Chương 7: Thi Thể Trong Đường Ống Nước

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Chương 7: Thi Thể Trong Đường Ống Nước

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhóm người kia nhanh chóng tiếp quản hiện trường. Đồng phục của họ gần như không khác gì cảnh phục, chỉ có điều băng tay không phải hình khiên quen thuộc, mà là hình ngọn giáo sắc bén. Nó không phải thêu mà làm bằng sắt thép, dưới ánh nắng mặt trời phản chiếu một thứ ánh sáng lạnh lẽo.
“Răng rắc răng rắc”
Một cảnh sát cầm máy ảnh chuyên nghiệp, chụp lại chi tiết hiện trường vụ án từ nhiều góc độ khác nhau.
“Xoạch xoạch xoạch”
Một cảnh sát khác cầm giấy bút, tốc ký lại mọi tình huống tại hiện trường: từ vị trí, tư thế thi thể cho đến các chi tiết đặc thù xung quanh, tất cả đều được anh ta ghi chép kỹ càng, tỉ mỉ vào sổ.
Bên cạnh đó, một dàn máy tính cao hơn nửa người được sắp đặt. Trên màn hình, những con số “0” và “1” không ngừng nhấp nháy. Những con số nhảy liên tục cho thấy máy tính đang thu thập dữ liệu hiện trường, tiến hành phân tích và giải thuật toán với tốc độ cao.
Khoảng năm phút sau, máy tính phát ra một tiếng bíp nhỏ. Trên màn hình, những con số biến mất, thay vào đó là một đoạn văn bản.
Người phụ trách cùng các nhân viên tổ phân tích vận hành máy tính thấy vậy vội vàng tiến đến trước màn hình, nhanh chóng đọc nội dung.
Đại khái nội dung là, thông qua việc tính toán các yếu tố tự nhiên như hàm lượng oxy trong không khí, độ ẩm... rồi đối chiếu với số liệu khu vực xung quanh, máy móc phát hiện những thông số môi trường tại hiện trường có độ sai lệch cực lớn so với thực tế. Dường như nơi đó đã biến thành một khu vực độc lập, hoàn toàn không còn phù hợp với trạng thái bình thường vào thời điểm đó.
Kết hợp với những biểu hiện kỳ lạ trên thi thể, đáp án đã sáng tỏ.
Vị đội trưởng trầm giọng: “Trên cơ sở dữ liệu, sau khi so sánh toàn diện, chúng ta không tìm thấy trường hợp nào tương tự.” Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, “Nói cách khác, đây là quỷ… Khụ, một kiểu quỷ dị mới.”
Không lâu trước đó, quốc gia đã ban hành văn bản chính thức, quy định những hiện tượng huyền bí vượt ngoài phạm vi giải thích của khoa học tự nhiên được gọi là “Quỷ dị”. Tuy nhiên, hiện tại đa số mọi người lại quen miệng gọi chúng là “Quỷ quái” mà thôi.
Nhân viên phụ trách thao tác máy tính đột nhiên nói: “Chờ một chút, cơ sở dữ liệu vừa có cập nhật mới.” Nói đoạn, hắn thành thạo gõ máy tính, từng câu lệnh nhanh như bay được đưa vào cửa sổ làm việc.
Cuối cùng hắn nhấn Enter.
Một loạt tài liệu báo cáo hiện ra.
[Tên: Đao nương.
Năng lực: Đao nương có thể tạo ra quỷ vực trong ngõ nhỏ. Sau khi tiến vào quỷ vực, trời sẽ đổ mưa. Chỉ cần dính nước mưa sẽ bị Đao nương chọn, trở thành mục tiêu bị săn giết. Hiện tại, phương pháp ứng phó duy nhất được biết là khi nhận thấy điều bất thường, hãy ngay lập tức tìm kiếm chướng ngại vật che mưa, tránh để bị dính nước.
Đặc điểm khi tiến vào quỷ vực của Đao nương. Một là, đi vào ngõ nhỏ mà ngửi thấy mùi ẩm ướt rõ ràng, có nghĩa là đã tiến vào quỷ vực (nếu trời đang mưa, điều này không áp dụng). Hai là, quay đầu nhìn về phía sau, nếu chỉ thấy một mảng tối thì đó chính là đã tiến vào quỷ vực (đã bổ sung).
Thông thường, nước mưa sẽ trút xuống sau 2 phút.
Nếu không may gặp phải Đao nương, làm ơn giữ bình tĩnh, nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp.]
**
Không biết có phải do ảnh hưởng tâm lý hay không, từ sau khi nghe dì lao công nói trên tòa nhà của hắn có mùi hôi thối, Yến Linh Chiêu dường như cũng thoang thoảng ngửi thấy mùi ấy.
Nhưng mùi hôi thối ngắt quãng, lúc có lúc không, khiến Yến Linh Chiêu nghi ngờ có phải chính mình suy nghĩ quá nhiều hay không.
Cùng lắm thì nếu dì lao công phản ánh chuyện này, chắc chắn đó không phải ảo giác rồi.
Yến Linh Chiêu chỉ có thể lưu ý xem mùi đó phát ra từ nhà nào – nhưng mà để hắn đi từng nhà hỏi thì không đời nào.
Hôm nay, Yến Linh Chiêu lại thức trắng đêm, mãi đến hừng đông mới đi ngủ. Không có gì quấy rầy, hắn ngủ thẳng tới 2 giờ chiều. Ánh mặt trời xuyên qua khe hở rèm cửa chiếu lên mặt, bấy giờ hắn mới ngáp dài từ từ tỉnh giấc.
Nằm trên giường lướt điện thoại một tiếng đồng hồ, đến khi bụng bắt đầu đói cồn cào hắn mới chịu rời giường đi rửa mặt, chuẩn bị xuống lầu tìm đồ ăn.
Không phải ngày nào Yến Linh Chiêu cũng nấu ăn, việc xuống bếp còn tùy thuộc vào tâm trạng hôm đó của hắn. Như hôm nay thì hắn không có hứng thú.
Gần tiểu khu có một quán bún. Đang ăn dở thì hắn nghe được nội dung cuộc trò chuyện giữa hai nữ sinh bàn bên, khiến hắn chú ý.
“Gần đây bà có thấy tin tức gây sốt không?”
“Bà đang nói đến vụ án thi thể trong ống dẫn nước kia à?”
“Đúng đúng đúng, chính nó đó! Thật là đáng sợ, tôi mà là gia đình kia chắc bệnh mất. Đặc biệt là hung thủ còn ở ngay dưới lầu, càng đáng sợ, nghĩ tới muốn tê rần rần cả da đầu.”
“Đúng vậy, nghe nói thi thể bị nhét trong đường ống nước, khiến nước bẩn trào ngược. Chỉ đến khi có hộ gia đình phàn nàn, khiếu nại thì mới bị phát hiện.”
“Eo, cư dân chung cư đó thật thảm nha, phòng đang ở tốt lại trở thành hung trạch. Nghe nói không ít người đã dọn đi rồi.”
“Đổi lại là tôi thì tôi cũng dọn. Chuyện này quá đáng sợ rồi, tưởng tượng đến đường ống dẫn nước nhà mình từng có thi thể… Chủ đầu tư chắc cũng chẳng có khả năng bỏ cái đường ống dẫn nước đó mà lắp lại cái khác đâu nhỉ. Mấy hộ gia đình ở đó chỉ có thể cắn răng chịu đựng thôi.”
“Mà này, thi thể để lâu không có mùi thối sao? Mấy người trên tầng đó không ngửi thấy à? Nghe nói bên pháp y giám định là người bị hại đã tử vong hơn một tháng rồi đấy.”
“Tôi có xem phần bình luận, có người nghe thấy mùi. Chỉ là tòa nhà đó vốn là tòa nhà thương mại – dân dụng kết hợp, đã sử dụng lâu rồi. Hai tầng dưới toàn là cửa hàng: nào là tiệm thú cưng, tiệm ăn uống đủ loại, hoa hòe lòe loẹt. Thế nên ban đầu cư dân đều tưởng cái mùi hôi đó là từ mấy cửa hàng này bay ra, còn đặc biệt gọi nhân viên bất động sản đến kiểm tra. Nhân viên đi một vòng trong tòa nhà cũng chẳng phát hiện gì bất thường. Cứ thế mà dây dưa mãi, cho đến khi đường ống nước xảy ra sự cố, mọi người mới biết được ngọn nguồn thật sự của mùi hôi.”
“Khiếp… Da gà da vịt tôi nổi lên từ thân tới đầu rồi nè. Nói vậy, may mà tên hung thủ kia làm việc không cẩn thận, không phân xác thành nhiều mảnh nhỏ, nếu không nó trôi tới cống thoát nước chảy vào bể tự hoại thì trời mới biết được.”
**
Ăn hết nửa tô bún, Yến Linh Chiêu trở về nhà.
Không hiểu vì sao, cuộc trò chuyện của hai nữ sinh kia cứ luôn quanh quẩn trong đầu hắn, khiến hắn cũng có chút để ý.
… Có khi nào chung cư mình cũng xảy ra chuyện đó không? Có lẽ, ngay giờ phút này, có một thi thể đang được giấu ở cống thoát nước?
Một khi ý niệm này dâng lên, lập tức giống như hạt giống mọc rễ nảy mầm trong lòng Yến Linh Chiêu, không sao vứt bỏ được.
Suốt một buổi tối tự hỏi, ngày hôm sau, Yến Linh Chiêu vẫn quyết định đi tìm ban quản lý tòa nhà nói chuyện thử. Dù sao mùi thối là có thật, hắn cũng chưa từng nói lời dối trá nào.
Chung cư có diễn đàn nội bộ của ban quản lý. Yến Linh Chiêu vào đó tìm được người phụ trách, chủ động nhắn riêng, báo lại việc bản thân gần đây nhiều lần ngửi thấy mùi hôi lúc ẩn lúc hiện.
--- cũng không thể nói chuyện thi thể được, rốt cuộc đó chỉ là suy đoán của hắn, có những chuyện không thể tùy tiện nói bậy. Hắn chỉ nói là nghi ngờ mùi thối từ đường ống dẫn nước phát ra thôi.
Người phụ trách quản lý nhận thông tin rất nhanh, nói sẽ sắp xếp nhân viên tới đây xem xét tình hình, khiến Yến Linh Chiêu có chút chờ đợi.
Không lâu sau, chuông cửa vang lên. Yến Linh Chiêu ra mở cửa, hai kỹ thuật viên tòa nhà mặc đồ bảo hộ lao động đang đứng đó.
Một người hơi lớn tuổi, khuôn mặt hiền hòa, mỉm cười nhìn Yến Linh Chiêu chào hỏi: “Xin chào, chúng tôi là người của ban quản lý tòa nhà, nhận được phản hồi của anh nên tới đây xem xét tình hình.”
Yến Linh Chiêu mời hai người họ vào phòng, sơ lược câu chuyện một chút. Nhân viên kỹ thuật vừa nghe vừa thỉnh thoảng gật đầu.
Sau đó, hai người bắt đầu kiểm tra cẩn thận trong phòng. Ban đầu họ xem xét miệng cống thoát nước trong nhà vệ sinh, dùng công cụ cạy nắp ra, ghé sát ngửi ngửi, vẫn chưa phát hiện mùi lạ rõ ràng. Tiếp theo là kiểm tra đường ống dẫn nước trong phòng bếp, cũng không có gì bất thường.
Người kỹ thuật viên lớn tuổi hơi đứng dậy, trầm ngâm giây lát rồi nói: “Theo tình hình hiện tại, đường ống trong nhà anh không có vấn đề. Nhưng mà, để cẩn thận hơn, chúng ta vẫn nên ra hành lang kiểm tra thêm đường ống dẫn chung một lượt.”
Yến Linh Chiêu theo họ đi ra hành lang. Kỹ thuật viên nhỏ tuổi hơn cúi xuống, mở nắp miệng kiểm tra đường ống dẫn chung ngay giữa khoang thang bộ. Ngay tức khắc, một luồng mùi hôi thối nồng nặc phả ra, dữ dội xông thẳng vào mặt.
Anh ta nhăn mũi: “Ọe! Cái mùi gì thế này, thật tởm!”
Người kỹ thuật viên lớn tuổi lấy đèn pin ra, chiếu vào trong đường ống. Ánh sáng xuyên qua đường ống dẫn rắc rối phức tạp, đột nhiên ông ấy dừng mắt lại, “A?”
Yến Linh Chiêu theo phản xạ hỏi: “Sao vậy?”
Kỹ thuật viên lớn tuổi híp mắt xem xét, “Có cái gì đó.”
Miệng ống kiểm tra chật hẹp, không gian nhỏ đến mức đáng thương, căn bản chẳng thể duỗi nổi tay chân. Hai nhân viên bảo trì chỉ đành khom lưng, nghiêng người, cố gắng xoay xở trong khoảng trống hạn hẹp ấy để làm việc.
Vài phút sau họ thu người lại, lui ra. Sắc mặt có vẻ không được tốt lắm, đặc biệt là người kỹ thuật viên trẻ tuổi kia, hốc mắt hơi đỏ, trên mặt không giấu nổi vẻ chán ghét, miệng không ngừng phát ra tiếng nôn khan: “Ọe! Có một đống chuột chết, ọe! Một con lớn, mang theo mấy con nhỏ.”
Thật ra hắn không nói thì Yến Linh Chiêu cũng biết, bởi vì hắn đã thấy thứ trong bao tay hai người họ.
Hắn đoán không sai, đúng thật là có thi thể.
Nhưng đó là xác của lão chuột già.
….
Con chuột chết kia bị mang đi, Yến Linh Chiêu không còn ngửi thấy mùi hôi thối nữa.
Buổi tối.
Yến Linh Chiêu ngồi trước máy tính, mười ngón tay lướt trên bàn phím. Trong phòng chỉ có tiếng gõ phím vang lên thanh thúy cùng tiếng hít thở nhẹ nhàng.
Trên màn hình, từng con chữ liên tục hiện ra.
Hoàn tất phần cập nhật hôm nay và nộp báo cáo xong, Yến Linh Chiêu khẽ thở phào một hơi dài, đứng dậy vươn vai. Thuận tay liếc sang góc phải màn hình máy tính, đồng hồ vừa điểm qua 12 giờ đêm.
“Cốc cốc”
Yến Linh Chiêu quay đầu nhìn về phía cửa.
…..
Ngoài cửa. Cô hàng xóm bưng một cái nồi, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Lần trước tính mời anh ăn cơm, vậy mà dạ dày anh không tốt, không ăn được. Lần này tôi cố ý hầm canh bồi bổ mang đến cho anh.”
Yến Linh Chiêu nghe vậy cúi mắt nhìn cái nồi trong tay cô gái, nắp vung đậy kín mít, không thấy rõ bên trong có gì.
Thật sự thì hắn cũng không đói, nhưng cô ấy cứ khăng khăng mời hắn ăn cơm. Nếu như từ chối, e rằng cô sẽ nghĩ mình nấu không ngon, khéo lần sau còn đến nữa.
Nghĩ vậy Yến Linh Chiêu nhận lấy cái nồi trong tay cô gái, “Cảm ơn, tôi ăn xong sẽ rửa sạch sẽ rồi trả lại cho cô.”
Cô hàng xóm mỉm cười gật đầu.
Yến Linh Chiêu vào phòng đóng cửa lại, đặt cái nồi lên bàn, đi vào bếp lấy chén đũa.
Cô ấy nói là canh bồi bổ, chắc hẳn sẽ không quá dầu mỡ, có thể ăn được.
Khi Yến Linh Chiêu mở nắp nồi, một mùi hương nồng đậm ập vào mặt.
Bắp Mỹ vàng óng, cà rốt cam hồng, sườn non mềm rục, thêm mấy hạt kỷ tử… Tất cả nguyên liệu trông thật ngon mắt, đúng là thứ hắn đang thèm.
Yến Linh Chiêu cầm lấy chiếc muỗng, múc ra một chén đầy. Canh nóng hổi tỏa ra mùi hương mê người. Hắn vừa đưa muỗng đến bên miệng, đột nhiên dừng lại.
Trên muỗng, một miếng sườn đột nhiên tan ra, biến thành một bãi bùn nhão dính dớp. Sau đó từ bãi bùn nhão ấy mọc ra hai con mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm vào hắn.
Yến Linh Chiêu: ….
Gần đây hình như hắn phát bệnh càng ngày càng nhiều, rõ ràng là có uống thuốc đúng hạn rồi cơ mà.