Đại Hoàng cũng đi học?

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên

Đại Hoàng cũng đi học?

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ba Hổ, chàng nhanh lên nào.” Mật Nương thay xong quần áo, bước ra từ trong nhà, đứng ở cửa bếp giục giã: “Có mỗi hai cái bát thôi mà sao chàng rửa lâu thế?”
Ba Hổ thở dài, bụng bảo dạ: ta muốn rửa cho thật sạch cũng không được à? “Đi thôi, ta đi kéo xe.”
Hắn vừa bước ra khỏi cửa, lại quay vào buộc dây cho Đại Hoàng rồi dắt theo. Hắn không thể ở bên cạnh nàng cả ngày, nhưng Đại Hoàng thì chỉ rảnh rỗi không có việc gì làm, ở nhà cũng chỉ dẫn Ba La và A Nhĩ Tư Lang ra bãi tuyết chạy nhảy lung tung, chơi đến nỗi thành hoang dại cả rồi.
Lòng sông chất đầy tuyết, phải đến tháng tư năm sau mới tan hết. Ba Hổ, một tay khoác lên Đại Hoàng, nói với Mật Nương đang ngồi trong xe: “Năm nay ta không đưa nàng đi trượt băng trên sông được rồi, đợi năm sau khi ta về sẽ bù đắp cho nàng.”
Mật Nương cũng nhớ chuyện này, nhưng từ khi biết trong bụng có đứa bé liền gạt bỏ ý định đó. “Được thôi, năm sau chàng dạy ta trượt. Chàng biết trượt chứ?”
“Biết chứ.” Ba Hổ khẳng định, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng. Hắn đã mấy năm không trượt băng rồi, sau mười tuổi là không còn thời gian rảnh rỗi nữa. Hắn nghĩ phải tìm cơ hội luyện tập, tránh đến lúc ra sân lại bị ngã chổng vó, làm ảnh hưởng đến hình tượng của mình trong mắt Mật Nương.
Đến học viện, trước sau sân viện đã chật ních người. Ba Hổ dẫn Mật Nương và Đại Hoàng đi tìm đám người Mộc Hương, định chờ phu tử đến rồi mới vào học.
“Sao lại mang cả Đại Hoàng đến đây thế?” Mộc Hương hỏi.
“Nó cũng từ Trung Nguyên theo bọn ta đến, tuy là chó, nhưng cũng không thể bỏ nó được.” Ba Hổ nói đại. Chuyện Mật Nương mang thai chỉ là hai người ngầm đoán với nhau, hơn nữa thai còn nhỏ, chưa định nói cho ai biết.
Uyển Nhi là người ít tiếp xúc với Ba Hổ nhất, mơ hồ nhớ rằng hắn là người thích chó nhưng không thích giao thiệp với người. Hôm nay nghe hắn nói vậy, nàng càng thấy tính tình hắn kỳ quặc, lại còn muốn đưa chó đến nghe giảng bài nữa chứ.
“Nó nằm ở cửa hay cạnh tường cũng được, lát nữa ta sẽ nói với phu tử một tiếng.” Ba Hổ không coi đó là chuyện gì to tát. Thấy Mật Nương bị nha đầu Oanh Nương kéo lại nói chuyện luyên thuyên không ngừng, hắn cũng không muốn làm phiền.
“Mấy hôm trước bão tuyết chỗ các ngươi có bị ảnh hưởng không?” Ba Hổ hỏi Mộc Hương.
Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt mấy người đều có chút buồn bã. Cừu của sáu người bọn họ đều còn khá tốt, nhưng cừu của vài người khác thì bị chết cóng, cũng có con bị bệnh rồi chết mất.
“Cỏ khô cho cừu ăn tiêu hao khá nhiều, tuyết lớn quá, cừu ra ngoài cũng không tìm được đồ ăn.” Cỏ khô được phát đều do quan phủ cấp xuống, không nhiều cũng không ít, theo lời nha dịch thì số cỏ đó đủ cho cừu của họ qua mùa đông.
Phán Đệ lo lắng nhất, vì đàn cừu cái của nàng ta bụng lớn nhất. Lúc trước chỉ có nàng ta kiên trì dùng những con cừu giống mượn được để phối giống. Nàng ta sợ vì cỏ không đủ ăn, khi cừu cái sinh sản sẽ không đủ sức mà bị khó sinh mất.
“Nhà ngươi mùa đông có cần người làm không? Ta cũng không cần tiền công, chỉ cần cho ta một bó cỏ khô là được.” Phán Đệ hỏi.
Mật Nương nghe nàng ta nói thì khựng lại, thấy Ba Hổ nhìn về phía nàng, nàng lên tiếng: “Mùa đông ít việc, nhà ta còn nuôi chín nam bộc rồi.”
Phán Đệ đứng trước mặt Mật Nương vẫn còn chột dạ, cũng không dám ép buộc, đành lúng túng đáp: “Vậy thôi, để ta tìm chỗ khác vậy.”
Ba Hổ không biết chuyện giữa bọn họ, nghĩ Mật Nương vẫn luôn quan tâm đến họ, hiếm khi hắn lại nói thêm một câu: “Năm nay tuyết lớn quá, e rằng ít người bán cỏ khô. Nếu cỏ không đủ, các ngươi thấy nhà ai thả bò ngựa ra ăn cỏ thì cứ lùa cừu của mình qua ăn chung. Hoặc là đến nhà làm đậu phụ mua bã đậu, bò cừu nhà ta cứ ba, năm ngày lại mua vài thùng bã đậu về cho ăn.”
Mấy người kia lộ vẻ vui mừng, vừa định hỏi còn có thể cho cừu ăn gì nữa, thì nghe thấy một tiếng chiêng trống vang lên, báo hiệu phu tử đã đến.
Một đoàn người khoảng hai ba mươi người, Ba Hổ liếc mắt một cái, có vài người quen mặt, hóa ra chính là mấy lão chăn nuôi trong vùng. Hắn cúi đầu nhìn Mật Nương đang phấn khích, thầm nghĩ thà để mình đưa về dạy còn hơn.
“Theo thứ tự đã chia trước, xếp hàng vào nhà, đừng chen lấn đừng ồn ào.”
“Mật Nương, ngươi đi cùng bọn ta này.” Mộc Hương kéo Mật Nương, Mật Nương dắt theo Đại Hoàng, chầm chậm bước vào nhà.
“Ai kia? Ngươi dắt chó theo là sao?” Nha dịch hô lên một tiếng, những người bên trong lẫn bên ngoài đều nhìn về một phía.
“Chó cũng từ Đại Khang theo bọn ta đến.” Mật Nương đỏ mặt đáp lại, “Nha dịch đại ca yên tâm, Đại Hoàng rất nghe lời, tuyệt đối không làm phiền phu tử giảng bài.”
Không phải, chính lệnh bên trên là để người từ Trung Nguyên đến đều học tiếng Mông Cổ, chứ không hề bao gồm chó.
“Nàng vào trước đi, ta sẽ lo liệu.” Ba Hổ thấy Hộ huyện thừa đang đến, hắn bèn dắt Đại Hoàng đứng sang một bên.
“Nếu không thì chàng dắt Đại Hoàng về đi.” Mật Nương thấp giọng nói.
Ba Hổ không nói gì, vỗ vai nàng, ý bảo nàng yên tâm. Có Đại Hoàng đi theo, những người khác thấy vậy sẽ chủ động tránh Mật Nương, tránh để nàng bị chen lấn hay va chạm.