Sơ Tâm Chưa Dứt
Chương 12: Vẻ Mặt Thật
Sơ Tâm Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trầm Nguyệt thật sự thả Tả Hoan đi, là vì nàng.
Điều này mấy ngày nay, Triệu Kiến Lung không nghĩ thông. Trong lòng nàng rất quan tâm, thường nghĩ đến câu nói mà Trầm Nguyệt đã hỏi, cùng với sự tức giận đột ngột không thể kiềm chế của hắn.
Triệu Trường Sơn sau khi hoàn tất công việc liền quay về, phân công ở thành Tường Chi vẫn còn có anh em họ.
Hôm nay nhân dịp ăn cơm, Triệu Thanh Chuẩn mới nhìn thấy em gái, không nhịn được liền thúc giục em gái trở về nhà.
"Anh nói vậy, Lung Nhi, em ở phân cục đã lâu rồi. Gần đây có sát thủ của Hồng Hồ Môn mai phục, lại có tàn dư của Huyết U Tông ẩn náu, đây không phải là nơi em nên ở lâu. Em bao giờ mới chịu cùng anh trở về Giang Ninh?"
"Anh à, anh có cách gì để đưa em vào Bang Phi Diệp không?"
Vì sự trong trắng bị khinh thường nên hắn luôn hiểu được sự bất thường ngày càng tăng của em gái. Nhưng chuyện bình yên lại muốn đến Bang Phi Diệp, lại dính đến sự cố lần đó. "Không được, hiện tại nguy hiểm nhất thiên hạ chính là Bang Phi Diệp."
Triệu Kiến Lung bỗng nhiên đổi sắc mặt, bỏ đũa xuống, ánh mắt trở nên thất thần nhìn về chỗ vô định.
Ăn được mấy miếng cơm, xem tình hình không chịu ăn nữa. Thấy thân hình em gái ngày càng gầy gò, Triệu Thanh Chuẩn sao không lo lắng. "Lung Nhi, ăn hết bát cơm đi, mau, ăn hết thịt đi."
"Không." Triệu Kiến Lung mặt ỉu xìu đáp, rồi đứng dậy.
Triệu Thanh Chuẩn đặt bát đũa xuống, ấn cánh tay em xuống, "Anh biết trong lòng em có oán hận, anh đồng ý với em, sau này nhất định sẽ bắt được tàn dư của Huyết U Tông, giải đến trước mặt em, để em xé xác hắn, tra tấn cho thỏa thích, được không?"
"Ừm." Triệu Kiến Lung vẫn không có biểu cảm gì khác.
"Vậy em ăn cơm đi, không thể làm tổn hại đến thân thể, sau này mới báo thù được." Nói xong lại gắp thêm thức ăn vào chén của em.
"Em thật sự không thể nuốt nổi."
Triệu Thanh Chuẩn nhìn theo bóng dáng đã rời đi của em, lòng đầy lo lắng nhưng chẳng biết làm gì.
Triệu Kiến Lung ngồi trên ngựa từ hậu viện đi ra thì gặp anh trưởng đang cầm cành cỏ đuôi chó, vội nắm lấy dây cương, cột ngựa gần nơi ngựa đang gặm cỏ, xem ra đã chuẩn bị sẵn.
Nàng không biết nói gì để xin anh trưởng, dù sao nàng nhất định phải đi. Tâm nàng như rơi vào cảnh đau khổ, suốt ngày lòng nặng trĩu.
"Em nhất định phải đến Bang Phi Diệp sao?"
Nàng gật đầu, anh lại hỏi: "Đến đó làm gì?"
"Em không biết mới phải đến đó." Triệu Kiến Lung ngẩng đầu, trong mắt hiện lên mong ước hiếm thấy, "Anh, anh có cách đúng không?"
Triệu Thanh Chuẩn cứ cảm thấy ngày đó nếu không đưa em đến đó, hoặc bản thân chỉ lo đánh nhau, cũng không đến nỗi làm em phát sinh chuyện này. Em có bao nhiêu u uất, hắn lại thấy áy náy bấy nhiêu, chỉ đành gắng hết sức để bù đắp, dù Lung Nhi muốn hắn chết hắn cũng bằng lòng. "Lên ngựa đi."
Triệu Kiến Lung vẫn không hiểu sự hiểu lầm trước nay của anh trưởng, nghĩ đến sắp được gặp Trầm Nguyệt, lòng nàng vui mừng như sắp bay lên chín tầng mây.
Tiêu cục Trung Viễn và Bang Phi Diệp trước nay có mối quan hệ làm ăn, ngày thường đều giao cho quản sư lo liệu, Triệu Thanh Chuẩn ra vào là chuyện bình thường. Nhưng cũng chỉ ra vào ngoại bang, Bang Phi Diệp còn có nội bang được xây dưới lòng đất, cơ quan phức tạp, chỉ những người có địa vị cao trong Bang mới có thể đi vào. Hoàn cảnh của Trầm Nguyệt bây giờ nguy hiểm, tất nhiên sẽ được ở trong nội bang.
Sự xuất hiện của Triệu Kiến Lung đúng là ông trời đã sắp đặt. Mỗi sự việc xảy ra từng đợt, nên thời khắc chỉ cách phòng khách vài bước, nàng đi ngang qua Viễn Chí.
Viễn Chí ngày đó tận mắt nhìn thấy cô nương này, chỉ dựa vào mấy lời nói của nàng mà khiến vị giáo chủ lạnh như băng của hắn ngoan ngoãn nghe theo. Đến từ lời thỉnh cầu của Triệu Kiến Lung, tất nhiên sẽ không từ chối, sẵn sàng đồng ý đưa nàng vào nội bang. Làm cho Triệu Thanh Chuẩn đứng bên ngơ người ra, không nhịn được liền chạy theo hỏi Viễn Chí.
Căn phòng dưới lòng đất nhìn rất kiên cố, đều được làm bằng đá. Đường đến đây rất rối mắt, Viễn Chí dừng lại trước cổng đá khắc hạc trắng. "Triệu cô nương chờ một lát, Giáo chủ đang không tiện."
Triệu Kiến Lung hỏi: "Hắn ta là Giáo chủ của phái nào?"
"Triệu cô nương không biết sao?" Viễn Chí cởi roi da ở thắt lưng ra, đưa đến cho nàng xem. Triệu Kiến Lung nhìn thấy phía trên vẽ hình con bọ cạp, nghe nói vũ khí của năm vị hộ pháp của Ngũ Độc Giáo đều lấy năm loại côn trung độc làm kí hiệu, liền không chắc chắn hỏi: "Ngũ Độc Giáo?"
"Đúng vậy."
Nghĩ đến Trầm Nguyệt nói hắn giết Thạch Trung Thiên, nàng lại thay hắn lo lắng, những người này có biết chuyện này không?
Viễn Chí liền nhìn ra tâm tư của nàng, cười nói: "Triệu cô nương quả thật rất quan trọng với Giáo chủ, đến ngay cả việc Giáo chủ đã giết Giáo chủ cũ cũng nói cho cô nương biết."
Câu nói "rất quan trọng" của Viễn Chí làm nàng hồi hộp lạ lùng, nhưng trước mắt còn có chuyện làm người ta thấy kì lạ hơn nữa. "Lẽ nào sau lưng hắn còn có ẩn tình khác?"
"Triệu cô nương có điều không biết." Viễn Chí nói: "Giáo chủ sao lại nói ra một nửa mà không nói hết, người khác nghe được hiểu lầm là đúng rồi. Giáo chủ trước của phái ta bị người khác ám sát, Giáo chủ lúc đó lại xuất hiện để cứu giúp, Giáo chủ cũ lúc đó đã trúng kịch độc, bởi vì quá đau đớn mà cầu xin Giáo chủ kết liễu sinh mệnh. Để miễn cho người trong giáo không tin tưởng nên giáo chủ cũ lúc đó dùng máu để viết lại ý nguyện. Giáo chủ cõng xác của Giáo chủ cũ về, sau đó nói rõ với người trong môn giáo rằng mình là sát thủ của Hồng Hồ Môn. Sau khi năm hộ pháp của Giáo ta thương nghị xong thì quyết định làm theo nguyện vọng của Giáo chủ cũ."
Đương nhiên Viễn Chí sẽ không biết chuyện này, sự xuất hiện của Trầm Nguyệt cũng không phải là trùng hợp mà là có ý đồ trước rồi. Thạch Trung Thiên bị ám sát liền giao roi Nhiễu Long cho người thiếu niên đã cứu ông, trở thành chuyện kì lạ cho hậu thế võ lâm truyền nhau, Trầm Nguyệt biết trước nên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Năm đó sau khi người thiếu niên nhận được roi Nhiễu Long và đem giáo chủ đến Ngũ Độc giáo thì không ai tin nên không được trọng dụng, cho nên Trầm Nguyệt liền đem giấy bút bên người.
Sự giải thích của Viễn Chí cuối cùng đã giúp nàng gỡ được nút thắt trong lòng, Trầm Nguyệt đích thực không lừa nàng, càng không làm nàng thất vọng, sự kiên trì nực cười của nàng cuối cùng cũng nhận được thành quả.
Tâm tình Triệu Kiến Lung đang dần tốt lên cho đến khi mở cánh cửa đó thì liền tụt xuống đáy vực, bên trong có một vị nữ tử xinh đẹp ăn mặc bó sát. Nữ tử một bên sửa sang lại y phục, một bên nhã nhặn bước ra, những hành động như vậy, lại thêm cô nam quả nữ, rất dễ làm người khác liên tưởng đến hình ảnh ám muội đó.
Ánh mắt của nàng ta lạnh lạnh nhìn nàng, "A Chí, đây là ai?"
"Xảo Xảo." Viễn Chí che giấu đi nỗi buồn trong lòng, nói: "Bằng hữu của Giáo chủ." Hắn hiểu rõ Hạ Xảo Xảo quan trọng với mình như thế nào, cho dù tình nghĩa tám năm cũng không thể sánh được một lần gặp gỡ với Giáo chủ, ánh mắt lộ vẻ diễm lệ đó.
"Hừ, tính cách Giáo chủ như vậy còn có bằng hữu à, ta nhìn thì….." Hạ Xảo Xảo vòng qua thân hình Triệu Kiến Lung, dùng ánh mắt đánh giá nàng, "cô gái bình thường." Bình thường mà Hạ Xảo Xảo nói không phải là tướng mạo, với nữ nhân có kinh nghiệm phong phú như nàng, thì điều nàng xem trọng hơn là khí chất và cách ăn mặc.
Nhìn Triệu Kiến Lung cũng thuộc hạng xinh đẹp, da lại không đánh phấn, mái tóc đen chỉ tùy ý cột lên, quanh năm thân trang đơn giản, thần thái mặc dù có chút khí khái nhưng nếu so với Hạ Xảo Xảo thì có còn thua kém xa.
Cho nên Triệu Thanh Chuẩn vừa nhìn đã thích nàng ta, bởi vì hắn đứng bên Triệu Kiến Lung, Hạ Xảo Xảo lại đến gần nên hắn có cơ hội ngắm nhìn rõ hơn. Bởi vì gia giáo nghiêm khắc nên đã 16 tuổi mà Triệu Thanh Chuẩn vẫn chưa đi đến nơi trăng hoa bao giờ, ngày thường chỉ đối mặt với đám trai cường tráng hoặc là với nữ tử tùy tiện cẩu thả như em gái, nên chưa bao giờ nhìn thấy nữ tử nào phong tình vạn phần như Hạ Xảo Xảo. Chỉ cần một động tác, một ánh mắt đã làm cho người ta mê đắm, nên khó mà rời ánh mắt đi nơi khác được.
Triệu Thanh Chuẩn nhìn đến say đắm, Hạ Xảo Xảo tùy ý nhìn hắn một cái. Những thiếu niên như thế này trong võ lâm nàng đã nhìn thấy rất nhiều, không có gì đặc biệt.
Trong lòng Triệu Kiến Lung không hiểu vì sao có chút chua xót, đặc biệt là khi nghe đến hình dung của nàng ta, nàng càng cảm thấy tự ti. Nhưng nàng dù sao cũng là nữ nhi trong giang hồ, loại tự ti này rất nhanh trở thành sự quật cường. Nàng không để ý đến liền đi vào phòng.
Hạ Xảo Xảo không để ý đến liền rời đi.
Viễn Chí tâm sự trùng trùng, không hề chú ý đến ánh mắt không biết che giấu của Triệu Thanh Chuẩn. "Triệu huynh đệ, người ta dẫn đến rồi, ta cũng phải đi rồi."
Triệu Thanh Chuẩn không biết gì về Hạ Xảo Xảo, nghĩ Viễn Chí quen biết nàng có thể giới thiệu cho hắn liền cố ý kéo gần mối quan hệ, hỏi: "Anh đi đâu vậy?"
"Tìm nơi uống rượu."
"Ta cũng muốn, có người uống cùng thì có để ý không?"
Triệu Thanh Chuẩn hợp cạ với Viễn Chí, hai người cùng tìm nơi để uống rượu, lúc này khoác vai như huynh đệ thân thiết, nào biết rằng sau này phải đấu nhau đến kẻ sống người chết.
Trầm Nguyệt đang sửa sang y phục quay lưng lại với nàng, tận mắt nhìn thấy cảnh này, trong lòng Triệu Kiến Lung lạnh lẽo vô cùng.
Trầm Nguyệt phát hiện ra có người sau lưng thì quay người lại. Túi thơm trên thắt lưng hắn cũng đung đưa theo, nàng nhìn thấy thì tâm trí cũng đờ đẫn theo. Nàng không hiểu hắn thỏa hiệp vô điều kiện với nàng, không phải chân tình thì là gì? Mọi việc hiện ra trước mắt, nàng cuối cùng nghe thấy tiếng lòng mình, nhưng lại đến quá muộn rồi, hay là nàng tự mình đa tình.
Trầm Nguyệt trước giờ không giỏi đoán được cảm xúc của phụ nữ, nhất là nàng, là điểm mềm yếu nhất của hắn. Ngày đó sau khi thả Tả Hoan đi, tâm đã lạnh rồi. Nghĩ rằng cuộc sống của hai người sẽ không có sự trùng hợp nữa, cũng không gặp lại nữa, không ngừng cách ba ngày sau nàng lại xuất hiện.
Triệu Kiến Lung trong mắt tràn ngập sự chờ mong, chờ hắn đến giải thích, nàng biết hắn không phải là người biết nói dối. Nàng lại không chắc chắn tâm ý của hắn, nếu như mở miệng hỏi, nữ nhân đó là ai, để tâm đến những điều này có phải rất ngốc không! Nàng đã chủ động bước đến một bước rồi, nếu như đến cả lí do nàng xuất hiện ở đây đều không hiểu được thì hắn thật sự không để nàng trong lòng.
Chỉ cách nhau trong gang tấc lại tự đi suy đoán rồi hiểu lầm, cả hai tự dày vò nhau nhưng lại không ai có thể giúp được.
Nàng không nói rõ vì sao lại đến đây. Cứ nhìn nhau thế này thật làm người ta lúng túng, lại tiếp tục ngơ ngẩn, hắn sớm muộn gì cũng lại lộ ra bản tính.
Trầm Nguyệt nhìn sang nơi khác, để lại cho nàng góc mặt nghiên lạnh lùng, không chút lưu tình đi ngang qua nàng, cứ đi ra đi vào trong lòng nàng như vậy.
Bản thân giống như cọng lông vũ, nhẹ nhàng bay nhảy, không cảm nhận được trọng lượng. Từ khi quen biết đến bây giờ, hắn cứ giữ thái độ tránh né nàng, nàng rốt cuộc si tình đến ngốc.