Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Kế hoạch tranh sủng
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
018.
Kế hoạch tranh sủng.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Thẩm Lục Dương khựng lại.
Quả báo đến nhanh thật.
Không hiểu sao cậu vô thức liếc sang chiếc bàn ngoài cùng bên phải trong phòng.
Tạ Nguy Hàm vẫn chưa có ở đó, Tông Úy Tình nói anh đang chuẩn bị cho lớp học mở nên hai ngày nay bận rộn.
“Thầy Cung.” Thẩm Lục Dương đóng cửa lại, hỏi: “Thầy Đoạn xảy ra chuyện ở đâu vậy?”
“Cách đây khoảng năm cây, xa trường lắm.” Cung Uyển Quân đau đớn nhìn số dư tài khoản, mình và Đoạn Thần dạy chung lớp nên lần này chắc chắn phải bỏ tiền túi ra. “Tiết tư phải dạy đến hai giờ chiều, nghe nói tối qua còn thức trắng, đúng là…”
Mấy chữ cuối cùng anh không nói ra rõ ràng, mọi người đều hiểu ngầm ý.
Quả thật là đi tìm đường chết.
Thẩm Lục Dương trở về ghế, lắng nghe các thầy cô xuất hiện đủ loại đồn đoán thật giả.
Cậu tự tổng kết lại:
Sau tiết tư, Đoạn Thần lái xe rời trường trong tình trạng mệt mỏi do thức đêm, rồi đâm vào vành đai. Cánh tay gãy nghiêm trọng, mặt cũng bị thương nặng…
Hai thứ này đều có thể hồi phục được nhờ khả năng tái sinh cực mạnh của Alpha cao cấp.
Nhưng thời gian chữa lành sẽ rất lâu, muốn như xưa phải mất ít nhất vài tháng.
Thẩm Lục Dương tựa lưng vào ghế, còn đau nhức ở tay, cậu xoa lần lượt, bất chợt có dự cảm cực kỳ mạnh.
Vụ tai nạn này không đơn thuần là ngoài ý muốn.
Linh cảm được xác nhận sau khi hệ thống bật thông báo hình thức máy móc.
[ Sự kiện quan trọng! Đối tượng nhiệm vụ “Tạ Nguy Hàm” đã có hành vi vượt ra ngoài nội dung cốt truyện, khiến công chính “Đoạn Thần” bị thương nặng, tuyến thế giới bắt đầu hỗn loạn bất thường… ]
[ Hậu quả trực tiếp: Đối tượng nhiệm vụ “Thời Phàm” sẽ bị ép vào tình tiết Stockholm với “Tạ Nguy Hàm”, tức: Chủ động tiếp cận Tạ Nguy Hàm, dần dần sinh lòng “yêu”, dụ dỗ khiến Tạ Nguy Hàm phải lòng mình. ]
[ Hậu quả suy ra: Xác suất đối tượng nhiệm vụ “Tạ Nguy Hàm” yêu “Thời Phàm” tăng lên 80%! Một khi yêu nhau, nhiệm vụ của ký chủ lập tức bị coi là thất bại! Cấp báo! Cấp báo! Cấp báo! ]
[ Mục tiêu nhiệm vụ: Hiện chưa có sự kiện cụ thể, xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng để tùy cơ ứng biến! ]
[ Kiến nghị nhiệm vụ: Bắt đầu kế hoạch “tranh sủng”, hỗ trợ hoàn thành nhiệm vụ. ]
[ Xin hỏi ký chủ có muốn bắt đầu kế hoạch “Tranh sủng” không? ]
Thẩm Lục Dương đứng sững với loạt thông báo khẩn cấp, cậu chớp mắt: Có thể giải thích kỳ kế hoạch “tranh sủng” không? Nghe kỳ kỳ sao ấy.
[ Kế hoạch “Tranh sủng”: Cách tốt nhất ngăn Tạ Nguy Hàm “yêu” Thời Phàm là ký chủ quyến rũ Tạ Nguy Hàm, để anh ta yêu cậu, đồng thời —— ]
Thẩm Lục Dương ngạc nhiên đến mức suýt bật khỏi ghế: Khoan, cái gì? Quyến, quyến rũ gì cơ? Chết tiệt, bỏ cái giọng máy móc đó đi được không, Thống Thống!
[ Ôi dào, nói đơn giản thì Dương Dương phải khiến ánh mắt thầy Tạ chỉ hướng về cậu, cảm giác đặc biệt chỉ dành cho cậu, cách ổn nhất là khiến thầy Tạ yêu cậu —— nhưng vì thuộc tính nhân vật Tạ Nguy Hàm nên khả năng quá thấp nên yêu cầu này không bắt buộc đâu ~ ]
Thẩm Lục Dương thở dài: Không nhất thiết phải quyến rũ, chỉ cần gần gũi chút… Dù sao cũng là… Ơ…
Vậy là cậu phải cố gắng giữ mối quan hệ không trong sáng đó với thầy Tạ hay sao?
Đậu má! Sao được! Cậu còn muốn cưới vợ kìa!
[ Tiếp tục giải thích kế hoạch “Tranh sủng”: Vừa quyến rũ Tạ Nguy Hàm, đồng thời cố gắng ngăn Thời Phàm xa Tạ Nguy Hàm. Trong lúc công chính Đoạn Thần vắng mặt, hãy chuyển hướng sự chú ý của Thời Phàm khỏi Tạ Nguy Hàm. ]
Thẩm Lục Dương: Vậy là tôi phải làm hai việc, một là ngăn Thời Phàm quyến rũ Tạ Nguy Hàm, hai là tôi quyến… Mẹ kiếp có thể đổi từ khác đi không!
[ Đây là từ hệ thống dùng đó, có hay không Dương Dương? ]
Thẩm Lục Dương xoa mặt: Vậy là thầy Tạ… khiến Đoạn Thần gặp tai nạn xe sao?
[ Cũng không thể nói thế. ]
Thẩm Lục Dương xoa thái dương: Vậy sao?
[ Năng lực đặc biệt của Alpha cấp S là áp chế tinh thần. Dương Dương, cậu từng trải qua rồi mà, có nhớ không? ]
Thẩm Lục Dương gật đầu: Lần đầu bị dụ, thầy Tạ dùng cách đó khiến tôi nói năng vô thức, cảm giác như thôi miên, hoa mắt chóng mặt.
[ Lần trước là phiên bản trẻ con của áp chế tinh thần, khiến cậu mơ hồ nói thật, giống như đang đùa giỡn. ]
[ Lần này với Đoạn Thần, Tạ Nguy Hàm nghiêm túc dùng áp chế tinh thần hoàn chỉnh. ]
Thẩm Lục Dương im lặng hồi lâu, hỏi: Thầy Tạ… có phạm pháp không?
[ Theo nghĩa nào đó thì không. ]
[ Thầy Tạ sử dụng loại áp chế tinh thần mang tính “ám chỉ” với Đoạn Thần. Ví dụ, cậu nghiêm túc bảo người ta “đừng nhìn sang bên trái”, thì khả năng người đó nhìn sang trái lại cao hơn. Cơ bản là cậu không bảo người ta làm gì, người ta vẫn có quyền lựa chọn. ]
[ Đoạn Thần tự chọn đích đến, tự chọn việc lái xe, còn tai nạn là do hắn mệt mỏi vẫn lái… Thế nên từ đầu đến cuối chuyện này “không liên quan” đến Tạ Nguy Hàm. ]
[ Anh ta chỉ nói một câu thôi. ]
Thẩm Lục Dương im lặng.
[ Dương Dương, đừng tự nhận trách nhiệm, đây là bối cảnh thế giới trong sách, nơi có sự tồn tại của Alpha cấp S, không ai hạn chế được họ. Tạ Nguy Hàm có nguyên tắc riêng, anh ta sẽ không để mọi chuyện “vượt khỏi tầm kiểm soát”. ]
Thẩm Lục Dương chống hai tay lên trán, nhìn chằm chằm mặt bàn: Thầy Tạ… thực sự rất nguy hiểm.
[ Than ôi, cậu cảm nhận được nguy cơ thì tôi mừng. Tôi đã nói với cậu mọi đặc điểm của thầy Tạ rồi, anh ta không hiểu đa số quy tắc xã hội, cũng không có “tình cảm” mà con người trân trọng… Nhưng Dương Dương à, cậu không phải sợ, chỉ cần làm theo gợi ý thì cơ hội sống sót rất lớn! ]
Thẩm Lục Dương: Không được.
[ ? ]
Thẩm Lục Dương siết chặt bàn tay, hít sâu, kiên quyết: Tư duy thầy Tạ quá nguy hiểm! Tôi phải để mắt anh ta mọi lúc, bằng không sẽ gây họa lớn!
[ … ]
[ Dương Dương à, ở cậu có nhiều phẩm chất đặc biệt khiến tôi thích, tôi thật lòng mong cậu sớm có cuộc sống mới. ]
Thẩm Lục Dương sờ vết thương trên mặt, rít lên: Vấn đề này vẫn liên quan đến tôi, tôi muốn làm anh hùng thì phải tránh xa thầy Tạ. Bọn tôi quan hệ tốt vậy mà, anh em thân thiết thế kia, anh ấy bị thương là chuyện dễ hiểu và giận là lẽ thường.
Thẩm Lục Dương: Là lỗi của tôi, biết thầy Tạ tư duy khác vẫn không chú ý đến anh ấy.
[ … ]
Nói nhiều không bằng không nói gì, Dương Dương ngốc ạ.
Thẩm Lục Dương không rõ hệ thống nghĩ gì, tự hạ quyết tâm: Thống Thống, lúc tôi đánh nhau với Đoạn Thần sao không lên tiếng?
[ Sau khi cậu thích nghi với môi trường sách thì sự xuất hiện của tôi bị hạn chế. Vì cậu là cá thể “độc lập”, công việc dẫn dắt cậu những bước đầu đã xong. Trừ khi có nhiệm vụ lớn hay nguy cơ lớn, hoặc cậu chủ động gọi tôi, thì tôi không thể tự động xuất hiện. ]
Thẩm Lục Dương: Vậy ra là thế.
–
Sáng hôm sau, tiết tư, góc cầu thang bên phải tại tòa Nghệ thuật.
Đoạn Thần nắm chặt điện thoại, hồi chuông reo mấy chục giây nhưng không ai nghe máy.
Chạm vào vết trầy trên mặt, nét mặt xanh xao hiện lên trong mắt hắn.
Thẩm Lục Dương phải không.
Những người tiếp cận Thời Phàm, hắn lần lượt loại bỏ. Lần này xem như cậu gặp may, đụng phải…
Tắt điện thoại, Đoạn Thần bước lên cầu thang.
Bên ngoài, bóng cây sâu hun hút chiếu qua ô cửa sổ bụi bặm, phân tầng theo từng lớp sáng tối, tiếng lá xào xạc.
Đoạn Thần đi vào bóng tối, bản năng khiến hắn co chân lại, cẩn thận ngẩng đầu nhìn.
Người đàn ông bước xuống từ tầng hai trong bộ âu phục đen phẳng phiu, làm nổi bật bờ vai rộng và eo thon. Anh thản nhiên chỉnh cổ tay áo, ánh mắt lười nhác dừng trên mặt hắn, đôi môi mỏng uốn cong lạnh lẽo. Anh như quý ông mới rời cuộc họp.
Rồi cuối cùng phát hiện Đoạn Thần.
Anh mở miệng, giọng trầm ấm như tiếng cello dịu dàng: “Thầy Đoạn.”
Giọng nói cũng hay đấy, nhưng với Đoạn Thần như dao đâm vào ngực.
Hắn co con ngươi lại, nắm chặt tay vào tay vịn, mu bàn tay nổi gân. Tim đập thình thịch từ sống lưng lên óc, như kim đâm vào thái dương.
Hắn nghiến răng, trừng mắt nhìn thủ phạm, cố nén giọng: “Tạ Nguy Hàm! Anh muốn làm gì?!”
Tạ Nguy Hàm thong dong từng bước xuống, cảm giác đau đớn của Đoạn Thần chỉ kéo dài một giây.
Nghe vậy, anh hơi nghiêng đầu, nở nụ cười nhã nhặn, như đang quan tâm: “Thầy Đoạn, thầy thấy không khỏe à?”
Cảm giác thống khổ thoáng qua, gieo mầm sợ hãi nơi tâm trí.
Đoạn Thần lùi lại, cảnh giác, rồi tức giận nhìn đối diện. Người đàn ông chỉ đứng đó thôi cũng khiến chân tay hắn run vì hoảng sợ: “Tôi đắc tội với anh lúc nào rồi! Mẹ kiếp anh phát pheromone mình phát điên rồi hả?!”
Anh không dừng lại, đúng lúc đi ngang qua hắn, Tạ Nguy Hàm nhìn đồng hồ, như đang vội, thì thầm với giọng trầm đầy ý cảnh cáo: “Nếu mệt thì đừng lái xe, Đoạn Thần.”
Đoạn Thần lập tức hiểu anh muốn làm gì.
Áp chế tinh thần!
Hắn thức trắng cả đêm, sáng còn cãi nhau với Thời Phàm, nếu vẫn lái xe… Tạ Nguy Hàm muốn hắn chết sao!
Chỉ vì hắn đánh nhau với Thẩm Lục Dương?
Hắn muốn quay lại chất vấn, nhưng Tạ Nguy Hàm đã đi xa. Bước chân anh bình thản như không có gì xảy ra, chỉ đi ngang qua.
Đoạn Thần siết đấm muốn tỉnh táo, nhưng vẫn không tự chủ được chạy xuống tầng.
Ký ức trôi qua như nước qua kẽ tay, không thể ngăn lại…
Tạ Nguy Hàm thôi miên khiến hắn lái xe khi quá mệt! Hắn phải g**t ch*t Tạ Nguy Hàm! Không được lái xe!
Thôi miên… Mệt thì đừng lái xe… Tạ… Xe…
Mệt thì… đừng…?
Lái xe…
Lái xe đi… Phải đi ngay.
“Thầy Đoạn, đi đâu vội vậy?”
Đoạn Thần giật mình, mắt dần rõ lại, cau mày trả lời cho có: “Có việc phải ra ngoài.”
Hình như hắn quên gì đó?
Thôi kệ, hắn còn vội đi lấy đồ nữa.
________
Tác giả:
Có bạn thích thầy Tạ đánh người, nhưng thầy Tạ thật ra không thích động chạm với người khác, chỉ thích động chạm trên giường với Dương Dương (không phải đâu)
Giải thích tử tế: So với việc khiến người ta đau thể xác, thầy Tạ thích hủy hoại và khống chế tinh thần hơn, cũng rất khoái cảm khi thấy người ta dần sụp đổ…
Thầy Tạ thực sự không phải “người bình thường”! (Ai còn ở lại thì mau rút)
Dương Dương là công tắc của anh, hôm nay vì Dương Dương mà công tắc bật rồi. Vậy nên sau này Dương Dương luôn phải theo dõi sát sao để công tắc không bật nữa.
Hết chương 18