Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn
Tình yêu vĩnh cửu
Sau Khi Bé Đáng Thương Cùng Đại Lão Tàn Tật Liên Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ năm thứ ba đại học, Ôn Nghiên đã bắt đầu chuẩn bị ôn thi nghiên cứu sinh ngành Tâm lý học lâm sàng, nghỉ hè còn đến phòng khám để thực tập.
Đến cuối học kỳ một năm thứ tư, tức tháng mười hai, cậu chính thức dự thi. Có thể nói, khoảng thời gian đó cậu luôn tất bật bận rộn.
Vì thế, Cố Lẫm Xuyên bị cậu bỏ bê đôi chút, nhưng anh chẳng dám than phiền nửa lời.
Tháng hai năm sau, kết quả thi thạc sĩ được công bố, và dĩ nhiên là không có gì đáng lo ngại. Ôn Nghiên vốn đã có thời gian theo Lục Kỳ học tập tại phòng khám, thêm vào đó là kiến thức nền tảng vững chắc, nên một tháng sau, cậu cũng thuận lợi vượt qua vòng phỏng vấn bổ sung.
Với một người vừa có ngoại hình xuất sắc, thành tích lại tốt như Ôn Nghiên, các giáo sư trong khoa tự nhiên đều muốn hướng dẫn cậu. Cuối cùng, cậu cũng tìm được một vị thầy hướng dẫn ưng ý.
Giữa tháng tư, khi nhận được giấy báo trúng tuyển, Ôn Nghiên và Cố Lẫm Xuyên nhân dịp này tổ chức một bữa tiệc nhỏ, mời bạn bè thân thiết đến chung vui.
Đã nửa năm mọi người chưa tụ tập, nên lần này đều đến đông đủ.
Những gương mặt quen thuộc như Thẩm Dược, Yến Nhất Mạn, Hạ Thịnh, Chung Mính Trạch thì khỏi phải nói, chỉ cần gọi một tiếng là có mặt ngay.
Những người hiếm khi xuất hiện như Yến Minh Tầm và Giang Ngộ cũng có mặt.
Cả hai đều là những người bận rộn trong giới giải trí, đặc biệt là từ khi Yến Minh Tầm đoạt giải Ảnh đế mấy năm trước, lịch trình của hắn kín mít. Chỉ có Giang Ngộ mới có thể giữ chân được hắn.
Hoặc có lẽ chẳng cần ai giữ, Yến Minh Tầm tự động chạy về thôi.
Trong lúc mọi người đang ăn uống, Lâm Nặc cũng gọi video đến chúc mừng Ôn Nghiên. Cậu ấy là một trong số ít bạn bè từ thời cấp ba mà Ôn Nghiên vẫn còn giữ liên lạc.
Lâm Nặc học liên thông lên thạc sĩ rồi tiến sĩ ở ngôi trường mình yêu thích, sắp tới còn ra nước ngoài nghiên cứu, nên Ôn Nghiên cũng không ngớt lời chúc mừng cậu ấy.
Ôn Nghiên bên này vừa uống rượu vừa bị Cố Lẫm Xuyên lườm nguýt, còn Lâm Nặc qua màn hình cũng nâng chén cùng mọi người, tiện miệng hỏi về chuyện cưới xin của Thẩm Dược và Yến Nhất Mạn.
Thẩm Dược liếc nhìn Yến Nhất Mạn, nâng chén trà lạnh lên uống, mặt hơi đỏ: “Sắp rồi, cậu gấp gì chứ. Đến lúc đó có trốn ra nước ngoài cũng phải về dự hôn lễ đấy.”
“Ai không đến thì cũng phải gửi quà nhé.” Lâm Nặc cười nói.
“Mạn Mạn nghe thấy chưa?” Thẩm Dược vội vàng nhắc nhở.
“Mau ghi vào sổ đi, đến lúc đó phải “chặt chém” một khoản thật lớn.”
Hạ Thịnh xen vào: “Chuẩn rồi, phải chặt chém.”
“Cậu cũng không thoát được đâu, cả Ôn Nghiên nữa, không ai chạy thoát được.” Thẩm Dược quyết không buông tha bất kỳ ai.
Yến Nhất Mạn mỉm cười dịu dàng. Mấy năm nay, chịu ảnh hưởng của Thẩm Dược nên cô rộng rãi thoải mái hơn trước rất nhiều, còn Thẩm Dược thì lại trở nên trầm ổn hơn, không còn ồn ào như hồi xưa nữa.
Mọi người đều thay đổi, mà thay đổi theo hướng tốt đẹp.
Ôn Nghiên cười nói vui vẻ cùng mọi người.
“Còn hai người thì sao?” Cố Lẫm Xuyên bỗng quay sang hỏi.
Yến Minh Tầm đang gỡ xương cánh gà cho Giang Ngộ, nghe vậy động tác hơi khựng lại: “Hai người bọn tôi ư?”
“Hỏi khi nào kết hôn đó.” Chung Mính Trạch chen ngang.
Chỗ kia vốn là nhóm bạn trẻ đang trò chuyện vui vẻ, Chung Mính Trạch chen vào không hợp, bèn quay lại ngồi cùng nhóm huynh đệ, tiện thể góp sức “tra hỏi” Yến Minh Tầm.
“Chuyện đó phải hỏi anh ấy, tôi đâu quyết định được.” Yến Minh Tầm gắp cánh gà vào bát Giang Ngộ, thong thả lau sạch tay, nhướng mày nhìn Giang Ngộ.
Giang Ngộ ngẩng mắt, khẽ liếc hắn rồi thản nhiên nói: “Không vội.”
Giọng hắn vốn dĩ rất đặc biệt, không giống người thường, trong lành lạnh nhạt nhưng lại có chút khàn khàn, như thể đã được mài giũa trong làn nước biển lạnh buổi sớm.
Ôn Nghiên tai thính, nghe thấy liền quay đầu nhìn. Cậu nhớ lần đầu gặp, còn tưởng Giang Ngộ bị câm, sau này mới biết hắn không phải không nói mà chỉ là rất ít khi mở miệng.
Thật sự rất đặc biệt.
Cố Lẫm Xuyên lập tức xoay đầu cậu lại:
“Nhìn cái gì đó?”
“Ngắm trai đẹp.” Ôn Nghiên giữ tay anh lại, cười nói Giang Ngộ chính là kiểu “mỹ nhân lạnh lùng” mà người ta thường nhắc đến.
Cố Lẫm Xuyên liếc cậu một cái, mặt không biểu cảm, rồi quay cậu lại tiếp tục trò chuyện.
Ôn Nghiên hừ một tiếng, mặc kệ anh mà tìm Thẩm Dược và những người khác để chơi.
Bên này, Yến Minh Tầm nghe xong thì khẽ hừ một tiếng.
Hắn đã cầu hôn mấy lần mà Giang Ngộ đều không chịu, hắn còn biết làm sao đây?
Yến Minh Tầm đưa tay khẽ lướt qua vết sẹo ở yết hầu của Giang Ngộ, ngón tay dừng lại, không chạm vào, ánh mắt đầy đau lòng.
“Được rồi.” Hắn thu tay, nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh cứ để tôi ‘treo’ mãi thế này đi.”
Giang Ngộ nhướng đuôi mày, khóe môi cong cong như muốn hỏi: “Có ý kiến gì à?”
Yến Minh Tầm lập tức nắm lấy tay hắn hôn xuống: “Không sao, để anh ‘treo’ cũng được.”
Chung Mính Trạch: “……”
Là người anh em độc thân duy nhất, đã có con trai chín tuổi, Chung Mính Trạch vốn tưởng mình là người thắng cuộc trong đời. Thế mà ngồi trước cảnh này thì vẫn thấy khó nuốt trôi.
Anh ta buồn bực uống cạn một ly rượu, không nói thêm lời nào.
Cố Lẫm Xuyên cũng chẳng quan tâm đến chuyện đó, tiếp tục quay về canh chừng Ôn Nghiên uống rượu.
Kết quả là anh không canh nổi.
Anh vừa nói chuyện ba phút, Ôn Nghiên đã lén uống liền hai ly rượu.
Người gì mà vừa mê ăn vừa ham uống, đến lúc này khóe mắt đã đỏ hoe, mặt hồng bừng. Thấy Cố Lẫm Xuyên nhìn, cậu còn ngả ngớn cằm, hỏi: “Nhìn gì đấy? Cố tổng bị sắc đẹp của em mê hoặc rồi à?”
Cố Lẫm Xuyên đau đầu xoa trán.
Không thấy anh trả lời, Ôn Nghiên lập tức quay sang quấn lấy: “Em hỏi anh đó.”
“Đúng rồi.” Cố Lẫm Xuyên nắm lấy tay cậu, đỡ cậu đang ngồi xiêu vẹo.
“Anh đưa em về trước, các cậu cứ tiếp tục vui vẻ nhé, hóa đơn cứ để tôi thanh toán.” Nói rồi anh bế thẳng cậu lên và rời đi.
Ôn Nghiên giãy giụa, nhưng bị anh nhéo một cái sau lưng liền ngoan ngoãn im lặng, ngoan ngoãn mặc áo khoác, theo anh ra ngoài.
Hai hôm trước vừa mưa lớn, giờ trời tối lại hơi lạnh và ẩm ướt.
Ôn Nghiên mặc áo hoodie mỏng, vừa ra gió đã run cầm cập, men rượu cũng tan đi phân nửa. Cố Lẫm Xuyên cởi áo khoác khoác thêm cho cậu, khăn choàng cũng quấn lên.
Bọc chặt cậu như cái bánh chưng mới yên tâm.
Ôn Nghiên bị xoay đến chóng mặt: “Sắp lên xe rồi, bọc em kín mít thế làm gì?”
Cố Lẫm Xuyên không đáp, kéo cậu lên xe. Ngồi yên vị rồi anh lại bắt đầu gỡ từng lớp áo ra.
Ôn Nghiên ngơ ngác: “?”
“Anh cố tình trêu em hả?” Cậu trợn mắt, không thể tin nổi: “Cố Lẫm Xuyên?”
“Ừ.”
“Anh còn dám “ừ”?” Ôn Nghiên túm lấy mặt anh, lời lẽ lắp bắp vì men rượu, vừa mở miệng đã bị mùi rượu xộc thẳng lên khiến cậu ói khan một cái.
Cậu vội che miệng, mắt mơ hồ nhỏ giọng than thở: “Em nói khó nghe quá.”
“Không khó nghe.” Cố Lẫm Xuyên kéo tay cậu xuống, cúi đầu an ủi hôn lên môi cậu.
Ban đầu anh chỉ định hôn lướt qua, nhưng Ôn Nghiên mỗi lần say rượu đều quấn lấy anh không buông.
“Thêm nữa đi.” Ôn Nghiên kéo cổ anh, đôi mắt long lanh như phủ sương nước.
Cố Lẫm Xuyên thuận thế giữ gáy cậu, cạy môi răng cậu ra, từ nông đến sâu mà hôn để cậu vừa lòng.
Cho dù trong xe có vách ngăn, nhưng động tĩnh này cũng chẳng nhỏ. Tài xế bao năm nay đã quen nên mặt không đổi sắc, lái thẳng đến biệt thự Hải Sơn.
Cố Lẫm Xuyên ôm eo cậu, định bế cậu xuống xe.
“Không về đâu.” Ôn Nghiên không chịu xuống, còn trượt người né vào trong, gan to mà ngoắc tay: “Cố Lẫm Xuyên, lại đây.”
Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên tối lại, anh phân phó tài xế được nghỉ.
Người tài xế hoảng loạn đến mức không dám nhìn nhiều, chẳng phải đi mà gần như chạy trối chết, rất nhanh đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Tám giờ tối, bên ngoài đã phủ màn đêm. Biệt thự không bật đèn, bốn phía tối mịt âm u.
Cố Lẫm Xuyên lại ngồi vào xe, đóng cửa xe lại.
“Muốn làm gì hả?” Anh xoa khóe mắt Ôn Nghiên, càng xoa lại càng khiến đôi mắt cậu đỏ thêm.
Ôn Nghiên không nói, chỉ nhào tới ôm lấy eo anh. Không cần nói cũng biết cậu muốn gì.
Dù đã đoán được, đầu ngón tay Cố Lẫm Xuyên vẫn khựng lại, ánh mắt dần chìm xuống u tối sâu thẳm: “Em chắc chắn muốn ở đây sao?”
“Hôm nay tâm trạng tốt nên em muốn “thưởng” cho Cố tổng một chút, không được sao?”
Nói xong, lòng bàn tay Ôn Nghiên lướt dọc gương mặt anh, nhẹ nhàng chậm rãi, cuối cùng dừng lại nơi yết hầu, khẽ chấm một cái rồi thì thầm: “Em muốn chồng yêu.”
Giọng Cố Lẫm Xuyên khàn khàn, chút lý trí cuối cùng cũng tan biến: “Lát nữa đừng có hối hận đấy.”
Rất nhanh sau đó, Ôn Nghiên liền hối hận, mềm giọng cầu xin anh tha cho cậu.
Cố Lẫm Xuyên chỉ bảo cậu chậm lại, rồi lại ôm chặt vào lòng. Trong không gian chật hẹp của xe, Ôn Nghiên chỉ có thể khóa chặt ngồi trên người anh.
“Giống hôm thứ sáu sao?” Anh nâng mặt cậu, mũi kề sát, ánh mắt nóng bỏng.
Ôn Nghiên lắc đầu liên tục: “Mệt lắm.”
“Chẳng phải mấy năm nay anh vẫn rèn cho em tập luyện sao?” Cố Lẫm Xuyên cổ vũ.
“Ngoan yêu, anh tin em chịu được mà.”
“Anh lừa em…” Trong mắt Ôn Nghiên long lanh nước, cậu nắm vai anh, uể oải gõ vài cái lấy lệ.
Cố Lẫm Xuyên hít sâu, giữ chặt cậu, trầm giọng: “Anh là đang cổ vũ em đó.”
Quả thực, mấy năm nay Ôn Nghiên đã thay đổi rất nhiều, không chỉ nội tâm mà cả cơ thể. Anh ép cậu tập thể hình suốt hai năm, tuy có lúc tập ba ngày bỏ hai, nhưng những cơ bắp cần có đều đã thành hình. Cánh tay, ngực, bụng, đùi… chỗ nào cũng có đường cong rắn chắc.
Chỉ là nửa năm nay bận học hành, luyện tập xao nhãng nên cơ thể có hơi chậm lại. Nhưng chỉ cần dồn sức, từng đường cơ bắp xinh đẹp vẫn hiện rõ, dáng người từ gầy yếu nay đã cao lớn khỏe mạnh, khiến anh vừa phấn khích vừa khao khát.
“Mệt quá… Em muốn bỏ cuộc.” Ôn Nghiên thở hổn hển, càu nhàu.
Cậu uất ức lắm, sao anh đã ba mươi mốt mà thể lực vẫn chưa chịu giảm sút? Cậu còn nghi ngờ, không biết mình có chờ được đến ngày đó không nữa.
Nhưng hôm nay mặc kệ, Ôn Nghiên quyết định nằm lì trên vai anh, không động đậy nữa.
Cố Lẫm Xuyên dỗ cậu thử kiên trì thêm một chút, nhưng Ôn Nghiên kiên quyết lắc đầu, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Thế là anh không khách khí nữa.
—
Về tới biệt thự đã hơn mười giờ. Ôn Nghiên cứng đầu đi được hai bước, sau đó mặc kệ để anh bế lên lầu. Ai ngờ, đến khi tắm rửa xong cậu vẫn không được nghỉ ngơi.
Kết quả là cậu mệt đến mức vừa chạm gối đã không muốn mở mắt, lẩm bẩm trong lòng anh: “Em nhất định phải bỏ đói anh nửa tháng.”
Cố Lẫm Xuyên chẳng thèm để tâm, khẽ hôn lên trán cậu, dịu dàng chúc ngủ ngon như bao năm qua.
Ôn Nghiên không đáp, mơ màng ngủ say.
Nhưng giấc mơ lần này lại vô cùng kỳ lạ —— cậu mơ thấy mình ở một thế giới khác, trở thành một Omega.
Cậu đang ngồi trong phòng hội chẩn bệnh viện. Sau gáy có gì đó nhô lên, ngứa ngáy khó chịu. Dùng tay sờ chỉ thấy một chỗ gồ rất nhỏ, càng xoa càng nóng, cả lồng ngực cũng rực lửa.
“Đừng chạm loạn vào tuyến thể.” Một giọng nói vang lên sau lưng, bàn tay ấm áp, hơi thô ráp đặt lên gáy cậu.
Ôn Nghiên run bắn, quay đầu lại, ngơ ngẩn: “Cố… Cố Lẫm Xuyên?”
“Ừ.” Anh mặc blouse trắng, giọng lạnh nhạt: “Ở đây, em nên gọi anh là bác sĩ Cố.”
“Bác sĩ Cố? Em… sao lại ở đây? Kỳ lạ quá…”
Chưa kịp nói hết thì toàn thân Ôn Nghiên đã nóng bừng, đầu óc choáng váng. Một mùi hương thanh nhã như hoa sơn chi lan tỏa quanh người cậu.
“Em giống như bị sốt…” Ôn Nghiên run rẩy, nắm chặt tay anh, cầu cứu.
“Là kỳ phát tình.” Anh đáp thẳng.
Ôn Nghiên muốn đưa tay lên gáy nhưng lại bị anh giữ lại.
“Vì sao em không được chạm mà anh thì được?” Cậu uất ức trừng mắt.
“Bởi vì em là Omega của anh. Chỉ có anh mới được chạm vào.”
“Nhưng em khó chịu quá…”
Mùi hương sơn chi ngày càng đậm, cơ thể cậu gần như sụp đổ.
Anh cúi xuống, hơi thở bao phủ, tin tức tố Alpha mạnh mẽ tràn ra ôm lấy toàn bộ cậu.
Nhưng đó chỉ là tạm bợ. Sự đau khổ vẫn còn đó.
“Không ổn… em chịu không nổi…” Ôn Nghiên nức nở.
“Anh biết.” Rồi anh cúi xuống, hàm răng cắn vào tuyến thể sau gáy cậu.
Cơ thể Ôn Nghiên lập tức ngoan ngoãn trở lại, yên tĩnh như con thú nhỏ được bao bọc.
Sau một lúc thì anh buông ra, giọng trầm thấp nói:
“Đây chỉ là đánh dấu tạm thời.”
“Có hiệu quả không?”
“Chỉ trị ngọn, không trị gốc.”
“Vậy còn cách nào khác không?”
“Có. Hoàn toàn đánh dấu.” Đôi mắt anh sâu thẳm, khiến tim cậu run lên.
……
Ôn Nghiên giật mình tỉnh dậy, theo bản năng sờ gáy. Không có gì cả.
Cố Lẫm Xuyên vẫn đang ngủ say, ôm chặt lấy cậu.
“Cố Lẫm Xuyên…” Ôn Nghiên đẩy đẩy tay anh.
“Anh dậy đi.”
Anh khẽ tỉnh giấc, giọng khàn: “Sao thế, ngoan yêu?” Anh vẫn nhắm mắt, lại kéo cậu ôm chặt hơn.
“Em vừa nằm mơ.” Ôn Nghiên nhớ tới lần trước Thẩm Dược cho cậu đọc tiểu thuyết ABO, không ngờ lại mơ mình thành nhân vật chính, còn cùng anh… y như một giấc xuân mộng.
“Ác mộng à?” Anh xoa đầu cậu: “Không sao, đều là giả thôi, chồng của em ở đây rồi.”
Ôn Nghiên liếm môi: “Cũng không hẳn là ác mộng.”
“Vậy là gì?” Anh hỏi, mắt lim dim như con hổ lười biếng.
Ôn Nghiên lúng túng: “Khó nói lắm.”
Anh quen rồi, không hỏi thêm, chỉ “ừ” một tiếng.
“À mà này.” Ôn Nghiên chợt nghĩ ra, chống cằm lên ngực anh hỏi: “Anh nói có thể có thế giới khác, thời không khác, cũng có em và anh chứ?”
“Có thể.” Anh gật đầu tự nhiên.
“Vậy họ có gặp nhau không?”
“Sẽ.”
“Vậy một anh khác, cũng sẽ yêu một em khác sao?”
“Cũng sẽ.”
“Sao anh chắc chắn thế?”
“Nếu không thì hắn không phải là anh.”
“Nhưng hắn chính là anh đấy! Tướng mạo, dáng người, giọng nói đều giống y hệt!”
“Vậy càng chắc chắn sẽ yêu em.”
“Thật không?”
“Ừ.”
Những câu trả lời kiên định khiến tim Ôn Nghiên run rẩy. Cậu lí nhí: “Xong rồi, Cố tổng vừa làm em rung động mất rồi.”
Cố Lẫm Xuyên nhướng mày: “Là kiểu rung động nào?”
“Khi anh nói yêu em.”
“Anh yêu em.”
“Là phải nói ‘em yêu anh’ cơ.”
“Ừ, em yêu anh.”
Ôn Nghiên thỏa mãn, cười híp mắt, hôn lên môi anh: “Em cũng yêu anh.”
“Bốn giờ rồi.” Anh ôm lấy cậu, khẽ uy hiếp: “Ngủ không? Không ngủ thì anh đổi cách khác.”
“Đừng hòng.” Ôn Nghiên lăn ra khỏi ngực anh, chui vào chăn: “Em đã nói sẽ bỏ đói anh một tháng, em nói được làm được.”
“Em nói nửa tháng.” Anh sửa lời cậu.
Ôn Nghiên quay lưng, phẩy tay: “Vậy nửa tháng, cũng đủ để hành hạ anh rồi.”
Cố Lẫm Xuyên bật cười, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu, lòng tràn ngập cảm giác may mắn.
Anh vẫn ngồi yên, không ôm lại. Ôn Nghiên đợi một lúc không thấy hơi ấm quen thuộc thì liền hậm hực bật dậy, đẩy anh ngã xuống rồi tự mình chui vào lòng, gọn gàng ôm chặt.
Bên ngoài, trời dần hửng sáng. Cố Lẫm Xuyên lần nữa siết chặt ngôi sao của riêng mình.
Không chỉ hôm nay, mà từ quá khứ đến tương lai vô tận, họ sẽ luôn như vậy, ôm chặt nhau.
Bởi vì họ vốn dĩ đã định yêu nhau đến tận xương tủy, đến chết cũng không phai.