Chương 20: Thanh mai trúc mã

Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cục khí tượng đã phát đi cảnh báo mưa lớn màu cam, nhắc nhở người dân ra ngoài cần chú ý an toàn, đặc biệt là cư dân sống gần sông phải luôn theo dõi mực nước sông.
Cơn buồn ngủ theo tiếng mưa rả rích dần kéo đến, nhưng Liêu Tinh Thần lại trằn trọc mãi không ngủ được. Hắn một tay ôm lấy Triêu Dương đang ngủ say vào lòng, tay kia cầm điện thoại chơi game.
—— Lách tách.
[Trả lời sai.] Lời nhắc nhở lại một lần nữa hiện ra.
Độ khó của màn chơi này mới chỉ là trung bình mà hắn đã điền đi điền lại sai đến mười mấy lần. Liêu Tinh Thần gãi mũi, thoát game, rồi đưa tay sờ trán Triêu Dương.
Nhiệt độ vẫn chưa hạ, trán cậu vẫn còn nóng hầm hập. Xem ra chiều nay cậu không thể đi học được rồi.
Bàn tay hắn lành lạnh, còn trán Triêu Dương lại nóng bỏng. Cậu cọ cọ mấy lần vào tay hắn, hai tay vẫn bám chặt lấy Liêu Tinh Thần như cũ, mơ màng nói: “Không cho cậu.”
Liêu Tinh Thần nín thở cảm nhận hơi nóng từ cơ thể cậu truyền sang, cúi đầu hỏi: “Cậu nói gì?”
Triêu Dương nói một câu không liên quan: “…… Đây là của tớ.”
Liêu Tinh Thần ngẩn người vài giây, cảm thấy câu này có chút quen tai, cứ như rất lâu về trước Triêu Dương cũng từng nói như vậy với mình.
Triêu Dương mười tuổi mới được cha mẹ đưa đến khu tập thể Tân Giang, trước đó cậu vẫn sống cùng ông bà ở quê. Ký ức ngày Triêu Dương đến, Liêu Tinh Thần vẫn còn nhớ rất rõ, bởi vì hôm đó là Tết Trung thu.
Sau bữa cơm tối, Trần Hoa dẫn hắn lên lầu để đưa quà Trung thu. Người mở cửa là một cậu học sinh dáng người thấp bé, làn da ngăm đen, cậu nhóc hoàn toàn không rụt rè trước người lạ, mở miệng chào hỏi rõ to: “Chào dì! Chào anh! Trung thu vui vẻ ạ!”
Liêu Tinh Thần nghe xong ba câu này của cậu đã chỉ muốn quay về nhà ngay lập tức.
Dương Hân Lan mời bọn họ vào nhà, rồi giới thiệu: “Chủ nhiệm Trần, đây là con trai tớ, Triêu Dương.”
Theo yêu cầu của Trần Hoa, Liêu Tinh Thần mặc một bộ Âu phục chỉnh tề, áo sơ mi và quần đùi, trông chẳng khác nào một thí sinh đi thi piano. Hắn ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa, cố gắng làm một cậu con trai ngoan của viện trưởng.
Người lớn vừa ăn bánh Trung thu vừa trò chuyện. Cậu nhóc da ngăm đen kia không thể ngồi yên, cứ đứng lên rồi lại nhảy nhót trên ghế sofa, tay cầm theo một xấp thẻ Ultraman đến rủ Liêu Tinh Thần chơi cùng.
Liêu Tinh Thần nhìn cậu nhóc như thể nhìn một đứa trẻ chậm phát triển: “Tôi không chơi cái này.”
Triêu Dương bé xíu ‘ồ’ một tiếng, hỏi: “Vậy anh chơi gì thế?”
Hai người sinh cách nhau chưa đến nửa năm, vậy mà Liêu Tinh Thần đã cao hơn Triêu Dương đến nửa cái đầu. Triêu Dương theo bản năng gọi hắn là ‘anh’.
Liêu Tinh Thần kiêu ngạo nói: “Rubik 16x16!”
Triêu Dương nghiêng đầu, thắc mắc: “Đó là cái gì?”
Liêu Tinh Thần: “……”
Từ dưới lầu vọng lên tiếng chiêng trống rộn ràng. Triêu Dương bị âm thanh đó thu hút sự chú ý, cậu bỏ mặc Liêu Tinh Thần sang một bên rồi chạy ra ban công: “Oa, mẹ ơi nhìn kìa, bên dưới nhiều đèn lồng lắm ạ!”
Trần Hoa liếc nhìn đồng hồ treo tường, nói: “Chắc là hoạt động rước đèn quanh công viên bắt đầu rồi, Tinh Tinh, con dẫn Dương Dương xuống lầu chơi đi.”
Liêu Tinh Thần không mấy vui vẻ, vì lúc nãy hắn đã quan sát và thấy cậu nhóc Triêu Dương này còn quá trẻ con, hắn và cậu nhóc chẳng thể nói chuyện hợp nhau được.
Hắn cố nặn ra một nụ cười, vươn tay ra với cậu nhóc ‘có vấn đề’ kia: “Đi thôi.”
Buổi liên hoan tổ chức trong công viên không lớn lắm, chủ yếu là để tăng thêm không khí lễ hội nên chỉ có vài tiết mục nhỏ.
Mấy đứa nhỏ ở đây còn nhiều hơn người lớn.
Triêu Dương vừa từ nông thôn lên, giờ đây nhìn cái gì cũng thấy mới lạ. Dù đông người đến mấy, cậu vẫn muốn chen vào xem cho bằng được sự náo nhiệt. Liêu Tinh Thần, với ‘sứ mệnh’ được giao, không thể bỏ rơi cậu nhóc này ở đây.
Hắn bị buộc phải đi xem hết các trò giải trí ở đó. Đúng lúc sắp cạn kiên nhẫn thì thấy Triêu Dương dừng lại trước một bụi cỏ.
Trên sân cỏ có một hàng lốp xe được xếp ngay ngắn, cuối hàng có gắn một lá cờ nhỏ màu đỏ. Chỉ cần trong thời gian quy định chạy đến lấy được lá cờ là có thể nhận một món đồ chơi.
Triêu Dương nhìn phần thưởng, hai mắt cậu sáng rực. Cậu khởi động rồi đẩy Liêu Tinh Thần một cái, nói: “Nhìn kìa, mất có 60 giây mà chúng ta đã lấy được phần thưởng rồi, khác gì cho không đâu chứ?”
“Em vừa nhìn khu quà tặng, có cả Tina và Ultraman luôn. Em lấy một con, anh lấy một con nhé?”
“Lúc đó chúng ta chơi chung với nhau được rồi.”
“…………”
Liêu Tinh Thần nheo mắt như mắt mèo liếc Triêu Dương một cái, không đáp lại.
“Không nói gì tức là đồng ý rồi nha. Lát nữa anh chơi trước, em chơi sau.” Triêu Dương không nói thêm lời nào, lập tức kéo Liêu Tinh Thần ra sau xếp hàng.
Sau mười phút, cuối cùng cũng đến lượt Liêu Tinh Thần.
Người dẫn chương trình nhìn thấy hắn thì sửng sốt: “Tinh Tinh? Sao cháu lại tới đây?”
Liêu Tinh Thần khó chịu đáp: “….. Đi ngang qua.”
Nói xong hắn định rời khỏi hàng, kết quả bị Triêu Dương ở đằng sau đẩy một cái: “Anh ơi tiến lên đi! Mục tiêu là Ultraman!”
Người dẫn chương trình thổi còi, Liêu Tinh Thần chỉ đành tuân lệnh xuất phát. Hắn không chút vội vàng lao đến chiếc lốp xe đầu tiên, rồi chậm rãi nhảy vào, tiếp đó lại nhẹ nhàng bước ra.
Thứ hai….
Thứ ba….
……..
Mỗi một chiếc lốp xe hắn đều dùng thái độ ung dung, chẳng chút vội vàng để vượt qua.
Triêu Dương nhìn thấy cũng trợn mắt há hốc mồm, đến câu cổ vũ “cố lên” cũng không thốt ra được. Vẻ mặt cậu kinh ngạc tột độ, vì cô bé ba tuổi ở nhà bà nội dưới quê còn chạy nhanh hơn cái anh này.
Thời gian trôi chậm như một thế kỷ.
Sau khi Liêu Tinh Thần rút lá cờ nhỏ trên mặt đất lên, rồi lại chầm chậm chạy về điểm xuất phát, Triêu Dương khi ấy đã tuyệt vọng đến mức nhắm tịt cả hai mắt.
Người dẫn chương trình nhìn cũng vui vẻ ấn đồng hồ bấm giây bên cạnh, báo một con số như một bản án: “Hai phút tám giây, không có giải. Người tiếp theo.”
Người này chẳng lẽ là rùa sao?
Triêu Dương trừng mắt nhìn Liêu Tinh Thần. Cậu mặt mày đen sầm chạy đến điểm xuất phát.
Một phút sau.
Triêu Dương cầm về con Ultraman Tiga mà mình đã giành được sau kỷ lục 30 giây, bĩu môi, oán trách nói: “Sau này tớ không gọi cậu là anh nữa, tớ sẽ gọi cậu là Lâm Đại Ngọc… yếu ớt quá!”
(Người ta thường nói “em Lâm liễu yếu đào tơ” để ám chỉ một người ốm yếu.)
“Cái thằng đội trưởng yếu ớt nhất lớp tớ còn chạy nhanh hơn cậu!”
Bị một đứa nhóc mới gặp chưa quá hai tiếng mà lại bị mắng như thế này?
Liêu Tinh Thần tức đến bật cười. Chờ đối phương lải nhải mắng xong, hắn mới nhàn nhạt nói: “……Nếu không thì tôi đi mua con khác cho cậu?”
Khuôn mặt hơi ngăm của Triêu Dương đỏ hồng lên vì giận: “Cậu có hiểu vấn đề mà tớ muốn nói không đó?”
Từ nhỏ đến lớn Liêu Tinh Thần muốn cái gì thì sẽ có cái đó, căn bản không thể hiểu nổi những ham muốn trần tục. Hắn cũng chẳng thể nào hiểu nổi cái hành động liều mạng chỉ vì một món đồ chơi của Triêu Dương: “Không phải chỉ là Ultraman thôi sao?”
Hắn liếc nhìn khu quà tặng rồi lại nhìn thứ đồ trong lồng ngực Triêu Dương, cái đầu nhỏ bé chứa đầy nghi ngờ lớn: “Hai cái này giống y chang nhau mà? Đã có rồi mà sao còn tham thế?”
“…… Cậu mới tham ấy!”
Triêu Dương ôm chặt con Tiga mà mình đã phải nỗ lực lắm mới giành được, quay đầu đi, dùng giọng trẻ con nói: “Đây là của tớ, không cho cậu chơi!”
Liêu Tinh Thần cho rằng tình hữu nghị của mình với tên hàng xóm mới ở lầu trên đến đây là kết thúc. Ai mà ngờ hôm sau đối phương cứ như chưa từng giận dỗi hắn, chạy tót vào phòng hắn.
“Anh ơi, mẹ em nói bên Tây Uyển có mấy cây đào, chúng ta đi hái đi!”
Liêu Tinh Thần còn chưa kịp đuổi cậu nhóc đi thì đã bị kéo ra ngoài cửa.
Dưới lầu có mấy đứa trẻ khác tụ tập, lớn nhỏ đầy đủ. Bọn nhóc thấy Triêu Dương thì nhiệt tình chào hỏi: “Dương Dương!”
Một đám nhóc đông đúc chạy qua Tây Uyển.
Liêu Tinh Thần hai tay đút túi quần, đi cạnh Từ Lỗi, ánh mắt dừng lại ở đám trẻ con đang chạy nhảy tứ tung.
“Cậu với Triêu Dương quen nhau trước đó rồi hả?”
Từ Lỗi: “À không, sáng sớm tớ mới gặp lúc chơi bắn bi ở khu vực sân khấu.”
Liêu Tinh Thần: “……………..”
Đám trẻ con trong khu tập thể đa số trưởng thành khá sớm, chúng có thể dễ dàng kiểm soát cảm xúc của mình. Từ Lỗi cũng cảm thấy Triêu Dương rất thần kỳ: “Chỉ mất một buổi sáng mà cậu ấy đã có thể làm quen với tất cả mọi người trong sân.”
Đến Tây Uyển, Triêu Dương loáng cái đã leo lên cây đào cổ thụ. Một chân co, một chân duỗi, tay thoăn thoắt hái từng quả đào mọng nước nhét vào túi quần.
Liêu Tinh Thần nhìn cậu như một chú khỉ nhỏ thoăn thoắt leo lên rồi lại leo xuống. Chẳng mấy chốc, đám trẻ dưới đất đã có đủ đào để ăn.
Triêu Dương đưa cho người hàng xóm dưới lầu của mình quả to nhất, ngọt nước nhất, rồi toét miệng cười: “Anh ơi, cái này cho anh nè.”
Liêu Tinh Thần rất muốn cầm lấy, nhưng hắn lại bị dị ứng đào rất nghiêm trọng, chỉ cần chạm vào thôi cũng sẽ nổi mẩn khắp người. Hắn lùi lại hơn nửa bước, tay bịt miệng và mũi, đưa ra cái cớ vụng về nhất: “Bẩn lắm.”
Vẻ mặt Triêu Dương lập tức cứng đờ, cuối cùng cậu không nói thêm lời nào.
Sau hôm đó, Triêu Dương không bao giờ chủ động tìm Liêu Tinh Thần để chơi nữa. Liêu Tinh Thần rất nhiều lần gặp cậu ở cầu thang, nhưng đều bị người đó lạnh mặt tránh đi.
Liêu Tinh Thần bị giận dỗi suốt một học kỳ, cuối cùng cũng chờ được đến sinh nhật Triêu Dương. Hắn lấy lý do đạt điểm tối đa tất cả các môn, đỏ mặt yêu cầu Liêu Chí Hàng mua trọn bộ Ultraman rồi mang lên lầu.
Kết quả, người kia chỉ nhàn nhạt nói lời cảm ơn: “Tớ không thích chơi cái này nữa.”
Liêu Tinh Thần không biết, khoảng thời gian đó, cả ông bà nội nhà họ Triêu đều qua đời. Triêu Dương đối xử với ai cũng như vậy. Hắn chỉ cảm thấy lần duy nhất mình chủ động lại bị người kia đối xử hời hợt, vốn dĩ lại hay tự ái, nên không thèm lấy lòng người ta nữa.
Sau đó, Triêu Dương chơi với đám trẻ con trong viện, chơi cờ tướng với mấy ông cụ, nhảy múa cùng mấy bà cô ở quảng trường, chơi với Từ Lỗi, chơi với cả đám mèo hoang ở Tây Uyển….
Thế nhưng lại không chơi với Liêu Tinh Thần ở lầu dưới.
Kỳ lạ là phụ huynh hai nhà lại chẳng hề nhận ra điều này, không hề hay biết mối quan hệ bất hòa của hai đứa con mình. Mỗi tháng đều hẹn hò tụ tập ăn uống, chẳng nghĩ ngợi nhiều, cứ bắt hai đứa nhỏ chẳng vui vẻ gì ngồi cùng một chỗ, lần nào cũng thúc giục: “Lại cãi nhau à? Mau làm hòa đi chứ!”
Thời gian qua đi, hai người cũng lên cấp hai, tuổi tác cũng lớn hơn, trưởng thành hơn. Cả hai cùng biết phải diễn kịch hòa thuận trước mặt người lớn trong những buổi tụ tập ăn uống. Nhờ vậy, những ngày tháng ở chung lúc này mới dễ dàng hơn chút.
Liêu Tinh Thần rũ mắt nhìn người đang nằm trong ngực mình. Cậu nhóc da ngăm đen ngày xưa giờ đã trổ mã thành một thiếu niên trắng trẻo, thế nhưng lại chẳng còn thích cười, thích quậy phá như trước nữa.
Trong mắt Triêu Dương, Liêu Tinh Thần như ngôi sao trên trời xa xôi chẳng thể chạm tới, mà cậu nào hay biết, trong mắt Liêu Tinh Thần, mình cũng là ánh bình minh chói mắt khó có được.
Bọn họ đã từng cố gắng bước về phía đối phương, thế nhưng lần nào cũng bị hết nguyên nhân này đến nguyên nhân khác cản trở bước chân.
Liêu Tinh Thần nằm xuống, đối mặt với Triêu Dương.
Hắn nhớ từ lần đầu gặp mặt đến giờ, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu hắn. Nhưng lần nào hắn với Triêu Dương cũng lướt qua nhau, hoặc lạnh lùng đối mặt, hoặc giả vờ hòa thuận.
Triêu Dương ngồi sau xe hắn, đầu dựa vào lưng hắn ngủ gật; cậu cùng hắn học trên một cái bàn trà, chen chúc ngủ chung giường.
Hắn hết lần này đến lần khác phá vỡ nguyên tắc và sự kiên định của bản thân chỉ vì Triêu Dương. Điều này có ý nghĩa gì?
Liêu Tinh Thần không kìm được mà tưởng tượng, nếu như năm mười tuổi ấy hắn chịu hạ mình một chút, nỗ lực giúp Triêu Dương lấy được Ultraman về, hay là hắn mặc kệ dị ứng nguy hiểm mà cầm lấy quả đào ngon ngọt Triêu Dương cố ý để lại cho mình.
Hay là….
Trước khi Triêu Dương gặp gỡ Tô Tần, hắn có thể chủ động tiến lên nhanh hơn.
Nếu thế thì người trong ngực này có phải đã là của hắn rồi không?
[13/09/2022]
Lời tác giả:
Tinh Tinh tưởng tượng ghê thật.
PS: Trà xanh sẽ không có kết quả tốt đâu!