70. Chương 70: Thương Vân Tú kiên quyết từ chối

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 70: Thương Vân Tú kiên quyết từ chối

Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tứ Lâm Công Quán.
Hôm qua, ông cụ Tiền - Tiền Thế Nguyên không về nhà. Sáng nay, ông ấy vội vàng chạy vào trong sân, suýt nữa thì vấp ngã trên con đường lát đá xanh. Bạn thân của ông ấy, Trần Lương, bước vào sân sau một bước, tiến lên đỡ ông: "Ông đi chậm một chút."
Trần Lương là bạn thân cùng làm trong đồn cảnh sát và đã về hưu với Tiền Thế Nguyên. Dù tuổi đã cao nhưng ông ấy vẫn nhanh nhẹn không kém người trẻ, nắm lấy cánh tay đỡ Tiền Thế Nguyên đứng vững. "Nghe nói có hai vết thương do đạn bắn, phải phẫu thuật ngay lập tức, chậm một chút là mất mạng như chơi."
"Lão Trần, ông đừng đi theo tôi nữa, hãy đến bệnh viện trông chừng, đừng để ai biết thân phận của y. Y đã giết Colin, giờ đang có người truy tìm..." Tiền Thế Nguyên nín thở, bàn tay giấu trong tay áo run rẩy không kiểm soát.
Ông ấy suýt quên mất mình vào sân này để làm gì, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh mà nói: "Ông cũng biết Thương Vân Tú. Vụ án của cha mẹ y là do sự bất cẩn của chúng ta mà ra. Dù phải giành giật mạng sống này từ tay bất kỳ ai, cũng nhất định phải cứu được y."
"Đương nhiên tôi hiểu rồi, nhưng ông..." Trần Lương không khỏi lo lắng cho bạn.
"Tôi không sao, ông cứ đi đi. Tôi sẽ báo cho Quân Hồng rồi đến bến tàu một chuyến." Nhắc đến chuyện này, giọng Tiền Thế Nguyên lại run rẩy, rồi ông quay người rời khỏi sân.
Người trong nhà đều ở căn nhà lớn đằng trước, giờ này vẫn chưa có ai thức dậy, chỉ có vài người hầu đang quét lá khô. Thấy ông cụ khóc lóc bước vào, người hầu vội bỏ chổi xuống, đỡ ông ấy đi lên cầu thang.
"Ông Tiền, ngài làm sao vậy?" Người hầu nhỏ giọng hỏi, chỉ sợ ông ấy không khỏe và cần phải gọi bác sĩ ngay.
Tiền Thế Nguyên há miệng nhưng không thốt nên lời, hốc mắt đẫm lệ, trông vô cùng tiều tụy.
Cháu gái ông, Tiền Thục Đệ, đã mất. Vừa rồi ông ấy chính tai nghe được rằng thi thể đã được vớt lên, cánh tay bị chân vịt thuyền cắt đứt...
Nửa ngày trước, ông ấy và bạn cũ Trần Lương ra ngoài uống rượu, hai người đang nói về chuyện không như ý của mình. Ông ấy kể rằng Thương Vân Tú, người con rể ông chọn, đã có người trong lòng. Còn cô cháu gái ngoan của mình thì chẳng hiểu sao lại yêu một người đàn ông tên Triệu Nguyên Tự, thậm chí còn có con. Con cũng đã có rồi thì họ còn biết nói gì nữa đây, đành phải miễn cưỡng chấp nhận gã họ Triệu kia và sắp xếp đám cưới.
Đang nói chuyện thì bất ngờ thấy cháu gái Tiền Thục Đệ chạy từ bệnh viện đối diện xuống. Việc cô ta nằm viện đã khiến người ta nghi ngờ, giờ lại còn khóc lóc đón xe đến bến tàu.
Tiền Thế Nguyên tỉnh rượu hẳn, vội vàng chạy theo xem chuyện gì xảy ra nhưng đã chậm một bước, không thể lên cùng chiếc thuyền đó. Khi ông ấy đến nơi thì nghe tin có người đã nhảy xuống biển.
Tiền Thế Nguyên gần như vô thức cảm thấy đó chính là cháu gái mình. Đúng như dự đoán, khi nghe thấy tiếng hét từ phía đó, ông đã ra lệnh lập tức cứu người. Vớt mãi không được, nhưng trớ trêu thay, lại vớt được Thương Vân Tú với đầy vết thương trên người. Đúng lúc này, lại nghe trên thuyền xôn xao rằng đã vớt được một cô gái, ông ấy cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Thấy Thương Vân Tú vẫn còn thở, ông vội vàng đưa y đến bệnh viện. Sau đó mới có thời gian về thông báo cho người trong nhà mình, chuyến đi này xem như là đi nhặt xác cháu gái.
Tiền Quân Hồng bị tiếng gõ cửa đánh thức. Nghe thấy tiếng của cha, vợ ông là Từ Mẫn Thanh cũng dậy theo, cả nhà cùng nhau chạy tới bến tàu. Vừa đến nơi, họ đã thấy trên đất có hàng chục thi thể bị vải trắng che kín. Dưới sự hướng dẫn của Tiêu Đình Xuyên, họ mới tìm được thi thể của Tiền Thục Đệ.
Khi xốc tấm vải trắng lên xem, không chỉ mất một cánh tay, mà ngay cả khuôn mặt mà cô ta khi còn sống luôn chăm chút nhất cũng bị rạch nát, máu thịt be bét, lại bị nước biển ngâm đến biến dạng.
Hai vợ chồng Tiền Quân Hồng và Từ Mẫn Thanh quỳ sụp xuống đất, ôm thi thể con gái mà khóc thảm thiết. Trong nhà chỉ có mỗi một cô con gái bảo bối như thế, làm sao có thể chấp nhận việc người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Tiền Thế Nguyên nghiến chặt răng, nuốt không trôi cơn giận dữ này, la hét tìm kẻ đầu sỏ là Triệu Nguyên Tự giữa đám đông. Nhất thời, hiện trường trở nên hỗn loạn.
"Ông cụ Tiền à, ngài bình tĩnh một chút, chuyện này vẫn chưa được điều tra rõ ràng." Tiêu Đình Xuyên lấy đại cục làm trọng, cố gắng ngăn cản Tiền Thế Nguyên. Ở đây còn có người thân của nhiều gia đình khác, tiếng kêu khóc ầm ĩ khiến hắn ta khó mà chịu nổi.
Tiền Thế Nguyên đã từng là một cảnh sát, Tiêu Đình Xuyên lại là con cháu có quen biết, ông ấy không muốn gây thêm phiền phức cho hắn ta. Sau khi đưa thi thể cháu gái về, ông ấy vẫn không từ bỏ ý định sai người đưa thằng nhóc họ Triệu đến, nếu không thì giết người đền mạng.
Lúc này, Triệu Nguyên Tự mới về đến Lê Viên nơi Tống Linh Duật đang ở. Hai người lần lượt bước vào, không ai lên tiếng. Vừa vào cửa, Triệu Nguyên Tự đã kéo tay Tống Linh Duật hỏi: "Sao vậy?"
"Cậu đi tự thú đi." Tống Linh Duật giãy khỏi tay hắn, muốn đẩy hắn ra khỏi phòng. Nhưng Triệu Nguyên Tự không chịu ra ngoài, cố chấp chen vào rồi đóng sập cửa lại.
"Tại sao phải đi tự thú? Tôi có sai đâu, là do cô ta tự nhảy xuống, tôi đã cố ngăn cản nhưng không được." Triệu Nguyên Tự thật sự không cảm thấy mình có lỗi. Hắn ta không có chút cảm xúc nào với cái chết của Tiền Thục Đệ, giống như người chết chỉ là người qua đường, thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm như thể cuối cùng mình đã giành lại được tự do.
"Cậu còn không sai sao?" Tống Linh Duật bình tĩnh đến đáng sợ. Khi nhìn vào gương mặt Triệu Nguyên Tự, anh ta đột nhiên thấy vô cùng xa lạ. Người này sao có thể hết lần này đến lần khác phá vỡ ấn tượng của anh ta? Rốt cuộc trong mấy năm không ở cạnh nhau đó, thứ gì đã khiến Triệu Nguyên Tự trở nên xấu xa đến mức này...
Tống Linh Duật im lặng thật lâu rồi nói: "Có phải cậu đã trêu chọc cô Tiền trước không? Đứa trẻ trong bụng cô ta không phải của cậu sao? Cậu không có lương tâm à Triệu Nguyên Tự? Con của cậu và mẹ của đứa bé đều bị cậu ép chết!"
"Tôi nói tôi không có con!" Triệu Nguyên Tự bị nói trúng tim đen, rống lên: "Rõ ràng có thể phá thai rồi sống yên ổn, hết lần này đến lần khác cô ta lại chọn nhảy xuống biển, cái này có thể trách ai?"
"Trách cậu! Cậu k*ch th*ch cô ta, cậu ép cô ta!" Tống Linh Duật không thể hiểu nổi, lắc đầu: "Cô ta có thai vốn yếu ớt, cậu nên dỗ dành, cậu đã làm chưa?"
"Tôi..."
Ngoài cửa có tiếng động, tiếng bước chân hỗn loạn đang dần đến gần. Một nhóm người đã đá tung cửa, xông vào muốn đưa Triệu Nguyên Tự đi.
Không biết rõ tình hình, Tống Linh Duật vô thức che chở Triệu Nguyên Tự. Không ngờ đối phương lại mang theo vũ khí, vung đao nhào tới, chém mấy nhát vào lưng Tống Linh Duật. Tiếng ồn làm kinh động đến những người trong Lê Viên. Đối phương thấy mình đã làm bị thương nhầm người nên đành tạm thời rời đi.
Chạng vạng tối, Phó Vinh Khanh nghe được tin liền chạy đến bệnh viện thăm. Hắn nhìn thấy ông cụ Tiền với sắc mặt tiều tụy. Ban đầu hắn không nhận ra, nhưng khi nhớ tới món bánh rán hành mới chợt nhận ra. Cả hai đều có việc riêng, chỉ chào hỏi vài câu rồi ai nấy đi.
Thương Vân Tú mới phẫu thuật xong. Lúc Tiền Thế Nguyên chạy lên lầu, y đã được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, nhưng vẫn chưa tỉnh. Đến ngày hôm sau, y mới hơi động đậy nhưng vì bị thương quá nặng nên không thể nói được. Bác sĩ chính nói riêng với Tiền Thế Nguyên rằng dù đã tỉnh nhưng không thể đảm bảo giữ được mạng sống.
Ông ấy hỏi: "Không tỉnh là do phẫu thuật không thành công sao?"
"Hết thuốc tê là sẽ tỉnh. Thiết bị chữa bệnh của chúng tôi có hạn, viên đạn bắn vào ngực và quá gần tim, chúng tôi không dám tùy tiện dùng dao lấy ra." Ca phẫu thuật kéo dài vài giờ qua chỉ nhằm mục đích khâu những vết xước sâu trên cơ thể Thương Vân Tú và lấy viên đạn ra khỏi đùi y. Còn vết thương trên ngực thì thật sự không thể động vào. Bác sĩ nói: "Sợ y không chịu nổi. Hai ngày nữa phải phẫu thuật thêm lần nữa, khá nguy hiểm, chúng tôi không thể đảm bảo y có sống được không."
"Được..." Tiền Thế Nguyên gật đầu nhìn bác sĩ rời đi.
Người nằm trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, đeo mặt nạ oxy, tim gần như không đập. Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta lo lắng. Trần Lương, người có sức khỏe tốt, giúp hộ lý thay bình truyền nước, rồi bảo ông cụ Tiền ngồi vào chỗ của mình. Có lẽ ông ấy đi lại cả ngày chưa ăn gì, nên ông định ra ngoài tìm thứ gì đó để ăn.
"Đừng đi, khi tới tôi đã dặn nhà hàng đưa cơm đến rồi, chắc cũng sắp tới." Tiền Thế Nguyên ngồi xuống thì thấy tay Thương Vân Tú nhúc nhích. Thế là ông ấy ngồi im nhìn chằm chằm mấy giây, bỗng thấy tay y động đậy thêm, không bao lâu sau thì tỉnh lại.
"Thấy thế nào rồi?" Tiền Thế Nguyên xích lại gần, bảo Trần Lương đi gọi bác sĩ đến.
"Ông Tiền?" Thương Vân Tú không cử động được, hơi thở yếu ớt. Chỉ nói hai chữ này thôi mà y đã dùng hết nửa sức lực. Thuốc tê tan đi khiến cả người y đau nhức không thôi. Cuối cùng, ngoại trừ khuôn mặt, toàn thân y đều đau nhói.
Y nhìn ông ấy, thấy ông ấy có vẻ đã già đi rất nhiều, không quen thấy ông ấy mặc đồ kiểu này. Ấn tượng về Tiền Thế Nguyên bán bánh rán hành ở ngõ Tứ Long đã khắc sâu trong lòng Thương Vân Tú.
Thương Vân Tú hơi động tay, gắng gượng nói hai tiếng cảm ơn.
"Ôi, tỉnh lại là tốt rồi." Tiền Thế Nguyên nói: "Hôm nay tôi thấy Phó Vinh Khanh cũng tới bệnh viện, có muốn gọi hắn tới thăm cậu một lát không?"
Thương Vân Tú cảm thấy bản thân không ổn lắm. Giống như người xưa thường nói, người sắp chết sẽ tự cảm nhận được. Hiện tại, Thương Vân Tú cũng có cảm giác này. Y biết mình không chống đỡ được bao lâu nữa, nghiêng đầu ho khan, vất vả lắm mới đè được máu trong miệng xuống, rồi từ chối ý tốt của ông Tiền.
Tiền Thế Nguyên không cho y nói nhiều, bảo y nghỉ ngơi hai ngày. Bản thân ông thì chạy đi chạy lại giữa nhà và bệnh viện. Đợi đến ngày Thương Vân Tú phẫu thuật lần hai, ông ấy sốt ruột đi đi lại lại bên ngoài phòng mổ. Bác sĩ mổ chính nói phải chuẩn bị tâm lý, xác suất thành công chưa đến 50%.
Ở phòng bệnh bình thường hai tầng đó, Tống Linh Duật vẫn chưa hồi phục hoàn toàn đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất viện. Triệu Nguyên Tự vẫn luôn không xuất hiện. Thứ nhất là Tống Linh Duật không muốn gặp hắn ta, thứ hai là hắn ta sợ Tống Linh Duật thất vọng về mình, nên đã chủ động tới Tứ Lâm Công Quán nhận tội.
Phó Vinh Khanh mang đồ ăn đến, không để Tống Linh Duật ra ngoài, nói rằng dù thế nào cũng phải chờ bác sĩ đồng ý mới được xuất viện.
Đúng lúc Tống Linh Duật có lời muốn nói, đóng cửa phòng bệnh lại hỏi: "Đã tìm được người chưa?"
Phó Vinh Khanh lắc đầu.
"Không tìm được mới tốt. Nói không chừng ông chủ Thương không có chuyện gì đâu."
Tống Linh Duật chỉ có thể an ủi hắn như vậy. Trước mắt vẫn chưa vớt được ai sống sót từ dưới biển, không tìm thấy được ít ra vẫn còn một tia hy vọng.
Chỉ cần nói đến chuyện về Thương Vân Tú là Phó Vinh Khanh đều không muốn đáp lời. Mặc kệ bản thân có dễ chịu hay không, chuyện này hắn cũng chỉ muốn giấu kín trong lòng. Một mặt là Phó Vinh Khanh tin tưởng Thương Vân Tú sẽ không sao, một mặt lại là tuyệt vọng. Nếu như y vẫn còn bình an thì sao đã hai ba ngày rồi vẫn chưa thấy tăm hơi?
Hắn đi ra thì chạm mặt ông cụ Tiền. So với hai ngày trước, hai người còn nói thêm được vài câu. Tiền Thế Nguyên hỏi hắn đến bệnh viện làm gì, Phó Vinh Khanh thì nói ông ấy hãy bớt đau buồn. Hai người đứng sánh vai hút thuốc trước cổng bệnh viện, không nói lời nào. Hút xong thì tự mình rời đi.
"Thật sự không nói với cậu hai nhà họ Phó sao?" Tiền Thế Nguyên lo lắng lắm: "Tôi thấy thằng nhóc kia như cái xác không hồn vậy, đã thay đổi hoàn toàn rồi."
Trần Lương lắc đầu: "Khó nói lắm. Lỡ như Thương Vân Tú mất mạng, hắn ta lại tiếp tục tổn thương thì sao đây? Thương Vân Tú không muốn hắn đến có lẽ cũng vì nguyên nhân này. Bọn trẻ bây giờ có chủ kiến hơn chúng ta hồi đó nhiều." Ông nhìn đồng hồ, thấy cũng sắp phẫu thuật xong rồi, còn nói: "Thế này đi, chờ Thương Vân Tú ổn định hơn rồi hãy nói với cậu hai Phó."
Cánh cửa trượt màu trắng của phòng phẫu thuật mở ra. Thương Vân Tú vừa kết thúc ca phẫu thuật, được đẩy ra và chuyển đến một phòng bệnh mới. Bác sĩ mổ chính tháo khẩu trang, biểu cảm hơi phức tạp, không rõ ca phẫu thuật này có thành công hay không.
"Đã lấy đạn ra, cũng như tôi dự đoán trước đó, tim đã bị tổn thương." Bác sĩ nói: "Mặc dù bệnh viện từng có ca bệnh tương tự nhưng với tình hình của y, tôi không đề nghị điều trị ở chỗ chúng tôi."
"Có ý gì?" Tiền Thế Nguyên hỏi.
"Còn cần làm thêm mấy ca phẫu thuật nữa, bệnh viện chúng tôi không làm được. Nếu như không muốn mạo hiểm, cũng có thể dừng lại ở đây, vết thương lành y có thể sống thêm nửa năm." Bác sĩ mổ chính biết ông cụ Tiền không thiếu tiền, vì vậy mới nói: "Tôi nói là chỗ tôi không thể chữa trị, nhưng nếu ông Tiền muốn giữ mạng cho y thì cũng không phải là không thể."
"Giữ mạng, muốn giữ mạng thì phải làm thế nào?"
"Trong mấy năm đi học bồi dưỡng, tôi có gặp một người bạn chuyên về bệnh tim, nhưng chỉ có thể nói là có khả năng chữa trị, còn kết quả thế nào vẫn là ẩn số."
Đến nửa đêm, Thương Vân Tú mới tỉnh. Cơ thể y vô cùng đau đớn, không cử động được, cũng không ngủ được. Lần này cơn đau còn mạnh hơn lần trước, dù có uống thuốc giảm đau cũng không chịu nổi. Cắn răng nhịn đau đến rạng sáng. Ngay cả khi ông cụ Tiền và một ông cụ khác lạ mặt đến, cơn đau cũng không thuyên giảm.
Tiền Thế Nguyên nói những lời bác sĩ nói hôm qua với y, Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối. Tiền Thế Nguyên cũng đoán được đại khái y đang lo lắng điều gì, nói: "Bên ngoài đều bảo cậu đã chết, cậu cũng cứ coi như mình đã chết đi. Vân Tú, thù đã báo rồi, đây là cuộc sống mới của cậu. Cậu nên để bản thân sống cho chính mình một lần đi."