Sơ Tâm Chưa Dứt
Chương 11: Nỗi Đau Hiểm Nguy
Sơ Tâm Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triệu Kiến Lung đi phía sau những vệ sĩ, trên đường tiến vào căn phòng bí mật nơi giam giữ Tả Hoan mà không gặp bất cứ trở ngại nào. Cô không ngờ rằng người kỳ lạ như Trầm Nguyệt lại dễ dàng đáp ứng lời cầu khẩn của mình, vốn dĩ cô đã chuẩn bị sẵn trong đầu một vở kịch cầu xin hắn rồi.
Nhớ lại lần trước hắn liều mạng xông vào lãnh địa của Huyết U Tông để cứu cô. Dù tính tình kỳ quặc nhưng hắn vẫn nhớ ơn nghĩa của cô, thực ra hắn cũng thật lương thiện.
Trong lúc chờ vệ sĩ thắp nến, Triệu Kiến Lung vội vàng gọi: "Trầm Nguyệt."
Đã quen với việc hắn không bao giờ đáp lời, cô tiếp tục nói: "Cảm ơn ngươi." Nói xong, ánh mắt không khỏi nhìn sang hướng khác.
Tiếc thay, lời cảm ơn lúc này đối với hắn lại vô cùng khó chịu. Đây là lần đầu tiên hắn nghe cô nói như vậy kể từ khi quen biết nhau, và lại vì một nam nhân khác.
Triệu Kiến Lung trong lòng cảm thấy hắn vừa lạnh lùng vừa nóng nảy. Lúc này hắn giúp cô, chỉ vì muốn trả ơn lần trước đã cứu giúp, nhưng không ngờ lại gây nên hiểu lầm lớn hơn.
Ánh đèn soi sáng căn phòng, Triệu Kiến Lung nhìn thấy người đàn ông áo đen bị bắt trước đây bị trói chặt tứ chi trên tường, chiếc bịt mặt đen cũng bị lấy ra, lộ ra gương mặt của một thiếu niên xanh xao. Khuôn mặt với đôi mắt to và lông mày rậm này lại rất xa lạ với cô.
Tả Hoan dù vẫn chưa bị tra tấn, nhưng kết cục bản thân bị bắt thì không cần suy nghĩ cô cũng biết trước. Lúc này đột nhiên xuất hiện một bóng người khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Đối với ánh mắt quan tâm của Triệu Kiến Lung dành cho Tả Hoan, Trầm Nguyệt trong lòng tức giận đến mức muốn thiêu hắn thành tro bụi mới hả lòng.
Triệu Kiến Lung liếc nhìn Tả Hoan, rồi nhỏ giọng hỏi Trầm Nguyệt: "Ta có lời muốn nói với hắn, có được không?"
Trầm Nguyệt quay đầu đi không nói gì. Dù sao Tả Hoan cũng sẽ chết trong tay hắn, để hắn nói thêm vài lời cũng chẳng sao.
Triệu Kiến Lung tiến gần đến bức tường, ngẩng đầu hỏi: "Ngươi trước đây là người áo đen đã ngăn đồng môn giết ta đúng không?"
Tả Hoan không có chút thần khí nhìn cô, mấp máy môi mấy lần nhưng không nói lời nào, thậm chí đối mặt với cô trong hoàn cảnh này.
Biểu cảm của người đàn ông áo đen này xem ra không hề kháng cự trước cô, Triệu Kiến Lung liền thử nói tiếp: "Ngươi có biết tung tích của Long Thạch Trung Thiên chủ nhân roi Nhiễu Long không?"
Tả Hoan lại lắc đầu.
Triệu Kiến Lung có chút thất vọng, cô còn tưởng rằng đồng môn sẽ biết thông tin. "Vậy ngươi còn có tâm nguyện gì không?"
Tả Hoan lần này đã nghĩ thông suốt, nếu không nói ra thì e rằng sẽ không còn cơ hội nữa. Hắn nâng giọng dùng âm thanh của chính mình nói: "Ta có một đồ vật muốn tặng cô."
Triệu Kiến Lung nghe thấy âm thanh quen thuộc liền ngơ ngác một lúc.
"Trong áo của ta, lấy ra đi."
Trong chốc lát cô đã hiểu ra, kéo áo rồi lấy ra một cây sáo trúc màu xanh. Thì ra những điều Trầm Nguyệt nói là sự thật, vậy Tả Hoan tiếp cận cô là sự giả dối sao?
Tả Hoan đoán ra được tâm tư của cô, cười nói: "Tiếp cận muội là thật sự muốn làm quen với muội, lần đó trên vực núi gặp muội cũng là tình cờ. Ta thấy có duyên với muội, muội lo cho ta, ta rất cảm kích, nhưng tiếc là ta là một kẻ xấu xa, đã làm muội thất vọng rồi."
Lần đầu tiên gặp nhau vào đêm đó đã có ấn tượng. Tả Hoan cũng cho rằng như vậy, cô và hắn đều cảm thấy như vậy. Nhưng hắn biết rằng, cho dù hôm nay không bị bắt thì ngày sau cũng không thể nào bên nhau.
Sau khi Triệu Kiến Lung biết được chân tướng, lông mày cô cũng bắt đầu giãn ra. Không nói đến ân nghĩa của Tả Hoan, giao tình của hai người cũng rất tốt, hơn nữa ngày đó hắn cũng đã cứu một xe người, cha cô sau khi biết chuyện cũng nói, sau này hắn gặp nạn thì cho dù phải nhảy vào biển lửa cũng không chối từ. Về lý, hắn là một sát thủ được người người kính nể ở Hồng Hồ Môn, về tư, hắn là tri kỷ đã nhiều lần giúp cô. Hắn che giấu thân phận cũng là việc bất đắc dĩ, hoàn cảnh thân phận hai người cũng có sự đối lập, cô không có cách nào thông cảm cho hắn, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn hắn chết.
Nhưng cô không có cách gì, cũng không có năng lực để cứu hắn.
Cây sáo trúc đó từ khi hắn nhập môn đến nay đã đi theo hắn mười mấy năm, hôm nay được cô xem như bảo vật cầm trong tay, giống như vật định tình vậy.
Người kia vật kia lời kia, nghe được thật chướng tai.
Sức nhẫn nại của Trầm Nguyệt đã đến giới hạn, bèn lên tiếng: "Ngươi có thể đi ra được rồi." Nói liền rút thanh kiếm dài ra.
Triệu Kiến Lung kinh ngạc hỏi: "Ngươi bây giờ muốn giết hắn?"
"Không liên quan đến cô."
Đối mặt với thanh kiếm sáng lóa, sự chính nghĩa trong lòng Triệu Kiến Lung áp đảo đi sợ hãi, đứng ra nói: "Các người không phải đồng môn sao, sao phải nhẫn tâm như vậy?"
Hắn uy nghiêm đáng sợ hỏi: "Sát thủ có tim sao?" Cho dù có, cũng đã bị cô xé nát rồi.
Tả Hoan không nghĩ rằng cô có thể cứu được hắn, cũng không hề muốn cô hi sinh vô ích, mở miệng nói: "Tránh ra, rời khỏi nơi này." Bước vào Hồng Hồ Môn, tự biết sẽ không thoát khỏi cái chết, hắn dự liệu mọi cách chết, chỉ muốn chết một cách tôn nghiêm.
Triệu Kiến Lung quay đầu nhìn hắn, "Để ta nhờ cha đến nói Nhậm bang chủ, có lẽ huynh sẽ có hi vọng sống."
Hi sinh vì nghĩa đôi bên bảo vệ nhau như vậy thật làm người ta "cảm động" mà, nếu như cô cứ không lương thiện đến ngu ngốc như vậy, ban đầu đã không cứu một con người độc ác như sói như hắn, cuối cùng dẫn sói vào nhà.
Trầm Nguyệt khuôn mặt lãnh khốc, đầu kiếm không chút nương tay đâm vào ngực cô. "Nếu không sợ chết thì ta đáp ứng ngươi."
Cho dù Tả Hoan không phải là tình địch thì cũng nhất định phải chết, để chấm dứt cái chết đầy bi kịch của Triệu Trường Sơn. Nếu như lúc trước không phải vì phụ thân bị ám sát mà cô đã không màng tất cả đi tìm cái chết đó sao, đó là hi vọng duy nhất mà cô sống trên đời.
"Ngươi quên là Triệu Trường Sơn sau này sẽ bị hắn ám sát sao, chỉ vì người này mà ngươi nguyện lấy tính mạng của phụ thân người ra mạo hiểm sao?" Điều này là điều quan trọng nhất đối với Trầm Nguyệt, kiếp trước nếu như Triệu Trường Sơn không bị Tả Hoan giết chết, sẽ không có sự hiểu lầm sau này.
Cô không hề quên, nhưng mà cha nói có ơn phải báo, có thù phải trả, cha muốn cô vì Tả Hoan mà không màng đến bản thân. Mặc dù những điều Trầm Nguyệt nói lúc trước đã đúng, nhưng sự việc xảy ra sau này không ai biết trước, nếu như cứ như vậy phán quyết một sinh mạng, thật sự quá bất công. Cô tin rằng số mệnh sẽ có bước ngoặt, giống như việc cô cứu Trầm Nguyệt sau này mới có chuyện hắn cứu lại cô, bây giờ Tả Hoan nhiều lần cứu giúp sau này mới gặp nhau.
Triệu Kiến Lung ngước mắt quả cảm đối mặt với hắn. Cô không biết vì sao bản thân lại hiểu rõ Trầm Nguyệt như vậy, cô chỉ là cảm giác rằng hắn sẽ không giết cô. "Cha ta biết được cũng sẽ không để ngươi giết hắn." Cô nói là sự thật, cho dù cô đem những lời Trầm Nguyệt nói cho cha nghe thì theo tính cách của cha tuyệt đối cũng sẽ có quyết định giống cô.
Trầm Nguyệt cho rằng cho cô biết ngọn nguồn có thể làm cô tỉnh ngộ, tiếc là hắn đã đánh giá cao bản thân. Tức giận cô đã không tin tưởng hắn, càng tức giận bản thân thành khẩn khuyên răn lại không đáng giá một xu một hào như vậy.
"Bắt cô ta lại." Hắn kêu lên, miệng như không cười, khuôn mặt vốn tuấn tú dưới ánh đèn lại trở nên đáng sợ đến vậy.
Triệu Kiến Lung bị hai tên hộ vệ nắm lấy hai cánh tay, bị kéo sang một bên. Trầm Nguyệt bịt mắt cô, bước đến gần Tả Hoan, tâm tình và bước chân càng nặng nề hơn, đến cuối cùng do dự nhìn cô.
"Trầm Nguyệt! Dừng tay!" Triệu Kiến Lung vùng vẫy, mắt nhìn thấy thanh kiếm dài đang đưa ra, nhưng bởi vì căng thẳng mà kêu lên.
Thân thể Trầm Nguyệt cứng lại, hình ảnh trong ký ức lại hiện lên. Nếu như sự cầm tù của hắn đối với cô là ác mộng, sự châm chọc khiêu khích của cô lẽ nào không là ác mộng của hắn. Nếu như hắn sớm phát hiện ra dày vò cô cũng chính là dày vò bản thân thì hai người đã không đau đớn thế này.
Hắn không ngờ đến cô lại có cảm tình sâu đậm đến vậy.
Cánh tay nắm lấy thanh kiếm sắc nhọn đột nhiên lại mất hết sức lực, bàn tay run rẩy, lúc cách tim của Tả Hoan một thước lại rớt xuống.
Tả Hoan chấn động nhìn những cảnh tượng xảy ra trước mắt, hắn rõ ràng đã nhìn ra tâm tình của Trầm Nguyệt. Ấn tượng của hắn trong môn phái mười mấy năm Trầm Nguyệt giống như một ác ma trầm lặng, tàn khốc vô tình, đối với bản thân cũng rất khắc nghiệt, cho nên trước giờ hắn được Môn chủ xem trọng nhất. Hắn thật sự không nghĩ ra một Trầm Nguyệt như vậy tại sao thay đổi đến chóng mặt như vậy, hóa ra là vì – đã động tình.
Tiếng thanh kiếm rơi xuống đất làm lòng Triệu Kiến Lung như dây đàn chấn động căng lên. Hắn rõ ràng có tính cách kỳ quặc lại có thể ngoan ngoãn nghe lời như vậy.
Trầm Nguyệt quay đầu lại, mắt đỏ ngầu, huyệt thái dương nổi lên gân xanh, cảm xúc bùng nổ làm hắn mất đi ý chí, hắn nghiến răng nói: "Nói cho ta biết, hắn có gì để nàng phải dùng tính mạng để bảo vệ như vậy."
Vốn dĩ tâm trí sắp bay đến nơi khác lại bị sự hung hãn của hắn dọa sợ, Triệu Kiến Lung vô thức cánh vai run rẩy lên. Lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn tức giận như vậy, cô vẫn tưởng rằng hắn chỉ là khúc gỗ ngoài việc ăn uống ra thì không biết gì khác, bây giờ không hiểu vì sao lại tức giận.
Trầm Nguyệt không muốn nhìn thấy nhất là bộ dạng sợ hãi, thù hận hắn như vậy, bàn tay đưa ra một nửa lại thả xuống. Hắn lúc nãy xém chút đã bóp chết cô, hắn lúc trước chưa từng dám nghĩ đến điều này, bởi vì lúc đó hắn sợ sẽ mất đi cô biết bao nhiêu.
"Thả hắn đi."
Hộ vệ bèn thả cô ra, nhưng lại nhìn thấy Trầm Nguyệt chỉ về nơi đang trói Tả Hoan, có chút không hiểu nên không hề can thiệp.