Chương 20: Lấy Than Làm Vật Đổi: Thuốc Thần Đổi Lấy Mùa Đông Lạnh Giá

Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu

Chương 20: Lấy Than Làm Vật Đổi: Thuốc Thần Đổi Lấy Mùa Đông Lạnh Giá

Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu thuộc thể loại Xuyên Không, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cơn gió lạnh tháng Giêng cuốn theo những bông tuyết nhỏ, giống như vô số mũi kim băng giá, châm buốt da mặt người ta. Than sưởi trong lãnh cung đã cạn sạch, Tô Thanh Diên và mọi người đã đốt hết cành cây khô có thể tìm được vào bếp lò, cũng chỉ miễn cưỡng giữ cho căn phòng không bị đóng băng hoàn toàn. Bàn tay Chiêu nghi bị đông cứng sưng đỏ, kim thêu cũng không cầm vững được; Hiền Tần vốn sợ lạnh, cả ngày cuộn mình trong tấm chăn bông rách ở góc giường, cơn ho lại nặng thêm vài phần; Thục Phi tuy cố gắng đốn củi, nhưng ngón tay cũng đã tím tái.
“Cứ thế này không phải là cách,” Tô Thanh Diên nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, lông mày nhíu chặt. Dự báo thời tiết nói đợt rét này sẽ kéo dài nửa tháng, số than hiện tại của họ nhiều nhất chỉ đủ dùng ba ngày, nếu không nghĩ ra cách khác, e rằng sẽ có người chết vì rét cóng.
“Bên Vương Đức Thắng cũng nói không có cách nào,” Chiêu nghi xoa xoa bàn tay tê cóng, giọng điệu đầy thất vọng, “Hắn nói than củi mà Nội vụ phủ cấp năm nay vốn đã ít, lại bị Lưu công công bớt xén mất hơn nửa, số còn lại chia cho những ‘kẻ phế vật’ chúng ta chỉ còn từng này thôi.”
Thục Phi cũng thở dài: “Lưu công công kia tham lam vô đáy, chuyện không mang lại lợi ích, hắn tuyệt đối không làm.”
Tô Thanh Diên trầm mặc. Thứ họ đang thiếu nhất là than củi, mà thứ Lưu công công khao khát nhất, lại là “thần dược” trong tay nàng. Trước đó đánh lừa bằng tro bếp đã là may mắn, giờ muốn đồ thật, nàng phải lựa chọn thế nào? Kháng sinh và nitroglycerin đều là thuốc cứu mạng, không thể dễ dàng cho đi; nhưng không có than, họ không thể sống qua mùa đông này.
“Hay là… thử dùng thuốc giảm đau xem sao,” Hiền Tần đột nhiên lên tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng, “Thuốc giảm đau mà Thẩm tỷ tỷ cho ta trước đây hiệu quả rất tốt, có thể trị được những cơn đau đầu thông thường. Loại người như Lưu công công, bên cạnh chắc hẳn cũng có người cần đến những thứ này.”
Tô Thanh Diên sáng mắt lên. Đúng vậy, trong không gian của nàng có không ít thuốc giảm đau chống viêm không steroid thông thường, tác dụng phụ nhỏ, hiệu quả cũng không tệ, dùng để đổi lấy than củi, vừa không để lộ ra thuốc quan trọng, lại có thể thỏa mãn lòng tham của Lưu công công, xem như là một cuộc trao đổi ngang giá.
“Ý hay đấy.” Tô Thanh Diên gật đầu, “Cứ dùng cái này đi. Chiêu nghi, muội đi hỏi thăm Vương Đức Thắng xem Lưu công công đang ở đâu, nói là ta có ‘vật tốt’ muốn đổi than củi với hắn.”
Mắt Chiêu nghi cũng sáng lên, vội vàng khoác chặt áo bông đi ra ngoài. Không lâu sau, nàng ta chạy về, môi tím tái vì rét: “Vương Đức Thắng nói Lưu công công đang ở kho kiểm kê vật tư, bảo chúng ta mang đồ qua tìm hắn.”
Tô Thanh Diên lấy ra một lọ sứ nhỏ từ trong không gian, bên trong có hai mươi viên thuốc giảm đau, được gói bằng giấy đỏ, trông cũng khá tươm tất. Nàng dặn dò Thục Phi và Hiền Tần trông coi nhà cửa, bản thân thì theo Chiêu nghi, bước từng bước khó khăn đi về phía nhà kho.
Nhà kho của Lãnh cung nằm ở góc Tây Bắc, là một sân viện đổ nát, trước cửa có hai tiểu thái giám gác. Thấy Tô Thanh Diên tới, ánh mắt họ đầy vẻ khinh miệt, nhưng cũng không ngăn cản – dù sao đây cũng là người Lưu công công muốn gặp.
Lưu công công đang chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trước đống áo bông mốc meo. Thấy Tô Thanh Diên đến, mặt hắn ta lập tức nở nụ cười giả tạo: “Thẩm Phế hậu giá lâm, có gì thất lễ xin Thẩm Phế hậu bỏ qua.”
“Công công khách sáo rồi.” Tô Thanh Diên đi thẳng vào vấn đề, “Ta nghe nói trong kho còn dư than củi, muốn đổi với công công một chút.”
“Than củi ư?” Lưu công công nhướng mày, cố ý thở dài, “Thẩm Phế hậu cũng biết, năm nay trời rét đậm, than củi thiếu thốn lắm, trong tay bổn gia cũng chẳng còn bao nhiêu.”
Chiêu nghi ở một bên vội nói: “Công công, chúng ta thật sự sắp chết cóng rồi, chỉ cần ngài chịu cho than củi, chúng ta nguyện ý dùng đồ vật để đổi!”
“Ồ? Đồ vật gì?” Ánh mắt Lưu công công rơi vào gói giấy đỏ trên tay Tô Thanh Diên, mắt sáng rực lên, “Chẳng lẽ là… ‘thần vật’ của nàng sao?”
Tô Thanh Diên mở gói giấy ra, để lộ lọ sứ trắng bên trong: “Không phải thần vật, là thuốc chuyên trị đau đầu, sốt nhẹ, hiệu quả còn hơn cả thuốc viên của Thái y viện, chỉ cần một viên là thấy hiệu nghiệm. Ở đây có hai mươi viên, đổi lấy hai gánh than củi của ngài, thế nào?”
Lưu công công cầm lọ sứ lên, mở ra ngửi ngửi, rồi đổ ra một viên xem xét. Tuy không nhìn ra điểm đặc biệt gì, nhưng hắn ta biết thuốc trong tay Tô Thanh Diên quả thực có công dụng – chuyện của Vương Đức Thắng đã sớm truyền ra. Hắn ta thầm tính toán, lọ thuốc này dù mình không dùng, đem tặng cho người ở trên cũng là một ân tình không tồi.
“Hai mươi viên thuốc, đổi hai gánh than củi ư?” Lưu công công cố ý làm ra vẻ chê bai, bĩu môi, “Thẩm Phế hậu tính toán cũng quá chi li rồi chứ? Than củi này là đồ cứu mạng đấy!”
“Công công nói đùa rồi.” Tô Thanh Diên thản nhiên nói, “Thuốc này cũng là cứu mạng. Nếu ngài thấy không đáng, vậy thì thôi, chúng ta sẽ tìm cách khác.” Nói rồi, nàng làm bộ muốn cất lọ thuốc đi.
“Ấy, đừng đừng đừng!” Lưu công công vội vàng ngăn lại, nụ cười trên mặt càng thêm giả dối, “Nhìn vào thành ý của Thẩm Phế hậu như vậy, bổn gia chịu thiệt một chút, đổi!” Hắn ta quay đầu nói với tiểu thái giám bên cạnh, “Đi, đi lấy hai gánh than củi tốt nhất cho Thẩm Phế hậu!”
Tiểu thái giám không dám chậm trễ, rất nhanh đã chất đầy hai gánh than, tuy không thể gọi là “tốt nhất”, nhưng cũng tốt hơn nhiều so với cành cây khô mà bọn họ dùng trước đây. Chiêu nghi nhìn than hồng rực, trong mắt gần như sáng rực lên.
Tô Thanh Diên đưa lọ thuốc cho Lưu công công, nhận lấy than củi, nói với thái độ không kiêu không ngạo: “Đa tạ công công, ngày sau nếu có việc cần, chúng ta lại giao dịch.”
“Dễ nói, dễ nói!” Lưu công công nhấc lọ thuốc lên, cười đến mắt híp lại thành một đường chỉ, “Thẩm Phế hậu có cần gì, cứ tới tìm bổn gia bất cứ lúc nào!”
Ôm than củi nặng trĩu trở về sân, Thục Phi và Hiền Tần đều mừng rỡ chạy tới đón. Chiêu nghi nhanh tay châm lửa vào chậu than, ngọn lửa màu cam đỏ liếm láp những thỏi than củi, rất nhanh đã bùng cháy thành ngọn lửa lớn, trong phòng lập tức ấm áp trở lại. Mấy người vây quanh chậu than, đưa bàn tay đông cứng ra sưởi ấm, cảm nhận hơi ấm đã lâu không có, trên mặt đều lộ ra nụ cười mãn nguyện.
“Vẫn là Thẩm tỷ tỷ có cách!” Chiêu nghi cảm thán chân thành, “Thế này chúng ta có thể vượt qua đợt rét này rồi!”
Thục Phi cũng gật đầu: “Lưu công công này tuy tham lam, nhưng cũng coi như giữ chữ tín.”
“Hắn không phải giữ chữ tín, mà là lọ thuốc này có ích với hắn.” Tô Thanh Diên nhìn ngọn lửa nhảy múa, trầm tư nói, “Chỉ cần hắn cảm thấy có lợi lộc, cuộc trao đổi này có thể tiếp tục.”
Quả nhiên, chưa đầy mấy ngày, Lưu công công đã phái người tới, nói muốn dùng than củi đổi thuốc lần nữa, lần này còn thêm chút bột mì và dưa muối. Tô Thanh Diên lại đưa cho hắn ta hai mươi viên thuốc giảm đau, đổi lấy đủ vật tư dùng nửa tháng. Những ngày tháng ở Lãnh cung, nhờ cuộc “trao đổi ngang giá” này, tạm thời trở nên yên ổn hơn nhiều.
Thế nhưng, sự yên ổn này không kéo dài được bao lâu. Ngày nọ, Lưu công công đích thân tới, nhưng trên mặt không còn nụ cười như mọi khi, vẻ mặt âm trầm đáng sợ.
“Thẩm Phế hậu, thuốc của nàng hình như có vấn đề rồi?” Lưu công công ném một lọ sứ rỗng lên bàn, giọng điệu đầy vẻ khó chịu.
Tô Thanh Diên trong lòng giật mình: “Công công nói vậy là có ý gì?”
“Có ý gì?” Lưu công công cười lạnh, “Bổn gia đem thuốc tặng cho Lý tổng quản, hắn uống không những không khỏi, ngược lại còn tiêu chảy dữ dội, suýt chút nữa mất mạng! Nàng nói xem, đây không phải là thuốc giả thì là gì?”
Chiêu nghi và Thục Phi đều biến sắc: “Không thể nào! Thuốc này chúng ta cũng dùng qua, rõ ràng không sao!”
“Các ngươi dùng qua không sao? Ai biết có phải các ngươi giở trò gì không!” Lưu công công đập bàn, “Hôm nay nàng không cho bổn gia một lời giải thích, bổn gia sẽ đi đến Nội vụ phủ tố cáo nàng dùng thuốc giả lừa gạt đồ vật!”
Tô Thanh Diên nhanh chóng bình tĩnh lại. Thuốc giảm đau tuy an toàn, nhưng thể chất mỗi người khác nhau, quả thật có thể xảy ra phản ứng dị ứng, tiêu chảy có lẽ là do dị ứng. Chỉ là Lưu công công rõ ràng không phải đến để tìm lời giải thích, hắn ta muốn nhân cơ hội này để tống tiền.
“Công công bớt giận.” Tô Thanh Diên bình tĩnh nói, “Thuốc này không phải thuốc giả, chỉ là thể chất của một số người không phù hợp, sẽ có chút phản ứng không thoải mái, ngừng thuốc là sẽ ổn thôi. Lý tổng quản bây giờ thế nào rồi?”
“Hừ, còn có thể thế nào? Nằm hai ngày rồi!” Lưu công công bực bội nói, “Ta nói cho nàng biết, chuyện này chưa xong đâu! Hoặc là, nàng lấy ‘thần dược’ thật sự ra xin lỗi; hoặc là, đừng trách bổn gia không khách khí!”
Quả nhiên là muốn kháng sinh hoặc nitroglycerin! Tô Thanh Diên cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ khó xử: “Công công cũng biết, thứ thần dược kia khó mà có được, thiếp thật sự không còn. Nhưng mà… thiếp còn có một loại thuốc khác, chuyên trị các bệnh về đường ruột, có lẽ có thể chữa khỏi bệnh cho Lý tổng quản, coi như thiếp tạ lỗi.”
Nàng vừa nói, vừa lấy từ trong không gian ra một lọ nhỏ bột Montmorillonite đây là loại thuốc thường dùng để trị tiêu chảy, an toàn không có tác dụng phụ.
Lưu công công nhìn lọ thuốc kia, ánh mắt lóe lên, rõ ràng là không mấy tin tưởng: “Thuốc này thật sự có công hiệu sao?”
“Công công cứ thử xem.” Tô Thanh Diên đưa lọ thuốc qua, “Nếu không có tác dụng, tìm thiếp cũng chưa muộn.”
Lưu công công nhận lấy lọ thuốc, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn cất đi, gằn giọng nói: “Tốt nhất là có tác dụng, nếu không thì ngươi đừng trách!” Nói xong, hắn ta phất tay áo rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn, Chiêu nghi tức đến run người: “Rõ ràng là lừa gạt! Sao lại có đạo lý như vậy chứ!”
“Đừng giận nữa.” Tô Thanh Diên thở dài, “Ở chốn thâm cung này, cường quyền chính là đạo lý. Hắn nắm chắc chúng ta không dám lên tiếng, mới dám ngông cuồng như thế.”
Thục phi cũng lo lắng không yên: “Lần này dùng thuốc trị tiêu chảy lừa qua được, lần sau hắn lại đến đòi thần dược thì phải làm sao?”
Tô Thanh Diên im lặng. Nàng biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Lưu công công đã nếm được vị ngọt, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng. Bọn họ cần những con át chủ bài vững chắc hơn, chứ không phải kiểu “trao đổi tương đương” có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào này.
Tới chập tối, Trương cô cô đã đến. Rõ ràng bà đã nghe ngóng được chuyện Lưu công công gây rối, nhưng lại không nhắc đến, chỉ ngồi bên chậu than, nhìn ngọn lửa nhảy múa, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Bên Thái y viện, ta đã sắp xếp xong xuôi. Ba ngày nữa, ngươi đi theo ta, nói rằng ngươi là đệ tử ta nhận từ sớm, có chút y thuật gia truyền, muốn trở về phụ giúp.”
Tô Thanh Diên sửng sốt, sau đó liền hiểu ra Trương cô cô muốn cho nàng một thân phận danh chính ngôn thuận, để nàng có thể đường đường chính chính dùng y thuật lập thân, không còn bị kẻ tiểu nhân như Lưu công công khống chế nữa.
“Đa tạ cô cô.” Tô Thanh Diên trịnh trọng nói.
“Cảm ơn ta thì vô dụng.” Trương cô cô nhìn nàng, “Thái y viện nhân tài đông đúc, quy củ nghiêm minh, có thể đứng vững hay không, hoàn toàn phải xem bản lĩnh của chính ngươi. Những ‘thuốc’ của ngươi, có thể không dùng thì đừng dùng, tránh gây ra phiền phức.”
“Ta hiểu.” Tô Thanh Diên gật đầu. Nàng biết, Trương cô cô muốn nàng dùng y thuật chân chính để nói chuyện, chứ không phải dựa vào thuốc men hiện đại.
Trương cô cô lại nói thêm một số quy củ và các mối quan hệ của Thái y viện, rồi mới đứng dậy rời đi. Khi đến cửa, bà quay đầu nhìn đống than trong chậu lửa, thản nhiên nói: “Dùng thuốc giảm đau để đổi lấy than sưởi, tuy là kế sách tạm thời, nhưng cũng đã để lộ bài tẩy của ngươi. Sau này hành sự, phải để tâm nhiều hơn.”
Tô Thanh Diên trong lòng rùng mình, vội vàng gật đầu. Trương cô cô nói đúng, nàng chỉ nghĩ đến việc trao đổi, mà quên mất bản thân sự trao đổi này, chính là đang nói cho người khác biết ‘nàng có thuốc’, chỉ càng thu hút thêm nhiều sự thèm muốn hơn.
Ba ngày sau, trời tạnh mưa tuyết, ánh nắng xuyên qua lớp tuyết đọng, phản chiếu ra ánh sáng chói mắt. Tô Thanh Diên thay một bộ váy lụa màu sắc đơn giản và sạch sẽ, đi theo Trương cô cô, bước ra khỏi lãnh cung đã giam cầm các nàng bấy lâu. Đứng ở cổng cung, nàng quay đầu nhìn lại bức tường xám xịt của cung điện, lòng trăm mối ngổn ngang.
Chiêu nghi, Thục phi và Hiền tần đứng ở cửa, vẫy tay với các nàng, ánh mắt đầy hy vọng. Tô Thanh Diên cũng vẫy tay với họ, trong lòng thầm thề: Nhất định phải đứng vững ở Thái y viện, không chỉ vì bản thân, mà còn vì bọn họ, để có một ngày, thực sự thoát khỏi cuộc sống phải dùng thuốc giảm đau để đổi lấy than củi này.
Xe ngựa chậm rãi rời khỏi lãnh cung, hướng về Thái y viện xa lạ. Tô Thanh Diên nhìn những bức tường cung điện lướt qua ngoài cửa sổ, nắm chặt cây kim bạc giấu trong tay áo đó là thứ Trương cô cô đưa cho nàng, cũng là “lá bài tẩy” chân chính mà nàng sẽ dựa vào tiếp theo. Còn những loại thuốc hiện đại kia, nàng quyết định tạm thời cất giữ, nếu không phải là tình thế cấp bách, tuyệt đối không dễ dàng để người khác nhìn thấy.
Thời đại trao đổi tương đương, đã đến lúc phải kết thúc. Nàng phải dùng bản lĩnh của mình, vì bản thân, cũng vì các tỷ muội trong lãnh cung, mà tranh giành một tương lai thực sự an ổn.