Món Quà Vỏ Sò Và Chuyến Về Nhà Cũ

Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Lẫm Xuyên không hỏi vì sao Ôn Nghiên lại đột nhiên ôm anh. Tuy bình thường anh không thích đụng chạm thân thể, nhưng lần này có thể coi là một ngoại lệ.
Anh liếc nhìn chân cậu một cái. Mắt cá chân tinh tế đến mức dường như chỉ cần một tác động nhẹ cũng có thể gãy rời, chiếc quần ống rộng càng khiến đôi chân trông càng thêm mảnh mai, lạc lõng.
Chân trần của Ôn Nghiên đang dùng lực giẫm lên chiếc dép ở chân còn lại.
Những ngón chân với khớp rõ ràng tạo thành một đường cong duyên dáng kéo dài đến mu bàn chân cong nhẹ, xen kẽ những đường mạch máu xanh nhạt.
Trắng ngần, tinh xảo, đầy sức sống. Đôi chân của Ôn Nghiên đẹp đến mức tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
Cố Lẫm Xuyên khẽ nheo mắt.
Đôi mắt cá chân kia… có lẽ nên điểm xuyết thêm chút gì đó. Tốt nhất là một món đồ có màu sắc tươi tắn, mỗi bước đi sẽ khẽ đong đưa, thậm chí phát ra âm thanh êm tai…
“Tiên sinh?” Chu thấy người đứng ngây ra ở cửa, mở miệng gọi.
Cố Lẫm Xuyên giật mình bừng tỉnh, nhận ra mình vừa mải mê suy nghĩ những gì. Anh hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh.
Sau đó quay sang nhìn Ôn Nghiên, ánh mắt lạnh lùng thấu xương:
“Mang dép vào cho tử tế. Sau này không được đi chân trần trong nhà nữa.”
Sàn nhà không hề trải thảm, vậy mà Ôn Nghiên cứ chạy lung tung khắp nơi với đôi chân trần trắng trẻo. Cậu định làm ai phải lo lắng đây?
Cuối cùng, anh liếc nhìn thêm một cái rồi điều khiển xe lăn đi thẳng.
Ôn Nghiên ngẩn người trước thái độ bỗng dưng cau có của anh.
“… Gì vậy trời…”
Cậu chạy tới sofa ngoan ngoãn xỏ lại dép, vừa nhíu mày vừa rối rắm hỏi Chu thúc:
“Rõ ràng tôi vừa ôm anh ấy mà anh ấy còn không giận. Sao lại nổi giận vì đôi dép chứ?”
Chú Chu hết lòng biện hộ:
“Tiên sinh chắc là lo cậu bị cảm lạnh đấy thôi.”
Ôn Nghiên suy nghĩ một lát rồi “à” một tiếng, lẩm bẩm: “Cũng phải.”
Hôm trước cậu bị bệnh, đúng là khiến Cố Lẫm Xuyên khổ sở không ít. Cậu còn nhớ rõ đêm đó anh nhìn mình cả đêm không chợp mắt. Thật mộng mị.
Anh ấy nhất định không muốn cậu lại gây phiền phức.
Lát nữa khi anh xuống lầu, cậu sẽ đảm bảo và xin lỗi một câu, vậy là ổn.
Ôn Nghiên nghĩ thế.
Nhưng khi Cố Lẫm Xuyên thay xong quần áo xuống lầu, toàn bộ sự chú ý của Ôn Nghiên lập tức bị chiếc bình thủy tinh trên đùi anh thu hút.
Cái gì mà đảm bảo, cái gì mà xin lỗi... đều bay sạch khỏi đầu cậu.
“Vỏ sò!” Cậu hớn hở chạy đến trước mặt anh, khuôn mặt nhỏ xinh sáng bừng rạng rỡ.
“Nhiều quá trời luôn!”
Cố Lẫm Xuyên đã lấy lại vẻ điềm đạm thường ngày, đưa chiếc bình thủy tinh cho cậu rồi lạnh nhạt hỏi lại:
“Không phải em bảo muốn nhiều một chút sao?”
Không ngờ anh thật sự nghe lời cậu nói luôn.
Ôn Nghiên ôm lấy chiếc chai, khẽ lắc lắc, cười thẹn thùng:
“Cố Lẫm Xuyên, anh thật tốt.”
Chỉ vậy thôi mà đã coi là “tốt” sao?
Trong lòng Cố Lẫm Xuyên thở dài một hơi, ánh mắt nhìn cậu.
Thật dễ dỗ dành.
Thấy Ôn Nghiên định ôm chiếc chai qua sofa, anh nhắc: “Lại đây ăn cơm trước đã, ăn xong rồi hẵng xem.”
“Vâng.”
Ôn Nghiên nghe lời, lưu luyến đặt chiếc bình thủy tinh xuống bàn trà, rồi lon ton theo sau anh vào phòng ăn.
Từng bước đi đều lưu luyến như thể đang ôm báu vật, chứ chẳng phải chỉ là vài món đồ chơi vặt vãnh.
Cố Lẫm Xuyên lén nhìn cậu mấy lần, vẫn không sao hiểu nổi.
Anh đâu biết rằng, trước đây Ôn Nghiên gần như chẳng đi đâu bao giờ. Cậu chỉ quanh quẩn trong nhà, chưa từng thấy cảnh xe cộ nườm nượp, chưa từng biết đến những bài thơ, biển rộng và chân trời xa xăm.
Chưa từng có ai chủ động mang thế giới bên ngoài đến trước mắt để cậu chiêm ngưỡng.
Nên cho dù chỉ là những chiếc vỏ sò trông chẳng có giá trị gì, với Ôn Nghiên mà nói, tất cả đều vô cùng quý báu.
Hơn nữa, đây còn là món quà Cố Lẫm Xuyên mang từ nước ngoài về cho cậu — là kỷ niệm, là lễ vật.
Ôn Nghiên luôn ghi nhớ điều đó trong lòng. Cậu ăn cơm nhanh như gió. Vừa ăn xong đã chẳng để ý ánh mắt của Cố Lẫm Xuyên, vội vàng chạy lại sofa để ngắm nghía vỏ sò.
Cậu đổ hết tất cả vỏ sò trong bình ra. Từng chiếc một đều nhỏ nhắn, tinh xảo, sạch sẽ và xinh đẹp.
Ôn Nghiên cầm một chiếc, nheo mắt ngắm nghía từng chi tiết nhỏ ở khe vỏ, rồi đột nhiên nhìn về phía bóng người đang mờ ảo trong phòng ăn.
Mấy chiếc vỏ sò này nhìn thế nào cũng không giống kiểu tiện tay nhặt ngoài bãi biển. Rõ ràng là có người đã chọn lựa kỹ càng, thậm chí còn rửa sạch hết.
Là do Cố Lẫm Xuyên làm ư? Anh ấy thật sự hạ mình làm chuyện này sao?
Ôn Nghiên không kìm được, nhón chân ôm vỏ sò chạy tới hỏi:
“Anh rửa sạch hết chúng hả?”
Cố Lẫm Xuyên còn chưa kịp ngẩng đầu, đã suýt bị vỏ sò chọc vào mặt. Anh liền nghiêng đầu né tránh, dùng tay đẩy tay Ôn Nghiên ra, mặt lạnh nói:
“Không.”
“Nhưng rõ ràng là đã rửa sạch mà, không còn hạt cát nào hết. Anh không làm thì chẳng lẽ nhờ người khác làm giúp sao?”
Giao cho người khác?
Cố Lẫm Xuyên nhíu mày, bực bội ngẩng lên và vừa vặn đối diện với đôi mắt trong veo lấp lánh của Ôn Nghiên.
Cậu còn chớp chớp mắt nhìn anh, hàng mi dài khẽ rung động.
Rõ ràng đôi mắt đó trông như đào hoa đa tình, mà ánh nhìn lại thuần khiết đến khó tin.
Ánh mắt ấy khiến Cố Lẫm Xuyên có chút mất tự nhiên. Anh khẽ co ngón tay gõ lên đầu gối, yết hầu khẽ động đậy:
“Không ai rửa cả, do nước biển đấy thôi.”
“À, vậy à.” Ôn Nghiên gật đầu.
Tin ư?
Cố Lẫm Xuyên nửa ngẩng đầu, lén liếc nhìn cậu một cái.
Tất nhiên là Ôn Nghiên không tin. Cậu cười rạng rỡ:
“Cảm ơn anh nha, em thích lắm, siêu siêu thích luôn!”
Cậu đâu có ngốc. Làm gì có chuyện nước biển có thể rửa sạch đến mức ấy?
Nếu là người khác rửa, Cố Lẫm Xuyên cũng chẳng cần giấu giếm, nên đây chắc chắn là anh tự tay rửa sạch đem về cho cậu.
Anh không muốn thừa nhận thôi vì rửa vỏ sò… nghe mất mặt quá đi mà.
Ôn Nghiên có chút xúc động. Cậu nhìn anh, nghiêm túc nói: “Đợi em xâu thành chuông gió xong sẽ tặng lại cho anh.”
Cố Lẫm Xuyên siết chặt ngón tay, dời mắt khỏi ánh mắt của cậu, lạnh nhạt từ chối:
“Tự mình giữ đi.”
Vốn dĩ là anh mang về tặng cậu, còn tặng lại thì tính là gì?
“Vậy cũng được.” Ôn Nghiên không buồn, ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy em xâu xong rồi treo ở chỗ cửa giữa hai phòng ngủ của chúng ta, được không?”
Cố Lẫm Xuyên định nói không cần.
Nhưng khuôn mặt Ôn Nghiên lại đầy vẻ hào hứng muốn chia sẻ điều tốt lành với anh. Gương mặt thiếu niên mười chín tuổi tràn ngập niềm vui và mong đợi, đuôi mắt còn hơi ửng đỏ.
Chỉ cần nhìn một cái liền không nỡ từ chối. Dường như bất kể cậu nói gì, anh cũng sẽ gật đầu đồng ý.
Thế là câu “không cần” của anh biến thành:
“Tùy em.”
Ôn Nghiên lập tức cười tươi như nắng xuân.
Cố Lẫm Xuyên không muốn dây dưa thêm về chủ đề này, liền hỏi:
“Không phải em định mời bạn đến nhà sao? Không mời nữa à?”
“Chưa đâu.” Ôn Nghiên đáp lời.
“Em nghĩ hôm nay anh về rồi thì chắc em có thể ra ngoài được rồi nhỉ? Vết thương ở tay cũng gần khỏi rồi.”
Cậu vén tay áo lên cho anh xem.
Cố Lẫm Xuyên nhìn một cái, quả thật là hồi phục rất tốt. Nhưng mà…
“Tối mai phải về nhà cũ, nếu muốn ra ngoài thì để hôm sau đi.”
“Mai về nhà cũ luôn hả?” Ôn Nghiên hơi bất ngờ.
Cố Lẫm Xuyên mới về hôm nay, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã phải “trình diễn” tiết mục thân mật rồi sao?
Cố Lẫm Xuyên nhướng mày:
“Có ý kiến gì sao?”
“Đâu có…” Ôn Nghiên cười gượng. Cậu làm gì dám.
Cậu mím mím môi:
“Vậy em có cần chuẩn bị gì không?”
“Chỉ cần em chuẩn bị sẵn sàng là được rồi.” Cố Lẫm Xuyên chỉ chỉ quầng thâm dưới mắt cậu.
“Mai đừng mang theo cặp mắt gấu trúc ấy.”
Kẻo người ta lại tưởng anh bắt nạt em thật.
Ôn Nghiên sờ sờ mắt, “Vâng” một tiếng, rồi quay người đi.
Cậu ra phòng khách, cho hết đống vỏ sò vào bình thủy tinh rồi ôm về phòng.
Sau đó nhắn tin cho Thẩm Dược: Ngày mai không đi chơi được nha, cậu muốn nói gì thì chờ đến hôm kia đi.
Thẩm Dược lập tức gửi một dấu chấm hỏi.
Ôn Nghiên: Cố Lẫm Xuyên ngày mai dẫn tớ về nhà cũ.
Thẩm Dược giật mình: Trời má! Nhanh vậy luôn ư? Anh ấy mới về mà? Gấp gáp dữ vậy.
Lần trước Ôn Nghiên từng kể về chuyện về nhà cũ, sau lại bảo do Cố Lẫm Xuyên đi công tác nên phải hoãn lại.
Ôn Nghiên: Tớ cũng không biết nữa.
Thẩm Dược gửi liền mấy cái icon, rồi bảo: Không sao, đừng căng thẳng. Cô dâu xấu còn phải gặp mẹ chồng nữa là!!
-- Mà cậu đâu có xấu, đẹp chết đi được ấy chứ!
Từ khi biết Cố Lẫm Xuyên đối xử tốt với Ôn Nghiên, Thẩm Dược bỗng trở nên vô tư lự hẳn.
Ôn Nghiên đáp lại bằng một dãy dấu ba chấm.
Không trò chuyện nữa.
Cậu căng thẳng không phải vì chuyện đó, mà là... không biết nên thể hiện sự thân mật thế nào. Cả mức độ thân mật... bao nhiêu là vừa đây?