10. Chương 10: Kẻ Mặt Đen

Sơ Tâm Chưa Dứt

Chương 10: Kẻ Mặt Đen

Sơ Tâm Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiệc cưới vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Chàng rể, dưới sự chào đón nồng nhiệt của mọi người, hai tay bưng một khay có 16 chiếc ly rượu, bắt đầu nâng ly chúc từng bàn và nhận phong bao may mắn. Trước tiên, chàng đi chúc rượu họ hàng thân thích, tiếng ồn ào tràn ngập tình nghĩa giang hồ. Sau đó, chàng đến chúc rượu Nhậm Khải Nam, người được kính trọng và ngưỡng mộ.
Chàng rể mặt mày tươi cười, đặt khay xuống, hai tay nâng ly trước mặt Nhậm Khải Nam. Sau khi rót rượu cho ông, chàng lại tiếp tục rót cho vệ sĩ bên phải của ông ấy, uống một ngụm rồi đưa ly cho người ở bàn bên cạnh, cứ thế đi hết một vòng.
Trong bóng tối, không ai nhìn thấy, chàng rể thọc tay vào áo, rút ra một nắm bột màu xám. Bột độc không ai đề phòng bay khắp nơi, đương nhiên, những người đề phòng sẽ thoát được. Chẳng hạn như Nhậm Khải Nam, ông đã đề phòng từ trước, liền lật ngược bàn, vệ sĩ bên cạnh lấy ra chiếc quạt gấp, vung mạnh để ngăn không cho bất kỳ hạt bột độc nào bay tới.
Tiệc cưới trở thành trận chiến hỗn loạn. Đúng lúc đó, sáu người ăn mặc khác thường xuất hiện từ khắp nơi. Những kẻ vốn được xem là "họ hàng bạn bè" đến dự tiệc, nhưng mục đích của chúng lại giống chàng rể: vung kiếm hướng về Nhậm Khải Nam.
Không khí vui tươi của hôn lễ biến thành trận chiến, tiếng va chạm của kiếm và ám khí bay lượn trên bầu trời, át đi mọi âm thanh khác. Triệu Trường Sơn hô mọi người trốn sau lưng ông, ông cùng đồng đội ra tay giải cứu. Triệu Kiến Lung kêu vị huynh trưởng đã uống say mềm dậy để chạy trốn, cô cũng không tỉnh táo lắm.
Dường như có một gánh nặng đè nặng trong lòng, cô lo lắng nhìn về phía phụ thân, rồi nhìn về phía bảy sát thủ. Trong số đó, có phải thật sự là Tả Hoan không?
Bảy tên sát thủ đã có hai tên bị giết chết, những kẻ còn lại vội vàng bỏ trốn. Năm vệ sĩ của Nhậm Khải Nam và hiệp khách giang hồ đuổi theo.
Chưa hết lớp này lại đến lớp khác, mọi người tưởng đã an toàn định rời đi thì từ sau cột lớn xuất hiện một kẻ mặc áo đen che mặt. Hắn đá tan tất cả bình hoa, không khí tỏa ra mùi lạ, mọi người cảm thấy thân thể mềm nhũn, rồi ngã lăn ra đất.
Kẻ áo đen phóng những mũi kim bạc tẩm độc về phía Nhậm Khải Nam, xuyên qua chiếc quạt giấy mà vệ sĩ dùng để che chắn. Vệ sĩ và Nhậm Khải Nam không động đậy, kẻ áo đen thừa thắng nâng thanh kiếm dài hướng về phía họ.
Thanh kiếm bay đến, xé rách tất cả quạt giấy, lộ ra Nhậm Khải Nam đang đứng phía sau. Dường như ông bị thuốc mê khống chế, thanh kiếm bôi sẵn thuốc độc và phản quang xanh chuẩn xác sắp đâm vào tim ông.
Có một cảm giác kỳ lạ xuất hiện, kẻ áo đen trong lòng không hiểu vì sao có cảm giác bất thường, định thu kiếm lại. Nhậm Khải Nam vốn đã trúng thuốc mê nhưng dường như không bị ảnh hưởng, rút ra Diệu Bút đánh rơi thanh kiếm dài. Sức mạnh chuẩn xác đó khiến hắn nhận ra sự khác biệt về nội lực. Năm vệ sĩ còn lại tóm lấy hắn, nhưng ý thức và sự né tránh của hắn rất nhanh, khinh công tuyệt đỉnh. Nếu là bình thường, hắn đã có thể thoát thân.
Cảm giác này giống như tất cả mọi người từ lâu đã biết âm mưu, thợ săn cuối cùng lại bị bắt.
Hắn không tin chuyện xảy ra như vậy, lẩm bẩm: "Thuốc mê ta giấu ở bồn hoa trên đời này không có thuốc nào có thể hóa giải, trừ phi dùng thuốc thánh của chúng ta trước khi xảy ra chuyện, các người sao lại không xảy ra chuyện gì?"
Triệu Kiến Lung kinh ngạc nhìn kẻ áo đen bị bắt đã bị điểm tất cả huyệt đạo. Bởi vì âm thanh quen thuộc. Giống như... lúc sau cô bị Huyết U Tông bắt đi, hai kẻ áo đen ở lại thu dọn, một trong hai người ngăn đồng bọn giết cô, chính là tiếng nói của kẻ áo đen đã cứu mạng cô.
"Haha..." Nhậm Khải Nam cười lặng lẽ. "Thuốc ngươi đặt trong bồn hoa đã bị đổi rồi."
"Lẽ nào..." Trước khi chết, hắn cũng muốn chết rõ ràng, không bỏ cuộc hỏi: "Các người có phải có nội gián không?"
Nhậm Khải Nam trả lời: "Ta còn chưa thẩm vấn ngươi, ngươi lại đảo khách thành chủ rồi."
Kẻ áo đen đôi mắt u ám nhìn theo bóng dáng người đang đến gần, ánh nhìn lập tức trở nên sắc nhọn, nhìn chằm chằm vào người đó, cuối cùng căm hờn xác nhận: "Quả nhiên là ngươi, Trầm Nguyệt. Lúc ngươi trốn khỏi Hồng Hồ Môn, bọn ta vẫn chưa nhận nhiệm vụ này, ngươi làm sao biết trước được kế hoạch của bọn ta chứ?"
Trầm Nguyệt nhìn hắn, bàn tay đặt nơi thắt lưng định di chuyển. Lúc này hắn chỉ muốn giết chết Tả Hoan, hắn hận đối phương chỉ mới quen biết nàng vài ngày mà nàng đã dễ dàng coi trọng hắn ta, còn hắn năm năm nay đã làm được bao nhiêu việc, nhận lại được chỉ là sự thù hận của nàng. Thời gian dài hơn nữa, nàng có thể sẽ thích Tả Hoan không, trở thành nam nhân đầu tiên nàng yêu nhất.
Điều quan trọng nhất, nếu Tả Hoan không chết thì sau này nhất định sẽ giết chết Triệu Trường Sơn, sẽ càng làm cho cuộc đời nàng thêm đau khổ. Khó khăn lắm mới hồi sinh một lần, cuộc đời nàng nên được trọn vẹn, nếu không hắn nhường sự lựa chọn cho thượng đế há không phải uổng phí sao.
Nhậm Khải Nam nhìn ra ý đồ của hắn, giữ chặt lấy kiếm của hắn, khuyên can: "Các hạ quả nhiên liệu việc như thần, chỉ là người này vẫn chưa thể giết, nếu không để ý thì chúng ta có thể cùng nhau thẩm vấn hắn cho rõ ràng mọi việc."
"Người này bây giờ có thể giết, có nguồn tài nguyên trong tay ta thì không cần dùng đến hắn nữa."
Trước khi không hiểu rõ ý đồ của Trầm Nguyệt, hơn nữa đối phương lại là người của Hồng Hồ Môn, giang hồ nguy hiểm trùng trùng nên làm gì cũng phải đề phòng, ai biết được đây có phải là một kế hoạch khác không, Nhậm Khải Nam trong lòng đều có tính toán cả rồi nhưng bên ngoài lại không lộ ra. "Nhậm mỗ cần thương lương với các hạ, mời đi bên này."
Lúc kẻ áo đen bị hộ vệ giải đi vô ý liếc nhìn Triệu Kiến Lung đang trốn ở đó, ánh mắt hai người gặp nhau, hắn ta như chạm phải lửa nên ánh mắt lẩn trốn, nàng lại tỉ mỉ nhìn kĩ hắn. Quả nhiên là kẻ áo đen đó, lúc đó cô không thể lên tiếng, trong khoảnh khắc tuyệt vọng lại được sự cứu giúp của kẻ áo đen nên cô ghi nhớ rất rõ. Nhưng kẻ áo đen vì sao đối diện với cô lại lộ ra biểu cảm giống như kẻ trộm như vậy, người nên đối diện không phải là cô.
Trầm Nguyệt nói nhất định phải giết tên đồng môn đó, lẽ nào đối phương đã nắm được điểm yếu bí mật nào của hắn, có phải liên quan đến tông tích của roi Nhiễu Long. Lại thêm nữa lúc đầu kẻ áo đen đã cứu cô một mạng, cũng coi như là ân nhân của cô. Bao nhiêu lí do như vậy không thể để huynh ấy chết, nhân lúc Nhậm Khải Nam và Trầm Nguyệt đang thương lượng, phải tìm ra cách gì đó đi hỏi rõ kẻ áo đen đó.
Triệu Kiến Lung đi dạo khắp nơi trong phủ của Biểu huynh, thử tìm kiếm nơi nhốt kẻ áo đen, nhưng chỉ là vô ích. Giống như người trong võ lâm, trong phủ ít nhiều cũng có cơ quan và mật thất, muốn tìm ra không phải là điều dễ dàng, dù sao cô cũng không phải là những sát thủ được huấn luyện kia.
Sau khi Trầm Nguyệt và Nhậm Khải Nam trong phòng công kia đàm phán, kết quả đều làm đôi bên hài lòng. Hắn sẽ giúp Nhậm Khải Nam tham gia Đại hội minh chủ võ lâm lần này, loại bớt cơ hội của những người khác. Ngoài ra còn giao cho Nhậm Khải Nam cuốn sổ bí mật ghi chép những giao dịch vài năm nay của Hồng Hồ Môn, đây là danh sách chủ nhân và vật đi săn, trên đó còn ghi chép những nhân vật có máu mặt trong giang hồ, cuốn sổ này đối với Nhậm Khải Nam trong việc tranh đoạt ngôi vị Minh chủ võ lâm mà nói giúp ích rất nhiều.
Có sự giúp sức lớn mạnh của Nhậm Khải Nam, hắn có thể an tâm dưỡng thương, sau đó quay về Ngũ Độc giáo sống tiếp quãng đời sau này.
Thời tiết oi bức cả nửa ngày, cuối cùng nghe thấy âm thanh tiếng mưa rơi lộp độp trên những tấm ngói. Cơn mưa kịp thời gột rửa những vết tích dơ bẩn, cũng xóa sạch những vết máu tươi còn lưu lại trên phiến đá.
Triệu Kiến Lung tay cầm ô, nhàm chán nghịch mưa giống như lúc còn tấm bé, quay người nghịch ngợm những giọt mưa, làm cho những giọt mưa bay lên tung tóe.
Đang trong lúc vui vẻ, lúc cô quay người thì nhìn thấy một người đang đến gần, nhưng một chân đang nhảy múa đã không kịp thu lại, giọt nước mưa liền bắn lên quần của người đó. Triệu Kiến Lung xấu hổ ngẩng đầu lên, nhất thời lờ mờ, không để cô thẩn thờ lâu, vệ sĩ bên cạnh liền đẩy cô ra.
Trầm Nguyệt bên cạnh có năm vệ sĩ đi theo, kế bên còn có Viễn Chí che ô cho. Hắn nhìn xuống nhìn thấy quần dầy vết mưa, chốc lát, giống như chưa có chuyện gì xảy ra, lại ngẩng đầu đi về phía trước.
Triệu Kiến Lung nghĩ hắn sẽ tức giận, nhưng lại không ngờ đến cục diện như thế này. Nàng cứng đầu vội đi theo, vệ sĩ sau lưng hắn liền dừng lại rồi chặn đứng cô, "Cô nương có việc gì không?"
"Ta...... Ta phải nói chuyện với hắn, làm phiền ngươi châm chước."
"Thiếu hiệp không hề quan biết với cô nương, thân phận dĩ nhiên không tiện, mời cô nương về cho."
Triệu Kiến Lung cứng mồm, trừng mắt nhìn tên vệ sĩ. Trầm Nguyệt bây giờ lại tỏ ra là người lạ, giống như lời cô nói ân oán giữa hai người đã chấm dứt. Hắn cũng thật tự nhiên, nói đi liền đi, nói không có quan hệ liền không chú ý đến cô, cô không phải không biết hắn trước nay vẫn lãnh khốc vô tình, còn ngốc nghếch cho rằng hắn ít nhiều gì cũng sẽ nhớ đến ngày trước.
Triệu Kiến Lung nghĩ ngợi một hồi, ngập ngừng nói: "Vậy thì ta đi....."
Triệu Kiến Lung đi ra bèn vòng qua cổng sân, đợi một lát lại đi tìm kiếm, lén lút đi theo. Bây giờ mưa lớn như thế này, âm thanh hỗn loạn có thể làm xáo trộn sự cảm nhận của nội lực, hơn nữa tên Trầm Nguyệt đó bây giờ rất cao ngạo, chân tay không tiện cũng không muốn có người dìu dắt, đi đứng rất chậm chạp, nên bây giờ cô có thể nhân cơ hội này mà theo dõi.
Nghĩ ngợi, liền cắn răng vứt chiếc ô đi, nước mưa làm ướt hết y phục, liền ôm lấy cánh tay, lần nữa đi theo.
Vệ sĩ của Nhậm Khải Nam đều có thân thủ rất tốt, với sự theo dõi như người vừa mới bước vào giang hồ như cô, sao lại không bị phát hiện. Triệu Kiến Lung núp sau bức tường đang nghe ngóng tình hình liền bị bắt, vệ sĩ lần này đối xử rất nghiêm khắc, trói hai tay cô phía sau liền đưa đến trước mặt Trầm Nguyệt.
Tư thế này làm cô đưa ngực về phía trước, lộ ra sự đầy đặn, Trầm Nguyệt vừa nhìn thấy bộ dạng này của cô liền nhớ đến ngày trước cô cứu hắn, những kẻ dâm dãng của Huyết U Tông cũng làm cô thành ra bộ dạng không chỉnh tề này. Hắn nắm chặt bàn tay, cây gậy lúc trước đã bị bẻ gãy, lần này trong tay hắn không có vật nào khác, tiếng mưa che mất âm thanh tiếng gân cốt trên bàn tay nắm chặt của hắn.
Biểu cảm của hắn lộ rõ hắn đã rất giận dữ, giống như muốn bóp nát cô vậy. Cô chỉ là theo dõi hắn một lát, không ngờ khúc gỗ này lại giận dữ như vậy. Triệu Kiến Lung lẽ ra lúc này bộ dạng nhếch nhác ngại ngùng, sợ hãi nhìn hắn, nuột xuống một hơi, ánh mắt lo lắng sợ rằng hắn sẽ ra tay giết chết cô.
Sự đau đớn trong việc di chuyển bàn chân đã làm hắn tỉnh ra, hắn ổn định cảm xúc trong chốc lát, thấp giọng nói: "Thả nàng ấy ra."
Sau khi tứ chi được giải phóng, Triệu Kiến Lung có chút sợ sệt, không biết nên bỏ chạy hay là thử cầu xin hắn. Cô không biết rõ tính cách của hắn nên có chút lo lắng đến sự an toàn của bản thân.
Trầm Nguyệt đợi một lát, thấy cô đứng đó bị nước mưa làm ướt, thái độ ngoan ngoãn nhìn hắn, trong lòng vừa giận vừa thương. Hắn nắm lấy cái ô trong tay Viễn Chí đưa qua: "Có chuyện gì?"
Lúc nãy còn cho rằng người mà cô theo dõi sắp nổi giận, không ngờ bây giờ lại giúp cô. Không biết có phải là do hành động của hắn hay là do thỉnh cầu mà cô sắp nói ra mà tim cô đập càng lúc càng nhanh.
Khoảnh khắc Triệu Kiến Lung cầm lấy cái ô, trong đầu lại trống rỗng, đây là điều mà cô không hề nghĩ đến.
Cô mở ô ra, dùng hành động để phân tán sự hoảng loạn trong lòng, "Ta muốn....."
Cố ý dùng ô để che mặt, không dám nhìn thẳng vào hắn, nhỏ giọng nói: "Muốn xem người mà các ngươi bắt được."
Nếu như không phải mưa cứ rơi lộp độp trên chiếc ô thì có lẽ hoàn cảnh lúc này đã rơi vào im lặng, cô cho là như vậy.
Khoảnh khắc im lặng kéo dài, Trầm Nguyệt không phải đang do dự mà là trong lòng nguội lạnh. Nếu như cô đã quan tâm đến Tả Hoan như vậy, người cùng hắn sống trong địa ngục, tại sao còn đem ánh sáng đến cuộc đời hắn? Lòng đố kỵ giống như ngọn đuốc.