Chương 21: Có một không hai

Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Người đẹp trai trên đời này có hàng nghìn hàng vạn, thế nhưng Liêu Tinh Thần chỉ có một mà thôi.”
Sốt cao phải uống thêm mấy lần thuốc mới có tác dụng, mãi đến năm giờ chiều Triêu Dương mới bắt đầu trằn trọc tỉnh lại.
Cậu cựa mình, dụi dụi đôi mắt lim dim buồn ngủ, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt đen nhánh sáng ngời.
Liêu Tinh Thần nghiêng người, gối đầu lên tay, mái tóc mềm rủ xuống một bên, để lộ vầng trán. Trong ánh mắt hắn ánh lên vẻ dịu dàng.
Khoảng cách giữa hai người đã xa hơn một chút, nhưng tay hắn vẫn khoác trên eo cậu, lòng bàn tay cả hai nóng hổi.
Triêu Dương hậm hực thu tay lại, vùi mặt vào chăn, trầm giọng hỏi: “Làm gì mà nhìn tớ chằm chằm vậy?”
Không biết có phải là ảo giác hay không, dường như cậu thấy được cảm xúc khác trong mắt Liêu Tinh Thần.
Liêu Tinh Thần vẫn nhìn cậu, âm thanh lười biếng mang theo chút khàn khàn: “Chờ cậu đá tôi xuống giường đấy.”
Triêu Dương nhớ tới lần đó, ậm ừ nói: “Lần này…. không đá.”
Trong lúc ngủ, cậu mơ thấy một giấc mơ kỳ quái, mơ về cái đêm năm lớp mười hai trước đó, Vu Tiểu Lạc gọi điện thoại cho cậu để thẳng thắn tỏ tình.
Nhưng điều kỳ lạ là trong giấc mơ ấy, đối tượng được Vu Tiểu Lạc tỏ tình lại đổi thành Liêu Tinh Thần. Cậu ta kiêu căng ngạo mạn nói qua điện thoại với cậu: “Tôi với Liêu Tinh Thần ở bên nhau rồi, cậu có thể đừng thích cậu ấy nữa được không?”
Năm đó, sau khi biết Vu Tiểu Lạc muốn cướp mất Tô Tần của mình, Triêu Dương không nói thêm tiếng nào đã từ bỏ tình cảm đó. Dù sao thì Tô Tần cũng đâu phải của cậu, cậu muốn tiếp tục cũng chẳng thể tiếp tục nổi.
Thế mà trong giấc mơ kia, khi nghe Vu Tiểu Lạc nói muốn mang Liêu Tinh Thần đi, Triêu Dương liều chết cũng không chấp nhận.
Người đẹp trai trên đời này có hàng nghìn hàng vạn nhưng Liêu Tinh Thần chỉ có một mà thôi.
Cho dù tính cách bọn họ không hợp nhau, thậm chí quan hệ của họ có thể nói là như nước với lửa. Từ thuở nhỏ mới gặp nhau ba ngày đã giận hờn, mười mấy năm sau vẫn chưa hết giận dỗi.
Nhưng đó lại là Liêu Tinh Thần có một không hai trên thế gian này. Dù có yếu đuối mong manh hay tính tình cổ quái cũng chẳng sao, Triêu Dương tuyệt đối sẽ không nhường vị hàng xóm tầng dưới này cho bất kỳ ai.
“Cậu ấy không thể cho cậu, đấy là người của tôi.”
Nhớ lại câu nói mà mình đã nói với Vu Tiểu Lạc trong mộng, mặt Triêu Dương lập tức đỏ rực, Liêu Tinh Thần nhìn còn tưởng người này lên cơn sốt tiếp.
Nhiệt kế đặt quá xa, hắn dứt khoát cúi người, áp gò má lên trán Triêu Dương.
Động tác này thật sự quá mức thân mật, Triêu Dương cứng cổ không dám động đậy, cậu còn tưởng đối phương muốn lao tới hôn mình.
Má nó, có phải là mơ xong ngu luôn rồi không?
Da thịt chạm vào nhau ba giây rồi nhanh chóng tách ra. Liêu Tinh Thần cụp mắt, lông mi khẽ run, lộ rõ nội tâm đang rung động. Hắn dùng giọng nói rất nhẹ cất lời: “Không nóng, sao mặt lại đỏ thế?”
Triêu Dương chột dạ, cậu cũng thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình nên đẩy Liêu Tinh Thần ra, ngồi dậy, tức giận vô cớ: “Làm gì mà phải áp sát thế? Dùng tay đo được rồi mà.”
Liêu Tinh Thần kìm nén trái tim đang đập loạn của mình, sắc mặt bình thản nói: “Dùng mặt thì chính xác hơn. Nhà cậu có người làm bác sĩ mà cậu cũng không biết à?”
Biết chứ.
Nhưng tư thế ấy mập mờ lắm luôn á.
Triêu Dương không phản bác cái lý luận này, cúi đầu mới phát hiện quần áo trên người không phải của mình, cậu lại giật mình kinh ngạc: “Cậu thay quần áo cho tớ đó hả ? ! !”
Liêu Tinh Thần: “Ừ.”
Triêu Dương quẫn bách: “Đừng nói là cậu đã nhìn thấy…..”
Liêu Tinh Thần lập tức giở trò tinh quái, hắn cố ý trêu Triêu Dương: “Thấy cái gì cơ? Thân thể trần trụi của cậu sao? Ừ, tôi thấy rồi.”
Nói xong còn thêm một câu cực kỳ trái với lương tâm: “Hơi gầy, cậu nên ăn nhiều hơn.”
Triêu Dương: “………..”
Nghe xong mấy câu này, cậu không biết nên tiếp tục hỏi hay không, hỏi thì ngại mà không hỏi thì khó chịu.
Hai người nhìn nhau chằm chằm, bầu không khí yên lặng đột nhiên vang lên tiếng ọc ọc.
Liêu Tinh Thần khẽ nhếch khóe miệng, quyết định không trêu cậu nữa: “Đói hả? Tôi đi nấu cháo cho cậu.”
Quá trình hạ sốt đổ mồ hôi nhiều, cần bổ sung thêm nước.
Liêu Tinh Thần chưa vào bếp bao giờ, cũng là lần đầu tiên nấu cháo. May mắn rằng hắn có chỉ số thông minh cao và khả năng tự học hỏi nhanh. Trần Hoa chỉ cần mô tả qua một lần trong điện thoại là hắn đã nắm bắt được cách làm.
“Dương Dương đổ bệnh sao con không nói cho mẹ với dì Lan biết? Có nặng không?”
Nói với mẹ thì làm gì đến lượt con chăm sóc người ta? Liêu Tinh Thần một tay chống lên kệ bếp, tay còn lại quấy cháo, thản nhiên nói: “Chỉ sốt nhẹ thôi, giờ đỡ rồi.”
“Mắc mưa đúng không? Trời ơi, đứa nhóc này sao không biết quý trọng sức khỏe gì hết.”
Liêu Tinh Thần cực ít mắc bệnh, Trần Hoa mười mấy năm trời vẫn không có cơ hội thể hiện tình mẫu tử. Lúc này, bà khó khăn lắm mới tìm được một “đứa nhóc bị bệnh”.
Bà lo lắng nói: “Trong tủ có ít sò điệp khô, con cho mấy viên vào cháo để Dương Dương bồi bổ.”
Liêu Tinh Thần mở ngăn tủ, trong tủ chứa một đống thuốc bổ: sâm, tổ yến, linh chi, kỷ tử... Hắn lấy từng thứ ra một, đầu tiên là sò điệp khô, tiếp đến kỷ tử và táo đỏ, cuối cùng phát hiện trong góc còn có cả đông trùng hạ thảo, thuận tay cầm theo.
Nồi cháo thập toàn đại bổ ra lò đúng lúc Từ Lỗi gọi điện đến: “Anh Thần có ở nhà không, lát nữa tớ mang báo cáo thí nghiệm của tổ cho cậu.”
Lớp thực nghiệm buổi chiều phân chia theo tổ thực hành. Trường Y ngoài điểm thi còn rất chú trọng điểm thực hành của thí sinh.
Một tổ thí nghiệm có bốn người. Thành viên sau khi đã chia tổ xong thì không đổi nữa, trừ khi có tình huống đặc thù xảy ra, nguyên nhân là để các thành viên được hợp tác và rèn luyện kỹ năng.
Biết Liêu Tinh Thần xin nghỉ buổi chiều, Từ Lỗi gửi wechat cho hắn:【Hai người chúng ta một tổ nhé? Sau đấy tớ tìm thêm hai người vào nữa là đủ.】
Liêu Tinh Thần không để tâm:【Sao cũng được.】
Ban đầu Từ Lỗi định kéo hai đứa bạn ở khu tập thể vào chung, nhưng thấy Vu Tiểu Lạc mãi không có đội, thêm vào đó là cảm giác áy náy lúc sáng nên mới kéo cậu ta vào tổ mình.
Vu Tiểu Lạc viết tên mình xuống tờ giấy phân tổ, nhỏ giọng cảm ơn.
Các học sinh trong trường học thường chơi chung với nhau. Liêu Tinh Thần từ nhỏ không thích giao du cùng họ. Một người ngoài chuyển đến được xếp chung tổ với học sinh giỏi, không ít người nhìn Vu Tiểu Lạc bằng ánh mắt hâm mộ. Bạn nữ ngồi phía trước quay đầu lại: “Oa, cậu may mắn thật đấy, có thể chung tổ với Liêu Tinh Thần. Hẳn là điểm học kỳ này sẽ cao lắm luôn.”
Vu Tiểu Lạc hỏi: “Liêu Tinh Thần đó, rất giỏi hả?”
Cô gái: “Giỏi cực, nhất lớp á.”
Vu Tiểu Lạc gật đầu, không tỏ vẻ gì thêm, châm chọc nói: “Kết quả học tập nhất lớp, gia cảnh cũng nhất lớp ư?”
Cô gái kia không phải người trong khu tập thể, cô không biết thân phận của Liêu Tinh Thần. Hơn nữa, ở Thế Ninh thì người có gia cảnh tốt nhất là Tô Tần, học sinh nổi tiếng hư hỏng.
Cô gái: “Nhà họ Tô làm bất động sản, hầu hết các dự án bất động sản đang phát triển đều thuộc về họ. Họ là một trong những gia đình giàu có nhất ở Thạch Giang.”
“Lần trước Tô Tần đánh Liêu Tinh Thần cũng chỉ về nhà nằm hai ngày. Chủ nhiệm lớp chạy tới phòng hiệu trưởng náo loạn ầm ĩ cũng chẳng giải quyết được gì, Tô Tần thậm chí còn không bị ghi vào học bạ.”
“Chắc nhà cậu ta phải chi một đống tiền vào mới chìm xuống được.”
Vu Tiểu Lạc lại hỏi: “Cậu ta có bạn gái chưa?”
Cô gái không nhận ra cậu học sinh chuyển trường này toàn hỏi những điều kỳ quái: “Chưa thì phải, chỉ có một cậu bạn đang theo đuổi cậu ta thôi, hình như giờ cũng đang là bạn cùng lớp, tên Triêu Dương.”
Triêu Dương?
Vu Tiểu Lạc mới nhớ ra sáng nay đây là người không thèm nhìn mình một cái, trong lòng cảm thấy khó chịu, hừ lạnh: “Không biết xấu hổ, tự nhận mình thân thiết với bất kỳ ai, nói dối không biết ngượng mồm.”
Đối với Vu Tiểu Lạc, bạn bè là một danh từ chỉ lợi ích. Giữa người với người liên kết với nhau cũng chỉ vì hai chữ “lợi ích”, lấy đâu ra tình bạn chân chính trên đời này?
So với tình bạn mong manh dễ vỡ thì tiền bạc khiến cậu ta hứng thú hơn.
Cậu ta tốn công tốn sức học tập ngày đêm, làm hết đề này đến đề khác chỉ để thi vào Thế Ninh. Nguyên nhân là vì cậu ta muốn câu được vàng. Nếu đối phương không thể cho cậu ta một đời cơm áo vô lo thì chí ít cũng phải giúp cậu ta giải quyết phiền toái trước mắt.
Nói chung thì Tô Tần là đối tượng tốt đáng để ra tay.
. . . . .
Báo động mưa rào từ màu cam chuyển sang màu đỏ, đất trời như bị xé nát, nước mưa ào ào đổ xuống đất. Con đường từ Thế Ninh tới Tân Giang đã bị nước lũ nhấn chìm, muốn đi ra ngoài thì chỉ còn cách bơi.
Vì an toàn của học sinh, Thế Ninh hiếm khi cho nghỉ tiết tự học buổi tối.
Từ Lỗi ướt sũng như mới trải qua một trận bão, cậu thay bộ quần áo rồi bất chấp mưa gió chạy từ tòa 12 sang tòa 10, gõ cửa đưa báo cáo cho Liêu Tinh Thần.
“Mai phải nộp rồi, đêm nay cậu làm cho xong nhé.”
Giáo viên của lớp thực nghiệm là Diệt Tuyệt sư thái, ai không nộp bài tập thì bà sẽ không để yên cho người đó.
Từ Lỗi đưa xong báo cáo vẫn níu lại vì quan tâm đến anh em tốt: “Dì Lan với chú Hải có ở nhà không? Dương sốt nặng không? Tớ lên xem cậu ấy như nào.”
Liêu Tinh Thần nghiêng người ra hiệu cậu đi vào: “Không cần lên đó, người ở trong nhà tôi.”
Từ Lỗi ồ một tiếng, buồn bực cởi giày đi vào nhà, đi đến phòng khách: “Dương ngã bệnh sao không về nhà nằm nghỉ, ở đây ngủ sofa nhà cậu làm gì cho khó chịu vậy?”
Liêu Tinh Thần đi phía sau nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc: “Ai bảo cậu ấy ngủ ở sofa?”
Từ Lỗi nhìn thấy ghế sofa trống không, liếc quanh một vòng, nói: “Chẳng lẽ ở phòng ba mẹ cậu?”
Từ Lỗi với Liêu Tinh Thần là bạn học từ mẫu giáo, nhà Liêu Tinh Thần cậu đã tới vô số lần, thuộc lòng như ăn cháo.
Ba phòng và một sảnh, một phòng là của vợ chồng viện trưởng, Liêu Tinh Thần một phòng. Căn còn lại thì chỉ để đồ linh tinh, bên trong chất đầy rương hòm cao đến nóc nhà, như lời Trần Hoa nói thì trong đấy còn có cả quần áo Liêu Tinh Thần mặc lúc chào đời.
Từ Lỗi không biết là vợ chồng viện trưởng ngoài mặt trông sạch sẽ sáng sủa, quần áo trắng phau không dính hạt bụi, nhưng thực tế thì sau lưng họ, phòng ốc bày một đống tư liệu và thuốc thử. Có chỗ để ngồi đã là may lắm rồi chứ đâu ra chỗ mà nằm?
Đây cũng là nguyên nhân mà Trần Hoa thường ở lại bệnh viện ngủ luôn chứ không muốn về nhà dọn dẹp.
Liêu Tinh Thần mở cửa phòng mình, nghiêng đầu chỉ chỉ, nói: “Ở đây.”
Cửa phòng bị mở toang, cảnh tượng sau đó hiện ra rõ ràng, Từ Lỗi bị dọa đến đứng đơ người.
Cậu ta thấy Triêu Dương mặc trên mình bộ đồ ngủ hơi rộng làm lộ ra xương quai xanh. Cậu ngồi dựa vào thành giường Liêu Tinh Thần, một tay bưng bát cháo, một tay cầm thìa chuẩn bị đưa vào miệng.
Bốn mắt nhìn nhau, không biết ai khiếp sợ, ai lúng túng hơn ai.
“. . . . . . . . . . . .”
Thế giới quan của Từ Lỗi đổ nát rồi lại được xây lại, xây xong lại tiếp tục tan nát. Trong lòng cậu ta chửi thầm “đụ má” hàng nghìn lần, trên đầu hiện ra 10 ngàn dấu chấm hỏi, chấm than kéo dài vô tận.
Cuối cùng cậu yên lặng không nói một lời, đi ra cửa, xỏ giày vào, “Rầm” một tiếng đóng sập cửa. Đứng ngoài cửa, cậu rầu rĩ hét lên một câu: “Liêu Tinh Thần, cậu ra đây cho tớ.”