Chương 8: Số Nhà 135 Từ Đâu Tới?

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị

Chương 8: Số Nhà 135 Từ Đâu Tới?

Ta Là Chủ Nhân Quỷ Dị thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ban đầu, hắn chỉ gặp ảo giác kỳ lạ với những người khác, trừ cặp vợ chồng sống đối diện.
Không biết có phải bệnh tình lại có thêm nguyên nhân khác không… Xem ra phải sắp xếp thời gian đi gặp bác sĩ tái khám.
Nhìn muỗng thức ăn ghê rợn, Yến Linh Chiêu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đưa thìa canh vào miệng. Dù sao đây cũng chỉ là ảo giác, trên thực tế, nó vẫn là một bát canh sườn bình thường.
“Rột rột”
Hàm răng cắn xuống liền cảm nhận được dai, giòn, chắc hẳn là xương sụn.
… Hương vị cũng không tồi chút nào. Thịt mang theo hương thơm đậm đà đặc trưng, quyện cùng vị ngọt thanh dịu nhẹ của kỷ tử, đan xen trên đầu lưỡi tạo nên một tầng vị tinh tế, dư vị kéo dài.
Ban đầu Yến Linh Chiêu cũng không muốn ăn uống gì thêm, giờ lại ngon lành ăn hết cả nồi.
Mỗi khi nuốt xuống, Yến Linh Chiêu dường như loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vọng lại – một tiếng thét thê lương chói tai…
Ăn xong, hắn dọn xuống bếp rửa sạch sẽ. Hắn cọ rửa chiếc nồi sáng bóng rồi mới mang trả lại cho cô hàng xóm.
Đứng trước cửa phòng đối diện, Yến Linh Chiêu gập đốt ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ. Không lâu sau cô gái mở cửa ra.
“Cảm ơn cô, canh rất ngon.”
Cô gái lặng lẽ quan sát Yến Linh Chiêu từ đầu đến chân, thấy hắn không hề hấn gì, vẻ mặt lập tức cứng lại. Cô yên lặng đưa tay nhận lấy, khẽ nói: “Không cần cảm ơn, nếu anh thích, lần sau có dịp tôi lại nấu cho anh ăn.”
**
Cánh cửa vừa đóng lại, nét mặt cô gái lập tức thay đổi, nụ cười tươi tắn biến mất, thay vào đó là vẻ âm trầm khó coi.
Ả ta giận đùng đùng đi đến cạnh bàn, nện mạnh chiếc nồi xuống, tạo thành tiếng “Rầm” dữ dội. Chưa dừng lại, ả lập tức lao đến tủ lạnh, mạnh mẽ kéo tung cánh cửa. Ánh sáng trắng bệch hắt ra, soi rõ gương mặt đang vặn vẹo vì phẫn nộ của ả. Ả ta hung dữ trừng mắt nhìn cái đầu trong tủ lạnh.
Cái đầu nguyên vẹn khi trước, giờ phút này lại hiện ra cảnh tượng khiến người ta sởn tóc gáy: làn da như bị hòa tan, từng mảng thịt nhão nhoẹt rũ xuống, giống như sáp nóng chảy từ từ trượt đi, nửa gương mặt chẳng còn nguyên vẹn, vừa ghê tởm vừa khốn khổ. Cảm nhận được cơn thịnh nộ bốc ra từ thân thể nữ quỷ, cái đầu kia run rẩy không ngừng, tựa như chiếc lá úa trước gió, run lên trong tuyệt vọng.
Nó không dám hồi tưởng đến cảnh tượng mình đã chết thảm thế nào, ngay cả sau khi chết vẫn chẳng được buông tha: ả ta từng lạnh lùng ném cái đầu nó vào nồi nước đang sôi sùng sục, ngọn lửa hung hãn liếm cháy đáy nồi, làn nước sôi cuồng loạn ăn mòn từng tấc da thịt, lột bỏ cơ bắp, xé nát gân mạch... Cảnh tượng tra tấn thống khổ ấy, cho dù đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại vẫn hiện ra rõ ràng như mới xảy ra, khiến nó sợ hãi run rẩy không thôi.
“Tên phế vật này!” Nữ quỷ gầm gừ, lấy cái đầu ra khỏi tủ lạnh.
Cái đầu cảm thấy đau đớn, tiếng kêu “A a” phát ra từ miệng nó.
Thà là nó không phát ra tiếng còn hơn, nữ quỷ nghe thấy càng bực bội, ném nó lên ném xuống như một quả bóng rổ, dùng sức mà đánh, tiếng dội lên ầm ầm.
“Ngươi là đồ phế vật, phế vật, phế vật, phế vật, phế vật!” Ả ta dường như phát điên, không kiểm soát được cảm xúc, cuồng loạn rít gào, tóc tai phía sau rối bùng lên, bay tán loạn trong không trung, giống như một màn sương đen càng tăng thêm vài phần kinh dị.
Cái đầu cảm thấy thật ấm ức.
Nó thực sự là vô dụng với Yến Linh Chiêu, nhưng nếu ả ta có biện pháp thì chắc đến lượt nó phải ra tay sao?
Cái này rõ ràng là giận cá chém thớt!
Nữ quỷ chợt dừng lại, năm ngón tay như gọng kìm siết chặt đỉnh đầu, như thể thật sự muốn bóp nát.
Trong phòng đột nhiên im lặng, tĩnh mịch đến độ một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng. Nhưng nội tâm nó lại càng sợ hãi hơn trước.
Chỉ vài giây trôi qua mà cảm thấy dài như mấy thế kỷ. Nữ quỷ nhấc tay, động tác cứng nhắc đưa cái đầu lại gần tầm mắt.
Ánh mắt ả sắc lẹm, lộ ra hàn khí lạnh thấu xương, hai hốc mắt hõm sâu, trong bóng tối lập lòe ánh sáng xanh u ám.
“Còn nhớ trước kia ngươi đối xử với ta như thế nào không?” Âm thanh trầm thấp khàn khàn, từng câu từng chữ âm trầm vang lên.
Cái đầu lập tức hiểu được thâm ý trong lời nói của ả, trong lòng dâng lên một cơn tuyệt vọng sợ hãi. Nó điên cuồng run rẩy trong tay nữ quỷ, sự hoảng sợ cùng bất lực như trào ra khỏi hốc mắt.
“Ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi!” Tiếng khóc lóc nức nở, van nài thê lương phá tan vẻ tĩnh mịch trong căn phòng nhỏ.
Nữ quỷ nhếch miệng vẽ nên một độ cong băng lãnh, bên môi trào ra một tràng cười khinh miệt lạnh lẽo, buồn bã nói: “Không, ngươi không biết mình sai, ngươi chỉ đang sợ hãi thôi.”
Cái đầu run rẩy dữ dội, đôi mắt đen kịt như vực sâu bóng quỷ chợt lật úp xuống, chỉ trong chớp mắt đã nuốt trọn tầm nhìn của nó.
….
“Rầm, rầm!”
Âm thanh nặng nề phá tan màn đêm yên tĩnh.
Yến Linh Chiêu cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng.
Lại là hai giờ sáng.
Yến Linh Chiêu lê đôi dép đến bên cửa sổ, sàn nhà gỗ cũ kỹ dưới chân hắn phát ra tiếng “kẽo kẹt” nho nhỏ.
… Chắc là ở bên trong, ngoài cửa sổ chẳng có gì cả.
Đây không phải lần đầu tiên.
Thật tình, mấy ngày hôm nay, hễ có tiếng động này vang lên, Yến Linh Chiêu sẽ lập tức đến bên cửa sổ xem xét. Nhưng mỗi lần hắn nhìn ra, ngoài màn đêm đen kịt và những cành cây ngẫu nhiên lay động, thì mọi thứ đều bình thường.
Cũng may Yến Linh Chiêu là một con cú chính hiệu, hắn thường ngủ ngày cày đêm, thời gian nghỉ ngơi và làm việc khác với người bình thường. Nếu là người khác, mỗi đêm cứ đúng giờ bị thứ âm thanh kỳ cục này làm phiền, hơn phân nửa sẽ mất ngủ, ngày hôm sau còn đi làm nổi nữa mới là lạ.
Nhưng kể cả không ngủ thì tiếng này cũng thật khó chịu.
Yến Linh Chiêu nghĩ ngợi, nhoài nửa người ra ngoài cửa sổ xem thử đó là thứ gì. Hắn xác định nguồn gốc thứ tạp âm này phải ở gần đây, chắc chắn không sai.
Chỉ lo nhìn xuống dưới, Yến Linh Chiêu không hề hay biết: ngay trên vách tường phía trên đầu mình, có một gã đàn ông nằm bò, tay chân dính chặt như bôi keo dán lên tường.
…. Vẫn chẳng có phát hiện gì cả.
Yến Linh Chiêu đứng thẳng người lại, lúc quay vào tiện nghiêng đầu nhìn thoáng qua phía trên, đột nhiên hắn dừng lại.
Hắn thấy một gã đàn ông đang treo trên vách tường.
Con quỷ thấy Yến Linh Chiêu phát hiện ra mình, khóe miệng từ từ mở ra một nụ cười méo mó vặn vẹo.
Ánh trăng u mờ chiếu vào hàm răng so le khấp khểnh trong miệng gã, soi rõ từng lớp cao răng vàng khè buồn nôn.
“Sửa… Sửa đồ…” Âm thanh khàn khàn khô khốc phát ra từ cổ họng gã, tựa như một chiếc đài cassette cũ kỹ lâu năm bị bỏ đi, rít lên xé màng tai, khiến người ta vô thức nhíu mày.
Cái thứ ba.
Yến Linh Chiêu nhẩm tính.
Bệnh tình của hắn thật sự nghiêm trọng rồi – bắt đầu xuất hiện “nhân vật mới thứ ba”.
….
Gã mang theo ác ý nhìn chằm chằm Yến Linh Chiêu bằng ánh mắt lập lòe thứ ánh sáng lạnh lẽo, gã đang hết sức chờ mong cảnh Yến Linh Chiêu run rẩy sợ hãi, rồi sau đó, như một bề trên, ban cho hắn cái chết.
Nhưng, gã lại vô cùng khó hiểu, vì sao trên khuôn mặt Yến Linh Chiêu chỉ có vẻ bình tĩnh lạ thường, bên trong hắn một tia gợn sóng cũng không hề tản ra.
Càng làm gã kinh ngạc hơn chính là Yến Linh Chiêu chỉ liếc mắt nhìn gã một cái sau đó cúi đầu như chẳng có việc gì, xoay người vào lại phòng, đến cả cửa sổ cũng lười không thèm đóng, dường như đối với hắn, gã chẳng có chút uy hiếp nào cả.
Quỷ: ?
Có thật không vậy trời?
Gã đã âm thầm nhìn trộm Yến Linh Chiêu mấy ngày rồi. Mỗi ngày cứ hai giờ sáng, gã sẽ đúng giờ tạo ra tiếng động nhằm lôi kéo sự chú ý của hắn. Gã tỉ mỉ bày trận, kiên nhẫn dàn xếp xây dựng nên một bầu không khí đáng sợ, từng bước phá hủy phòng tuyến tâm lý của Yến Linh Chiêu, làm hắn mỗi ngày càng thêm sợ hãi, tích tụ dần, cho đến khi đạt tới đỉnh điểm…
Nhưng quái lạ, phản ứng này của hắn là như thế nào đây?
Gã quỷ không khỏi tự hoài nghi bản thân.
Hay là hắn có chỗ nào làm không đúng? Rõ ràng trên phim đều diễn như vậy mà…?
--- Không đúng!
Linh quang trong đầu gã chợt lóe lên. Nhất định là tên kia chỉ tỏ vẻ bình tĩnh thôi, không chừng giờ này đã chạy mất dép rồi!
Nghĩ bụng, gã như biến thành con thằn lằn bò nhanh đến bên cửa sổ phòng Yến Linh Chiêu.
Nhưng gã đã lầm, thanh niên này cơ bản còn không thèm chạy trốn, hắn đang duỗi mình trên sofa mà chơi điện thoại.
**
Yến Linh Chiêu nghe có tiếng động, ngẩng đầu nhìn lại thấy gã quỷ đã xông vào chính nhà mình, trong đầu hắn xác định: Xem ra quả thật là ảo giác.
Nếu là người thật, ai mà lại tiếp đón một kẻ chẳng nói tiếng nào đã xâm nhập vào nhà người khác như thế, lại không phải là ăn trộm… Khoan đã, ăn trộm?
Góc nhìn của gã quỷ.
Nam thanh niên kia nửa ngồi nửa nằm trên sofa, một cánh tay tùy ý vịn lên, tay còn lại lướt điện thoại, ngón tay thon dài chạm nhẹ lên màn hình. Sau đó, hắn không chút để ý nâng mí mắt, ánh mắt khinh thường lướt qua đầu gã.
Trong phút chốc, toàn bộ không gian như ngưng đọng.
Gã chỉ cảm thấy con ngươi hắc ám của hắn như vực sâu tối đen, ánh sáng cũng bị cắn nuốt không một chút vụn.
Trong cơn kinh hãi khó gọi tên, nam nhân vô thức lùi lại một bước. Đế giày cọ trên sàn gỗ khô khốc vang lên.
**
Đêm khuya.
Cục Cảnh sát khu Thượng Dương, thành phố B.
Một hồi chuông điện thoại đánh vỡ không gian yên tĩnh.
Người nhân viên phụ trách ban liên lạc nhanh chóng phản ứng, cầm lấy microphone, âm thanh ôn hòa nói: “Xin chào, đây là cục Cảnh sát khu Thượng Dương, xin hỏi ngài có yêu cầu gì cần hỗ trợ?”
Đầu dây điện thoại bên kia là một giọng nam trẻ tuổi, nói có trộm vào nhà mình, đã bị anh ta khống chế.
Liên lạc viên nghe vậy liền cầm giấy bút, một bên hỏi: “Phiền ngài báo cho chúng tôi biết địa chỉ.”
“Số 135 đường Sùng Văn, là một khu chung cư cũ, tiểu khu không tên.”
“Được, nhờ ngài giữ điện thoại, chúng tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp cảnh sát qua đó.” Liên lạc viên nói xong cúp máy, sau đó nhấc máy gọi cho đội cảnh sát trực đêm.
Bên kia nhanh chóng nhấc điện thoại.
Liên lạc viên vào thẳng vấn đề: “Số 135 đường Sùng Văn có người báo án bắt được kẻ trộm, anh nhanh dẫn người qua đó xử lý.”
Viên cảnh sát nghe đến địa chỉ đó đột nhiên sửng sốt, giật mình nói: “Hả? Chắc chắn chứ? Đường Sùng Văn trước nay chỉ có đến số 134, ở đâu ra nhà số 135?”
Liên lạc viên ngẩn ra, khẳng định mình không nghe nhầm, đó chính là địa chỉ mà cậu trai trẻ ban nãy báo án.
“Chờ một lát, tôi gọi điện lại xác nhận một chút.”
Liên lạc viên nói xong, nhanh tay gọi lại số điện thoại vừa báo án.
“Tút, tút --- tút, tút --- Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”
Liên lạc viên nhíu mày, đem tình huống vừa xảy ra báo lại với viên cảnh sát trực đêm: “Tôi mới gọi lại, kết quả là không liên lạc được, không biết có phải xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không. Tuy không có số nhà 135, nhưng hẳn là ở khu vực gần đó, tránh bất trắc vẫn là nhờ anh vất vả một chuyến đến đó xem thử.”