30. Chương 30: Đau đớn tột cùng

Sủng Vợ Đến Nghiện: Phu Nhân Toàn Năng Của Thượng Tướng thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe nhanh chóng dừng lại. Một lát sau, cô nghe thấy tiếng Lâm Tần được người khác ra đón. Anh gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực trong lòng, nhanh chóng báo địa điểm cho Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh. Thông qua thiết bị liên lạc, anh dễ dàng giao tiếp với hai người họ. Khi chắc chắn họ đã đến địa điểm giao dịch, anh liền bắt đầu hành động.
Dạ Hoắc Tước đang ngồi ở ghế trước. Anh và cô nếu cùng lúc thoát ra khỏi cốp xe chắc chắn sẽ gây ra tiếng động. Vì vậy, anh quyết định sẽ mở cốp cho cô chạy ra trước, sau đó anh sẽ ở phía sau hỗ trợ để cô an toàn thoát đi. Nghĩ vậy, Tử Quân liền bật mở cốp xe. Cô nhanh chóng chạy ra ngoài, tạo ra tiếng động lớn thu hút sự chú ý của Dạ Hoắc Tước.
"Kia là… Cẩn Duệ Trân? Chúng mày còn đứng ngây ra đó làm gì, mau bắt lấy cô ta!" Dạ Hoắc Tước nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của cô, liền hét lớn rồi lao ra khỏi xe. Hắn nhíu mày nhìn người đàn ông đang chạy phía sau cô. Không khó để hắn nhận ra đó là anh, dù anh đã thay trang phục khác, gương mặt ấy vẫn không lẫn vào đâu được.
"Chết tiệt, chúng mày làm ăn kiểu gì thế này? THẰNG CỚM, TAO SẼ GIẾT MÀY!"
Dạ Hoắc Tước vừa chạy xuống xe, tiếng hắn đã làm kinh động Lâm Tần, người đang giao dịch ở phía xa. Hắn nhanh chóng nhận tiền, mang số tiền lên đến hàng tỷ đồng cất vào trong xe cho một vệ sĩ canh gác, rồi vội vàng chạy theo Dạ Hoắc Tước để bắt lấy cô.
"Con khốn đó, làm sao mà nó..." Rõ ràng trước khi ra xe, hắn đã kiểm tra kỹ càng rồi mới rời đi. Lúc đó, hắn thấy cô đang nằm trên giường. Chợt cảnh tượng khi ấy ùa về trong tâm trí hắn: cô nằm trên giường nhưng hắn chỉ nhìn thấy phía sau lưng, hoàn toàn không nhìn thấy mặt cô. "Chết tiệt!"
Dạ Hoắc Tước đuổi theo anh. Người của Dương Long cũng nhanh chóng bao vây lấy hai người. Cô vì sức khỏe không tốt, lại thêm chân bị xiềng xích trói buộc lâu ngày nên không thể chạy nhanh. Anh chỉ có thể vừa chạy cùng cô vừa che chắn cho cô từ phía sau. Đến lúc này, cả hai đã nằm gọn trong vòng vây của Dương Long. Anh kéo cô sát lại gần rồi nhìn về phía Dạ Hoắc Tước.
"Cảnh Tử Quân, không hổ danh là một thượng tướng. Mày làm sao mà vào được Dương Long vậy?" Dạ Hoắc Tước bước lên phía trước, vừa vỗ tay vừa tán thưởng anh. Từ trước tới giờ, Dương Long vốn dĩ nghiêm ngặt đến nỗi một con ruồi cũng khó lọt qua. Vậy mà bây giờ, một Cảnh Tử Quân lại có thể dễ dàng đột nhập vào rồi thoát ra mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hơn nữa, anh còn đưa được cô ra đến tận đây. "Cũng khá khen cho một thằng cớm và một con phản tổ chức."
Anh kéo cô ra phía sau để che chắn cho cô. Anh đã sớm biết sẽ có tình cảnh này, nhưng đó là điều không thể tránh khỏi. Anh không còn cách nào an toàn hơn, nếu cứ mãi nằm im thì chẳng khác nào chờ chết.
"Bỏ lại Cẩn Duệ Trân, tao sẽ cho mày một con đường sống." Hắn nhìn cô đang nép sau lưng anh, ánh mắt như muốn trói buộc, ép cô phải quay trở lại. Hắn không thể nào chấp nhận được việc cô sẽ cùng anh rời đi, rồi một ngày hắn sẽ mãi mãi mất đi cô.
"Mày nghĩ câu trả lời sẽ là có hay không?" Anh nở nụ cười khẩy rồi vào tư thế thủ sẵn. "Lát nữa anh sẽ ở lại cản chân chúng, em chỉ việc chạy về phía trước. Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh sẽ đến đón em."
Cô nắm chặt lấy tay anh, dường như không muốn buông ra dù chỉ một giây. Người của Dương Long không tầm thường, những kẻ đi theo Dạ Hoắc Tước lại càng không dễ đối phó. Nếu để anh một mình ở lại, cô thực sự không thể nào chấp nhận được.
"Đi đi, chạy thẳng về phía trước em sẽ được an toàn. Sau khi an toàn, hãy gọi người đến đây." Anh đẩy cô về phía trước rồi nhanh chóng che chắn để cô rời đi. Người của Dương Long lập tức chặn cô lại, anh liền lao lên mở đường cho cô.
Duệ Trân nhờ sự che chở của anh mà an toàn rời khỏi đó. Cô không ngừng chạy, nhưng đầu vẫn ngoảnh lại nhìn anh. Bất chợt, Dạ Hoắc Tước từ phía sau đuổi theo. Hắn cầm súng chĩa thẳng vào người cô, lớn tiếng đe dọa: "Nếu em không đứng lại, tôi sẽ nổ súng!"
Cô nhìn hắn ngày một gần mình, nhưng bước chân cô lại không thể nhanh hơn được. Cô không muốn bị hắn bắt về. Cô cần phải gọi người đến giúp anh, cô phải nhanh chân hơn một chút, không được phép dừng lại.
"Đoàng, đoàng!" Tiếng đạn nổ vang lên, nhưng cô lại không cảm thấy đau đớn. Không đúng, đó không phải tiếng súng của Dạ Hoắc Tước. Cô lập tức quay đầu nhìn lại.
"Tử… Tử Quân!" Hai viên đạn bắn vào cánh tay và chân phải, nhưng anh vẫn cố sức chạy về phía cô. Sau lưng anh, người của Dương Long đang lũ lượt đuổi theo. Máu thấm ra chiếc áo khoác ngoài, nhưng anh vẫn cố gắng dùng sức chạy theo Dạ Hoắc Tước.
"Hắn ta..." Tử Quân nhanh chóng bật người, nhào đến ôm lấy Dạ Hoắc Tước rồi lăn xuống đất để cô có thể chạy đi. Chiếc áo bị rách, anh lập tức bị người của Dương Long túm lấy và đánh đập. Tử Quân đạp một tên ra, rồi thuận chân đạp Lâm Tần lùi lại vài bước.
Cô chợt đứng lại nhìn anh bị người của Dương Long bao vây mà không khỏi quặn thắt lòng. Khoảnh khắc ấy, cô dường như đã nhìn thấy một khung cảnh quen thuộc. Đó là lúc cô đã ở lại để anh bước qua phía bên kia cây cầu. Một ngọn lửa đã thiêu rụi bóng hình anh, và ngay lúc này, người của Dương Long đang dần kéo anh đi xa mất.
"MAU ĐI, DUỆ TRÂN!" Anh hét lớn rồi kéo những kẻ của Dương Long lại. Cô cũng không chần chừ mà nhanh chóng chạy đi tìm cứu viện. Bởi lẽ ngay lúc này, cô không thể giúp được gì cho anh trong khi sức khỏe lại ở mức đáng báo động. Đến việc chạy cô còn chẳng thể nhanh như thường ngày, thì nói gì đến việc giúp anh.
Duệ Trân chạy ra phía ngoài đường lớn, liền bắt gặp Lâm Bắc Thần đang cố gắng liên lạc với anh. Cô ngay lập tức chạy đến bên hắn, như tìm thấy một nguồn sáng hy vọng cứu được anh. "Bắc Thần, Bắc Thần!" Cô chạy lại phía hắn, dùng chút sức lực cuối cùng gọi tên hắn.
"Duệ Trân? Tử Quân đâu? Cậu ấy không đi cùng cô sao?" Duệ Trân thở dốc, dường như cơ thể mệt đến mức không còn đứng vững nổi. Cô đưa tay chỉ về hướng của anh rồi nói: "Mau vào, mau vào cứu Tử Quân!" Bắc Thần nhíu mày không hiểu cô đang nói gì, nhưng vẫn để cô lên xe rồi theo chỉ dẫn của cô mà đi đến chỗ anh. Hắn đưa cho cô một chai nước, trước hết để cô bình tĩnh lại và kể sơ qua tình hình cho hắn nghe.
"Cái gì? Cậu ta bị điên rồi sao?" Lâm Bắc Thần quát lớn sau khi nghe cô kể lại, rồi cố gắng dùng thiết bị liên lạc với anh. Nhưng có lẽ thiết bị liên lạc của anh đã bị dẫm nát, hoàn toàn không có tín hiệu cũng không có phản hồi từ đầu dây bên kia. Ngụy Thế Thanh cũng bị sự gấp gáp của Lâm Bắc Thần làm cho cuống quýt. Hắn nhấn ga rồi nhanh chóng rẽ vào con đường mà cô đã chỉ.
Khói bụi bay mù mịt, dường như muốn che đi tầm nhìn của họ. Cuối cùng, cô cũng nghe thấy tiếng ẩu đả từ xa vọng lại. Cô nghe thấy giọng của Dạ Hoắc Tước, cũng nghe thấy giọng của Lâm Tần, nhưng rốt cuộc lại không thể nghe thấy giọng anh. Anh… đâu rồi?
"Xuống thôi!" Lâm Bắc Thần và Ngụy Thế Thanh nhanh chóng cầm lấy vũ khí rồi đi xuống. Cô cũng theo đó mà đi cùng hai người họ. Lớp bụi phủ mờ tầm nhìn rồi cũng nhanh chóng tan đi. Nhưng chờ cô sau lớp bụi ấy lại là một khung cảnh cô không mong muốn. Anh đứng giữa đám người của Dương Long, phía sau là Dạ Hoắc Tước. Một nhát dao đâm sau lưng rồi rút ra, máu không ngừng tuôn ra từ vết thương. Cơ thể anh dần ngã xuống. Đôi mắt cô như mờ dần đi, trong vị mặn chát đang len lỏi nơi khóe mi, Duệ Trân chạy lại phía anh mà trong lòng đau đớn đến không thở nổi. "TỬ QUÂN…"