không.
Thương Vân Tú cũng dùng thái độ tương tự để cảm ơn ý tốt của gã, sau đó sắp xếp cho Lâm Uyển Quân về.
"Ông chủ Thương, tôi muốn đi theo ngài, ngài có thể đưa tôi đi cùng không? Tôi tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền phức cho ngài đâu. Một mình trở về..." Cô nhỏ giọng lúng túng, không dám liếc nhìn Hồng Tề Bách dù chỉ một cái. "Tôi sợ..."
Cô sợ Hồng Tề Bách.
"Không cần sợ, tôi sẽ sắp xếp hai người bảo vệ cô, cô thấy sao?" Thương Vân Tú dừng lại một chút, nhìn sang một góc khác của bến cảng. Ánh nắng ban mai chiếu rọi, đại dương bao la sóng nước lấp lánh. Y híp mắt tìm bóng dáng con thuyền vừa cập bến, xác định nó vẫn còn ở đó rồi mới quay lại nói với cô: "Cô đã đi cả đêm rồi, Tam Cảnh Viên không thấy cô, ông Phó chắc chắn sẽ sốt ruột."
"Nhưng ngoài ngài ra, tôi không tin ai khác cả. Lỡ như thật sự như lời cậu Hồng nói, cái mạng quèn này của tôi, bị ném xuống biển chết cũng chẳng ai hay biết..."
"Lâm Uyển Quân, cô đang yên ổn thì cứ nói chuyện bình thường đi, nhắc đến tôi làm gì? Mẹ nó, ông đây đã trêu chọc gì cô à?" Hồng Tề Bách liếc cô, quát lớn. Gã chắp tay sau lưng, nghênh ngang ngồi vào xe, tức giận thò đầu ra: "Con mẹ nó, sớm muộn gì cô cũng bị tao ném xuống biển cho chết đuối!"
Lâm Uyển Quân nghe xong càng thêm hoảng hốt.
Nét mặt và động tác của cô không hề có chút sơ hở nào. Nếu không phải tối qua đã nghe được sự thật đó, có lẽ hiện tại Thương Vân Tú đã cảm thấy cô thật đáng thương. Nhưng khi nghĩ đến việc tối qua cô đã không kiên quyết mang ly nước kia vào, Thương Vân Tú tạm thời có thể nhẫn nhịn.
"Vậy thế này đi, tôi sẽ thuê một căn phòng ở đây cho cô, cô cứ ở đó chờ tôi. Xong việc chúng ta sẽ cùng nhau về Bình Dương?"
"Được ạ. Cảm ơn ông chủ Thương, cảm ơn ngài." Lâm Uyển Quân nắm chặt gấu váy, lại muốn dập đầu. Từ khi rời khỏi Tường Nhạc Hối, cứ gặp chút chuyện gì là cô lại muốn dập đầu cảm ơn, trông thật hèn mọn, yếu đuối, khác xa tính cách ngang bướng trước kia của cô.
Thương Vân Tú không rảnh để nghĩ sâu xa hơn, y quyết định lên chiếc xe ngay phía sau xe của Hồng Tề Bách. Khi người ngồi ở ghế phụ quay lại, Thương Vân Tú hơi sững sờ: "Ngài Colin?"
"Đã lâu rồi chúng ta mới gặp lại, ông chủ Thương." Ngài Colin mở cửa bước xuống xe. Người bảo vệ bên cạnh nhanh chóng mở cửa ghế sau, anh ta xoay người ngồi vào, lấy ra một điếu thuốc và đưa cho Thương Vân Tú: "Ông chủ Hồng nói cậu không khỏe, tôi còn tưởng lần này cậu sẽ không tới."
Thương Vân Tú đáp: "Vốn dĩ tôi không thể đến được, nhưng nghe ông chủ Hồng nói ngài Colin cố ý mời, tôi cũng không thể khiến ngài mất thể diện."
"Khách sáo rồi, ông chủ Thương thật quá khách sáo." Ngài Colin không chần chừ, liền bảo tài xế lái xe, rồi nói tiếp: "Tôi đã đến Biện Thành từ hai ngày trước. Hôm qua có việc phải quay về một chuyến, thuyền của tôi đến sớm hơn các cậu một tiếng."
"Vậy ngài..."
"Tôi cố ý ở đây chờ cậu. Ông chủ Thương, cậu có còn nhớ lần trước tôi đã nói rằng tôi luôn cảm thấy nếu hợp tác với cậu sẽ rất vui vẻ không?"
"Ngài Colin quá khen rồi."
"Tôi nhớ không phải người Trung Quốc hay có câu 'trước lạ sau quen' sao? Tôi thấy cũng không cần gọi 'ngài' này 'ngài' kia đâu, so với cách xưng hô đó, tôi thích mọi người gọi tên tôi hơn, Beite."
"Vậy không được, mọi người đều gọi ngài Colin, nếu tôi gọi tên ngài thì không được lịch sự cho lắm." Thương Vân Tú cảm ơn ý tốt của anh ta: "Lần này sao không thấy Tân Miêu đi cùng ngài?"
"Em ấy à, lại giận dỗi rồi, vẫn còn ở Bình Dương."
Xe chạy vào cổng lớn Đường Sâm Công quán. Nơi đây không thuộc sở hữu tư nhân. Thông thường, bất cứ buổi tụ họp hay cuộc họp quan trọng nào cũng đều được chọn tổ chức ở đây, không chỉ vì quy mô lớn mà còn vì sự yên tĩnh.
Sau khi nhóm người ăn sáng xong, thời gian eo hẹp nên họ bắt đầu cuộc họp đầu tiên ngay. Thương Vân Tú được xếp ngồi bên trái ngài Colin, ở vị trí gần phía trước, ngay cả Hồng Cẩm Văn cũng ngồi ở phía sau y. Thương Vân Tú như thể chỉ vừa mới nhìn thấy Hồng Cẩm Văn, khẽ gật đầu với vẻ thong dong rồi tiếp tục lắng nghe bài phát biểu của người phương Tây đang ngồi ở ghế chính.
Cuộc họp này có thể tóm gọn lại thành hai điểm chính: Nửa đầu phân tích tình hình kinh tế hiện tại của Bình Dương, nửa sau thảo luận về tỷ lệ chi phối tổng thể nền kinh tế Bình Dương của mỗi thế lực.
Theo quy tắc trong giới kinh doanh, người có đủ thực lực mới có tiếng nói hơn. Trong bốn gia tộc lớn, nhà họ Phó là rộng khắp nhất, phục vụ nhiều đối tượng, từ ăn mặc đi lại của giới quý tộc cho đến dân thường, gần như đã thâm nhập vào tất cả các ngành nghề. Hiển nhiên, quyền lên tiếng lớn nhất nằm trong tay nhà họ Phó.
Nghe bọn họ phân tích, cuối cùng Thương Vân Tú cũng đã hiểu ra vì sao Bình Dương có nhiều thương nhân đến vậy nhưng hết lần này đến lần khác lại muốn liên kết chèn ép nhà họ Phó.
Việc phân tích và bàn bạc này kéo dài một ngày, mục đích chính là phá hoại sản nghiệp của nhà họ Phó, cứ thế, các thương nhân tầng lớp dưới cũng có thể kiếm được chút lợi lộc.
Thương Vân Tú không tin giới tư bản lại có lòng tốt như vậy, chẳng qua là muốn kiếm lợi nhuận mà không tốn công sức, ai tin thì người đó ngu.
Buổi tối có tiệc, giữa chừng có hai tiếng rảnh rỗi. Thương Vân Tú muốn xem Phó Nhị gia đang ở đâu, y tìm khắp Công quán hồi lâu cũng không thấy người. Yến hội tiến hành được một nửa, Thương Vân Tú đột nhiên phát hiện người đánh đàn dương cầm trên sân khấu có mấy phần giống Phó Vinh Khanh. Y cầm ly rượu thong thả đi qua, nghiêng đầu nhìn một chút.
Hắn không chỉ đeo bộ tóc giả màu trắng thường thấy ở người phương Tây mà còn hóa trang kỹ lưỡng. Bộ râu quai nón cá tính càng làm hắn thêm phần hài hước, nhưng cái hài hước đó lại không làm mất đi vẻ tao nhã vốn có.
"Quý ngài đây muốn nghe khúc nhạc nào, tôi đàn cho em nhé?" Khẩu âm của Phó Vinh Khanh rất kỳ quái, giống như một người nước ngoài cố ý nói tiếng Trung Quốc, mỗi từ đều nhấn ở những chỗ không ngờ tới.
Lần này Thương Vân Tú đã hoàn toàn nhận ra hắn, nhưng y không ngờ Phó Vinh Khanh lại to gan đến vậy. Sợ bị người khác chú ý, y chỉ nhìn hắn một cái, mỉm cười tán dương rồi đi sang chỗ khác.
Chỉ cần thấy hắn là được. Y chỉ sợ Phó Nhị gia làm chuyện dại dột, cho dù là lo lắng thừa thãi nhưng Thương Vân Tú vẫn không khỏi sợ hãi.
Ngày hôm sau còn có thêm mấy bữa tiệc vô nghĩa nữa. Nội dung hội nghị gần giống như hôm qua, họ cố ý sắp xếp nhiều buổi họp mặt để giao lưu hơn...
Thương Vân Tú vừa nghĩ tới là hiểu ngay, có lẽ họ cố ý muốn xây dựng một không khí vui vẻ hòa thuận, âm thầm chiếm được cảm tình của mọi người.
Lâm Uyển Quân kiên nhẫn đợi ở bến tàu hai ngày. Đến ngày thứ ba, cô gặp Hồng Tề Bách, hai người xảy ra tranh cãi ở phòng khách. Lâm Uyển Quân yếu thế nên bị đối phương đánh ngã xuống đất. Lúc gặp lại Thương Vân Tú, cô nghẹn ngào rơi nước mắt.
Còn Thương Vân Tú, y bị Hồng Cẩm Văn gọi đến. Không nói nhiều lời, lúc đi ngang qua, y còn ngấm ngầm khen gã thật có bản lĩnh.
Người thì không thể đắc tội mãi được, Thương Vân Tú lùi một bước, không ép Hồng Cẩm Văn vào đường cùng, y chọn một chiếc thuyền khác để rời đi.
Hồng Tề Bách bước nhanh tới, chạy theo sau giải thích: "Thương Vân Tú, tao không làm gì cô ta cả. Con đàn bà này chỉ biết khóc lóc, phiền muốn chết!"
"Cậu Hồng à, với thân phận của anh thì hẳn nên lên chiếc thuyền bên kia." Thương Vân Tú dừng bước, lại trông thấy chiếc thuyền toàn những nhân vật lớn đang chuẩn bị rời bến.
Y không nói gì, tiếp tục bước đi.
Tình cảm trước kia có lẽ chỉ khiến y giúp Lâm Uyển Quân lần cuối này, sau đó sẽ không còn nữa. Bởi vì phải chăm sóc cô, Thương Vân Tú không có thời gian quan sát xem Phó Vinh Khanh đã lên chiếc thuyền nào...
Y đang lo lắng, mặc kệ Hồng Tề Bách nói mãi không ngừng, không lên tiếng nữa.