Chương 83

Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba Hổ mừng thầm, vào nhà lấy chăn trên giường và tấm nỉ ra. Nghe Mật Nương hỏi tại sao lại mang thêm đồ, hắn giải thích là sợ nàng bị gió lạnh.
Đồng cỏ của mỗi nhà cách xa nhau, tiếng gió rít và tiếng bò cừu ồn ào át đi tiếng người nói chuyện. Hai đồng cỏ liền kề nhau cũng chỉ thấy ánh lửa chứ không nghe thấy tiếng người. Mật Nương nằm trong chăn mơ màng, quần áo bị nam nhân cởi sạch. Một cơn gió lạnh thổi qua làm nàng tỉnh lại, lớn tiếng mắng hắn là đồ súc sinh.
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Có lẽ nàng không biết, bò cừu rất tò mò, chỉ thích xem trò vui.” Ba Hổ nâng gáy nàng lên, bảo nàng nhìn về phía xa, “Nàng xem, có phải có bò cừu không thèm ăn cỏ nữa mà đang nhìn về phía này không? Nàng không muốn bị vây xem đúng không? Thật ra ta thì không sao, tùy nàng thôi.”
Giọng nam nhân càng lúc càng khàn, Mật Nương trong chăn kéo tai hắn xoắn một vòng, cắn chặt môi dưới, nheo mắt nhìn vầng trăng đang không ngừng lắc lư. Trăng tối nay là một vầng khuyết, nhưng trong đôi mắt ngấn lệ, nó chao đảo thành một vòng tròn với vô số bóng hình.
Bò cừu đã chìm vào giấc ngủ, nam nhân cong khóe miệng đứng trên thảo nguyên bao la thong thả mặc áo choàng. Buộc lại đai lưng xong, hắn lại nằm xuống, cuộn tấm nỉ trải dưới đất đắp lên người, ôm nữ nhân đang ngượng ngùng trong chăn huýt sáo một tiếng.
“Tối mai còn đến không?”
Bị lừa một lần chưa đủ, phải đến mức treo cổ mới nhớ đời sao? Mật Nương nhắm mắt không thèm để ý hắn.
Ba Hổ sau khi thỏa mãn vẫn còn hưng phấn ngập tràn. Bò cừu có chó trông chừng nên hắn cũng không lo lắng. Hắn hai tay gối sau đầu nhìn những vì sao lưa thưa trên trời, miệng liên tục trêu chọc: “Tối nay nàng đạt cảm giác nhanh hơn mọi khi. Tuy nàng miệng thì cứng nhưng cơ thể lại mềm nhũn, nó còn thành thật hơn nàng nhiều.”
Mật Nương mở mắt, vươn tay xoay đầu hắn qua. Cũng được, mặt thì dày nhưng tai chưa phản bội, hai tai nóng bừng bừng.
“Tai chàng còn thành thật hơn miệng và cơ thể của chàng nhiều, nó biết xấu hổ.”
Nàng hừ một tiếng, gỡ lại một ván.
Nam nhân nắm lấy cánh tay nàng nhét vào chăn, vừa sờ tai mình vừa nói giọng khàn đi, cố tình cãi lại: “Đó là bị nàng vặn đỏ.”
Mật Nương không tranh cãi với hắn. Đợi mồ hôi trên người khô, nàng đạp Ba Hổ, bảo hắn lấy quần áo cho nàng: “Ta phải về thôi, lề mề nữa trời sáng mất.” Đừng để người khác bắt gặp nàng đang trong ổ chăn.
“Ta bế nàng về.” Ba Hổ ngồi dậy, dùng chăn quấn Mật Nương, rồi lại dùng tấm nỉ quấn thêm một vòng nữa. Hắn bế nàng theo chiều thẳng đứng, gọi Đại Hoàng cùng quay về.
Hai người ba chó đi bộ về đến nhà, Mật Nương mới chợt nhớ ra Ba Hổ có thể cưỡi ngựa đưa nàng về.
Nước trên bếp vẫn còn nóng, Ba Hổ xách ấm nước và chậu vào. “Nàng rửa ráy xong thì ngủ đi, ta sẽ khóa cửa ngoài. Sáng mai ta làm cơm xong sẽ gọi nàng dậy.”
Hắn vừa đi, Đại Hoàng liền nằm ở cửa canh gác.
Sáng sớm hôm sau, Triều Lỗ đến thay ca cho Ba Hổ. Hắn thấy Ba Hổ khác hẳn vẻ mặt đen sạm mấy hôm trước, thức trắng một đêm mà hai mắt vẫn sáng ngời.
“Chủ nhà, có tin vui gì sao?”
“Sắp rồi.”
Ba Hổ bỏ lại một câu rồi sải bước bỏ đi.
Một bữa no đủ khiến Ba Hổ vẫn còn lâng lâng suốt năm ngày. Đợi hai người hầu từ Cổ Xuyên đến Lâm Sơn, Ba Hổ cuối cùng lại được sống những ngày gieo trồng lúc nửa đêm. Nhưng những ngày dễ chịu này cũng có hạn. Chuyến đội buôn cuối cùng đến Mạc Bắc sẽ đi qua Lâm Sơn, điều này có nghĩa là dân chăn nuôi ở Lâm Sơn phải thu dọn đồ đạc chuẩn bị di chuyển.
“Tổ ong mật đã mang đến cho nàng rồi sao?” Ba Hổ thấy Mật Nương mang về một thứ được gói trong giấy dầu, hắn liền nhảy xuống khỏi nóc lều: “Nàng thu dọn một chút đi, ta dẫn nàng đi Tuất Thủy xem đại phu. Quân đội chắc ngày mai hoặc ngày kia sẽ đến.”
“Được.” Mật Nương đặt tổ ong mật cùng mỡ bò và bơ vào cùng một cái hộp. Lần này đi Tuất Thủy, Ba Hổ kéo xe lặc lè, không để Mật Nương cưỡi ngựa nữa, chỉ sợ nàng đã có thai lại bị xóc nảy.
“Không bắt được mạch thai, nhưng cơ thể ngươi hồi phục nhanh hơn ta dự đoán. Thuốc thì ta không kê nữa.” Đại phu rụt tay lại nhìn Ba Hổ: “Thuốc an thai có cần bốc một thang không? Mùa đông nếu mang thai có thể dùng đến.”
Ba Hổ và Mật Nương nhìn nhau, gật đầu nói được. Trả tiền xong, Ba Hổ mới nghe người chạy việc dặn dò không được dùng thuốc bừa bãi, thuốc này là để sắc uống khi thai khí động. Hắn lập tức nổi giận, đây chẳng phải đang trù ẻo Mật Nương sao?
“Lo trước khỏi họa.” Mật Nương kéo Ba Hổ đi, nàng cũng nhận ra đại phu này và Ba Hổ có chút không hòa hợp.
“Chàng quen ông ta sao?” Ra khỏi y quán Mật Nương hỏi.
“Không có ấn tượng gì.”
“Không thù oán với chàng, vậy đoán chừng là đã từng có chuyện không vui với phụ thân chàng rồi.”
Hai phụ tử họ trông giống nhau, mà đại phu thoạt trông cũng cùng tuổi với phụ thân của Ba Hổ, không chừng đã từng cãi vã.
“Ông ta đúng là một cây gậy khuấy phân.” Vừa dính dáng đến phụ thân hắn, Ba Hổ lập tức kết luận.
Ngay tối hôm đó, quan phủ đã có người gõ chiêng trống thông báo từng nhà thu dọn mọi thứ. Sáng sớm mai, mọi người trực tiếp buộc đồ lên lưng bò, chiêng trống vang lên là phải xuất phát.
Trước đó vài ngày, Ba Hổ đã dẫn người hầu đi tìm lại ngựa và lạc đà thả rông về. Ngựa trưởng thành hai mươi bảy con, lạc đà trưởng thành cũng chỉ có ba mươi ba con. Nhìn vào đây thì Ba Hổ nuôi cừu nhiều nhất, bò thứ nhì, ngựa ít nhất.
“Năm ngoái ta nuôi ngựa và lạc đà nhiều, nhiều quá ta quản không xuể, có con chạy mất thành ngựa hoang. Ta liền nhân lúc nộp tuế cống, dùng ngựa và lạc đà đổi lấy bò cừu.” Ba Hổ cùng Mật Nương dẫn theo hai người hầu chuyển từng món đồ lặt vặt lên xe lặc lè. “Ta nghe nói người Đại Khang các nàng nộp thuế lương thực, bọn ta cũng nộp, nhưng gọi là tuế cống. Bò, ngựa, lạc đà được ưu tiên, ba loại này không đủ mới tính đến cừu.”