Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên
Chương 98
Sau Khi Chạy Nạn Đến Thảo Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong một căn phòng khác, Mật Nương cũng bị kéo lại nghe người ta than vãn, nghe người phụ nữ kia oang oang mắng Ba Căn là nghiệt chủng, rồi lại bóng gió trách móc nhị cữu Ba Hổ.
“Này cháu dâu ngoại, con nói cho ta nghe xem nha đầu Mộc Hương là người thế nào? Sao Ba Căn chỉ gặp nàng ta một lần mà cứ như bị mất hồn đòi cưới nàng ta mãi thế, lén lút bỏ đi bị phụ thân hắn bắt về rồi lại làm loạn trong nhà?”
Mật Nương nghe những lời này không khỏi khó chịu, nàng rụt tay đang bị nắm lại, gãi gãi da đầu, rồi hỏi Ba Căn bao nhiêu tuổi.
“Mười bảy tuổi rồi, sang năm là mười tám.”
“Mộc Hương mới mười bốn tuổi, vẫn còn là dáng vẻ một tiểu cô nương, lấy chồng chắc còn phải đợi thêm hai năm.” Ngụ ý muốn nói Mộc Hương không hề quyến rũ hay dụ dỗ Ba Căn, chuyện của Ba Căn không liên quan gì đến Mộc Hương.
Phu nhân chớp chớp mắt, quan sát Mật Nương một lát, cười nói: “Vậy thì ta thật sự không rõ Ba Căn nhìn trúng điểm nào của cô nương nhà người ta, biết sẽ xảy ra chuyện này, lẽ ra lúc trước ta nên ngăn cản phụ thân của hắn.”
“Nhị cữu có thể đến chủ trì hôn lễ cho bọn cháu, cháu và Ba Hổ rất biết ơn.” Mật Nương không muốn chịu trách nhiệm về chuyện này, là Ba Căn thương mến Mộc Hương, chứ không phải Mộc Hương bám víu lấy Ba Căn.
Người phụ nữ kia bị nghẹn lời, trong lòng khó chịu, thầm mắng Mật Nương khôn lỏi, không biết điều, ác cảm với nữ tử Trung Nguyên càng sâu, càng không muốn Ba Căn cưới Mộc Hương. Mới chớm có ý đã dám vì nha đầu đó mà gây sự với gia đình, cưới về rồi thì còn gây ra chuyện gì nữa?
Hai người bằng mặt không bằng lòng nói qua loa vài câu, Mật Nương đứng dậy nói: “Nhị cữu nương, cháu đi xem Ba Hổ, bọn cháu còn phải đi thăm đại cữu một chuyến nữa.”
Ba Hổ cũng đang bị nhị cữu hắn hỏi về tính tình của Mộc Hương và tình hình gia đình nàng, nhưng hắn thực sự không biết, đành đánh trống lảng nói: “Nếu có cơ hội cháu sẽ hỏi thăm cho ngài, nhưng nàng ấy một thân một mình đến Mạc Bắc, chứng tỏ người nhà nàng ấy đã không còn nữa, ngài có hỏi thăm tình hình gia đình nàng ấy cũng vô ích thôi.”
“Cháu không hiểu.” Nhị cữu Ba Hổ nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, hỏi: “Ai đấy?”
“Phụ thân, mẫu thân bảo con vào xem người nói chuyện xong chưa, biểu tẩu nói muốn đến nhà đại bá con ngồi chơi.”
“Gần trưa rồi, cháu đi nhà đại cữu gặp mặt trước.” Ba Hổ đứng dậy đi ra ngoài.
Mật Nương đứng trong sân, thấy Ba Hổ bước ra, nàng cười rồi hành lễ với người đứng sau hắn: “Nhị cữu, bọn cháu đã làm phiền người nói chuyện rồi, thật sự thời gian không còn sớm, ghé nhà đại cữu vào lúc gần giờ cơm là bọn cháu thất lễ.”
Nhị cữu Ba Hổ thấy cử chỉ Mật Nương khéo léo, nói chuyện cũng tự tin, sự không vui trong lòng ông ấy tan đi đôi chút, vẫy tay bảo nàng đừng khách sáo, rồi hỏi trước mặt mọi người: “Này cháu dâu ngoại, vừa nãy nhị cữu lẩm cẩm rồi, đi hỏi một nam nhân như Ba Hổ về thân thế Mộc Hương, nói xong mới thấy không phải lối, không biết cháu có rõ không.”
Nói xong thấy sắc mặt Mật Nương không tốt lắm, ông ấy nói thêm: “Nhị cữu vốn thô lỗ, cũng không hiểu phong tục Trung Nguyên của các cháu, nếu có nói gì không phải phép, cháu cũng đừng để trong lòng. Mạc Bắc bọn ta dù là cưới dâu hay gả con, đều phải hỏi thăm tình hình gia đình đối phương cho rõ ràng.” Thật sự là Ba Căn gây loạn quá, ông ấy bị làm phiền nên lúc này mới phải xem xét kỹ càng.
Thực ra Đại Khang cũng vậy, dù bà mối có nói hay đến mấy, hai bên cũng sẽ ngầm hỏi thăm tình hình của đối phương. Sắc mặt Mật Nương dịu lại, nàng không hài lòng vì phụ mẫu của Ba Căn đều không vừa ý Mộc Hương, mang thái độ kén chọn, đâu phải là Mộc Hương bám lấy Ba Căn không buông, nhất định phải là hắn ta mới chịu gả.
“Cháu cũng không biết nhiều lắm, chỉ nghe Mộc Hương úp mở nhắc vài câu, nhà nàng ấy nhiều người đọc sách, phụ thân của nàng ấy là tú tài, ngoại tổ cũng là tú tài, huynh đệ trong nhà đều là người đọc sách. Nếu không phải gặp phải địa chấn, với gia thế nàng ấy, người đến cầu thân sẽ đông như trẩy hội mất.”
Mật Nương không biết Mạc Bắc có danh xưng tú tài hay không, nàng lấy ví dụ: “Phụ thân của Mộc Hương là tú tài, nếu ông ấy muốn, có thể mở lớp dạy học riêng, học trò đến cầu học đông vô kể.”
“Hộ huyện thừa trước khi đến Mạc Bắc cũng xuất thân từ Tú tài.” Ba Hổ lên tiếng.
Nếu lời Mật Nương nói khiến nhị cữu Ba Hổ còn đang do dự, thì lời Ba Hổ khiến ông ấy bất ngờ, nhưng ông ấy nghĩ lại người nhà Mộc Hương đã chết hết, dù nói hay đến mấy cũng vô ích, chỉ có thể nói gia giáo và tầm nhìn của Mộc Hương không tệ.
“Ba Hổ, chàng đi mang đồ trên xe xuống đi.” Mật Nương không muốn bị tra hỏi nữa. “Nhị cữu, nhị cữu nương, cháu và Ba Hổ mang ít thịt cá đến cho hai người, biết hai người không thiếu chút món quà nhỏ này, nhưng cũng là để bọn cháu bày tỏ chút tấm lòng.”
Lẽ ra vào cửa thì phải mang xuống rồi, nhưng lúc đó Ba Hổ đang hóng hớt, sau lại can ngăn vụ đánh nhau, nên quên mất.
“Cháu nhỏ này khách sáo quá, lần sau đến đừng mang đồ nữa.” Chỉ cần không liên quan đến con cái của ông ấy, nhị cữu Ba Hổ vẫn là người biết lễ nghĩa, nhiệt tình giữ lại Mật Nương ở lại nhà ăn bữa trưa.
“Bữa cơm này cứ để lại, lần sau bọn cháu đến lại ăn, cháu và Mật Nương còn muốn đi Cổ Xuyên một chuyến, về muộn sẽ không kịp.” Ba Hổ từ chối, hắn lười xen vào chuyện nhà người ta.