57. Chương 57: Phó Vinh Khanh Gặp Trở Ngại

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 57: Phó Vinh Khanh Gặp Trở Ngại

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phó Vinh Khanh đã sang thuyền khác nhưng những người kia chỉ xã giao vài câu, chẳng có thông tin gì đáng giá để nghe. Hắn biết Hồng Tề Bách và Tú Tú lên cùng một chiếc thuyền, lo lắng cho an nguy của Tú Tú, nên hắn không nán lại lâu, lập tức lên chiếc thuyền nhỏ đã chuẩn bị sẵn để đuổi theo Thương Vân Tú.
"Thương lão bản, tôi có chuyện muốn nói với ngài."
Bên này, Lâm Uyển Quân được đưa đến cửa phòng ngủ ở khoang hạng nhất, khi Thương Vân Tú định quay đi thì gọi y lại. Trên đường đi, từ đầu đến cuối nét mặt cô hiện rõ vẻ lo lắng, Thương Vân Tú phát hiện, chỉ là không vạch trần.
Câu nói "có chuyện muốn nói" này đã nghẹn trong cổ họng cô từ lâu, cuối cùng cũng thốt ra. Cô bước sang một bên, mở lối vào phòng để Thương Vân Tú tiện bước vào.
Thương Vân Tú sửng sốt một lúc, trong chớp mắt này, Lâm Uyển Quân sợ y từ chối nên nói tiếp: "Là có chuyện muốn nói thật, Thương lão bản tôi đảm bảo sẽ không làm phiền ngài quá lâu, thật đấy."
"Có gì nói ở đây cũng được." Thương Vân Tú nóng lòng muốn đi tìm Phó Vinh Khanh, cũng có nhiều chuyện phải nghĩ, y không muốn đoán Lâm Uyển Quân đang âm mưu gì nữa, từ chối: "Vất vả hai ngày ở Biện Thành rồi, tôi muốn nghỉ ngơi thật tốt. Nếu như quan trọng, chờ quay về Bình Dương rồi nói, được không?"
"Thương lão bản!" Lâm Uyển Quân thốt ra, giọng điệu nặng nề hơn. Xem ra là không muốn chờ quay về Bình Dương.
Phát hiện giọng điệu của mình quá gấp gáp, cô bối rối cúi đầu, bởi vì cô đội một cái mũ trắng nên khi cúi xuống không thể nhìn rõ biểu cảm, nhưng giọng điệu lại kiên quyết lạ thường.
Cô nói một hơi: "Tôi thích ngài, từ ngày ngài bằng lòng giữ tôi ở lại Tường Nhạc Hối đã rất thích, tôi không biết phải làm sao với phần tình cảm này, tôi vốn muốn giấu mãi trong lòng, nhưng mà..." Lâm Uyển Quân im bặt, kịp thời kéo lý trí của bản thân quay về: "Bất kể thế nào, mong ngài hãy tin tưởng tôi, từ đầu đến cuối người tôi thích và muốn bảo vệ chỉ có ngài..."
Lâm Uyển Quân nói một hơi rồi dừng lại xem phản ứng của y.
Sắc mặt Thương Vân Tú vẫn bình thản, một lát sau lại khẽ thở dài, bây giờ không phải là lúc để nói việc này. Trong lòng y chỉ nghĩ đến sự an toàn của Phó Vinh Khanh, nhỡ đâu Phó Vinh Khanh thật sự không lên chiếc thuyền này, trên chiếc thuyền kia có quá nhiều người canh gác nhưng chỉ có một mình hắn. Nếu bị phát hiện, bị tấn công từ hai phía sẽ rất nguy hiểm...
"Thương lão bản..." Lâm Uyển Quân gọi y như sắp khóc.
"Uyển Quân, hẳn cô đã biết đáp án của tôi."
Không hiểu sao Thương Vân Tú lại thấy lo sợ bất an, từ khi lên chiếc thuyền này, lòng y vẫn không sao yên nổi. Y quay người muốn đi, Lâm Uyển Quân đột nhiên cười hai tiếng, Thương Vân Tú kinh ngạc quay đầu thì thấy cô đang rơi nước mắt. Lâm Uyển Quân nhếch môi cố gắng không cho nước mắt rơi xuống nhưng hiển nhiên đã thất bại, nước mắt chảy dài: "Tôi biết, tôi biết ngài thích Phó Vinh Khanh, tôi biết ngài thích hắn!"
Cô đã biết sự thật này từ lâu, lại một mực không tin đây là sự thật, nức nở nói: "Rõ ràng thời gian tôi và ngài chung đụng lâu hơn, thế mà hết lần này đến lần khác ngài lại thích hắn, Phó Vinh Khanh có gì tốt chứ? Có chỗ nào đáng để ngài thích? Hắn sống phóng túng, chơi bời lêu lổng, là một tên đê tiện đúng nghĩa, rốt cuộc hắn có chỗ nào đáng để ngài thích chứ?" Lâm Uyển Quân cắn răng quát: "Là ai cũng không nên là hắn!"
"Đủ rồi." Thương Vân Tú nói, không biết là đang phủ nhận quan hệ của y và Phó Vinh Khanh, hay đang phủ nhận Phó Vinh Khanh là kẻ đê tiện.
"Thương lão bản, không thể là hắn, hắn không xứng..."
"Ha ha ha ha." Sau một tràng cười nhạo, Hồng Tề Bách bước ra từ trong góc, vừa đi vừa cười sằng sặc.
Đây là thời gian để thả lỏng và giải trí sau bữa sáng, trên thuyền có ban nhạc, phần lớn là chơi nhạc phương Tây. Tiếng đàn violon du dương vang vọng khắp nơi, nhưng lọt vào tai Lâm Uyển Quân lại trở nên chói tai, khó chịu.
Hồng Tề Bách đến gần, tặc lưỡi mấy tiếng, vẻ mặt đầy mỉa mai: "Lâm Uyển Quân à Lâm Uyển Quân, nhìn xem, tao đã nói mày tự mình đa tình. Mày cũng không xem lại mình có thân phận gì, tình cảm của mày đáng giá bao nhiêu tiền? Tao đã nói mà mày không tin, còn tự rước nhục vào thân, thật buồn cười, quá đỗi buồn cười."
Xem ra Lâm Uyển Quân còn lời muốn nói nhưng không ngờ Hồng Tề Bách lại đột ngột xuất hiện, cô giật mình dừng lại, những lời muốn nói bị nuốt ngược vào trong. Cô sốt ruột nắm chặt tay Thương Vân Tú: "Ngài đừng tin hắn, hắn không phải người tốt, hắn trăm phương ngàn kế muốn đưa ngài lên thuyền là có âm mưu từ trước. Lúc đi không thành công, lúc về sẽ dùng vũ lực, Thương lão bản ngài nhất định phải cẩn thận."
"Đúng, cô ta nói không sai." Có lẽ vì đang trên thuyền, Hồng Tề Bách cũng không muốn giả vờ nữa: "Thương Vân Tú, hiện tại đang có hai con đường bày ra trước mắt mày. Một là ngoan ngoãn nghe lời, làm tao vừa lòng, mọi chuyện sẽ dễ nói. Hai là bây giờ mày về phòng nghỉ ngơi, còn tao sẽ ném con đê tiện này xuống biển."
Xem ra Hồng Tề Bách đã thật sự nhìn thấu Lâm Uyển Quân, hai người trông có vẻ không giống hợp tác mà là Lâm Uyển Quân chủ động tìm đến Hồng Tề Bách. Nhưng Lâm Uyển Quân không làm theo lời Hồng Tề Bách nói, không có chút thành ý nào.
Có vẻ như hắn thật sự muốn giết Lâm Uyển Quân.
Thương Vân Tú nhíu mày, sau đó nhìn vào mặt bọn họ một lát. Còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Uyển Quân lao tới trước mặt Hồng Tề Bách, giơ tay tát cho hắn một cái. Mặc dù cái tát không mạnh lắm nhưng đầu ngón tay cô lướt qua làm trầy một đường trên cằm hắn, máu rớm ra.
Ngoại trừ cha hắn, Hồng Tề Bách chưa từng bị ai đánh thế này, hắn cũng mặc kệ đối phương là nam hay nữ mà giơ tay đánh trả, còn đạp một cú, cú đạp ấy trúng ngay vào bụng Lâm Uyển Quân, đau đến mức cô gần như muốn nôn.
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Thương Vân Tú không kịp phản ứng, đồng thời y cũng không hiểu nổi hành động của hai người, cảm thấy như đang lọt vào trong sương mù. Từ đầu đến cuối y không nói câu nào, cuối cùng chỉ vươn tay kéo Lâm Uyển Quân đứng dậy.
Lúc trước Lâm Uyển Quân đã ngừng khóc, lúc này thấy y lạnh lùng như vậy, cô không kìm được mà bật khóc nức nở: "Thương lão bản, ngài vẫn để ý, vẫn trách tôi đúng không? Tôi vào Tam Cảnh Viên cũng là vì ngài, Phó Vinh Khanh không phải người tốt, hắn không xứng đáng, tôi chỉ muốn chứng minh cho ngài thấy..."
"Mẹ kiếp, lảm nhảm mãi không ngừng! Người đâu, ném Lâm Uyển Quân xuống biển cho tao!" Hồng Tề Bách đau đớn lau máu trên cằm, gắt một cái với Lâm Uyển Quân: "Vừa hay cô là vợ chưa cưới của Phó Vinh Khanh, chết trên biển không có chứng cứ, để tao xem nhà họ Phó có thể làm gì tao?"
Đang nói chuyện, góc hành lang có bốn người đàn ông cao lớn đi tới, vung tay lên định túm lấy Lâm Uyển Quân. Trong tình thế cấp bách, Thương Vân Tú càng thêm bực bội, lạnh lùng lên tiếng ngăn cản.
"Cậu Hồng, tôi không hiểu rốt cuộc cậu có ý gì?"
"Chuyện này thì có gì mà không hiểu, tao muốn chơi chết con nhỏ này." Hồng Tề Bách nhìn Thương Vân Tú chằm chằm, hừ lạnh một tiếng hỏi: "Sao nào? Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à?"
"..."
"Được thôi, mày muốn cứu cũng được. Nếu như mày muốn cứu Lâm Uyển Quân, vậy thì chứng minh hai con đường tao đưa ra lúc nãy, mày chọn cái thứ nhất." Hồng Tề Bách đè nén cơn giận vừa rồi, nở nụ cười đắc thắng, quan sát kỹ Thương Vân Tú từ trên xuống dưới.
Nhìn kiểu này, bỗng nhiên hắn lại cảm thấy dù khí chất hay vẻ ngoài, Thương Vân Tú chắc chắn là người hiếm thấy. Hồng Tề Bách không khỏi thấy đáng tiếc, tự trách bản thân sao nhận ra quá muộn, lẽ nào trước kia mình bị mù rồi sao. Nếu không sao hắn có thể để Phó Vinh Khanh chà đạp, hắn phải chơi đủ trước mới đúng chứ.
Thương Vân Tú liếc nhìn Lâm Uyển Quân, giống như đang cân nhắc chuyện này là thật hay giả. Khi cảm nhận được người trong tay mình đang run rẩy, y đột nhiên thỏa hiệp.
Cuộc đời của Lâm Uyển Quân cũng rất khổ, có nhiều chỗ tương tự y, không cha không mẹ, y còn có đại viện và thím Giang chống lưng, còn Lâm Uyển Quân thì chẳng có gì cả... Nhìn dáng vẻ đắc ý của Hồng Tề Bách, Thương Vân Tú bỗng nhiên nghĩ thông suốt gật đầu: "Cậu Hồng nói phải. Nếu như tôi hầu hạ cậu thật tốt, cậu sẽ bỏ qua cho Lâm Uyển Quân, đúng chứ?"
"Không sai, chính là ý này." Hồng Tề Bách ngạo mạn vô lễ, bởi vì hắn quyết tâm phải có được: "Thương Vân Tú, thế này có phải là quyết định của mày rất quan trọng không? Lựa chọn của mày sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến tính mạng của Lâm Uyển Quân."
"Được, tôi đồng ý với cậu." Thương Vân Tú không kiêu ngạo, không tự ti, y đỡ Lâm Uyển Quân đứng thẳng dậy, thương lượng: "Nhưng tôi dễ ngại ngùng, có thể chỉ có hai người chúng ta không? Đến phòng của tôi nhé?"
"Không được, Thương lão bản, ngài không thể đồng ý với hắn!" Lúc này phản ứng của Lâm Uyển Quân còn mãnh liệt gấp trăm lần khi nghe sẽ bị ném xuống biển. Cô siết chặt nắm đấm, xem ra còn muốn ra tay với Hồng Tề Bách.
Hồng Tề Bách không nhúc nhích, quan sát con đàn bà điên này ra sức làm loạn, bốn tên tay sai cản trước mặt bảo vệ mình, bọc chặt như bức tường người, hắn nói: "Lâm Uyển Quân, tôi khuyên cô nên biết cân nhắc, đừng ép tôi chơi chết cô ngay bây giờ, trên thuyền, tôi không sợ đâu."
"Được rồi!" Thương Vân Tú cắt ngang lời hắn: "Uyển Quân, cô về phòng mình nghỉ ngơi thật tốt, đến Bình Dương tôi sẽ gọi người đưa cô về Tam Cảnh Viên."
Lâm Uyển Quân khóc lóc lắc đầu, không muốn cũng không có cách nào khác. Cô bị Thương Vân Tú đẩy vào phòng, thậm chí còn khóa trái cửa, mặc cho cô ở bên trong có vặn thế nào cũng không mở ra được.
Thương Vân Tú đứng thẳng người, sửa sang lại nếp nhăn trên quần áo, tao nhã lịch sự mời Hồng Tề Bách vào phòng mình. Hồng Tề Bách nhớ lời y vừa nói khi nãy, quay đầu cho mấy tên tay sai rời đi.
Một tên trong số đó chần chừ: "Cậu Hồng..."
"Cút nhanh lên!" Lo lắng thừa thãi, Thương Vân Tú còn chưa đến mức làm hắn bị thương.
Thương Vân Tú tự mình đi trước, khóe môi chợt thoáng qua vẻ giễu cợt, chờ đối phương đuổi kịp, y nói: "Sau lưng tôi có vết thương, có lẽ về phòng phải bôi thuốc trước, cậu Hồng sẽ không phiền chứ?"
"Không."
Giữa ban ngày ban mặt, tiết tấu tiếng nhạc trên thuyền nhanh dần, không hiểu sao bầu không khí lại trở nên căng thẳng.
Trước tiên, Thương Vân Tú kéo màn cửa trong phòng lại, căn phòng ngủ không lớn, chỉ còn lại chiếc đèn chùm tỏa ánh sáng mờ ảo trên đầu giường.
Hồng Tề Bách thấy thế thì trong lòng kích động, yên lặng nuốt nước bọt. Lại muốn tỏ vẻ thong dong, hắn nghênh ngang đi vào, tiện tay cài khóa lại.
"Tao biết mày đang bị thương, cũng không cần hầu hạ làm gì, mày cởi quần áo ra, còn lại tao tự làm." Hồng Tề Bách ngồi xuống giường, tấm nệm êm lõm xuống một khoảng, hắn dùng bàn tay chống xuống giường, hơi nghiêng người. Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại trên người y, nhìn mà vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Trong phòng có nến thơm kích tình kiểu Tây Dương, mùi hương ngào ngạt, phối hợp với bầu không khí mờ ám lại càng trở nên thú vị. Thương Vân Tú mở ngăn kéo ra, lấy ngọn nến, quẹt que diêm, vừa châm lửa vừa nói: "Trước kia ông Hồng nghiêm khắc với cậu, nghiêm khắc đến mức tôi cứ ngỡ cậu không phải là con trai ruột. Sau này tôi mới biết, ông ta nóng lòng muốn con hơn người mới nghiêm khắc như thế."
Hồng Tề Bách nhìn gò má của y, sau đó dời mắt xuống dưới, dừng lại ở động tác thong thả châm nến của y, kiêu ngạo nói: "Tao là con của ông ấy, dù thế nào thì cũng là con ruột, không phải một người ngoài nào cũng có thể thay thế."
"Người ngoài" của hắn là có ý riêng, dường như đang giễu cợt Thương Vân Tú trước đó không biết tốt xấu. Trong ấn tượng của hắn, Thương Vân Tú ỷ Hồng Cẩm Văn yêu thương, vênh váo tự đắc, diễu võ giương oai trước mặt hắn, cái dáng vẻ ấy đủ để chết mấy trăm lần.
Thương Vân Tú vừa chạm tới là thôi, y thổi tắt diêm, đặt ngọn nến và khay đựng lên chiếc bàn tròn ở giữa: "Nhà họ Hồng chỉ sau một đêm đã đưa bản thân vào hàng ngũ bốn gia tộc lớn ở Bình Dương, cậu Hồng có biết mấy món tiền này từ đâu mà có không?"
"Từ đâu? Đương nhiên là dùng bản lĩnh mà kiếm được rồi."
"Ồ? Thật sao?" Thương Vân Tú hơi nhíu mày, dựa vào kệ để bình hoa, nghi hoặc nói: "Dùng bản lĩnh kiếm được?" Y gật đầu, có vẻ không đồng ý lắm, tiếp tục nói: "Dù kinh doanh cái gì, tiền vốn là hàng đầu, không có tiền vốn thì một đống ý tưởng cũng không thực hiện được. Nhà họ Hồng đã trở thành một huyền thoại sống, đáng kinh ngạc ở Bình Dương. Tôi hơi tò mò, khoản tiền vốn để làm giàu của nhà họ Hồng từ đâu mà ra?"
"Khi đó tao còn nhỏ, làm sao tao biết được?" Hồng Tề Bách hơi không vui, cũng không muốn tiếp tục đề tài này nữa. Biểu cảm của hắn dần trở nên nghiêm túc, mặt lạnh há miệng định nói dừng lại.
Nhưng Thương Vân Tú không cho hắn cơ hội này, y nghi hoặc nói: "Cậu lớn rồi mà, tôi nhớ lúc ấy cậu cũng 18 19 tuổi, chẳng lẽ cậu Hồng cảm thấy tuổi này là nhỏ sao?"
Sắc mặt Hồng Tề Bách hoàn toàn trắng bệch, hắn biết chuyện kia và chuyện cha mình đã giết hại vợ chồng nhà họ Thương như thế nào, còn làm thế nào để cướp quán rượu Nguyệt Mãn từ tay Thương Vân Tú tuổi nhỏ ngây thơ. Sở dĩ ông ta luôn giữ Thương Vân Tú bên cạnh là vì y thông minh hơn người, hoàn toàn di truyền đầu óc kinh doanh của cha mình là Thương Thời Dự. Nhà họ Hồng có thể huy hoàng như hôm nay, tuyệt đối không thể bỏ qua công lao của Thương Vân Tú! Không ai có thể từ chối một cỗ máy kiếm tiền miễn phí.
Sau khi Hồng Cẩm Văn xác nhận nhiều lần, biết được Thương Vân Tú cũng không quá rõ tình hình thực tế năm đó, thế là càng lợi dụng không kiêng nể.
Nhưng bây giờ những lời này được thốt ra từ miệng của Thương Vân Tú hoàn toàn khác hẳn ấn tượng của hắn về Thương Vân Tú, Hồng Tề Bách kinh ngạc không biết vì sao y lại biết những chuyện này...
"Hồng Tề Bách, vinh hoa phú quý của nhà họ Thương, nhà họ Hồng các ngươi đã hưởng đủ rồi." Trong mắt Thương Vân Tú lóe lên tia kiên quyết, dần rút ngắn khoảng cách với Hồng Tề Bách.
Dáng vẻ của y vẫn như thường ngày nhưng khi y mỉm cười bình thản đến gần, cảm giác này giống như mãnh thú ăn thịt người đang từng bước áp sát, Hồng Tề Bách hơi sợ hãi, không kìm được mà căng thẳng.
"Cậu có ở đó lúc vụ cháy xảy ra không." Thương Vân Tú ngồi xuống bên cạnh hắn, nghiêng đầu nhìn vào mắt hắn: "Cậu có đúng không? Cậu nhìn quán rượu Nguyệt Mãn bị đốt thành tro bụi, cậu sợ cha mình bị bỏ tù vì đã giết người, sau này còn tốn không ít tiền để mua chuộc người ở đồn cảnh sát, để bọn họ tẩy trắng cho nhà họ Hồng các ngươi. Vụ án này thật sự khó điều tra đến vậy sao?" Thương Vân Tú cười vô cùng ôn hòa, cho dù dùng giọng điệu tra hỏi cũng lộ ra vẻ vô hại, giống như chỉ đơn giản là tò mò.
Y dừng lại ở đây, chờ đáp án của Hồng Tề Bách.
"Thương Vân Tú, lời này của mày là có ý gì? Nhà họ Hồng nuôi mày cho mày ăn sung mặc sướng, mày thì hay rồi, còn cắn ngược một cái à?"
Thương Vân Tú bị chọc giận đến bật cười, đến lúc này mà hắn còn mạnh miệng. Sự kiên nhẫn của Thương Vân Tú cũng sắp lung lay như tâm trạng của y, tiếp tục nói: "Cậu sợ người cảnh sát kia sẽ tung sự thật ra, đã nhiều năm vậy rồi mà mỗi tháng còn dùng tiền để bịt miệng ông ta. Người thô lỗ như cậu rõ ràng có thể trực tiếp ra tay, có thể khiến ông ta chết mà không ai hay biết, nhưng cậu không làm vậy, có thể nói cho tôi biết lý do không?"
Hồng Tề Bách nào chịu nói, giơ tay muốn bóp cổ y, chờ đến khi y cầu xin tha thứ như bọn thấp hèn rác rưởi. Dường như tất cả những thứ liên quan đến bạo lực đều có thể khiến hắn hưng phấn một cách khó hiểu, Hồng Tề Bách nở nụ cười dữ tợn, kích động nhìn con mồi không hề có sức đánh trả.
"Thương Vân Tú, mày thật sự là không biết tốt xấu." Hắn dùng lòng bàn tay hung bạo lướt qua cần cổ thon dài trắng nõn của Thương Vân Tú, cuối cùng dừng lại ở yết hầu đang lên xuống: "Tao vốn muốn chơi nhẹ nhàng một lần, bây giờ không được rồi, mày làm ông đây phát bực, ông muốn chơi đùa mày đến chết!"
Thương Vân Tú nhíu đôi mày xinh đẹp, dùng đầu mình đập thẳng vào đầu Hồng Tề Bách, thoát khỏi trói buộc khi đối phương ôm đầu vì đau.
Sau lưng y còn có vết thương, động tác không quá nhanh, y chỉ đứng cách Hồng Tề Bách mấy bước, bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Thương Vân Tú nhìn Hồng Tề Bách chằm chằm, một tay sờ soạng dưới gối. Hồng Tề Bách tức đỏ mặt, hắn bắt đầu tấn công trước, chộp lấy cái khay đựng nến trên bàn tròn, đập lên người Thương Vân Tú ở cách đó không xa.
Thương Vân Tú nhạy bén nghiêng người tránh được, lấy súng lục bên dưới gối ra, không chút do dự bắn một phát vào cánh tay trái đang giơ cao của Hồng Tề Bách.
"A!"
Sắc mặt Hồng Tề Bách thoáng trắng bệch, Thương Vân Tú thừa cơ tiến lên, đấm một cái vào bụng hắn khiến hắn ngã xuống đất. Thương Vân Tú lạnh lùng nhìn Hồng Tề Bách, trong mắt lộ ra ánh sáng lạnh lẽo.
Một lát sau, sắc mặt Thương Vân Tú dịu lại, tiếp tục mỉm cười dịu dàng: "Chúng ta quay lại vấn đề vừa rồi, vụ án này thật sự khó điều tra đến vậy sao? Vậy mà lại thành bản án khó giải, người bị cậu mua chuộc bây giờ đang làm người hầu ở phủ Đốc quân, tôi biết."
Y cụp mắt nhìn người đang nằm nghiêng trên đất vì đau đớn, nhấc chân giẫm lên vai hắn, đá hắn ngã lăn ra đất: "Muốn nói công bằng với tiền tài, địa vị, quyền lợi là hoàn toàn không thể, tôi cũng không ngốc đến vậy. Công bằng của tôi, từ trước đến nay phải do tôi tự mình đòi mới tính. Hồng Tề Bách, lỗi của tôi là để cậu sống thêm một thời gian, mạng của cậu nên bị Diêm Vương lấy đi vào cái đêm ở lầu Danh rồi!"
"Khoan... Khoan đã..." Hồng Tề Bách dùng cánh tay không bị thương chống đất, miễn cưỡng ngồi dậy, mồ hôi lạnh to chừng hạt đậu trượt xuống từ đầu hắn. Đối diện với khẩu súng chĩa vào mặt khiến hắn không dám thở mạnh chút nào.
Dù Thương Vân Tú có yếu ớt đến đâu thì vẫn có thể nổ súng...
Đúng lúc này, cánh cửa phòng đang đóng đột nhiên bị mở ra, Lâm Uyển Quân nghe thấy tiếng súng vang lên hốt hoảng nhào tới: "Thương lão bản, ngài không sao chứ?"
Khi cô thấy rõ được tình thế, đáy lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ nhét khẩu súng giấu sau lưng vào tay áo: "Thương lão bản, ngài không sao là tốt rồi!"
Hồng Tề Bách nhìn thấy Lâm Uyển Quân như nhìn thấy cứu tinh, thần kinh căng cứng thả lỏng không ít. Hắn âm thầm nháy mắt với Lâm Uyển Quân, cơ thể lại không nhúc nhích, nói: "Thương, Thương Vân Tú, mày phải suy nghĩ cho kỹ. Nếu mày giết tao thì phải giải thích với cha tao thế nào, nếu tao chết, mày cũng không sống được bao lâu đâu."
"Sợ cái gì, vậy thì cùng chết." Thương Vân Tú dời họng súng xuống, dừng ở vị trí hiểm yếu của hắn, cười nói: "Có vẻ như cậu rất cố chấp với biển nhỉ? Hay là thế này đi, tôi bắn cậu một phát, để cậu nửa sống nửa chết rồi ném cậu xuống biển để cậu tự cảm nhận một phen, thế nào?"
"Mày, mày..." Giọng Hồng Tề Bách bắt đầu run lên, giọng điệu của đối phương vẫn bình tĩnh, nhưng hắn biết, những lời này tuyệt đối không phải nói đùa.
Lâm Uyển Quân đi tới bên cạnh Thương Vân Tú, Thương Vân Tú chỉ liếc nhìn cô. Dự tính xấu nhất là cô cùng một giuộc với Hồng Tề Bách, nhưng cũng không sao cả, con tin đã trong tay, không có gì phải sợ.
Lâm Uyển Quân lại căm hận nói: "Thương lão bản, giết hắn đi, tên khốn nạn này đáng chết."
"Lâm Uyển Quân, mày!"
Lâm Uyển Quân nhận ra điều không ổn, cúi người tát cho hắn một cái, đồng thời giơ chân đá vào cánh tay trái đang chảy máu ròng ròng của hắn, tiếp đó cô chủ động thú nhận trước khi hắn tiết lộ: "Thương lão bản, tôi sai rồi, lần này tôi đến là có mục đích... Tôi nghe lén được Hồng Tề Bách có ý đồ làm bậy với ngài trong chuyến đi này, tôi mới giả vờ bắt tay với hắn. Tôi không muốn ngài chịu nhục vì loại người này, hắn đáng chết!"
"Lâm Uyển Quân, mày!"
Thương Vân Tú gật đầu như rất tán thành với câu nói này của Lâm Uyển Quân, thế là y lại dời họng súng, tiếng sóng biển cùng tiếng nhạc cổ điển trên thuyền át đi tiếng súng nổ, đùi Hồng Tề Bách bị máu tươi nhuộm đỏ.
Hắn chật vật muốn đứng lên rồi phát ra tiếng kêu nghe còn thảm hại hơn, Hồng Tề Bách ngã ra đất, vết máu trên đùi nhuộm sàn nhà bằng gỗ màu vàng nhạt thành màu đen trầm, hòa vào vết đen sẫm trước đó.
Bắn xong phát súng này, Thương Vân Tú cũng không thưởng thức tình trạng thảm hại của Hồng Tề Bách, y chú ý đến biểu cảm của Lâm Uyển Quân, cô có vẻ gì đó rất nhẹ nhõm.
Chẳng lẽ thật sự không phải cùng một giuộc?
"Thương, Thương Vân Tú." Hồng Tề Bách nghẹn ngào lên tiếng: "Mày đừng xúc động, chẳng lẽ mày không muốn biết vì sao vụ cháy năm đó lại thành công đến vậy sao?"
Thương Vân Tú vốn đã mất kiên nhẫn, nghe nói như thế, y đang chuẩn bị nổ súng thì khựng lại: "Nói nghe xem."
Hồng Tề Bách cố gắng đứng dậy, vịn vào bàn tròn để giữ thăng bằng, lê cái chân què thở hổn hển: "Beite Colin, là hắn ta, chính hắn ta bày ra. Thương Vân Tú, cho dù năm đó không có cha tao thì cũng sẽ xuất hiện một người khác, vẫn sẽ đốt quán rượu Nguyệt Mãn, mày biết vì sao không? Bởi vì cha mày không muốn hợp tác với bọn họ."
Hồng Tề Bách cười ha ha, lặp lại: "Cha mẹ mày có số phải chết!"
Ngoài cửa có tiếng động nhưng giọng của Hồng Tề Bách quá lớn, Thương Vân Tú quá hoảng hốt nên không nghe rõ.
Sự khác thường của Hồng Tề Bách có vẻ là do biết mình chắc chắn sẽ chết, tiếp tục điên cuồng cười to: "Thương Vân Tú, năm đó mày không nên sống sót, đây là sai sót của nhà họ Hồng..."
Đoàng...
Tiếng súng vang lên lần nữa, còn trầm và mạnh hơn lần trước. Đạn bắn trúng giữa mi tâm Hồng Tề Bách, âm thanh chế giễu kia ngưng bặt. Nhưng ngay khi hắn ngã xuống đất, biểu cảm của Thương Vân Tú lại khiếp sợ không gì sánh nổi.
Sau lưng Hồng Tề Bách là Phó Vinh Khanh bị chặn ở cửa, hắn mặc bộ vest màu xám hơi nhăn, vị trí trái tim liên tục trào máu. Nét mặt Phó Vinh Khanh đầy kinh hãi, mở miệng chưa kịp nói gì đã quỳ rạp trên đất.
Thương Vân Tú nghẹn ngào gọi: "Phó Vinh Khanh."