Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng
Chương 29: Ân oán nhân đôi
Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai tên kia bị anh dọa cho kinh hồn bạt vía, liền tỏ ra khó chịu. Chúng tức giận nhìn anh như kẻ thù, lớn tiếng quát.
- Đúng là xui xẻo khi gặp phải mày.
- Người mới à? Đến cả quét thẻ cũng nhầm. Sao anh cả lại chiêu mộ một tên ngốc như vậy chứ?
Chúng không ngừng chửi mắng anh, tính tình cũng chẳng phải hiền lành gì. Sau khi đã trút giận, chúng nhanh chóng đuổi anh đi rồi quay trở lại làm việc.
- Thật xin lỗi hai vị, đã làm phiền rồi.
Anh mỉm cười cúi đầu xin lỗi rồi rảo bước theo cô xuống gara xe. Anh thấy cô đang đứng bên ngoài, người của Dương Long đã vây kín hai chiếc xe.
- Chúng ta vào thôi.
Nhân lúc người của Dương Long không để ý, cô liền nhanh nhẹn nấp thành công phía sau chiếc ô tô. Anh theo đó cũng nhẹ nhàng lẻn vào bên trong mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
- Anh cả, lần này lại là hắn ta sao? Anh có chắc rằng bọn cảnh sát sẽ không đánh hơi được gì chứ?
Lâm Tần lo lắng hỏi Dạ Hoắc Tước, dường như trong lòng hắn có một nỗi lo vô hình, linh cảm lần này sẽ gặp nguy hiểm. Dạ Hoắc Tước châm một điếu thuốc, hắn rít một hơi thật sâu rồi phả khói vào mặt Lâm Tần.
- Mày lo lắng gì chứ? Sao anh có thể để mày gặp nguy hiểm? Sẽ không có lần thứ hai đâu nên mày cứ yên tâm, lần này rất an toàn.
Dạ Hoắc Tước biết hắn đang muốn nhắc đến chuyện gì. Sau khi Lâm Tần được thả tù trở về, Dạ Hoắc Tước chưa từng giao cho hắn những phi vụ lớn nào. Lần này là vì không có cô nên hắn mới miễn cưỡng chọn Lâm Tần.
- Được rồi, anh sẽ chuẩn bị cho mày một thế thân, thế này mày đã yên tâm hơn chưa?
Dạ Hoắc Tước cười lớn rồi vỗ vai Lâm Tần để hắn bình tâm trở lại.
- Nhưng...
Hắn muốn nói gì đó nhưng rồi lại nuốt lời vào trong. Theo thông lệ, hắn đi đến chiếc xe chính chở hàng rồi kiểm tra lại lần cuối. Nhân lúc chúng đang mải kiểm tra lại số hàng sẽ mang đi bán, cô liền lẻn vào cốp xe phụ cùng anh. Động tác nhanh chóng, vẫn như lần trước, không hề gây ra một tiếng động nào. Sau khi anh và cô đã an toàn ẩn mình trong cốp xe, chúng mới kiểm tra xong số hàng.
Trước khi giao hàng, Lâm Tần và Dạ Hoắc Tước vẫn sẽ cùng nhau ngồi trên xe phụ. Phải đợi đến khi đến địa điểm giao hàng, Lâm Tần mới chuyển sang xe chính và thực hiện cuộc mua bán. Hai chiếc xe nhanh chóng lăn bánh rồi chạy ra ngoài gara, chỉ cần như vậy, kế hoạch của anh đã thành công được một nửa.
- Anh cả, vậy còn con bé Duệ Trân và thằng cảnh sát kia thì sao? Anh định xử lý chúng nó ra sao?
Bất chợt giọng nói của Lâm Tần vang lên. Hắn có vẻ rất sốt ruột khi cô vẫn còn sống. Có lẽ hắn đã rất muốn trừ khử cô nhưng sợ rằng Dạ Hoắc Tước sẽ không để hắn yên nên hắn mới chưa dám ra tay. Hắn nghĩ rằng chỉ cần một câu nói của Dạ Hoắc Tước, hắn sẽ nghĩ ra đủ cách để khiến cô chết một cách thê thảm.
- Mày cứ từ từ đã, ngày mai là đến hẹn với thằng cảnh sát kia rồi. Đợi đến khi bắt được nó, cho hai đứa nó chết chung một chỗ chẳng phải sẽ vui hơn sao?
Dạ Hoắc Tước vẫn hút điếu xì gà một cách thản nhiên mà nói. Lâm Tần biết rằng cho dù có bắt được anh thì Dạ Hoắc Tước sẽ không giết cô, hắn sẽ giết anh để có thể độc chiếm cô vĩnh viễn. Bởi lẽ hắn biết Dạ Hoắc Tước vốn đã thích cô nên hắn sẽ không nỡ ra tay với cô. Nhưng mối thù duy nhất hắn cần trừ khử lại chính là cô, anh sống hay chết hắn đã không còn đặt nặng. Vì vậy, ở điểm này, hắn và Dạ Hoắc Tước không cùng quan điểm.
- Lâm Tần, ngày mai mày đi gặp nó, mang theo người của tổ chức đến. Nếu thấy có động tĩnh gì từ việc bọn cảnh sát theo dõi hắn thì phải lập tức ra tay. Lấy tính mạng Cẩn Duệ Trân ra uy hiếp, hắn chắc chắn sẽ nghe lời.
Từ trước tới nay anh không có điểm yếu nhưng từ khi cô xuất hiện, cô chính là điểm yếu chí mạng của anh. Dạ Hoắc Tước lợi dụng điều này có thể dễ dàng khống chế anh trong tay.
Ánh mắt Dạ Hoắc Tước nhìn vào khoảng không vô định phía trước. Hắn biết rằng cho dù có giết được anh thì cô cũng sẽ không yêu hắn, vậy mà hắn vẫn cố chấp, một mực muốn giam giữ cô bên cạnh. Không nghe theo hắn, cô sẽ bị giam cầm, bị xiềng xích trói buộc trong căn hầm hôi thối và ẩm mốc. Nếu như không có anh, nếu như hắn không phải kẻ đã giết cha mẹ cô thì chỉ riêng điều đó thôi cũng khiến cô mãi mãi không thể yêu một kẻ tàn bạo như hắn.
- Nhưng giết Cảnh Tử Quân thì sẽ đánh rắn động cỏ. Bọn cảnh sát chắc chắn sẽ đánh hơi được.
Lâm Tần ngồi bên cạnh Dạ Hoắc Tước, người hắn muốn giết không phải là anh. Nếu như không phải Dạ Hoắc Tước được ông trùm tin tưởng chọn làm người kế nhiệm cho Dương Long và được các thành viên trong tổ chức hết mực tin tưởng và nghe theo, thì hắn sớm đã ra tay đoạt mạng Dạ Hoắc Tước. Tham vọng của hắn chính là trở thành kẻ mạnh nhất, cầm quyền tối cao của tổ chức. Từ khi lòng tin bị phản bội, Lâm Tần đã luôn ôm lòng thù hận Dạ Hoắc Tước.
- Lâm Tần, mày sốt ruột gì chứ? Dương Long đã tồn tại biết bao nhiêu năm, bọn cảnh sát cũng không thể động đến ta dù chỉ một chút, thì việc giết một Cảnh Tử Quân nhỏ bé cũng chẳng đáng là gì.
Dạ Hoắc Tước dập tắt điếu xì gà rồi vứt ra ngoài cửa xe.
- Hơn nữa, năm đó chẳng phải chính chúng ta đã phóng hỏa giết chết cha mẹ hắn sao?
Lời nói này của Dạ Hoắc Tước làm anh giật mình mà cố gắng lắng nghe. Hắn vừa nhắc đến "phóng hỏa" và "cha mẹ" của anh sao? Không lẽ năm đó không phải là một sự cố bình thường?
- Năm đó cũng do tao nghe không rõ yêu cầu của ông trùm tiền nhiệm nên phóng hỏa nhầm sang một gia đình khác. Chẳng may, nhà đó lại chính là nhà của Cảnh Tử Quân.
Năm đó Dạ Hoắc Tước mới chỉ là một đứa bé mười ba tuổi. Hắn gia nhập Dương Long từ khi còn rất nhỏ, hắn là trẻ mồ côi được nhặt về nên gia nhập tổ chức từ sớm.
- Không ngờ bây giờ đứa bé năm đó lớn lên lại trở thành kẻ thù của Dương Long, trở thành một Thượng tướng.
Trong cốp xe phụ, bàn tay Tử Quân đã siết chặt thành nắm đấm. Thì ra năm đó chính hắn là kẻ đã giết cha mẹ anh. Hắn không chỉ cướp đi gia đình của Duệ Trân mà còn cướp đi cả gia đình của anh. Bây giờ không chỉ trả thù cho cô mà còn trả thù cho cha mẹ anh.
Cô nhận thấy sự bất thường của anh, cũng hiểu được gần như toàn bộ câu chuyện đằng sau lời nói đó. Duệ Trân xích lại gần anh hơn, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh để anh có thể bình tĩnh lại.
- Không ngờ rằng bàn tay này đã giết nhiều người. Thế giới thật nhỏ bé, vậy mà bây giờ tao lại gặp lại hai đứa trẻ tao đã một tay cướp đi cha mẹ của chúng.
Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh, anh dường như chìm đắm trong câu nói của Dạ Hoắc Tước. Năm đó, vụ hỏa hoạn ở nhà anh được kết luận là do sự cố. Khi còn sống, cha mẹ luôn mong anh sẽ trở thành người đàn ông mạnh mẽ. Anh cũng vì vậy mà muốn gia nhập ngành, qua nhiều năm rèn luyện cực khổ mới có được danh Thượng tướng như bây giờ.
- Tử Quân...
Cô khẽ gọi rồi ôm anh vào lòng vỗ về. Cô biết tâm trạng của anh bây giờ đang rất tồi tệ, suốt bao năm như vậy đến tận ngày hôm nay mới biết được nguyên nhân cái chết của cha mẹ. Kẻ thù ngay trước mắt lại để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật suốt bao nhiêu năm, anh cũng như cô, đều không có lỗi.
Lỗi là ở Dạ Hoắc Tước.