Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị
Chương 9: Không trị được hắn, chẳng lẽ không trị được các ngươi?
Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Yến Linh Chiêu ghì chặt tay gã quỷ ở phía sau, kéo gã xuống lầu chờ cảnh sát đến.
Chính tai gã nghe thấy hắn báo án, thật sự không thể tin nổi, nghi hoặc hỏi: “Ngươi cứ thế báo cảnh sát ư?”
Yến Linh Chiêu đáp: “Mày tự tiện xông vào nhà tao, còn có ý đồ động thủ, đó là phạm pháp. Chẳng lẽ tao không nên báo cảnh sát sao?”
Gã quỷ á khẩu không nói nên lời.
Đối với người bình thường gặp tình huống như vậy đương nhiên sẽ báo án. Nhưng vấn đề là, hai người bọn họ có thể coi là người thường sao?
— Gã quỷ không coi Yến Linh Chiêu là người thường, thậm chí hắn còn chẳng phải con người.
Gã lúng túng không biết nói gì, dù sao gã vẫn nghĩ rằng Yến Linh Chiêu không nên báo cảnh sát. Có từ nào để diễn đạt không nhỉ? Đúng rồi, OOC (Out Of Character).
Đêm mùa hè oi ả khó chịu, gió thổi luồng hơi nóng ẩm đến, cứ như phả ra từ bếp lò.
Đèn đường chiếu sáng rực một vùng, một đám thiêu thân điên cuồng lao vào bóng đèn như bị giam cầm trong lồng, phát ra tiếng 'bành bành'. Một vài con đập đầu vào rồi rơi xuống đất, run rẩy vài cái rồi nằm im.
Yến Linh Chiêu nghĩ ngợi, ghì chặt tên quỷ đến cổng tiểu khu.
Đợi ở gần cổng là được, xe cảnh sát không cần chạy thẳng vào, người cũng không cần đi sâu vào trong, như vậy sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Cảnh sát đến cần chút thời gian.
Trong khoảnh khắc chờ đợi chán muốn chết, Yến Linh Chiêu nhìn về phía phòng bảo vệ. Chỉ thấy lão bảo vệ vẫn úp mặt trên bàn ngủ ngon lành như cũ.
Ở thời điểm này, đối với người có tuổi, mệt mỏi rã rời mà ngủ gật cũng là chuyện bình thường. Nhưng ban ngày hắn cũng thấy lão đang ngủ, hình như chưa bao giờ thấy lúc lão tỉnh táo.
Mà nói mới nhớ, hắn với ông chú bảo vệ này hình như chưa từng chào hỏi nhau bao giờ?
Yến Linh Chiêu cố gắng nhớ lại, nhưng ký ức như một lớp sương mù mông lung, mờ mịt không rõ ràng… Hắn phát hiện mình không thể nào nhớ ra được.
Chỉ nhớ rõ lão rất tốt tính, rất thích động vật nhỏ. Trong tiểu khu có nhà nuôi thú cưng, mỗi khi họ mang chúng qua cổng an ninh, chỉ cần lão nhìn thấy đều thò đầu ra nhiệt tình chào hỏi. Nếu vừa lúc lão đang ăn cơm, lão sẽ còn gắp một miếng thịt trong bát của mình cho chúng ăn.
Lúc Yến Linh Chiêu đang cố gắng nhớ lại, gã quỷ bên cạnh “như đứng đống lửa, như ngồi đống than”, mỗi tế bào trên người đều đang kêu gào khó chịu.
— Một hơi thở kỳ quái trong phòng bảo vệ phả ra, lạnh lẽo thấu xương tủy, xuyên qua thân thể gã. Cảm giác áp chế mạnh mẽ khiến hai chân gã như nhũn ra, đứng thẳng cũng không vững.
Nếu nói uy áp của Yến Linh Chiêu như nước sôi để nguội – nhạt nhẽo, ban đầu không cảm nhận được gì, thì cái uy áp trong phòng bảo vệ kia lại cực kỳ bá đạo, khiến gã choáng váng đầu óc.
Gã không tự chủ mà xích lại gần Yến Linh Chiêu, trong nháy mắt, luồng khí lạnh thấu xương tủy đã giảm bớt đi nhiều.
Hửm?
Gã ngẩn người ra, ánh mắt cẩn thận đánh giá người thanh niên bên cạnh.
Gương mặt vô cùng xuất chúng, đường nét ngũ quan hài hòa, mềm mại nhưng vẫn giữ được vẻ cứng cỏi, mang theo một nét tinh xảo vừa vặn chạm tới điểm rung động lòng người, tuyệt đối không thể nhầm lẫn giới tính.
Bấy giờ khuôn mặt hắn vô cảm, mí mắt rũ xuống một nửa, hơi thở lạnh nhạt khiến người khác tự nhiên thấy khó gần.
Người ta gọi đó là: Hung dữ.
Gã quỷ run rẩy cúi xuống, thu lại ánh mắt không dám nhìn lần nữa.
….Kẻ trong phòng bảo vệ hình như rất kiêng kỵ chàng trai này, hơi thở của nó mỗi khi sắp chạm vào hắn đều sẽ rụt lại. Không còn nghi ngờ gì nữa, năng lực của hắn phải vượt xa kẻ đó, nếu không nó đã không thu liễm như vậy.
Xem ra, thanh niên này lợi hại khác xa so với gã dự đoán.
Sau khi kết luận được như vậy, gã cảm thấy cực kỳ hối hận. Thật là xuất sư bất lợi, lần đầu tiên hành động đã sai lầm chọn trúng người mình không thể trêu chọc được, không biết nên nói là xui xẻo hay không nữa.
***
Xe cảnh sát đạp phanh dừng lại trước số nhà 134, ba viên cảnh sát bước xuống xe.
— Đường Sùng Văn đúng là chỉ có số 134, về phía trước là đường Tùng Thanh.
Đang lúc các cảnh sát chuẩn bị đi xung quanh xem xét tình hình, một người trẻ cách đó không xa gọi: “Ở đây, chỗ này.”
Cảnh sát nghe tiếng quay đầu nhìn lại, giật mình sững sờ.
Quái lạ? Tiểu khu này có từ khi nào vậy?
Suy nghĩ hoài nghi vừa dâng lên đã bị một thế lực vô hình xóa sạch.
Ba vị cảnh sát đi đến phía tiểu khu.
Lúc đến gần, bọn họ nhìn thấy trước cổng tiểu khu có một người trẻ tuổi đang ghì chặt một người đàn ông khác.
“Là tôi báo cảnh sát,” người trẻ tuổi nói.
...
Xét thấy người đàn ông thừa nhận hành vi “trộm cắp” của mình nên Yến Linh Chiêu không cần đến cục cảnh sát làm biên bản, trực tiếp hoàn tất quá trình trình báo tại hiện trường.
Sau đó, cảnh sát còng tay gã quỷ, đưa lên xe chở về đồn.
Đêm nay thật lãng phí không ít thời gian, cũng may Yến Linh Chiêu không cần đi làm, bằng không hôm sau đến công ty chắc chắn sẽ buồn ngủ chết mất.
Về đến nhà hắn bắt đầu dọn dẹp đồ đạc sau trận hỗn chiến ban nãy. Kỳ thực thì cũng chẳng có gì, cùng lắm là mấy cái gối ôm bị ném lăn lóc, mà cũng là do hắn.
Chiêu này thật hiệu quả.
Nhân lúc gã đàn ông dời mắt giơ tay chụp lấy chiếc gối ôm bay tới, Yến Linh Chiêu nhanh chóng tiến lên, quét chân một cái khiến gã ngã xuống sàn, ngay sau đó bẻ tay khống chế gã. Toàn bộ động tác liền mạch, lưu loát, mượt như lụa.
Ở một diễn biến khác.
Gã quỷ trong lòng thầm vui sướng, thế mà tên thanh niên ấy lại giao gã cho ba viên cảnh sát bình thường này. Tuy nói là cảnh sát đã trải qua huấn luyện, nhưng trong mắt gã cũng chỉ là người thường, mà người thường thì làm sao có thể đối phó với gã chứ.
Đây cũng là lý do vì sao lúc ấy gã lớn tiếng “nhận tội”.
Gã không trị được tên kia, chẳng lẽ còn không trị được người thường sao?
Khuôn mặt gã hiện lên một nụ cười quỷ dị, đầy ác ý.
Cùng lúc đó, nhiệt độ trong xe chợt giảm xuống.
“Oái, sao đột nhiên lại lạnh như vậy?” Viên cảnh sát ngồi bên trái gã không nhịn được rùng mình một cái, quấn chặt bộ đồng phục trên người, càu nhàu nói.
“Tôi cũng thấy thế,” viên cảnh sát ngồi bên phải gã hắt xì một cái.
Viên cảnh sát phụ trách lái xe trước sau không hé răng nói gì, nhưng hàn khí như tơ nhện tinh mịn, lặng lẽ không một tiếng động mà quấn lấy thân hắn. Hắn đương nhiên cũng cảm nhận được, chỉ là xuất phát từ thói quen nghề nghiệp cùng với tính cách, nên hắn cố nén không biểu lộ ra ngoài.
Tay hắn vô thức nắm chặt lấy vô lăng, đôi mắt vô thức nhìn về phía gương chiếu hậu.
Mắt vừa liếc, mi mắt không nhịn được giật giật.
Gã đàn ông ngồi ở hàng ghế phía sau lộ ra khuôn mặt kinh dị không thốt nên lời —
Gã đang cười, một nụ cười vô cùng quỷ dị, khiếp người. Chỉ liếc mắt một cái thôi đã khiến trong lòng viên cảnh sát nổi lên một đợt lạnh lẽo, giống như bị ném vào giữa trời đông giá rét, mạch máu toàn thân như đông cứng lại.
Một dự cảm xấu dâng lên, viên cảnh sát lái xe trừng mắt nhìn thẳng phía trước con đường, một bên cố gắng chú ý nhất cử nhất động của gã đàn ông thông qua gương chiếu hậu. Đồng thời, tay hắn đặt hờ lên nút bộ đàm đeo ở bên hông để nếu có tình huống bất ngờ xảy ra, có thể lập tức báo cáo về cục.
Viên cảnh sát cũng không biết vì sao mình lại lo lắng như vậy, rõ ràng đôi tay gã đã bị còng lại, mất hơn nửa năng lực hành động.
Trong không gian chật hẹp, đồng nghiệp của hắn ngồi hai bên đang kẹp chặt gã đàn ông ở giữa. Chỉ cần gã có bất kỳ hành động manh động nào, ví dụ tấn công một trong hai người họ, thì người còn lại chắc chắn sẽ lập tức phát hiện và khống chế.
Thế nhưng, hắn lại mang theo một dự cảm khó diễn tả. Giống như cơn bão sắp ập đến, trong không khí lan tỏa một áp lực bất an.
Cảm giác nguy hiểm này khiến hắn một khắc cũng không dám buông lỏng cảnh giác.
Thời gian từng phút từng giây trôi đi, nhiệt độ trong xe càng thêm lạnh băng.
“Tưởng Hải, cậu bật điều hòa lên đi, thật sự là quá lạnh.” Viên cảnh sát ngồi bên trái không nhịn được vội vàng nói, răng hắn đã va lập cập vào nhau rồi.
***
Hàn khí mãnh liệt như thủy triều cuồn cuộn trong xe cảnh sát, mỗi một tấc không khí đều ẩm ướt, lạnh lẽo như mũi kim đâm thẳng vào xương tủy, mang đến từng cơn đau nhức thấu xương.
Tưởng Hải từ đầu đến cuối vẫn giữ cảnh giác, bởi vậy khi nghe đồng sự run rẩy lên tiếng bảo hắn bật điều hòa — câu nói tưởng chừng bình thường mà lại chẳng hề bình thường này, lập tức vang lên trong đầu hắn như một hồi chuông cảnh báo. Trong phút chốc, đầu óc hắn chợt bừng tỉnh.
Dường như theo bản năng, Tưởng Hải đột nhiên đạp phanh.
Đáng lý ra xe phải dừng lại, nhưng không, bánh xe vẫn cứ thế điên cuồng lăn. Mặc dù hắn đã dồn sức đạp bàn đạp phanh, xe vẫn không dừng lại, ngược lại còn không ngừng tăng tốc mất kiểm soát, đột ngột trượt nhanh trên đường quốc lộ.
May mà đã khuya, đường vắng xe, bằng không giây tiếp theo sẽ xảy ra tai nạn giao thông.
“Há há…” Thời khắc vạn phần khẩn cấp, phía hàng ghế sau truyền đến tiếng cười trầm đục của gã đàn ông.
Tưởng Hải lập tức nhận ra mọi tình huống kỳ quái này xảy ra đều có liên quan đến gã này, trong lòng tức giận: “Ngươi rốt cuộc là thứ gì — ngươi định làm gì?!”
“Hắc hắc, sửa… sửa chữa…” Gã đàn ông nhếch môi, trên mặt giãn ra một tràng cười lớn, miệng mở to đến mức hở cả lợi. Giọng gã nói chuyện cực kỳ chậm, còn nói lắp, nhưng kỳ lạ là không lâu trước đây hắn còn lưu loát tự nhận “hành vi phạm tội” của mình.
***
Trước một quán nướng BBQ ở chợ đêm.
Một trận cuồng phong bất ngờ quét qua, ngay sau đó, tiếng ma sát bén nhọn giữa lốp xe ô tô và mặt đường như đâm vào màng nhĩ.
Đám người đang trò chuyện sôi nổi bất thình lình bị động tĩnh lớn kia thu hút, giật mình quay đầu nhìn lại.
Họ mơ hồ nhìn thấy một chiếc xe xanh trắng vút qua như tia chớp, tốc độ nhanh đến kinh người, giống như trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.
“Oắt đờ *, tôi không nhìn nhầm chứ, cảnh sát đua xe?” Một vị khách trẻ tuổi mở to mắt, đồng tử co rút lại vì khiếp sợ.
“Vãi chưởng! Đúng là được rửa mắt, tiếc quá không kịp quay video lại, không thì có cái để đăng lên mạng rồi, đảm bảo hot!” Bạn cùng bàn hắn vỗ đùi, vẻ mặt tiếc nuối.
“Chắc không phải là xe cảnh sát chứ? Xe cảnh sát gì mà đi nhanh như vậy, đó chẳng phải công khai phạm pháp sao!” Vị khách trung niên đeo kính bàn bên cạnh vuốt râu bình phẩm.
“Haizz, ai biết được, biết đâu lại là công tử nhà giàu nào đó thể hiện, cố ý lấy xe cảnh sát ra để giương oai diễu võ đấy. Chậc, ta cũng có cha là cục trưởng đó ~”
***
Tại phòng điều khiển của cục cảnh sát.
Hệ thống đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo dồn dập.
Viên cảnh sát trực ban nhanh tay bấm chuột điều tra số liệu trên giao diện liên quan. Khi nhìn đến chi tiết tin báo kia, không nhịn được hít một hơi khí lạnh.
Một chiếc xe đăng ký dưới danh nghĩa xe cảnh sát, đang di chuyển với tốc độ cực kỳ nguy hiểm trên đường. Con số kia liên tục tăng vọt, đã vượt xa quá tốc độ tiêu chuẩn cho phép trong nội thành.